Hôm nay,  

Cảnh sắc Mùa Thu Bắc Mỹ

28/10/202215:42:00(Xem: 11206)
Cảnh sắc Mùa Thu Bắc Mỹ
 
Trịnh Thanh Thủy

 

 

Hằng năm, cứ đến cuối hè là tôi lại hoạch định cho một chương trình đi tìm, ngắm và chụp ảnh cho mùa thu sắp đến. Khác với mọi năm, chỉ quanh quẩn các vùng quanh tiểu bang Cali vào khoảng vài tiếng lái xe, năm nay tôi quyết định đi xa. Theo tiếng gọi của lá phong vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, tôi quyết định lên đường trực chỉ miền đất thơ mộng nổi tiếng, nơi có mùa thu vang vang rực rỡ những sắc màu. Mùa xuân có hoa, mùa thu có lá, đời sống vạn vật đổi thay một cách vô thường.
 

Tuy nhiên, có lẽ không gì huy hoàng và kỳ thú hơn sự chuyển sắc vào cuối cuộc đời của một chiếc lá lại mầu nhiệm đến vậy. Có đến đây các bạn mới cảm và nhận được phút giây huy hoàng rực đỏ trong vòng quay cuộc sống của một chiếc lá. Đặc biệt là chiếc lá phong, từ lúc nó sinh ra cho đến khi trưởng thành, già cỗi rồi từ từ đổi màu từ ngọn cây cho đến toàn thân cây. Khi tàn úa lá phải lìa cành theo tiếng gọi của trăng, sao, muôn ngàn tinh tú và gió để về với lòng đất.

 blank

Nhà trên đồi ở Vermont
blank

Nhà ven bờ hồ ở Vermont

 

 

Tôi bắt đầu cuộc hành trình dài hơn nửa tháng của mình bằng cả ba phương tiện, đường bộ, đường thủy và phi cơ để đi xuyên qua các tiểu bang vùng Bắc Mỹ. Bằng du thuyền thì tàu khởi hành từ Cảng Baltimore, Maryland, rồi đi dọc theo bờ duyên hải đến tận Alma, Brunswick, Canada, xong quay lại Baltimore. Bằng đường bộ, tôi xuôi ngược các nơi với gia đình bằng xe hơi để ghi lại hình ảnh cảnh thu tuyệt vời của miền Đông Bắc. Các tiểu bang tôi ghé qua như Maryland, Virginia, West Virginia, Pennsylvania, NewYork, Boston, Massachussetts, New England, và một phần của Canada, Alma, Brunswick.

 

Chuyến đi dài ngày giúp tôi ngắm được mùa thu tuyệt vời ở các vùng khác nhau tùy theo thời gian và khí hậu. Lá thu có nơi còn xanh nõn, lốm đốm vàng đỏ, nơi đã rực đỏ chín vàng, chỗ thì xanh, đỏ, vàng, cam, hồng, tím đủ mọi hương sắc. Chưa bao giờ mắt tôi lại được no đầy và rộng mở tràn ngập để thu vào những sắc tố đẹp tuyệt vời của lá mùa thu đến vậy.

 blank

Hoàng hôn xuống trên hai nhịp cầu xưa

blankSleepy Hollow Farm ở Vermont

 

 

Buổi sáng, tôi sống, thở và ôm ấp khí thiêng của trời đất khi nhìn sương giá lãng đãng giăng ngang các trang trại còn đang mơ màng nằm yên ngủ. Buổi trưa vào các công viên quốc gia, leo đồi, vượt núi, lên thác, xuống ghềnh để chụp những bức hình ghi lại cảnh quan thiên nhiên hoang dã của trời đất. Buổi chiều tìm đến các bến sông, bờ hồ, con đập, hay các cây cầu để ngắm và chụp cảnh hoàng hôn rực đỏ soi mình trong bóng nước.

Với tôi, có lẽ tiểu bang New England là nơi có lá thu nhiều và đẹp nhất. Du khách thường đến Vermont, New Hampshire và Maine của tiểu bang này đông nhất vào mùa thu. Trước khi viếng thăm bạn nên theo dõi các bản báo cáo dự đoán về thời gian lá chín ở các nơi bạn sắp đến. Không ai có thể xác định được mùa thu mỗi năm lá sẽ chín vào thời điểm nào, nhưng người ta có thể phỏng đoán dựa theo dữ kiện đã xảy ra vào các năm vừa qua. (Lá chín nghĩa là lúc lá rực lên và đẹp nhất). Năm nay lá chín sớm hơn vì sự hâm nóng toàn cầu làm rừng thu thiếu nước, lá khô và đổi màu sớm hơn mọi năm.

 

Đi vào cuối tháng chín , 2022, tôi theo bản dự đoán chạy dọc quanh vùng Vermont từ Bắc xuống Nam và ngược lại để ngắm và chụp ảnh. Phía Bắc lá chín trước rồi đến phía Nam. Sở dĩ tôi chọn nơi này vì lá thu ở đây có nhiều màu sắc khác nhau nhờ loại lá Phong Đường(Native Sugar Maples) khi chuyển sắc, chúng có nhiều màu sáng đẹp, đỏ, vàng, cam. Có cả lá phong Nhật màu hồng nhạt và đậm nữa. Khi chín chúng chỉ rực rỡ khoảng 1 hay 2 tuần, rồi những trận gió thu ào tới là tất cả thi nhau lả tả tìm về với đất. Bạn tính sai ngày giờ, có khi đến, bạn chỉ còn biết ngẩn ngơ nhìn rừng cây đen đủi trơ cành, lá thì phủ đầy dưới đất. Bạn có thể mua và nếm thử những đặc sản của loại lá Phong Đường này hoặc đem về làm quà tặng người thân, bạn bè vì bạn khó tìm ra ở nơi khác. 

 

Vermont được biết đến là vùng đất thơ mộng, yên bình bậc nhất nước Mỹ. Dân số thưa, thấp nhất nhì toàn quốc. Từ cuối tháng 9, những rừng cây đồng loạt thay áo. Xung quanh rừng là những mặt hồ phẳng lặng, con đường trải dài đầy thơ mộng. Đầu tháng 10, những tán cây đã phủ đỏ, vàng các ngôi nhà nhiều màu sắc. Các trang trại với bãi cỏ xanh mượt, ẩn nấp bên rừng cây rực đỏ, cũng là lựa chọn thú vị khi du khách ghé Vermont. Để trải nghiệm cuộc sống vùng quê yên bình, bạn có thể ghé xem Sleepy Hollow, là một trong những trang trại đẹp ở Vermont. Bạn nhớ đặt phòng trước nếu muốn ngủ lại Vermont vì trúng mùa du lịch, giá phòng ngủ rất cao, lại không còn chỗ trống. Bằng không, bạn phải lái xe ra các vùng tỉnh lân cận của New York để qua đêm rồi lái xe trở lại.

blank Một con thác ở Newyork

blankThe Great Fall ở Newyork

blankWorld War 1 Memorial

 

 

Từ Maryland đi và về Vermont, chiếc xe của tôi đã lấm bụi đường của mấy tiểu bang rộng lớn. Tôi vào New York chụp thác, sông và suối, xuống Pennsylvania thăm phố cổ của Thế Chiến Thứ 2. Qua Washington DC ngắm thủ đô Hoa Kỳ và lang thang ở mấy viện bảo tàng quốc gia mấy ngày trời cho thoả ước ao từ lâu.
 

Tôi chọn điểm đến của Boston, New Hampshire, Maine và Brunswick của Canada bằng đi du thuyền. Bồng bềnh trên mặt Đại Tây Dương 9 ngày tôi đi dọc theo vùng duyên hải để ngắm lá thu Đông Bắc xanh hơn và hữu tình hơn trong sóng nước. Mùa thu Boston lãng đãng trong mắt tôi là những bến thuyền, các dãy nhà ngói đỏ cổ kính và sân trường đại học rải rác những lá vàng. Boston làm tôi nhớ lại những cây đèn đường phố cổ ngày nào tôi ghé thăm bạn bè nơi đây. Tôi đến những địa điểm ghi lại chứng tích lịch sử của Boston như Boston Tea Party Museum và chụp hình chiếc tàu trong cuộc nổi loạn . Bạn đừng quên nếm thử món tôm hùm, clam chowder và lobster rolls nổi tiếng ở đây.

 

Đẹp nhất là những cung đường dọc theo dãy núi White Mountain ở vùng New Hampshire. Lái xe rong ruổi các đoạn đường này bạn có thể gặp hồ, thác, suối, và cảnh lá thu rực rỡ ở mỗi khúc quanh, mỗi chân trời. Biết bao là cảnh đẹp đất trời cho bạn chụp ảnh, hãy ghi vào mắt, vào máy, ký ức của bạn giờ phút thiên liêng ấy vì "biết ra sao ngày sau?". Bạn có được trở lại nơi đây không, hay đất trời đổi thay, chúng ta còn có được cái cảnh đẹp như bây giờ không?
 

Du thuyền ghé Maine ở hai địa phương ven biển là Bar Habor và Portland nơi có những ngọn hải đăng nổi tiếng và các công viên đẹp. Hải cảng Bar Habor có con phố biển nho nhỏ nên thơ với những cánh buồm trắng phần phật gió trên nền trời xanh. Con phố với nhiều căn biệt thự xưa nhưng tuyệt đẹp sẽ tạo cho bạn cảm giác mến yêu chốn này. Bạn đừng quên nếm món tôm hùm đặc sản nhé bạn. Tôm hùm tươi sống được hấp chín trong những cái nồi khổng lồ nghi ngút khói vô cùng ngon các bạn ạ. Tôm hùm ở đây phải nói là ngon hơn tôm hùm ở Boston, theo tôi. Công Viên Quốc Gia Acadia vô cùng rộng lớn là nơi chụp lá vàng nổi tiếng của Main. Vào thời điểm giữa và cuối tháng mười lá sẽ chín ở nơi này. Tôi chạy xe suốt 5 tiếng chưa đi hết mọi nơi của công viên nhưng cũng thăm và ngắm được nhiều cảnh đẹp. Tuy nhiên hơi tiếc vì thời điểm tôi đi lá chưa được chín vàng hay đỏ cho lắm. Portland thì quyến rũ du khách bằng những ngọn hải đăng. Có tới 57 ngọn hải đăng còn hoạt động trong vùng biển này. Không biết tại sao lại nhiều hải đăng đến thế. Buổi sớm bình minh mờ sương khi tàu vừa đến cảng và chiều hoàng hôn ngày tàu rời cảng, tôi đứng trên boong chụp được nhiều tấm hình hải đăng loé sáng trông thật sống động.

 blank

Một quán tôm hùm ở Main

blankBay of Fundy ở Canada

  

Phút chờ đợi ghé St John, Canada để đi thăm Bay of Fundy ở Alma, Brunswick cũng tới. Tôi được đi thăm Bay of Fundy là một cái vịnh nằm cuối vịnh Maine và ở giữa Brunswick và Nova  Scotia, Canada. Đây là một trong những nơi có thủy triều cao nhất trên thế giới. Hình dạng độc đáo của vịnh và lượng nước lớn nhận được là nguyên nhân gây ra thủy triều. Thủy triều đôi khi cao tới 56 feet, mức thủy triều cao nhất được ghi nhận trên thế giới. Vịnh còn được biết đến với những vách đá cao, hang động và những khối đá ngoạn mục. Thành phần địa chất của vịnh cũng khá độc đáo. Có rất nhiều hóa thạch đã được phát hiện ở đó. Những hóa thạch này bao gồm các loài khủng long thuộc kỷ Trias và các khoáng chất khác. Thành phố Brunswik là thành phố biển có những ngôi nhà rất đẹp và sang trọng của giới thượng lưu. Canada luôn là nơi tôi yêu mến với nếp sống an bình và tâm tính hiền hoà, dễ mến của người bản xứ.
 

Trịnh Thanh Thủy

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các cơ quan liên bang Hoa Kỳ đang điều tra về ít nhất 2 trường hợp trên đất liền Hoa Kỳ, gồm một trường hợp gần Tòa Bạch Ốc trong tháng 11 năm ngoái, có vẻ cùng các vụ tấn công bí mật không thể thấy mà đã dẫn tới các triệu chứng suy nhược đối với hàng chục viên chức Hoa Kỳ ở ngoại quốc, theo bản tin của CNN tường thuật hôm Thứ Năm, 29 tháng 4 năm 2021.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Tình hình dịch bệnh Covid-19 tại Việt Nam có phần không khả quan trong những ngày qua mà cụ thể nhất và mới nhất là một thôn gồm 320 gia đình tại tỉnh Hà Nam đã bị phong tỏa vì có 4 người bị lây nhiễm vi khuẩn corona, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm 29 tháng 4 năm 2021.
Để giúp cho các gia đình không đủ điều kiện tài chánh lo tang lễ cho thân nhân đã quá vãng vì bị lây nhiễm Covid-19, Cơ Quan Điều Hành Khẩn Cấp Liên Bang Hoa Kỳ gọi tắt là FEMA đã có chương trình hỗ trợ tang lễ Covid-19, theo trang mạng bằng tiếng Việt của FEMA https://www.fema.gov/vi/disasters/coronavirus/economic/funeral-assistance cho biết.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Báo Ignatian Solidarity Network hôm 28/4/2021 loan tin rằng mạng lưới Catholic Mobilizing Network (CMN) trình thỉnh nguyện thư mang chữ ký nhiều ngàn viên chức, trí thức, nhà hoạt động Công Giáo xin xóa bỏ án tử hình liên bang. CMN nhắc rằng Biden đã công khai chỉ trích án tử hình, bây giờ là lúc cần gỡ bỏ án tử hình vĩnh viễn.
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Dân Biểu Janet Nguyễn nói thêm: “Cách đây 46 năm, gia đình tôi đã quyết định bỏ lại tất cả và vượt biển để tìm tự do. Hôm nay, là một Dân Cử người Mỹ gốc Việt cấp cao nhất của Tiểu Bang California, Hoa Kỳ, tôi tự hào đại diện cho những câu chuyện, văn hóa và lịch sử của cộng đồng tôi.”
“Khi tôi đứng đây tối nay, chúng ta chỉ còn một ngày nữa là đúng 100 ngày của chính phủ của tôi,” Biden nói thế trong phát biểu với các nhà lập pháp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. “Bây giờ, sau 100 ngày, tôi có thể báo cáo với quốc dân: Nước Mỹ đang hoạt động trở lại. Biến nguy cơ thành khả năng. Khủng hoảng thành cơ hội. Thối lui thành sức mạnh.”
Hôm Thứ Tư, 28 tháng 4 năm 2021, khi chính phủ Ấn Độ mở cửa cho ghi danh chích ngừa cho tất cả người lớn bắt đầu vào ngày 1 tháng 5, hàng triệu người nhảy vào để được chích ngừa, theo bản tin của Đài CBS tường thuật hôm Thứ Tư. Trang mang CoWIN ghi nhận 2.7 triệu lượt vào mỗi phút, và tổng cộng 383 triệu lượt vào trong 3 giờ đầu, theo một tuyên bố của chính phủ cho hay, mà cũng đã bác bỏ các báo cáo trang mạng bị tắt nghẽn.
Các nhân viên liên bang thực hiện lệnh khám xét hôm Thứ Tư, 28 tháng 4 năm 2021 tại khu nhà ở và văn phòng của Rudy Giuliani tại Quận Manhattan, theo luật sư của ông cho biết, thúc đẩy một cuộc điều tra hình sự bởi các công tố liên bang mà đã tiến hành hơn 2 năm qua, theo CNN tường thuật hôm Thứ Tư.
Tình hình đại dịch tại Việt Nam có vẻ bất an trở lại khi ngày 27 tháng 4 phát hiện người bị lây nhiễm Covid-19 đầu tiên trong cộng đồng sau hơn 2 tháng không có ai bị lây bệnh và hôm 28 tháng 4 có khoảng 40 người phải bị cách ly tại Bệnh Viện Từ Dũ ở Sài Gòn vì hai mẹ con người Việt từ Cam Bốt về khám bệnh đã truyền nhiễm vi khuẩn corona, theo bản tin hôm 28 tháng 4 năm 2021 của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật.
Chúng tôi thường mời những chuyên viên liên quan đến ngành nghề địa ốc đến văn phòng Ana Real Estate và Ana Funding để chia sẻ kinh nghiệm trong nghề nghiệp, cũng như trong cuộc sống hàng ngày đến với chuyên viên của văn phòng. Thứ bảy tuần rồi là diễn giả Đức Nguyễn, nguyên là ứng cử viên Cảnh Sát Trưởng của Orange County.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.