Hôm nay,  

Tản Mạn về KHÓC qua thi phẩm TÔI KHÓC của Lão Thi Sĩ Trần Công

06/01/202309:03:00(Xem: 6975)

Tản Mạn về KHÓC qua thi phẩm TÔI KHÓC của Lão Thi Sĩ Trần Công

 

 

* Lê Ngọc Châu

 

 

Khóc là một sự kiện "tự nhiên" mà có lẽ trong đời không ai có thể tránh khỏi và chắc chấn trong chúng ta ai cũng có lần trải qua !. Nếu người nào đó không một lần đổ lệ thì phải "thán phuc !".

 

Chúng ta biết rồi, ngay từ khi còn bé tí cho đến lúc già chắc chắn không ai mà không đổ lệ !

 

- Tiếng khóc đầu đời khi mới lọt lòng mẹ.

- Rồi khóc khi còn bé đòi bú, khi đòi quà, làm nũng …

- Khóc lúc còn bé thơ vắng bóng cha mẹ, nhất là thiếu mẹ hay khi lần đầu đi cườn trẻ, đi học.

- Đôi khi khóc vì mừng vui hay buồn về một sự kiện nào đó ...

- Rồi lớn lên, cũng có thể khóc mừng vì thành công trên đường học vấn hay ngậm ngùi khóc vì thất bại trên đường đới hoặc có lần khóc vì tình yêu lận đận, dở dang.

 

Nói chung "bật khóc" vì nhiều lý do ….

 

Trước khi đề cập chi tiết hơn về bài thơ tôi mạn phép giới thiệu sơ về Lão Thi Sĩ Trần Công.

 

Theo internet thì tác giả người Gò Công, từng là Trung Tá Cảnh sát Quốc Gia Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và hiện định cư tại Hoa Kỳ.

 
blank

                  

 

Hãy nghe tác giả ví von tự giới thiệu, ngắn gọn qua hai câu thơ mở đầu thi phẩm nhưng cũng đủ để chúng ta biêt hay hình dung ra được tuổi tác và những gì Lão Thi Sĩ đã trải qua cho đến nay:

 

Tuổi đời tôi đã một trăm rồi,

Chống Tây đánh Cộng mất nửa đời.

 

Đề cập đến sự đổi thay của đất nước - của Miền Nam Việt Nam - vào cuối tháng Tư năm 1975 và hoàn cảnh của mình hiện tại, tác giả ngắn gọn nhưng rất súc tích, dễ hiểu:

 

Thời thế đổi thay, tôi mất nước

Bỏ xứ , quê người sống nổi trôi

 

Để diễn tả nỗi lòng và ước mong của mình Lão Thi Sĩ tâm sự

 

Suốt mấy mươi Năm nuôi hy vọng,

Trở về quê Mẹ lúc cuối đời

 

Cá nhân tôi rất tâm đắc với các câu thơ trên vì chính đó cũng là tâm trạng của tôi, một người tị nạn chính trị vì cộng sản và từ sau 1975 vẫn tha phương dù lòng lúc nào cũng nhớ thương và mong có ngày về thăm quê Mẹ nhưng hoàn cảnh chính trị đến nay chưa cho phép tôi thực hiện vì rõ ràng chính tôi đã viện dẫn là không thể sống với cộng sản khi ký tên xin tị nạn.

 

Tiết lộ gián tiếp về tuổi đời của mình cũng như than thân trách phận, tác giả khéo léo gói ghém tất cả chỉ với hai câu thơ :

 

Nay sắp sửa xuôi tàu thiên cổ

Đường về cố quốc quá xa xôi …

 

Tất cả chỉ còn là nỗi nhớ và tiếc nuối, hãy nghe tác giả chua xót khóc cho quê hương:

 

Nhớ nước chạnh lòng rơi nước mắt

Khóc cho Quê Hương, (và) khóc cho Tôi.

 

Vòng vo như vậy để bây giờ cho tôi mạn phép được giới thiệu nhạc phẩm do tôi phổ nhạc bài thơ Tôi Khóc dưới đây với khả năng tự học mò tàm thụ với ông thầy Google.

 

Thú thật trong đời tôi hầu như ít khi viết giới thiệu về Thơ-Văn-Nhạc vì tôi không biết gì nhiều về nhạc nên xưa nay nào dám. Thêm nữa, văn chương chữ nghĩa của một cựu học sinh ban B như tôi thì "khỏi chê vì xưa lúc đi học rất ghét môn Việt văn", vậy mà thời gian qua tôi lựu đạn đã xí xọn, gồng mình viết vài bài tạp ghi giới thiệu về thơ nhạc, lại còn bày đặt phổ vài bài thơ mình thích tình cờ thấy trên nhóm / diễn đàn thành nhạc nữa. Thầm nghĩ cũng lạ thật !.

 

Xin nói thêm, cái hay của thi phẩm "TÔI KHÓC" theo tôi là Lão Thi Sĩ Lão Mã Sơn đã vẻ ra cái khóc pha lẫn sự nồng nàn của một người mất nước cao tuổi đang sống tha phương trong đó. Thi sĩ tác giả kết thúc bài thơ ngắn như muốn diễn tả nỗi đau của người mất nước và cũng chính là nỗi đau của tác giả từng nặng nợ với quê hương khi còn trẻ cho đến cuối tháng Tư năm 1975 …

 

 blank

 

Tôi mạn phép ngưng ở đây và mời Thi sĩ tác giả, Quý độc giả ghé xem bản nhạc do tôi (người soạn nhạc) biên soạn tài tử ở trên như là món quà đầu năm 2023 kính tặng Lão Thi Sĩ hơn 100 tuổi, Cụ Trần Công Lão Mã Sơn, tác giả của thi phẩm TÔI KHÓC .

           

 

©       Lê-Ngọc Châu_Nam Đức, Chiều 06. January 2023

          (Heilige drei Koenige 2023/ Lễ Ba Vua 2023/ Three Kings 2023)

 

Tái bút: Tôi nghĩ trong giới Quân-Cán-Chính và giới Văn-Thi Sĩ của VNCH cũng như của PenViet Hải Ngoại nói riêng có khá nhiều ca nhạc sĩ chuyên nghiệp nên NẾU vị nào hát thiện nguyện tặng Lão Thi Sĩ trên 100 tuổi Trần Công thì chắc chắn sẽ mang lại niềm vui cho Thi sĩ tác giả nói riêng. Trân trọng (LNC).

 

******************************************



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cơn bão lớn mới nhất đã đổ bộ vào Việt Nam làm cho ít nhất 26 ngư phủ mất tích ngoài biển hôm Thứ Tư, 28 tháng 10 năm 2020, là một trong những cơn bão lớn nhất trong 2 thập niên, theo bản tin của Reuters cho biết hôm Thứ Tư.
Vào thứ Bảy, ngày 14 tháng 11 năm 2020, lúc 11:00 sáng, Thành phố sẽ tổ chức một buổi hội thảo cộng đồng để thảo luận về những sữa chữa nâng cấp cho công viên Woodbury trong tương lai.
OECD dự đoán đến cuối năm 2021 GDP Trung Quốc tăng trưởng 10% trong khi GDP Hoa Kỳ chỉ trở lại bằng năm 2019 [1], trong lúc Âu Châu và Nhật Bản mất thêm nhiều năm nửa mới phục hồi. Như vậy nếu thương chiến tái khởi động hiệp 2 thì Trung Quốc vừa ở thế mạnh hơn trước lại càng dễ dàng chia rẽ các nước Tây Phương.
Nếu các cuộc thăm dò dư luận phản ảnh trung thực trên lá phiếu cử tri thì cựu Phó Tổng thống Dân chủ Joe Biden sẽ là Tổng thống Mỹ thứ 46 sau cuộc bầu cử ngày 3/11 (2020).
Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã tham gia một buổi họp báo do Dân Biểu Katie Porter tổ chức với ông Michael Phương Minh Nguyễn, một công dân Mỹ vừa được trả tự do trở về đoàn tụ với gia đình.
Vào lúc 9:30 sáng ngày Thứ Tư 28/10/2020, văn phòng Nữ Dân Biểu Liên Bang Katie Porter (Địa Hạt 45) đã tổ chức buổi họp báo trên mạng nhân dịp ông Michael Phương Minh Nguyễn - một công dân Hoa Kỳ cư trú tại Địa Hạt 45- vừa được chính quyền CSVN trả tự do sau hơn 2 năm bị giam giữ tại Việt Nam, và đã đoàn tụ với gia đình tại thành phố Orange California vào ngày 22/10.
Vào ngày thứ Tư 28 tháng 10, 2020, dân biểu liên bang Hoa Kỳ Lou Correa (hạt 46) cùng dân biểu liên bang Katie Porter (hạt 45) và 5 đồng nghiệp đã tham gia cuộc họp báo trực tuyến về việc ông Michael Nguyễn được trả tự do.
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
SACRAMENTO, CA - Để giúp người dân California chuẩn bị bỏ phiếu trong cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11 sắp tới, CalMatters, một tổ chức phi đảng phái, phi lợi nhuận cam kết giải thích các chính sách và dự luật chính trị của California, đã xuất bản tập Hướng Dẫn Bầu Cử 2020 Election Guide. Hướng dẫn toàn diện bằng tiếng Anh trình bày tổng quan ngắn gọn và dễ đọc về từng dự luật trong số 12 dự luật trên toàn tiểu bang về lá phiếu, cuộc bầu cử tổng thống và các cuộc đua lập pháp và quốc hội quan trọng ở California.
Những người của đảng Cộng Hòa đã thất bại trong việc chặn lại hành động ngang ngược của Trump. Cuộc bầu cử này phải là một sự định hướng rõ ràng và một tố giác Trump và sự đổng loã cuả họ.
Chưa đầy một tuần sau khi Quận Los Angeles chứng kiến gia tăng gần kỷ lục trong các trường hợp bị truyền nhiễm vi khuẩn corona hàng ngày, chiều hướng gia tăng vẫn tiếp tục, theo bản tin của Yahoo News cho biết hôm Thứ Ba, 27 tháng 10 năm 2020.
Một phúc trình mới nói rằng 5 tiểu bang, gồm phần nhiều là các tiểu bang chiến trường trong cuộc tranh cử tổng thống, đang có nguy cơ cao vì hoạt động của các nhóm dân sự vũ trang chung quanh cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11, theo bản tin của báo USA Today cho biết hôm Thứ Ba, 27 tháng 10 năm 2020.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.