Hôm nay,  

Đầu năm đi chùa

25/01/202317:07:00(Xem: 3680)
Phóng sự ngày Xuân

IMG_0433.jpg

Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng ở 6326 Camino Del Rey, Bonsall, CA 92003


Đầu năm đi chùa, Phật tử đi chùa, những gia đình chỉ thờ cúng ông bà đến ngày Tết cũng đi chùa. Đi chùa đêm Giao Thừa, đi chùa ngày mùng 1 Tết cho đến ngày mùng 7, nhiều người đi làm cũng xin nghỉ làm để đi chùa hoặc xin về sớm để đi chùa. Có người mộ đạo đi chùa đêm Giao Thừa rồi ngày mùng 1 Tết lại tiếp tục đi chùa. Đi chùa như là niềm vui, là lẽ sống, đi chùa vì lòng mộ đạo. Sinh ra trong gia đình Phật giáo là đi chùa, sinh hoạt trong gia đình Phật tử là đi chùa vào cuối tuần, không phải đợi đến lễ Phật Đản, lễ Vu Lan hay đêm Giao Thừa, cũng như người Công giáo đi nhà thờ mỗi ngày. Nhà thờ, chùa mở cửa mỗi ngày, buổi sáng là mở cửa. Ngày xưa, chùa mở cửa suốt đêm nhưng về sau này không được an ninh nên có giờ mở cửa và đóng cửa ở chùa cũng như nhà thờ.

Mùng 1 Tết chúng tôi đi chùa, nhà thờ ở Orange County. Ngày mùng 2 Tết, chúng tôi đi chùa ở xa. Dự định lên đường lúc 6 giờ sáng, nhưng Hương Huỳnh phải nấu thức ăn chay để cúng 3 ngày Tết, nên chúng tôi khởi hành lúc 10 giờ. Đoàn người gồm có 4 người, đi xa lộ. Buổi sáng, khuôn mặt người nào cũng tươi, cũng vui, hình như không khí ngày Tết đem niềm vui cho mọi người. Vui từ trong lòng, vui với thiên nhiên, cây cỏ hai bên xa lộ xanh mướt, những dãy núi xa xa chập chùng trong mây trắng. Đường về San Diego, chúng tôi đã rong ruổi nhiều năm tháng. Chúng tôi đã từng thăm các chùa lớn, chùa nhỏ, thăm thành phố, thăm bằng hữu, thăm biển, từng đứng trên lâu đài nguy nga, tráng lệ nhìn dãy núi xa xa hướng về thành phố San Bernardino, nhưng sao hôm nay thấy lòng vui hơn, có lẽ là ngày Tết, có lẽ là thăm chùa, thăm tu viện.

Chúng tôi có nhiều kỷ niệm đẹp với thành phố San Diego. Nhớ ngày nào một nhóm sinh viên luật khoa Sài Gòn trước năm 1975 kéo đến giáo sư của chúng tôi, giáo sư Nguyễn Cao Hách, khoa trưởng đại học luật khoa Sài Gòn. Thầy rất hiền lành, thầy rất thương và giúp đỡ học trò. Học trò đến thăm thầy đem theo thức ăn, bày thức ăn ra bàn, thầy trò ngồi lại cùng ăn, tiếng nói, tiếng cười như pháo nổ, vui như ngày hội, ngày Tết. Luật sư Đào Ngọc Thụy sang Hoa Kỳ hơn 1 năm, Thụy thi lại bằng luật sư, lấy State Bar của tiểu bang California. Luật sư Đào Ngọc Thụy và luật sư Nguyễn Hữu Thông là hai người học lại nhanh nhất trong các sinh viên luật Sài Gòn lưu vong khắp nơi trên thế giới. Thầy trò gặp nhau vui ơi là vui, dọn dẹp xong, giã từ thầy cô đi về. Bây giờ, thầy đã về với ông bà, nhưng tình thầy trò vẫn còn đây, mỗi năm đến ngày giỗ của thầy Nguyễn Cao Hách, học trò khắp nơi đều nhớ đến thầy và cầu nguyện cho thầy được siêu thăng nơi miền Cực Lạc. Học trò của thầy, luật sư Lê Công Tâm định làm đám giỗ cho thầy sau mùa dịch cúm Covid-19.


Sinh viên trường luật Sài Gòn định cư ở San Diego nhiều lắm như Nguyễn Hữu Của, một khuôn mặt hoạt động tích cực trong cộng đồng, sinh viên Vũ Trường, chủ báo Tiếng Việt, một trong những tờ báo được độc giả mến chuộng ở San Diego. Đa số sinh viên luật Sài Gòn trước năm 1975 rất thành công ở khắp nơi trên thế giới, đi đến nơi nào có người tị nạn, có sinh viên luật Sài Gòn là có người thành công như luật sư Nguyễn Hữu Công đang cộng tác với Hồn Việt TV và radio, có con là luật sư, luật sư Trịnh Đình Thắng ở Orange County có con là luật sư, luật sư Nguyễn Đình Sơn có con trai là luật sư. Cha mẹ làm bác sĩ sinh con làm bác sĩ, cha mẹ luật sư sinh con làm luật sư, gia truyền.


Có một điều hối tiếc là tôi hứa nhưng không giữ được lời hứa của mình: một gia đình chúng tôi quen từ Việt Nam, rồi đến khi tị nạn ở Hoa Kỳ, mỗi lần đến D.C., bao giờ chúng tôi cũng thăm gia đình nầy ở trong một townhouse nhỏ, xung quanh là rừng cây, cây cổ thụ cao vút, rồi người phụ nữ xinh đẹp qua đời, phu quân của chị dọn về San Diego, mỗi lần tôi gọi thăm bao giờ ông cũng nói:


- Cô Kiều Mỹ Duyên bao giờ đến San Diego thì nhớ ghé thăm tôi.


Lúc nào nghe lời mời này, tôi cũng nói: dạ, dạ, hứa sẽ đến thăm ông nhưng chưa đến thì ông đã qua đời. Tiếc quá!


Lâu lắm tôi không có cơ hội đến San Diego, cho đến khi nghe ông mất ở miền Bắc, trước khi ông mất vài tháng tôi còn gọi thăm, nghe ông kể nhiều chuyện vui, hình như người lớn tuổi thích kể chuyện vui.


- Cô Kiều Mỹ Duyên à, tôi theo đạo Công giáo rồi. Khi thăm bạn tôi, tôi bị té và nằm nhà thương.

Rồi ông kể tiếp:


- Trung Tướng rửa tội cho Đại Tướng.


Khi nghe câu này tôi không hiểu gì hết, sau đó ông kể tiếp tôi mới hiểu ra rằng linh mục Trung Tướng rửa tội cho Đại Tướng, vì lúc đó Đại Tướng té vào nhà thương thì linh mục Trung Tướng thăm Đại Tướng ở nhà thương mà ông đang nằm.


Ông thường nhắc đến người con gái mà ông bà thương nhất:


- Không biết cô Kiều Mỹ Duyên có nhớ Phương Lan không? Khi cô đến nhà chúng tôi, cháu thường đánh đàn dương cầm. Cháu có 2 mẹ, 2 bố. Phương Lan là con của anh chị Viên nhưng cũng là con gái nuôi của chúng tôi. Ngày thường thì cháu ở với anh chị Viên, cuối tuần thì về nhà chúng tôi.


Lần nào, chúng tôi đến nhà Đại Tướng Viên cũng gặp cô bé Phương Lan đang đánh đàn, rồi đến nhà Đại Tướng Khiêm cũng gặp cô bé xinh xắn này. Bây giờ, Phương Lan là giáo sư đại học Chapman, một trường đại học rất nổi tiếng ở Orange County.


Câu nói Trung Tướng rửa tội cho Đại Tướng là linh mục Lê Trung Tướng rửa tội cho Đại Tướng Trần Thiện Khiêm.


IMG_0441.jpg

Đường đến thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng.   


Trên đường đến thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng, mặt trời đang lên, ánh sáng rực rỡ, chúng tôi nghĩ đến Hòa Thượng Thanh Từ và những lần được gặp thầy.  Hòa Thượng Thích Thanh Từ (sinh ngày 24/7/1924) là thiền sư, nhà khảo cứu, thông dịch và giảng giải các kinh luận Phật học người Việt Nam. Trưởng lão Hòa thượng Thích Thanh Từ hiện là Phó Pháp chủ Hội đồng chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Hòa Thượng được biết đến là người phục hưng dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử cùng nhiều ấn phẩm về thiền. Từ năm 1960 đến năm 1964, Hòa thượng đã giữ nhiều chức ᴠụ quan trọng trong Phật giáo: Phó Vụ trưởng Phật học ᴠụ, Vụ trưởng Phật học ᴠụ, Giáo ѕư kiêm Quản ᴠiện Phật học ᴠiện Huệ Nghiêm, Giảng ѕư Viện Đại học Vạn Hạnh ᴠà các Phật học đường Dược Sư, Từ Nghiêm. Hòa thượng đã thật ѕự giã từ Phật học ᴠiện, giã từ phấn bảng ᴠới năm tháng miệt mài ᴠì tứ chúng. Thầy đã từng nói thầy là người chèo đò. 

Lần đầu tiên chúng tôi phỏng vấn thầy qua điện thoại, lúc này thầy đến Florida, cũng duyên lành, vào buổi sáng thầy đang bách bộ trong vườn của một Phật tử, thầy trả lời phỏng vấn của chúng tôi cho đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại ở Washington D.C. Cuộc phỏng vấn này dài gần 1 giờ đồng hồ, chúng tôi hỏi thầy về những bài giảng của thầy sắp tới ở California và những khó khăn của Phật giáo trong nước gặp phải. Chúng tôi cũng được phước phỏng vấn thầy 6 lần trong lúc thầy đến Hoa Kỳ và lần chót phỏng vấn thầy ở Hà Nội, khi chúng tôi cùng phái đoàn YMCA ra phi trường Nội Bài đến Đà Lạt. Trước mặt chúng tôi rất đông người, tôi hỏi một Phật tử (vì có mang tượng Phật):

- Không biết quý vị tiễn ai mà đông quá vậy?

Người phụ nữ hiền lành trả lời:

- Thầy Thích Thanh Từ.

Phái đoàn của thầy Thanh Từ đến Trúc Lâm Thiên Tự giảng đạo. Trong số các tu sĩ theo thầy có tu sĩ người Pháp. Chúng tôi cùng đi chuyến bay với thầy về Đà Lạt. Chúng tôi phỏng vấn thầy trước khi lên máy bay.

blank

Kiều Mỹ Duyên phỏng vấn Hòa Thượng Thích Thanh Từ,
phi trường Nội Bài, Hà Nội, Việt Nam năm 2005. 


Mỗi người trong chúng ta đều có cơ duyên, có cơ duyên gặp người thì sẽ gặp người đó, đúng giờ, đúng ngày trong lá số có sẵn. Số của tôi được cơ duyên gặp nhiều vị lãnh đạo tôn giáo nên đi đến đâu là có cơ duyên được phỏng vấn các vị, số Trời đã định, đó là nhờ phúc đức ông bà, cha mẹ để lại Thầy Thanh Từ hiền lành, nói năng từ tốn, thầy hay cười, nhiều người thích nụ cười của thầy. Có lần, chúng tôi đến thăm thầy ở nhà của ba mẹ bác sĩ Phan Tuyết Mai, nhạc phụ, nhạc mẫu của bác sĩ Nguyễn Phúc Vĩnh Khiêm, nhà gần biển. Thầy đi đâu cũng được đồng hương đón tiếp một cách nồng nhiệt.

Hòa_thượng_Thích_Thanh_Từ.jpg

Hòa Thượng Thích Thanh Từ với nụ cười hiền lành, đôn hậu.

  

Thiền Viện Đại Đăng, một trung tâm nghiên cứu và tu học của Hội Thiền Học Việt Nam thuộc hệ Phái Thiền Tông Phật Giáo, lần đầu tiên đã được chính thức thành lập tại Hoa Kỳ. Đây là một cơ sở thiền học trực thuộc dưới sự lãnh đạo và giáo hóa của Hòa Thượng Tông Chủ Thiền Sư Thích Thanh Từ.

Ngày 15/04/2001 ủy ban vận động thành lập Thiền Viện Đại Đăng mời Tăng Ni và Phật tử tham dự phiên họp đầu tiên để thông báo chương trình, đề ra kế hoạch thành lập Thiền Viện, đã được mọi người hoan hỷ tán thành và nhiệt tình đóng góp tài lực, kẻ công người của để hỗ trợ cho Thiền Viện sớm hoàn thành. Từ khi lãnh trách nhiệm, các Phật tử chọn đất tìm nơi địa điểm thích hợp, trải qua không đầy mười tháng, Một ngôi Thiền Viện khang trang, đẹp đẽ đã xuất hiện trên một ngọn đồi tọa lạc tại số 6326 Camino Del Rey, tại thành phố Bonsall ở vùng San Diego thuộc miền nam tiểu Bang California.
 

Thiền Viện Đại Đăng được xây dựng trên một sườn đồi với diện tích chín mẫu tây, đây là một nơi yên tĩnh, ít tiếng ồn, xa nhà dân cư, xung quanh có đồi núi và rừng cây bao bọc, bên dưới chân đồi hướng về phía trước Thiền Viện có hồ nước trong xanh, Sáng sớm và chiều có sương mờ lãng đãng, phong cảnh thoáng mát, trông rất đẹp mắt, nên thơ và thiền vị. Khí hậu lại mát mẽ ôn hòa, mùa hè không nóng bức, mùa đông không lạnh lắm. Du khách đến nơi đây rất ưa thích.


Sau khi thành lập xong Thiền Viện, các phật tử cung thỉnh Hòa Thượng Thanh Từ từ Việt Nam sang Hoa Kỳ để làm lễ Khánh Thành, và đồng thời các Phật tử cũng xin Hòa Thượng bổ nhiệm Chư Tăng ở Thiền Viện Trúc Lâm sang Trụ Trì. Đáp ứng sự thỉnh cầu của Tăng Ni và Phật tử hải ngoại, Hòa Thượng sang Mỹ ngày 04/09/2001. Đến ngày 15/09/2001 lễ Khánh Thành Thiền Viện Đại Đăng đã được tổ chức trọng thể, có khoảng 800 người tham dự.


Thiền viện Đại Đăng là nơi mà chúng tôi cũng đã đến thăm thầy Thanh Từ khi thầy từ Việt Nam sang ở đây. Đến Đại Đăng không ai mà không nhớ đến thầy Thanh Từ. Có những đệ tử của thầy đến từ miền Bắc California. 


Ca sĩ Phong Dinh giới thiệu một Phật tử, cô nói:


- Anh này và gia đình gói hơn 1,000 đòn bánh tét đến đây cúng đường.


Đặc biệt ở thiền viện Đại Đăng trên núi không có chỗ đậu xe, phải đậu xe dưới chân núi, trước mặt là hồ và đồng cỏ xanh mướt, tượng Phật rất to, hoa lá rực rỡ, thức ăn rất ngon. Nhiều Phật tử làm việc liên tục trong bếp, thức ăn nóng hổi vừa thổi vừa xơi nếu muốn ăn thức ăn nóng. Ở đây không có buôn bán, không nói về thương mại. Sách, báo, kinh kệ tặng cho đồng hương, thức ăn rất nhiều, ăn xong không hết có thể mang về.


Người già, người trẻ mặc áo dài. Các ca sĩ tình nguyện hát liên tục. Ca sĩ Phong Dinh hát bài
"ÁNH TRĂNG CHÙA XƯA" của nhạc sĩ Trần Chí Phúc, bài ca về đạo Phật, vừa ca vừa mỉm cười, hình như ca hát là điều hạnh phúc với ca sĩ này:


"Về chùa xưa ngắm trăng vàng mới lên.

Ánh trăng lung linh sáng soi chùa mơ.

Nhìn mặt trăng con nhớ lời kinh văn.

Nhìn theo ngón tay để thấy mặt trăng, theo lời Phật dạy thoát ra luân hồi.

Con về đây, thăm chùa xưa. Luôn giữ gìn năm giới.

Không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu, không sát sanh.

Hành lời Phật dạy, thấy tâm bình an.

Đêm nay trăng rằm, tiếng chuông ngân.

Nhớ xưa Phật đắc Pháp dưới cây Bồ Đề.

Ngài đem chánh pháp truyền khắp thế gian, giúp cho nhân loại thoát vòng khổ đau.

Con về đây, nghe tụng kinh.

Ánh trăng lung linh soi chùa mơ."


IMG_0450.jpg

Bàn thờ tại Thiền đường Lộc Uyển. Bàn thờ Cố Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh đặt bên trái.


Thiền viện Đại Đăng với hoa lá rực trời, đi đâu cũng thấy hoa: hoa mai, hoa cúc, hoa lan. Chánh điện nguy nga, tráng lệ. Thiền viện này được phát triển rất nhanh. Thầy Thanh Từ thì ở xa, bên kia Thái Bình Dương, Phật tử của ngài xây cất thiền viện càng ngày càng rộng lớn. Ở đây có những khóa thiền, đến đây chúng tôi nhớ đến 2 vợ chồng một bác sĩ mộ đạo, đi tu cũng ở đây, bác sĩ Cẩm Vân, vợ của bác sĩ Huỳnh Hữu Cửu cũng thường nhắc đến anh chị này đi tu, theo hệ phái thiền của thầy Thanh Từ.

Không khí của thiền viện Đại Đăng rất vui. Nhạc sĩ Trần Chí Phúc nói:

- Hôm nay là ngày mùng 2 có chỗ đậu xe, chứ nếu đến đây ngày mùng 1 không có chỗ đậu xe.

Tu viện trên đồi thì làm sao có chỗ đậu xe, phải xuống dưới đồi.

Chúng tôi nhìn thấy có một số thầy đang dùng cơm trưa. Các Phật tử đi vòng vòng mời khách đến viếng thăm thiền viện ăn trưa. Lời mời rất chân thành, không đói cũng ăn, ăn rồi đi nữa, ăn rồi leo lên núi lạy Phật ở chính điện. Người nào già yếu không bước lên nhiều bậc thềm thì đứng dưới chắp tay nhìn lên chánh điện. 

Hàng trăm người đến thiền viện Đại Đăng lễ Phật nhưng ít ai lên chánh điện vì cao quá, nhưng cũng có những người trẻ leo núi thoăn thoắt, thì có mấy chục bậc thềm không làm chùn chân người mộ đạo.


IMG_0446.jpg


Tu Viện Lộc Uyển là một trung tâm thiền tập theo truyền thống Làng Mai. Tu viện nằm êm trong một thung lũng ẩn mình giữa những sườn đồi phía Tây Bắc thành phố Escondido, thuộc San Diego County, tiểu bang California, với diện tích 400 mẫu, có cảnh núi đồi hùng vĩ và những rừng cây cho nhiều bóng mát.


Rời thiền viện Đại Đăng trong lúc ánh sáng còn ở chân đồi, chúng tôi đến tu viện Lộc Uyển, đường vào rừng thăm thẳm, không có bóng người đi. Khu đất nguyên sơ rộng 400 mẫu này nằm yên bình trong dãy núi Chaparral ở miền nam California, được bao quanh và bảo vệ bởi những cây sồi và cảnh quan thiên nhiên. Tu viện Lộc Uyển được thành lập vào tháng 7 năm 2000 bởi Tăng thân bốn chúng Làng Mai.


Vào gần cổng tu viện Lộc Uyển, có những chiếc xe hơi quay trở ra vì cổng khép kín không vào được. Tu viện này của thầy Thích Nhất Hạnh, thầy viết rất nhiều sách. Ngày xưa, thầy dạy đại học văn khoa Sài Gòn trước năm 1975. Thầy Thích Nhất Hạnh đã xuất bản trên 100 cuốn sách, trong đó có hơn 70 cuốn bằng tiếng Anh. Ông cũng xuất bản các bài giảng trong các tạp chí tạp chí Mindfulness Bell của Dòng tu Tiếp Hiện. Sau này, thầy du học ở Mỹ, thầy viết sách và dịch ra nhiều thứ tiếng, thầy dạy đại học Yale và  quyển sách "Nẻo về của Ý" của thầy được nhiều độc giả thích. Thầy thành lập Làng Mai ở Pháp, ở phía Đông Bordeaux, cách Paris khoảng 4 giờ đi tàu. Hàng năm, có hàng ngàn người khắp nơi trên thế giới đến tu học vài ba tháng. Đồng bào ở Âu Châu và nhiều quốc gia khác, đến mùa, đến Làng Mai tu học. Nhiều học trò của thầy Nhất Hạnh có bằng Tiến sĩ. Chúng tôi còn nhớ lâu lắm rồi khi đó thân mẫu và em gái tôi lên tu học ở Lộc Uyển Tự.

THẦY THÍCH NHẤT HẠNH.jpg

Thầy Thích Nhất Hạnh tại Paris vào năm 2006.


Ca sĩ Phong Dinh dừng lại ở cổng vào tu viện, có mật mã nên mở được cổng, đi theo đường rừng vào tu viện. Ở đây không có một bóng người. Thiền đường vẫn như xưa, sạch sẽ, trang nghiêm, hình của Phật trên bàn thờ. Hình thầy Nhất Hạnh trên bàn thờ bên cạnh bàn Phật, xung quanh là rừng cây. Cây bây giờ lớn hơn. Ngày xưa đến đây, chúng tôi thường gặp những tu sĩ người Mỹ, bây giờ chỉ có rừng cây, tiếng gió, tiếng chim. Tôi nói với em gái tôi, Phong Dinh và nhạc sĩ Trần Chí Phúc: 

- Nếu đi tu nên chọn nơi này, nơi thanh tịnh không có bóng người, sống với thiên nhiên, với kinh kệ thì tuyệt vời.

Khi chúng tôi lên xe sắp rời tu viện thì thấy bóng dáng một tu sĩ đến nhà nguyện. Giã từ Lộc Uyển Tự với lòng thanh tịnh, chúng tôi trở lại Orange County.

Trên đường về nhà, chúng tôi im lặng, không ai nói với ai một lời. Có lẽ tu viện Lộc Uyển có sự thu hút người về đây tu.

Tôi bỗng dưng nhớ đến câu thơ:

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn người đến chốn lao xao.


Đến tu viện Lộc Uyển, tâm được bình yên, không khí trong lành, không có khói xe, không tiếng ồn ào, không có chen lấn, không có khói nhang. Tâm chưa thành Phật nên đến Lộc Uyển Tự, nhưng có người nói tu hành sắp thành chánh quả thì ở trên máy bay, dưới tàu thủy, hay ngồi giữa chợ, hoặc chỗ ồn ào nào cũng không làm động đến người có chân tu. Khi đã đi tu, lòng thanh tịnh thì có giai nhân sắc nước hương trời ngồi trước mặt người tu, họ cũng dửng dưng, tim không động. Khi nào ngồi giữa chợ mà lòng vẫn bình thản thì sắp thành chánh quả, nhưng nếu bắt đầu đi tu có lẽ nên tìm đến nơi vắng vẻ như Lộc Uyển Tự. Lộc Uyển Tự là nơi cho người muốn tu hành thật sự tìm tới, là nơi cho những người thích tu thiền. Đến đây, tâm hồn sẽ tìm được sự bình yên mà nơi chốn phồn hoa không thể có được.


IMG_0475 (1).jpg

Tổ Đình Minh Đăng Quang, ở 3010 W. Harvard Street, Santa Ana, CA 92704. Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, Viện Trưởng Viện Hành Đạo Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ.


Ngày mùng 3 Tết, chúng tôi thăm Minh Đăng Quang tịnh xá ở thành phố Santa Ana. Hòa Thượng Thích Minh Tuyên là trụ trì, thầy trong ban điều hành của hội đồng Liên Tôn, tịnh xá đang trùng tu phía sau. Tịnh xá này có võ sư dạy võ cuối tuần, có nhiều võ sinh học tập, đi côn đi quyền vun vút. Võ sinh có nam, có nữ. Chùa có võ sư nên tịnh xá rất bình yên, trong suốt mùa dịch cúm không ai dám vào tịnh xá phá rối. Tịnh xá mở cửa thường xuyên trong suốt mùa dịch cúm.

Tịnh xá có nhiều phái đoàn ngoại quốc đến thăm, nhất là phái đoàn Tây Tạng đến chùa chữa bệnh miễn phí bằng cầu nguyện. Thầy Minh Tuyên giao thiệp rất rộng rãi, thầy đã từng là trụ trì của nhiều chùa ở New York, Maryland, và các tiểu bang khác, cho nên nhiều người biết đến thầy. Hiện nay, thầy là vị cao tăng có chức vụ cao nhất trong Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ thế giới sau khi Hòa Thượng Thích Giác Nhiên và Hòa Thượng Thích Giác Lượng viên tịch. Thầy thường đi thuyết pháp khắp nơi trên thế giới.

Chúng tôi đến thăm chùa, các sư cô mời ăn phở. Các Phật tử đến chùa lễ Phật, sau đó dùng cơm. Thầy trụ trì lì xì cho chúng tôi và đó chúc Tết. Phật tử Đạt (trong hội đồng Liên Tôn) đang hầu chuyện với thầy và chúc Tết thầy.


IMG_0498.jpg

Tu viện Chân Giác Zen tại 11442 Dale St Garden Grove, CA 92841


Giã từ Minh Đăng Quang tịnh xá, chúng tôi đến tu viện Chân Giác ở đường Dale, thành phố Garden Grove. Chúng tôi gặp thầy Đăng Huy và phái đoàn đến từ San Diego. Thầy Đăng Huy là trụ trì thiền viện Đại Đăng ở San Diego. Tu viện Chân Giác rất sạch, hoa cỏ rực trời. Sư cô Huệ Phương, cũng là đệ tử của Hòa Thượng Thanh Từ, đón tiếp chúng tôi ân cần, niềm nở. Đi đến đâu chúng tôi cũng được mời ăn chay, đến chùa thì không sợ đói, vì ở chùa lúc nào cũng có thức ăn để mời khách. Chánh điện rất sạch, yên tĩnh. Sư cô lì xì cho khách thập phương và mời ăn.


kmd 1

                                            Chùa Long Thành, đường Orangethorpe.


Rời chùa của sư cô Huệ Phương, chúng tôi đến chùa Long Thành ở đường Orangethorpe. Thầy trụ trì đang ngồi làm việc với các Phật tử. Chúng tôi chúc Tết thầy sau khi lạy Phật. Một đệ tử gõ mõ, tiếng chuông thánh thót vang vang như đưa người vào cõi mộng.

Tôi rất kính phục sự hy sinh của các tu sĩ, hy sinh vì người hơn lo cho chính mình. Có nhiều tu sĩ Phật giáo ngửi khói nhang hàng ngày mà bị ung thư qua đời trong lúc chưa đến tuổi phải giã từ cuộc sống. Nhiều bác sĩ cho biết khói nhang làm cho người bị bệnh và qua đời vì hít khói nhang vào phổi. Nhiều chùa không cho đốt nhang trong chánh điện như chùa Đức Viên ở San Jose. Khi chúng tôi thăm chùa Đức Viên, sư bà Đàm Lựu cho chúng tôi biết không ai được đốt nhang trong chánh điện nhưng đốt nhang ngoài trời, trước Phật Bà lộ thiên thì được. Không ai được hái hoa trong sân chùa, nên hoa ở sân chùa luôn tươi và rực rỡ trong những ngày Tết.

Đi chùa cầu nguyện cho người thân, đi chùa để thấy lòng mình yên tĩnh, đi chùa để thấy hy vọng vươn lên. Năm mới đi chùa để thấy mình có đời sống hanh thông, và tương lai rực rỡ trước mắt. Đi chùa hay đi nhà thờ, không phân biệt tôn giáo, có niềm tin vào tôn giáo, đời sống sẽ thoải mái hơn, bình yên hơn và vui vẻ hơn.

Nếu thế giới này tâm mọi người đều "tịnh" không ham tiền bạc, không ham danh vọng, không ham bất cứ thứ gì, không ham giàu, không chế khí giới giết người, không trồng cây thuốc phiện, không chế tạo khí giới giết người, không ham danh vọng, quyền lực thì thế giới có hòa bình.

Kiều Mỹ Duyên

(Orange County, 25/1/2023)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với sự hợp tác với Ủy Ban Phát Triển Nhân Lực của Quận Cam(OCWDB), Quận Cam sẽ phát động Chương trình Hỗ trợ Chống Sa thải do COVID-19 của OCWDB sau khi nhận được $700.000 từ quỹ Đạo luật Cơ hội Đổi mới Ủy Ban Phát Triển Nhân Lực (WIOA) của Ban Phát triển Việc làm California (EDD) để hỗ trợ các tiểu doanh nghiệp địa phương bị ảnh hưởng bởi COVID-19.
Mối quan hệ thân thiện chưa từng có giữa Hoa Kỳ và Đài Loan đã đưa tới “sự chống đối mạnh mẽ” từ Trung Cộng, theo AP cho biết hôm 20 tháng 5. Bắc Kinh lại bày tỏ sự giận dữ qua sự đầm ấm chưa từng có của chính phủ Trump với Đài Loan. Sự lên án mới nhất từ Bắc Kinh đến hôm Thứ Tư, 20 tháng 5 sau khi Ngoại Trưởng Mỹ Mike Pompeo chúc mừng Tổng Thống Đài Loan Thái Anh Văn trong lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2 của bà.
Theo dõi tình hình Việt Nam sẽ thấy đảng nói sao thì dân nghe vậy, không ai dám cãi nhưng không biết ai là người nói thật. Dân cứ giả câm giả điếc cho cho xong chuyện vì cán bộ đã bảo “mọi việc đã có nhà nước lo”, dù đảng cứ ì ra đấy từ năm này qua năm khác. Miết rồi chuyện không thành có, việc đúng thành sai. Cả xã hội cùng phấn khởi lên đồng với đảng cho trăm họ cùng vui. Tuyên giáo đảng thì luôn khua chiêng đánh trống inh ỏi rằng mọi việc đảng làm đều đúng và trúng, lời nói của lãnh tụ đều là khuôn vàng thước ngọc và văn kiện đảng là “Văn bia, còn để lại đời sau”, như ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khoe hôm 14/02/2020.
Muối cũng xâm nhập cả vào lãnh vực văn chương bình dân truyền khẩu của văn hóa Việt Nam, như “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư’’ (giáo dục con cái) hay “Miệng ăn mắm ăn muối, đừng có nói bậy bạ không nên’’ (có tính cách dị đoan, sợ đụng chạm đến thánh thần) hoặc bình dân hơn thì: “Còn trẻ quá mà tóc đã điểm muối tiêu rồi!” (có người dám nói là tại gì xấu máu) và chót hết là “Ông chủ tao đã đi bán muối rồi” (tức là ổng đã đi tàu suốt về bên kia thế giới). Trong chuyện bếp núc thì có muối mè, muối tiêu, muối ớt, muối sả, hột vịt muối, cà muối, v.v…Còn có khát nước thì làm bậy một ly nước đá chanh muối cũng đã lắm.
Theo văn phòng Dân Biểu Liên Bang Correa, Derek Nguyen là cư dân Anaheim và là học sinh trường trung học Cypress và Học viện Oxford đã được Học viện Không quân Hoa Kỳ (USAFA) thu nhận. Trước đó, Derek tốt nghiệp trường trung học Cypress với điểm số cao cũng như điểm làm bài thi kiểm tra cao. Anh đã gửi đơn xin vào Học viện Không quân Hoa Kỳ hồi năm 2017 nhưng không được chấp thuận. Tuy nhiên, vì nhiệt tâm muốn cống hiến và mong muốn trở thành một sĩ quan của Không lực Hoa Kỳ, anh lại nộp đơn lần nữa hồi năm rồi.
Project Vietnam Foundation thông báo: mời dự đợt xét nghiệm miễn phí COVID-19 vàp Thứ Bảy ngày 23 tháng 5/2020. Đây là đợt xét nghiệm cuối cùng của hội Project Vietnam Foundation.
Nhiều ngàn cư dân tại miền trung Michigan đã bị buộc phải di tản ra khỏi nhà sau khi nước dâng nhanh từ Sông Tittabawassee từ 2 con đập bị bể đe dọa ngập lụt nhiều vùng của Quận Midland, khiến mực nước lụt cao tới 9 feet. Cơn lụt đang diễn ra được dự đoán là “lịch sử,” theo Thống Đốc Gretchen Whitmer cho biết.
Một ngày sau khi Thống Đốc Gavin Newsom mở cửa cho nhiều quận gỡ bỏ thêm các hạn chế liên quan đến vi khuẩn corona, các viên chức Quận Cam làm rõ rằng họ muốn thực hiện càng nhanh càng tốt, theo báo Los Angeles Times cho biết hôm Thứ Ba, 19 tháng 5. Các viên chức hy vọng thấy phần lớn kinh tế bán lẻ -- gồm các thương xá và nhà hàng – tái mở cửa với hạn chế giữ khoảng cách xã hội sớm chừng nào hay chừng nấy. Trong khi các viên chức y tế nói rằng họ sẽ đặt kế hoạch cách tiến thêm vào những gì tiểu bang gọi là Giai Đoạn 2, theo các thành viên của Hội Đồng Giám Sát Quận Cam cho biết hôm Thứ Ba rằng thời gian là chính yếu.
Tổng Thống Trump hôm Thứ Ba, 19 tháng 5 đã biện minh việc ông sử dụng thuốc hydroxychloroquine trong nỗ lực tránh khỏi vi khuẩn corona, nói rằng thuốc COVID-19 chưa được chứng thực “sẽ giúp bạn thêm an toàn.” Trump, người hôm Thứ Hai nói rằng ông đang dùng thuốc chống sốt rét để ngăn ngừa vi khuẩn corona, làm sốc nhiều cộng đồng y khoa, đánh vào nghiên cứu khoa học cảnh báo về những nguy hiểm của thuốc hydroxychloroquine như là một tấn công cá nhân ông.
Trước sự bất công và tàn nhẫn mà ngành tư pháp và công an VN đã áp đặt lên nạn nhân bị án tử hình Hồ Duy Hải, hàng ngàn người Việt trong và ngoài nước đã ký kiến nghị “đòi công lý” cho người thanh niên bất hạnh này, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 19 tháng 5 năm 2020.
Sáng thứ sáu, ngày 10 tháng 4 năm 2020 một phi hành đoàn gồm các phi hành gia của Hoa Kỳ và Nga từ trạm không gian quốc tế ISS đã hạ cánh xuống bãi đáp ở Kazakhstan, sau 200 ngày thi hành phi vụ. Thông thường, nhiệm vụ của họ là thám hiểm những hành tinh xa xôi, tìm hiểu những gì mà người dưới trái đất chưa được biết, chưa được thấy. Nhưng trở lại trái đất lần này, họ sửng sốt, ngạc nhiên vì dường như trái đất không còn giống như khi họ ra đi, 200 ngày trước.
Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Dịch Bệnh Hoa Kỳ (CDC) vừa phát hành một loạt quảng cáo thẳng thắn để khởi đầu năm thứ chín của chiến dịch (Tips®) Lời Khuyên Từ Những Người Từng Hút Thuốc. Chiến dịch Tips dựa vào những câu chuyện có thật của những người đang sống với những hậu quả nghiêm trọng lâu dài đến sức khoẻ do hút thuốc lá và do hít phải khói thuốc từ người khác hút.
Vào lúc 11:30 trưa ngày Thứ Hai 18/05/2020, Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda (Địa hạt 48) đã tham gia cùng tổ chức Nail It For America trong buổi phát tặng thức ăn và trang bị bảo hộ y tế cho bác sĩ, y tá, nhân viên của Alta Gardens Care Center
Mỗi ngày tôi nhận được khoảng 20 email do bạn bè chuyển tới. Nội dung chủ yếu là xoáy vào đại dịch Coronavirus-Vũ Hán. Một email đặc biệt do chị Tống Mỹ Loan, Nantes, Pháp, với tựa đề Vũ Hán đang ở tình trạng bị đe dọa như ngàn cân treo sợi tóc, do đập Tam Hiệp bị vỡ. Vũ Hán phát tán ra Coronavirus-Vũ Hán, gây kinh hoàng trên 212 quốc gia và dùng lãnh thổ với 4,519, 986 ca nhiễm, số tử vong 316, 026 người (14-5-2020). Đồng thời Vũ Hán đang bị đe dọa bởi một tai họa kinh hoàng, là vỡ đập Tam Hiệp.
Săn sóc bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời có mục đích nhằm giảm thiểu sự đau nhức và tạo cho họ có được một ít thoải mái trong những ngày còn lại trên dương thế. Chẳng hạn như cấp thuốc morphine, thay tã, thay quần thay áo, làm giường, giúp bệnh nhân trong việc ăn uống, trong vấn đề vệ sinh, tắm rửa hằng ngày, v.v… Đó là những công việc thường lệ của một nhân viên điều dưỡng (préposé aux bénificiaires) Đây là một job không phải dễ, rất cực nhọc, đòi hỏi một sức chịu đựng cao, một sự cảm thông và nhẫn nại hơn người. Không phải ai cũng có thể làm được hết đâu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.