Hôm nay,  

OxfordMindfulness: Thiền tập đơn giản

01/02/202307:42:00(Xem: 5563)

 


blank

 

  

OxfordMindfulness: Thiền tập đơn giản

 

Giáo sư Mark Williams

Nguyên Giác chuyển ngữ

  

Bạn có thể chỉ tập Thiền 3 phút mỗi ngày cũng sẽ ngăn ngừa được trầm cảm và chữa trị được nhiều nỗi lo lắng. Nhiều chuyên gia ở Bộ Y Tế Anh Quốc và Đại học Oxford nói như thế. Một trong những chuyên gia đó là Giáo sư Mark Williams, từng làm việc trong viện nghiên cứu Wellcome Trust Principal Research Fellow tại Đại học Oxford University.

  

GS Williams cũng là người đồng thiết lập liệu pháp nhận thức bằng phương pháp tỉnh thức (Mindfulness-Based Cognitive Therapy - MBCT), một cách chữa trị các hội chứng lo lắng, căng thẳng và trầm cảm, có hiệu quả như thuốc uống để ngăn cản, không cho lún sâu vào trầm cảm nặng hơn. Bây giờ phương pháp Thiền này là một trong những cách được Viện Sức Khỏe và Y Tế Lâm Sàng (National Institute for Health and Clinical Excellence) của Anh quốc khuyến khích sử dụng.

 

Giáo sư Mark Williams đã đưa ra một hướng dẫn thiền tập đơn giản, thích nghi với hầu như tất cả mọi người, bất kể khuynh hướng tôn giáo nào. Tuy nhiên, Phật tử có thể dễ dàng nhận ra nơi đây là một phần của niệm thân và rồi niệm thọ. Video này dài 3:19 phút, lên mạng từ ngày 22/122011, như sau:

 

https://youtu.be/CVW_IE1nsKE

 

 

Dịch lời hướng dẫn của GS Williams trong video:

 

Tôi muốn giới thiệu một bài Thiền tập ngắn, chú tâm vào hơi thở trong 3 phút, mà bạn có thể sử dụng ở bất cứ đâu và vào bất cứ khi nào, mỗi khi bạn cảm thấy mọi thứ dường như tràn ngập quá sức và bạn cần an trú lại trong khoảnh khắc hiện tại, và bạn cũng có thể thực hành vào những thời điểm nhất định trong ngày.

Nếu bạn muốn Thiền tập, và để làm điều này, bạn hãy tìm một tư thế [ngồi] hỗ trợ tốt nhất cho sự chú tâm nhận biết và tỉnh thức.

Có lẽ [tốt nhất là] ngồi thẳng lưng, nhưng đừng gồng cứng lưng.

Hãy thả lỏng vai và nhắm mắt lại nếu bạn thấy như thế sẽ thoải mái.

Hoặc hạ thấp tầm mắt nhìn của bạn.

Và sau đó khi bạn đã sẵn sàng, bước đầu là ghi nhận bây giờ những gì đang xảy ra với bạn.

Bất kể những niệm nào khởi lên xung quanh, bất kể những cảm giác hay cảm thọ nào, bất kể những cảm giác nào khởi lên trong cơ thể, chỉ cần tự chú tâm vào bên trong bạn ngay bây giờ.

Và tiếp tục làm như thế và hãy cởi mở với điều đó trong một vài khoảnh khắc ở mức tốt nhất mà bạn có thể làm.

Hãy buông bỏ cái khuynh hướng mà trước giờ tất cả chúng ta đều muốn mọi chuyện phải khác với cái đang là bây giờ. (Ghi chú: nghĩa là, hãy để cái đang là, một cách tự nhiên, là cái đang là.)

Và hãy xem, nếu có thể cho những thứ đang là cứ như là cái đang là, hệt như bạn thấy chúng trong tâm và trong cơ thể bạn.

Và sau đó chuyển sang bước thứ hai này của thiền tập về hơi thở, là hãy chú tâm vào hơi thở ngay dưới bụng khi bạn hít vào và khi bạn thở ra.

Tôi sắp cố gắng làm cho hơi thở làm điều đặc biệt hoặc làm khác với cách bạn nhận biết hơi thở.

Hãy chỉ tập trung vào cảm giác của hơi thở vào và hơi thở ra. Và nếu tâm lúc nào đi lang thang, bạn chỉ cần nhận biết nó đã đi đâu, và sau đó rất nhẹ nhàng đưa sự chú tâm trở lại hơi thở để cảm nhận hơi thở.

Và rồi, sau đó là bước thứ ba của Thiền thở này, bước cuối cùng là mở rộng sự chú tâm đến toàn thân, như một toàn thể, như dường toàn thân của bạn có thể thở ngay bây giờ.

Bạn có thể nhận biết về tất cả các cảm thọ trong thân, từ đỉnh đầu cho tới đáy bàn chân, và ngay ở bề mặt làn da, cũng như tất cả các cảm thọ trong thân mình.

Hãy nhận biết về toàn bộ khung cảnh các cảm thọ trong thân, và một lần nữa hãy xem là có thể để các cảm thọ nó chính xác như là nó, như bạn nhận ra nó hay không.

Tôi đang cố gắng thay đổi chúng trong cách, là để cảm nhận cởi mở đối với cái bây giờ và ở đây, một cảm nhận như trở về nhà với cơ thể mình, và cho phép bản thân bạn là chính xác như bạn là.

Từng khoảnh khắc như thế, từng hơi thở, và rồi nơi một điểm nào đó, bạn hãy cử động các ngón tay và ngón chân, rồi bạn hãy mở mắt ra nếu mắt đang nhắm, và tiếp tục các hoạt động trong ngày của bạn.

 

-----

 

Lời hướng dẫn của GS Williams trong video:

 

I'd like to introduce a small meditation a 3-minute breathing space that you can use anywhere whenever things seem to be overwhelming and you need to ground yourself in the present moment and you can also practice it at set times during the day as well.

If you want to and to do this find a posture that best supports your intention to be aware and awake.

Perhaps sitting with a straight back but not stiff.

Letting the shoulders drop and closing the eyes if you find that comfortable.

Or lowering your gaze and then when you're ready step one of the breathing space is to notice what's going on with you right now.

Whatever thoughts may be around, whatever feelings or emotions any sensations in the body, just tuning in to what the whether pattern is like inside you right now.

And continue doing this and being open to this for a few moments as best you can.

Letting go of the tendency that we all have to want things to be different from what they are right now.

And see if it's possible to allow things to be just as they are just as you find them in your mind and in your body.

And then move into this second step of the breathing space gathering your attention on your breath right down in the abdomen as you breathe in and as you breathe out.

I'm trying to make the breath do anything special or be different from how you find it.

Just focusing on the sensations of the in-breath and the out-breath and if the mind wanders at any time, simply acknowledge where it went and then very gently escort the attention back to the breath to the sensations of breathing.

And then the third step of the breathing space, the final step is to expand the attention to the body as a whole as if the whole body could breathe right now.

You could be aware of all the sensations in the body from the crown of the head to the bottom of the feet and right out to the surface of the skin and all the sensations inside your body as well.

Aware of the whole landscape of sensations in the body and once again see if it's possible to allow the sensations to be exactly as you find them.

I'm trying to change them in any way a sense of opening to what's here right now, a sense of coming home to the body and allowing yourself to be exactly as you are.

Moment by moment breath by breath and then at a certain point, beginning to move fingers and toes letting your eyes open if they've been closed and resuming the activities of your day.

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng thống Donald Trump hôm nay đã đe dọa đóng cửa các cơ quan truyền thông xã hội, ông cho rằng họ đã kiểm duyệt tiếng nói bảo thủ sau khi Twitter hôm thứ ba đã gài thông điệp kiểm tra tin thực hư vào một số tin nhắn của ông.
Los Angeles - Từ nhiều thế hệ, hàng triệu người Mỹ gốc Trung Đông và Bắc Phi – MENA (Middle East and North Africa) đã mặc nhiên trở nên người vô hình vì Cục Thống Kê Dân Số từ chối lời yêu cầu có nhóm dân tộc riêng cho họ. “Theo luật pháp, tại Hoa Kỳ, tôi được phân loại là người da trắng,” Tiến Sĩ Hamoud Salhi nói. Ông là phó viện trưởng đaị học College of Natural and Behavorial Sciences, CSU-Dominguez Hills. “Tôi sanh ra ở Algeria, một phần của Phi Châu. Về mặt kỹ thuật, tôi có thể khai mình là người Mỹ gốc Phi Châu, nhưng tôi không thể.” Người Mỹ gốc Palestine Loubna Qutami, hậu tiến sĩ học tại Đại Học Berkeley, chuyên gia nghiên cứu dân tộc học, nói rằng vì MENA không có nhóm dân tộc riêng, thành thử nhóm này nằm trong nhóm người da trắng.
Học sinh, sinh viên Việt Nam thường được tiếng chuyên cần và học giỏi nên thầy cô và học sinh gia trắng thường gán cho các cháu một số khuôn mẫu (Stéréotypes). Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình. Các con cần phải cố gắng học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Vài tiếng đồng hồ sau, sau khi Joshua Wong (Hoàng Chi Phong 黃之鋒) ra tù, – vào hôm 17 tháng 6 năm 2019 – cô giáo Thảo Dân đã gửi đến cộng đồng mạng một stt ngắn: “Con Nhà Người Ta.” Xin được ghi lại đôi ba đoạn chính: Hoàng Chí Phong ra tù với một chồng sách trên tay, gương mặt tự tin ngời sáng. Tôi tin, những tù nhân lương tâm trẻ tuổi của chúng ta, nếu không bị tước đoạt quyền được đọc sách báo trong tù, thì khi được trả tự do, họ cũng như vậy…
Người ta nghĩ nếu có báo chí tư nhơn, có tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, thì mọi người sẽ thấy Hồ Chí Minh hoàn toàn khác. Hồ sẽ trở lại đúng con người thật của Hồ, với bản chất đại gian đại ác và dâm dục. Chẳng riêng gì Hồ Chí Minh mà cả cái nhóm chóp bu của đảng cộng sản ở Hà nội đó, từ lúc ra đời cho tới ngày nay, cũng chỉ là những tên tội phạm hình sự hoặc tội phạm chống nhơn loại. Đặc biệt với nhơn dân Việt nam, thì còn là tội phá hoại xã hội và ngày nay, là tội bán nước.
Đức Phật đã dạy đường vào giải thoát có nhiều cửa, không phải chỉ một. Học nhân thời nay, đặc biệt là tại Tây Phương, không chú ý nhiều về Vô Tướng Tam Muội, nhưng đây lại là một cửa vào giải thoát phổ biến trong Thiền Tông Việt Nam, Trung Hoa, Nhật Bản, và Đại Hàn. Có thể tóm tắt pháp môn này là, “Không hề có một pháp nào để làm.”
về việc cộng sản Việt Nam bắt giữ các thành viên Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam... Chúng tôi kêu gọi đồng bào Việt Nam, trong nước và hải ngoại, sát cánh yểm trợ cuộc đấu tranh ôn hòa và chính đáng của các tù nhân lương tâm
Thống Đốc California Gavin Newsom hôm Thứ Ba, 26 tháng 5 tuyên bố rằng ông sẽ nới lỏng các hạn chế của tiểu bang đối với ngành hớt tóc và hair salon cho một số quận trong tiểu bang đáp ứng một số tiêu chuẩn về sức khỏe. Tiểu bang, đã đưa ra một trong những lệnh ở trong nhà trên toàn tiểu bang sớm nhất vào giữa tháng 3, đã và đang tái mở cửa kinh tế toàn tiểu bang trong các giai đoạn. Tiểu bang hiện đang ở giai đoạn 2 của kế hoạch tái mở cửa, mà đã cho phép các cơ sở kinh doanh bán lẻ và việc làm sản xuất với những điều chỉnh. Các quận trong tiểu bang đã đáp ứng một số tiêu chuẩn sức khỏe, gồm ít hơn 25 trường hợp lây nhiễm cho mỗi 100,000 cư dân trong vòng 14 ngày qua hay ít hơn 8% số người thử nghiệm dương tính trong tuần rồi, được phép tiến tới kế hoạch tái mở cửa của tiểu bang.
Đoạn phim về sự đối đầu giữa người da đen quan sát chim và người da trắng dắt chó đi bộ trong Công Viên Trung Tâm Thành Phố New York đã lan truyền, đang khơi dậy cuộc tranh luận về sự kỳ thị chủng tộc hàng ngày và cơn bão truyền thông xã hội. Sự kiện theo sau các trường hợp khét tiếng khác của người da trắng gọi cảnh sát sau khi gặp người da đen đang làm những việc thường ngày như chạy bộ, ở trong công viên hay trên đường phố, đang bơi lội, nướng thịt hay chỉ làm vườn.
Tháng tư/ 2019, các khoa học gia chụp được – thực ra là “tạo” được – tấm hình Hố Đen đầu tiên, giúp nhân loại có dịp chiêm ngưỡng thêm một tí dung nhan của vũ trụ. Sau khi long trọng ăn mừng thành tích mới của ngành khoa học không gian, bước kế tiếp của chúng ta là gì? Có người đề nghị: đặt lại tên, cho nó một danh tánh mới bảnh hơn. Ý kiến rất hay, vì việc tìm tên mới là một trọng trách, đòi hỏi phải nghiên cứu nghiêm chỉnh, kỹ lưỡng. Muốn cho Hố Đen cái tên đúng nghĩa, cần biết nó là cái gì.
California sẽ cho phép các nơi thờ phụng mở cửa các dịch vụ trực tiếp với sức chứa giảm và cho phép các nhà bán lẻ mở để mua sắm trong cửa hàng, theo các viên chức tiểu bang tuyên bố hôm Thứ Hai, 25 tháng 5. Theo các hướng dẫn được công bố bởi Thống Đốc California Gavin Newsom hôm Thứ Hai, các nhà thờ sẽ được phép tái mở cửa với sự chấp thuận từ các viên chức y tế công cộng trong quận, nhưng họ sẽ được yêu cầu giữ số người tham dự 25% sức chứa hay tối đa 100 người. Các viên chức y tế công cộng của tiểu bang và quận sẽ hợp tác để giám định bất cứ sự gia tăng tử vong và số người vào bệnh viên sau 3 tuần nới lỏng các hạn chế.
Ngày Lễ Chiến Sĩ Trận Vong năm 2020 đưa ra một mảng trái ngược khi một số người Mỹ ở trong nhà, những người khác tràn ra các bãi biển và hồ tắm, và các nhà lãnh đạo chính trị quốc gia đã vinh danh các thế hệ hy sinh vì chiến tranh, với cựu phó tổng thống Joe Biden đeo khẩu trang và TT Trump không đeo gì cả.
gày chiến sĩ trận vong cũng như những ngày lễ khác của xứ này, người dân nghỉ ngơi, đi chơi, thăm thú họ hàng… Năm nay ngày lễ vẫn còn dịch bệnh nên số người đi chơi giảm rất nhiều, các thương xá, nhà hàng vẫn còn đóng cửa nếu có mở cũng rất hạn chế khách. Ngày chiến sĩ trận vong là ngày lễ quốc gia, tưởng niệm công ơn những người đã vì đất nước mà xả thân, những anh hùng vệ quốc, xây dựng tổ quốc, những người con ưu tú vì lý tưởng tự do mà hiến thân. Hiến thân cho tự do của xứ sở Cờ Hoa và cả tự do của một phần nhân loại trên thế gian này.
Hình ảnh người dân Hoa Kỳ, kể cả tổng thống, các vị dân cử, thống đốc tiểu bang, cho đến các cựu quân nhân hay dân chúng Mỹ cặm cụi cắm những lá cờ nhỏ trên ngôi mộ của các tử sĩ của họ, chắc chắn ai trong chúng ta, những người Việt lưu vong, mà không khỏi chạnh lòng nghĩ đến sự hy sinh cao cả của các chiến sĩ QLVNCH, những người đã anh dũng chiến đấu bên cạnh “người bạn đồng minh”, để không những bảo vệ nền tự do dân chủ của miền Nam Việt Nam, mà còn giữ vững thành trì chống chủ nghĩa Cộng Sản mạnh mẽ nhất của thế giới tự do trong vùng Đông Nam Á, cho đến ngày họ bị...bỏ rơi!
Do đó, mặc dầu VN luôn coi trong mối quan hệ kinh tế thương mại với TQ. Việt Nam cần phải thoát khỏi ảnh huởng của Trung Quốc là điều kiện tiên quyết để có được môt nền độc lâp bền vững và một nền tư do lâu dài để phát triên kinh té giảm thiểu tối đa sự thâm thủng trên cán cân mậu dịch với TQ mà VN là nạn nhân gánh chịu sự chênh lệch ấy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.