Hôm nay,  

Thơ Phan Tấn Hải: Hãy Để Bụi Mờ Trang Giấy

13/02/202315:55:00(Xem: 6207)

 blank

  

thơ Phan Tấn Hải

HÃY ĐỂ BỤI MỜ TRANG GIẤY

.

Trích từ trang 107-110 trong tuyển tập:

KHÁNH TRƯỜNG & BẰNG HỮU

Phỏng vấn - Nhận định - Tâm Cảm - Thơ

Nhiều người viết về Khánh Trường
  

dày 620 trang, NXB Mở Nguồn

đang lưu hành trên mạng Barnes & Noble:

https://www.barnesandnoble.com/s/9798823180344

.

 

Poem and Translation by
PHAN TẤN HẢI

   

HÃY ĐỂ BỤI MỜ TRANG GIẤY

   

--- Tặng Khánh Trường, một thời Hợp Lưu

   

Hãy khép trang giấy lại

còn thoang thoảng những ước mơ

hãy tự để bút mực

làm trôi chảy những dòng thơ

chữ đã viết xuống rồi

là hóa thân thành hoa cho đời

cũng như gió đã viết  

kịp lên trang giấy bầu trời

giữa những muôn trùng chảy xiết

thành những bạt ngàn chữ của mây

thành những bạt ngàn chữ sinh rồi diệt

để thấy đời người có hạn

cũng như mây tan vào vô tận

ai níu được gió hôm nay

ai nhốt được thơ ngày mai

 

Hãy mặc gió cuốn đi

tháng ngày tuổi trẻ của chúng ta

khi rượu còn đầy ly

khi nồng say còn sóng sánh môi hoa

khi những đôi mắt giai nhân còn chưa xa

còn ẩn hiện giữa dòng thơ trên báo

để rồi chúng ta phiền muộn trong mơ

để rồi chúng ta đưa nỗi nhớ mơ hồ

quyện vào mực, vào chữ để giấy ướp mùi hương

để rồi ẩn tiếng cười giai nhân vào tranh

để rồi gọi tên em là nhan sắc giữa vô thường

cứ ngỡ là bất tử

nhưng thực sự là không

khi mùa thu làm vàng trang giấy cũ

khi mùa đông làm nhạt nét tranh nơi môi cười

có phải vì chúng ta chạy trốn quê nhà

nơi nước mắt như dường miên viễn dặm xa.

 

Hãy khép trang giấy lại

bụi thời gian đang lặng lẽ bay tới

đang phủ mờ đi một thời trí nhớ

đang xóa mất dấu chân một thời lặn lội

chúng ta đã muốn tìm mùa xuân lưng trời trận gió

để đưa vào giấy hợp lưu những mùa hoa nở

một thời chúng ta đã sống dài như bất tận

đã ồn ào nói cười như đêm vui mừng không ngủ

một thời chúng ta còn tin vào hồn giấy mực

còn suy tính về những dòng thơ sắp viết

còn cân nhắc với những chữ như dường siêu thực

một thời chúng ta còn tin vào tranh

còn đi tìm cho ra những sắc màu phép thuật

hy vọng làm đẹp hơn cho những chiều tối sáng trưa

khi chúng ta còn tin vào những dòng chữ hợp lưu

rồi sẽ nối kết được cả muôn trùng quê nhà

rồi xếp giấy, chép thơ để làm cầu

rồi vẽ tranh, phác họa để nối cả thiên hà

rồi dòng chữ đã thành mưa để ngập ướt ưu sầu

rồi sắc màu đã thành gió để bay tìm mây dặm xa.

 

Hãy để bụi mờ trang giấy

chúng ta chỉ là quáng nắng chiều qua

chúng ta chỉ là ảnh hiện trong gương

chúng ta chỉ là bọt sóng mưa sa

chúng ta chỉ là tia chớp dặm trường

chúng ta chỉ là giấc mộng sát na

chúng ta chỉ là buổi sớm giọt sương

nhưng đã thơ mộng như kim cương bất hoại

nhưng đã xót thương như lòng mẹ từ bi

nhưng đã tắm dòng hợp lưu từ trời xa phương ngoại

nhưng đã hóa thân thành thơ giữa những chiều ánh tà huy

nhưng đã đi đứng nói cười với ước mơ Hùng Vương cổ đại

 

khi trang sách khép lại

từng đàn chim từ các dòng thơ bay lên.

.

.

LET DUST BLUR THE PAGES

    -- To Khánh Trường, for the ancient days with Hợp Lưu

    

Let's close the pages, where the dreams still linger

let pen and ink flow the lines of poetry on their own

words written down are the incarnation of flowers for life

just like the wind has written on the page of the sky

amidst the fast-blowing gales

to become thousands of clouds

to become thousands of words that arise and fade away

to see that life is too short

just like the clouds melt into infinity

who can hold the wind today

who can lock up poetry tomorrow

  

Let the wind blow away our youthful days.

when the cup of wine is still full

when passion still shines on the lips

when the eyes of the beautiful

are still not far away

still bob around in lines of poems in the newspaper.

then we are sorrowful in our dreams

then we put the vague nostalgia mixed

into ink, into words so that the paper can give off a scent.

then we hide the giggling of the beautiful into paintings

then we name her as the beauty among impermanence

we believe those are deathless

actually -- not.

the autumn turns the old pages yellow

the winter fades the smiling lips in paintings

is it because we run away from home,

where tears seem to be far away?

  

Let's close the pages

The dust of time is quietly flying in,

blurring ancient memories,

erasing footprints of a time of the laborious walk.

We wanted to find the spring with the wind

to put on paper the confluence of the blooming seasons.

Once upon a time, we lived as long as eternity,

talked, and laughed like nights of sleepless joy.

Once upon a time, we still believed in the spirit of paper and ink,

and chew over the lines of poetry that were about to be written

weighing the seemingly surreal words

Once upon a time, we still believed in painting

looking for magical colors

hoping to beautify the afternoons, evenings, mornings, and noons.

Once upon a time, we still believed in confluence words

then we would connect all the broken souls in the homeland.

then we would fold the papers and write down poems to make the bridges.

then we would sketch and paint to link all the galaxies.

then the words would become the rain to flood all the sorrow

then the colors would become winds to search for the clouds in faraway miles.

  

Let dust blur the pages

we are just a mirage of sunshine yesterday

we are just an image shown in the mirror

we are just the foams raising up from the rain on a river

we are just a flash of lightning in a faraway sky

we are just a fleeting dream

we are just a drop of morning dew

but we lived poetically like the undestroyable diamond

but we lived compassionately like merciful mothers

but we bathed in the confluence of rivers from faraway horizons

but we transformed into poetry in the sunset afternoons

but we stood, walked, talked, and laughed in a dream from the ancient Hung Vuong dynasty.

 

when the page closes

flocks of birds fly up from the lines of poetry.

 

(Note: The English version is not in the book.)

.

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bắc Hàn hôm Thứ Sáu, 12 tháng 6 năm 2020 cho biết họ đã từ bỏ các nỗ lực theo đuổi mối quan hệ ngoại giao với Bạch Ốc vì 2 năm sau cái bắt tay lịch sử giữa Tổng Thống Donald Trump và Kim Jong Un "thậm chí là một tia lạc quan" cho hòa bình và thịnh vượng trên bán đảo Triều Tiên đã "biến mất vào một cơn ác mộng đen tối." Tuyên bố của Bộ Trưởng Ngoại Giao Bắc Hàn Ri Son Gwon, được công bố trên truyền thông nhà nước, thể hiện dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Bình Nhưỡng dường như đã từ bỏ việc cải thiện quan hệ với chính quyền Trump và làm việc hướng tới "phi hạt nhân hóa hoàn toàn Bán Đảo Triều Tiên." Nhóm chữ này hình thành nên cơ sở của một thỏa thuận mơ hồ giữa Trump và Kim Jong Un khi hai nhà lãnh đạo bắt tay trong hội nghị thượng đỉnh được biên đạo kỹ lưỡng tại Singapore vào ngày 12 tháng 6 năm 2018.
Chính quyền CSVN lại bắt thêm một nhà báo trong Hội Nhà Báo Độc Lập tại VN là ông Lê Hữu Minh Tuấn hôm 12 tháng 6 năm 2020 tại Sài Gòn và hiện đang giam tại Trại Giam Chí Hòa, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm Thứ Sáu.
Dân Biểu Harley Rouda (Địa Hạt 48) đã có thông báo sau đây về quyết định của Thống Đốc Gavin Newsom cho phép những tiệm nail và các dịch vụ chăm sóc cá nhân khác mở cửa vào ngày 19/06/2020. “Tôi xin cảm ơn Thống Đốc đã đưa ra hướng dẫn công nghiệp và đồng ý cho tiệm nail mở cửa lại vào tuần tới”. Ông Rouda nói. “Những người thợ làm móng của California, gần ¾ trong số này người Mỹ gốc Việt, xứng đáng với sự cho phép và minh bạch như những ngành chăm sóc cá nhân khác. Tôi sẽ tiếp tục làm việc với những lãnh đạo doanh nghiệp Quận Cam và đội ngũ nhân viên của Thống Đốc để bảo đảm rằng những tiệm nail sẽ cung cấp một môi trường sạch sẽ và an toàn cho nhân viên và khách hang.”
Sau một thời gian điều tra, công an Hà Nội đã công bố kết luận cho rằng dân Đồng Tâm có kế hoạch tiêu diệt công an, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) hôm 12 tháng 6 năm 2020 cho biết.
Vào thứ ba, ngày 26 tháng 5 năm 2020, tại cuộc họp Hội đồng thường lệ, Hội đồng Chưởng quản của Khu Đại học Cộng đồng Rancho Santiago đã bỏ phiếu để bổ nhiệm Ph.D. Marilyn Flores làm hiệu trưởng lâm thời trường Đại học Santa Ana từ ngày 1 tháng Bảy. Flores đã từng làm hiệu phó về các vấn đề học thuật và phụ trách điều hành trong khi trường Đại học Santiago Canyon không có hiệu trưởng kể từ năm 2016. Bà sẽ đảm nhiệm vai trò đang bị bỏ trống khi Tiến sĩ Linda Rose nghỉ hưu.
Hôm nay, Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg và Dân Biểu Tyler Diệp đã đưa ra lời tuyên bố sau đây liên quan đến việc mở cửa lại các tiệm Nail ở California. Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg và Dân Biểu Tyler Diệp đã cùng một liên minh lưỡng đảng bao gồm 8 nhà lập pháp đại diện các cư dân Orange County tham gia thảo luận với văn phòng Thống Đốc Gavin Newsom nhằm kêu gọi cho phép mở cửa lại các tiệm Nail tại Californai. Quý vị dân cử này đã nêu yêu cầu chính thức của họ trong một bức thư gửi cho Thống Đốc Newsom vào đầu tuần nay. Và hôm nay, một tin vui đến với chúng ta – Thống đốc Newsom đã công bố mở cửa lại các tiệm Nail sẽ bắt đầu hiệu lực từ ngày 19 tháng Sáu.
Sau khi đóng cửa kể từ tháng Ba để giúp ngăn chặn sự lây lan của COVID-19, Chánh Lục Sự Hạt Orange Hugh Nguyễn rất vui mừng thông báo việc mở lại các văn phòng của mình cho công chúng có hiệu lực kể từ thứ Tư, ngày 10 tháng 6 năm 2020. Văn phòng sẽ cung cấp tất cả các dịch vụ của mình đồng thời thực hiện các hướng dẫn giữ khoảng cách bảo đảm an toàn cho nhân viên và công chúng. Các dịch vụ sẽ tiếp tục bình thường tại văn phòng chi nhánh của quận bắc ở Anaheim, văn phòng chi nhánh quận Nam ở Laguna Hills, tại Old County Courthouse ở Santa Ana và tại tòa nhà County Administration South tại Civic Center Plaza ở Santa Ana. Văn phòng ở Westminster sẽ vẫn đóng cửa cho đến khi có thông báo mới.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Theo bản tin của ABC 7 EyeWitness News ra ngày 11 tháng 6, năm 2020, Bác sĩ Nichole Quick, Giám Đốc Y Tế của Quận Cam đã từ chức vào tối thứ Hai, 8 tháng 6, vì các lời chỉ trích bà về việc bà ra lệnh bắt buộc mang khẩu trang trong lúc các cơ sở thương mại bắt đầu mở cửa trở lại. Theo bản tin của Voice of OC, Giám Sát Viên Michelle Steel and Don Wagner đã chất vấn BS Nick Quick nhiều câu hỏi liên quan đến lệnh đeo khẩu trang trong buổi họp của Hội Đồng Giám Sát trước khi BS Quick từ chức.
Bệnh Chân Lực Sĩ athlete’foot là bệnh rất thường xẩy ra ở mọi người và thường thấy ở các khe ngón chân.Nguyên nhân là các loại nấm.Bệnh thường thấy ở con trai chưa tới tuổi dậy thì. Ở người trưởng thành, cứ sáu người nam thì một người nữ mắc bệnh, nhưng nguyên nhân là do thói quen không đẹp chứ không phải vì sinh học.
Thủy sản có thể bị nhiễm khuẩn Salmonella,Vibrio vulnificus, Vibrio parahaemolyticus hiện diện trong nước bẩn. Virus norwalk (Norovirus) cũng là một vấn đề quan trọng ở sò hến tại Bắc Mỹ. Rối loạn tiêu hóa, đau bụng, tiêu chảy là những biểu lộ thông thường sau khi dùng phải thực phẩm có chứa những mầm bệnh vừa kể. Ngoài ra sò hến cũng có thể bị nhiễm virus viêm gan A (hepatitis A).
Mô tả COVID-19 như là “ác mộng tồi tệ nhất” trong đời ông, Bác Sĩ Anthony Fauci, chuyên gia bệnh truyền nhiễm hàng đầu trên toàn quốc Hoa Kỳ, hôm Thứ Ba, 9 tháng 6 năm 2020 nói rằng vẫn còn nhiều điều chưa biết về vi khuẩn corona và cảnh báo rằng đại dịch đang diễn ra vẫn còn quá xa để kết thúc."Trời ơi! Nó sẽ kết thúc ở đâu? Chúng ta vẫn còn ở giai đoạn khởi đầu của sự hiểu biết thực sự,” theo Bác Sĩ Fauci, giám đốc Viện Dị Ứng Và Bệnh Truyền Nhiễm Quốc Gia, cho biết về đại dịch trong một hội nghị mạng do BIO, Tổ chức Đổi Mới Công Nghệ Sinh Học, tổ chức, theo báo New York Times đưa tin.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Nguyễn nhựt Thông là cháu kêu tác giả bằng Dượng Tư (má Thông và ds Ngoc lan là 2 chị em ruột) là một nhân viên điều dưỡng ( (préposé aux bénificiaires) tại một bệnh viện lớn ở Montreal. Mấy năm trước đây, cậu ta làm việc tại một bộ phận có thể được gọi là hắc ám nhứt . Đó là tầng bệnh nhân « tạm trị » trong giai đoạn cuối đời (unité de soins palliatifs) Đây là đơn vị của các bệnh nhân hết thuốc chữa và chỉ còn chờ ngày ra đi mà thôi. Sau đây là đôi dòng tâm sự của cậu ta. « …Cuộc đời đưa đẩy tôi làm nhân viên cho một bệnh viện ở Montreal. Công việc của tôi là chăm sóc người bệnh, giúp cho họ có được những giây phút thoải mái để cuộc sống dễ chịu hơn trong những ngày cuối cùng của đời họ trên dương thế nầy.
Các cư dân của Quận Cam không còn phải đeo mặt nạ ở nơi công cộng, theo các viên chức tuyên bố hôm Thứ Năm, 11 tháng 6 - một sự thay đổi đột ngột trong các lệnh y tế sau nhiều tuần tranh luận về việc sử dụng các tấm che mặt để ngăn chặn sự lây lan của vi khuẩn corona, theo báo Los Angeles Times cho biết. Đeo mặt nạ sẽ chuyển từ được đòi hỏi thành khuyến nghị mạnh mẽ trong môi trường công cộng theo lệnh sửa đổi từ Giám Đốc Cơ Quan Chăm Sóc Sức Khỏe Quận Cam mới, Bác Sĩ Clayton Chau, cho biết. Chau nói trong cuộc họp báo rằng ông sẽ đưa ra lệnh mới vào chiều tối Thứ Năm. “Tôi muốn nói rõ rằng điều này không làm giảm tầm quan trọng của việc che mặt,” theo ông nói. “Tôi cùng lập trường với các chuyên gia y tế công cộng và tin rằng việc che mặt bằng vải giúp làm chậm sự lây lan của COVID-19 trong cộng đồng của chúng ta và cứu mạng sống. Bằng cách phù hợp với tiểu bang, điều này sẽ cung cấp cho cộng đồng doanh nghiệp và cá nhân của chúng ta khả năng đưa ra quyết định phù hợp nhất ch


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.