Hôm nay,  

Song ngữ: Is there a life before and after this one? / Làm Sao Biết Có Kiếp Trước Kiếp Sau

24/06/202308:10:00(Xem: 4947)

 blank

  

Làm Sao Biết Có Kiếp Trước Kiếp Sau

 

Thích Trí Siêu

 

Căn cơ của một người bình thường không thể nào biết được có kiếp trước hay kiếp sau. Chỉ có những người tu tập thiền định, đi sâu vào nội tâm, chứng được các tầng thiền, hoặc có thiên nhãn thông, túc mạng thông thì mới thấy được kiếp sống quá khứ và vị lai.

 

Đa số con người đều rơi vào hai loại chấp:

 

1) chấp thường: tin rằng sau khi chết thì linh hồn còn hoài, hoặc xuống địa ngục bị trừng phạt đời đời, hoặc lên thiên đàng hưởng phước đời đời. Trong trường hợp này họ vô tình chấp nhận là có kiếp sau.

 

2) chấp đoạn: tin rằng sau khi chết là hết, không còn gì hết.

 

Đối với hai hạng người chấp như trên thì rất khó nói cho họ hiểu, bởi vì trong tâm của họ đã đóng khung và tin chắc như vậy rồi, giống như một cái ly úp ngược thì dù cố gắng đổ bao nhiêu nước cũng không vào được.

 

Vì không có thiên nhãn hay thần nhãn nên chúng ta có thể tạm dùng lý trí mà suy luận ra. Hãy lấy thí dụ, làm sao biết được có vi trùng, vi khuẩn? Mắt thường làm sao thấy được? Nếu mắt không thấy thì làm sao lại tin là có? Đa số đều tin có vi trùng, kể cả những trẻ nhỏ mới biết đọc biết viết. Người thường như chúng ta không trông thấy vi trùng nhưng các bác sĩ, bác học với kính hiển vi họ thấy vi trùng một cách rõ ràng và đối với họ, có vi trùng là một sự thật hiển nhiên chứ không còn là một niềm tin nữa. Khi chúng ta bị bệnh đi nhà thương nghe bác sĩ nói ta bị nhiễm vi trùng này,vi trùng kia là chúng ta tin liền. Tại sao không thấy mà tin? Bởi vì do suy luận hợp lý mà tin. Ta tin bác sĩ là người có học thức đàng hoàng, khổ nhọc nghiên cứu học hỏi trên dưới 10 năm mới ra trường. Hơn nữa ông ta hơi đâu mà đi lừa ta làm gì? Ông ta nói vi trùng nào cũng được, miễn sao cho ta thuốc uống hết bệnh là được rồi.

 

Tại sao mắt ta không thấy vi trùng mà vẫn tin? Tại sao ta không biết trong thuốc có những hóa chất gì mà lại tin là uống vào sẽ hết bệnh? Nếu ta muốn thấy tận mắt vi trùng thì phải vào các phòng thí nghiệm dí mắt vào ống kính hiển vi. Nếu ta muốn biết những hóa chất của thuốc tây thì phải chịu khó vào đại học vài năm để học y khoa hay dược khoa thì mới biết được những hoá chất hay dược liệu đó là gì, có công năng gì, do những phản ứng hóa học nào tạo ra, v.v...

 

Cũng vậy, nếu muốn thấy được kiếp trước hay kiếp sau thì ta cũng phải chịu khó tu tập thiền định để chứng được thiên nhãn thông hoặc túc mạng thông. Đức Phật nhờ tu hành đắc đạo nên có thiên nhãn thông, túc mạng thông thấy được vô số kiếp quá khứ của mình và của người khác giống như người có máy video thâu được hình ảnh của mình và người. Điều cần nhấn mạnh là những đệ tử của ngài cũng chứng được và thấy được kiếp trước của mình. Đức Phật là bậc giác ngộ, đệ tử của ngài là những bậc thánh tăng A la Hán, không còn phiền não ô nhiễm, đều chứng được thiên nhãn thông và túc mạng thông. Là Phật tử, tuy nhục nhãn còn bị che lấp bởi vô minh phiền não nhưng chúng ta vẫn có thể tin lời các ngài là có kiếp trước kiếp sau, giống như chúng ta đang tin bác sĩ nói có vi trùng vậy.

 

Tại sao chúng ta không thấy được ngày hôm qua mà lại tin là có ngày hôm qua? Ta biết được có ngày hôm qua là nhờ ký ức. Qua một đêm ngủ thời gian không đủ dài để xóa mờ trí nhớ nên ta mới nhớ lại được. Nhưng làm sao ta nhớ lại được chính xác ta đã làm gì, nói gì, đi đâu với ai, chỗ nào 10, 20 năm về trước? Nếu không nhớ nổi việc cũ ngay trong kiếp này thì qua một lần chết và tái sinh, trải qua một thân ngũ uẩn khác (ví như một màn sương mù dày đặc) làm sao ta có thể nhớ lại được kiếp trước? Một người bị mổ tim hay mổ óc, bị chích thuốc mê, sau khi tỉnh dậy nhiều khi phải mất vài ngày mới hoàn hồn nhớ lại được mình là ai, đang ở đâu. Chưa kể những người bị bệnh Alzheimer hoàn toàn mất hết trí nhớ, đối với những người này thì ngày hôm qua còn không có huống chi năm trước hay kiếp trước. Với kỹ thuật văn minh hiện đại, chúng ta có thể chụp hình với máy ảnh hoặc thu hình với máy video. Những gì chúng ta đã chụp hoặc thu hình từ mười năm trước, hôm nay tuy không thấy, không nhớ, nhưng nếu cần thì chúng ta vẫn có thể lấy ra xem lại được vì tất cả hình ảnh đã được thâu vào băng video. Cũng vậy tất cả những gì chúng ta đã làm, đã sống đều được thu vào tâm thức. Tâm thức là một kho tàng chứa tất cả những kiếp sống của ta, trong Duy thức Học gọi là Tàng thức hay A lại Da (Alaya) thức. Người nào có khả năng đi vào vùng sâu thẳm của tâm (tức Tàng thức) thì có thể thấy lại hết những kiếp sống quá khứ của mình. Muốn đạt được khả năng này thì phải tu tập thiền định, hoặc ngày nay với phương pháp thôi miên (hypnotisme) người ta có thể trở lui về quá khứ hoặc kiếp này, hoặc nhiều lắm là một vài kiếp trước như trường hợp của ông Edgar Cayce. Chuyện tin có kiếp trước là một chuyện hiển nhiên đối với dân Tây Tạng, bởi vì các Lạt ma cao cấp, sau khi chết và tái sinh các ngài đều nhớ được kiếp trước của mình, đã từng là ai, ở đâu, sống trong tu viện nào, và nhận diện ra các đệ tử cũ của mình.

 

Chúng ta không thấy và không biết được có kiếp trước chỉ vì tâm thức của chúng ta chưa được học hỏi, tu tập và phát triển. Khoa học ngày nay cho biết là con người mới chỉ sử dụng được 10% bộ óc của mình mà thôi, còn lại 90% kia chưa được khai thác và biết đến. Vì vậy một người thông minh nên có tinh thần cởi mở để học hỏi và khám phá ra những điều mới lạ, thay vì cố chấp khép tâm lại, chỉ tin những gì mắt thấy, tai nghe, tay sờ mó được.

 

Thích Trí Siêu

Nguồn: trisieu.free.fr

 

Link:

https://thuvienhoasen.org/a16413/lam-sao-biet-co-kiep-truoc-kiep-sau-thich-tri-sieu

 

.... o ....

 

 

Bilingual: Is there a life before and after this one? / Làm Sao Biết Có Kiếp Trước Kiếp Sau

 

 

Author: Thích Trí Siêu

Translated by Nguyên Giác

 

It is impossible for an ordinary person to know if there is a past life or an afterlife. Only those who practice meditation, go deep into the inner mind, attain the stages of jhanas, or have heavenly clairvoyance are able to see past and future lives.

  

Most people fall into two kinds of grasping.

 

1) Eternalism: The eternalists believe that after death, the soul either goes to hell to be punished for ever or goes to heaven to enjoy eternal rewards. In this case, they unwittingly accept that there is an afterlife.

 

2) Annihilationism: The annihilationists believe that there is nothing remaining after death.

 

As with an upside-down cup into which no water can be poured, it is very difficult to talk to these two types of people above because their minds are already set and convinced.

  

We can temporarily discern it through reason since we lack a celestial or holy eye. How do you know there are germs or bacteria when the naked eye cannot see them? If you can't see them, how can you believe they exist? Most people, even young children who are just learning to read and write, believe that there are germs. Ordinary people cannot see germs, but doctors and scientists with microscopes can, and germs exist as a fact, not a belief, for them.

  

When we are sick and go to the hospital, we hear the doctors say that we have this or that germ, and we believe it. We can't see the germs; however, we believe the doctor's words that the infection is caused by germs. Because it is believed through rational reasoning. We believe doctors are well-educated people who have studied hard for more than 10 years before graduating from university, and they don't fool us. We believe that doctors can mention whatever bacteria they want as long as we can take the medicine to cure the disease.

  

Why can't our eyes see germs and still believe germs exist? We do not know what chemicals are in the medicine, but we still believe that taking them will cure the disease. If we want to see germs with our own eyes, we have to go into laboratories and look into the microscope. If we want to understand the chemistry of Western medicine, we must attend university for several years to study medicine or pharmacy in order to understand what those chemicals or therapeutic plants are, what their roles are, what chemical interactions cause the treatment, and so on.

  

Similarly, if we want to see the past or future incarnations, we must actively practice meditation in order to achieve heavenly clairvoyance or the ability to see past lives. The Buddha had a divine vision and was able to observe numerous past lives of himself and others via his entirely powerful meditation, just like a person who possesses a video camera that captures photos of himself and others.

  

It should be emphasized that the Buddha's disciples also witnessed their previous lives. The Buddha is a perfectly enlightened one, and his disciples are arahants, free from defilements, and have all attained divine vision and the ability to see past lives. Although our physical eyes are still clouded by ignorance and afflictions, we should trust their claims that there is a past life and an afterlife, just as we believe doctors that germs exist.

  

Why can't we see yesterday but believe there was yesterday? We know that there was yesterday because of memory. After a night of sleep, the time is not long enough to erase the memory, so we can remember about yesterday. But how do we recall what we did, said, and where we went with whom ten or twenty years ago? If we can't recall the past in this life, how can we remember it via death and rebirth, or through another body of the five aggregates (such as a dense fog)?

  

A person who has had heart or brain surgery is given anesthesia; after waking up, it may take many days for him to restore consciousness and recall who he is and where he is. Not to mention persons with Alzheimer's who have entirely lost their memories; there was no yesterday, let alone the year before or a past life for these people.

  

With civilized technology, we can take pictures with a camera or record with a video camera. What we took or recorded ten years ago, we do not see or remember, but if necessary, we can still take it out and review it because all images have been recorded on videotape. In the same way, all that we have done and lived has been absorbed into our consciousness. Consciousness is a repository for all of our lives, which is referred to as Store consciousness or Alaya consciousness in Mind Only Doctrine. Those who have the ability to enter the depths of the mind (the storehouse of consciousness) can see all of their past lives.

  

To develop this capacity, one must practice meditation or, as in the instance of Edgar Cayce, use hypnosis to see some of the previous lives. Tibetans believe in reincarnation because top lamas recall their prior incarnations, who they were, where they lived, and the monastery in their previous lifetimes, and they can identify their former disciples.

  

We do not see or know there is a past life simply because our minds have not been studied, cultivated, and developed. Today's science says that humans only use 10% of their brains; the remaining 90% are unexploited and unknown. Therefore, a smart person should have an open mind to learn and discover new things instead of stubbornly closing his mind and then only believing what he sees, hears, and touches.

 

 

 

.... o ....

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng tôi vô cùng cảm động và khích lệ khi được sự đáp ứng nhanh chóng và đông đảo của toàn thể quý vị đã gởi email trực tiếp về để hưởng ứng chương trình “Mỗi Gia Đình, Một Thương Phế Binh”. Mới chỉ trong vài ngày mà số ân nhân bảo trợ đã lên đến hơn 200 vị. Rất tiếc là không thể hồi âm riêng đến từng người, nên xin cho phép chúng tôi được trả lời chung qua lá Thư Ngỏ này, và kính nhờ quý cơ quan truyền thông cũng như diễn đàn xã hội giúp chuyển đến toàn thể quý vị những chi tiết mà nhiều người muốn biết dưới đây
Cựu Tổng Thống Donald Trump đã trả lời các câu hỏi hữu thệ qua 4 tiếng rưỡi đồng hồ hôm Thứ Hai, 18 tháng 10 năm 2021 như một phần của vụ kiện được lập hồ sơ bởi những người đàn ông cáo buộc rằng họ đã bị hành hung bởi an ninh của ông Trump trong cuộc biểu tình bên ngoài Tòa Cao Ốc Trump vào năm 2015, theo một luật sư đại diện cho nguyên đơn cho biết, qua bản tin của CNN hôm Thứ Hai. “Chúng tôi đã thẩm vấn Ông Trump về nhiều vấn đề gồm các tuyên bố mà ông đã đưa ra tại nhiều sự kiện và các cuộc tụ họp vận động tranh cử mà luật sư tin là đã khuyến khích bạo động tại những sự kiện đó hay đã khuyến khích các nhân viên an ninh tham gia vào cuộc bạo động hay việc tịch thu tài sản,” theo Denjamin Dictor, luật sư đại diện cho nhiều người đàn ông đã lập hồ sơ kiện vào năm 2015, cho biết.
Cựu Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Hai, 18 tháng 10 năm 2021 đã tìm cách ngăn chận việc công bố các tài liệu liên quan đến cuộc nổi dậy ngày 6 tháng 1 tại Tòa Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ đối với cuộc điều tra của ủy ban quốc hội về cuộc tấn công, thách thức quyết định trước đây của Tổng Thống Joe Biden bãi bỏ đặc quyền hành pháp, theo Hãng Tin Mỹ AP tường thuật hôm Thứ Hai.
Một số phụ huynh tại Quận Cam và những nơi khác đã giữ con em của họ không cho tới trường hôm Thứ Hai, 18 tháng 10 năm 2021 như một phần của việc phản đối trên toàn tiểu bang đối với quyết định gần đây của Thống Đốc Gavin Newsom yêu cầu chích thuốc ngừa Covid-19 cho các học sinh ngay khi họ có đủ điều kiện, theo bản tin của Báo Orange County Register tường thuật hôm Thứ Hai. Dù không rõ có bao nhiệu phần trăm học sinh tại địa phương đã tham dự, cuộc biểu tình đã được lên kế hoạch thu hút sự lên tiếng nhưng hầu hết đám đông đều ôn hòa từ Sacramento tới nhiều thành phố tại Quận Cam.
Ngày xưa ở Việt Nam, môn cải lương và hát bội được nhiều người yêu chuộng, nhưng khi ra ngoại quốc, những môn này vẫn còn tồn tại nhưng không được tổ chức thường xuyên vì quá tốn kém, không nhiều người thưởng thức những môn nghệ thuật này. Lâu lâu chúng tôi mới nghe nói tới có tổ chức hát cải lương, hát bội nhưng không nhiều.
Ứng viên nộp đơn phải sống trong khu vực dịch vụ của SCE và dự định học toàn thời gian cấp đại học theo một ngành STEM. Học sinh đủ điều kiện được nộp đơn cũng phải là học sinh năm cuối của trường trung học, có tổng số điểm ít nhất là 3.0 GPA và cần chứng minh là có nhu cầu được tài trợ.
Niambi Carter, phó giáo sư về khoa học chính trị và đồng nghiệp Woodrow Wilson tại Đại Học Howard, nói rằng các chính trị gia Cộng Hòa đã và đang khai thác lợi lạc chính trị của do dự chích ngừa để thúc đẩy các mục tiêu chính trị của riêng họ, và họ cho rằng Bạch Ốc cũng làm như vậy. “Không may là chúng ta có những chính trị gia là người sẽ tham gia vào loại vô ý nghĩa này bởi vì nó phục vụ chính trị cho họ, không nhất thiết là bởi vì họ tin điều đó,” theo Carter cho biết, khi đề cập đến tình trạng chích ngừa của chính các nhà lập pháp. “Họ bảo chúng ta đánh cược mạng sống của chúng ta, nhưng họ thì không muốn đánh cược tương tự với mạng sống của họ.”
Một băng đảng Haiti khét tiếng với những vụ bắt cóc và giết người trắng trợn đã bị cảnh sát cáo buộc hôm Chủ Nhật, 17 tháng 10 năm 2021 vì đã bắt cóc 17 nhà truyền giáo từ một tổ chức có trụ sở tại Hoa Kỳ, theo Hãng Tin Mỹ AP tường thuật hôm Chủ Nhật. 5 trẻ em được tin nằm trong số những người bị bắt cóc đó. Băng đảng 400 Mawozo đã bắt cóc một nhóm người tại Ganthier, một cộng đồng nằm ở phía đông của thủ đô Port-au-Prince, theo nhà điều tra của cảnh sát Haiti là Frantz Champagne nói với AP.
Cựu Bộ Trưởng Y Tế Anh quốc Matt Hancock trong chức vụ mới đươc bổ nhiệm tại Liên Hiệp Quốc đã bị thu hồi chỉ 3 ngày sau khi được bổ nhiệm. Hancock, người từ chức Bộ Trưởng sau khi lộ cú xì căng đan vì bị máy giám sát thu hình đang da díu với 1 cô phụ tá, đã được bổ nhiệm vào LHQ giữ chức giúp các quốc gia Châu Phi hồi phục sau đại dịch COVID-19.
“Nếu cuộc sống tiếp tục tồi tệ như thế này, tôi sẽ giết các con tôi và tự kết liễu đời mình,” theo Saleha nói với báo Journal. “Tôi không biết là chúng tôi sẽ ăn cái gì bữa tối nay.” “Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền để cứu mạng con gái của tôi,” theo người chồng Abdul Wahab phát biểu. Khalid Ahmad, người cho vay, nói với báo Journal là ông phải chấp nhận bé gái 3 tuổi để giải quyết nợ nần. “Tôi cũng không có tiền. Họ đã không trả cho tôi,” theo ông nói. “Vì thế không có chọn lựa ngoài việc nhận đứa con gái.”
Số tử vong hàng ngày từ Covid-19 tại Nga đã vượt qua 1,000 người lần đầu tiên trong khi đất nước này đang đối diện một đợt sóng gia tăng sự lây nhiễm, theo Hãng AP tường thuật hôm Thứ Bảy, 16 tháng 10 năm 2021. Lực lượng chống vi khuẩn corona quốc gia hôm Thứ Bảy báo cáo 1,002 người chết trong ngày, tăng từ 999 hôm Thứ Sáu, cùng với 33,208 trường hợp mới bị lây nhiễm Covid-19, nhiều hơn 1,000 người so với ngày trước đó.
“Tôi không biết có bất kỳ ai đồng ý với điều đó không. Nó tuyệt đối là điên khủng,” theo Chủ Tịch Hạ Viện Cộng Hòa Sherman Packard, người đã nhanh chóng chấp nhận việc từ chức của Weyler từ ủy ban của ông, cho biết. Sự kiện này đặc biệt đang làm nhức nhói tại New Hampshire, nơi chủ tịch Hạ Viện trước đây đã chết vì Covid-19 hồi năm ngoái. Nó cũng phơi bày cuộc đấu tranh dai dẳng để bứng gốc tin tức sai lạc mà đã tồn tại trong các hàng ngũ của đảng trên khắp đất nước. Một năm rưỡi đại dịch, các thăm dò cho thấy Cộng Hòa ít lo ngại về mối đe dọa từ Covid-19 hay các biến thể của nó, ít tin vào khoa học, ít chích ngừa hơn Dân Chủ và độc lập và chống đối nhiều hơn các lệnh chích ngừa.
Trong cộng đồng Việt Nam cũng đã có khá nhiều hồi ký chính trị của các nhà lãnh đạo và các nhân vật nổi tiếng trong trường văn trận bút. Nhưng rất hiếm những cây bút nữ lưu Việt Nam viết hồi ký văn nghệ. Trong giới điện ảnh thì chỉ có riêng Kiều Chinh. Đã có nhiều tác giả viết về con người thường được coi là đệ nhất minh tinh của màn ảnh miền Nam Việt Nam từ sau cuộc di cư 1954. Bây giờ đến lượt Kiều Chinh viết về mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.