Hôm nay,  

Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu?

06/09/202409:49:00(Xem: 5925)
blank 


Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu?
 

Giao Chỉ San Jose

Tâm sự công việc giữa bác cháu về một công tác xã hội rất lạ lùng.

Hai năm trước, Nam thay mặt bác Lộc ký khế ước giúp cho trường đại học USC ở San Francisco thăm dân cho biết sự tình. Công tác tìm 150 người họp mặt lấy ý kiến về đề tài sức khỏe dân ta, đặc biệt là chuyện Covid vẫn còn chưa hết. Hôm nay Ms Mai hoàn tất sau gần 2 năm công tác đưa báo cáo cho Bác Lộc. Bác xin ghi lại vào hồ sơ Nonprofit của cơ quan IRCC coi như thành tích và mong chau Nam cũng biết được kết quả.

Đầu đuôi như sau. Không biết trường đại học lấy tiền ở đâu có khế ước này giới hạn 40 ngàn mỹ kim. Sẽ nhận tiền sau khi công tác hoàn tất gần 2 năm. Cơ quan IRCC sẽ làm việc hỏi chuyện 150 người Việt trong 2 năm với hàng trăm câu hỏi. Các câu hỏi tiếng Anh, IRCC phải đưa cho chuyên viên dịch ra tiếng Việt do các nhà phiên dịch có bản quyền tòa án. Riêng khoản tiền công dịch là 8 ngàn đô IRCC phải bỏ ra trước mới có tài liệu làm việc.

Tôi có hỏi chị Mai, người phụ trách là sao khế ước này khó khăn quá vậy. Chị Mai nói rằng anh Nam cho biết đây là sự hy sinh của cơ quan. Mình không phải là nhà thầu xây cất để kiếm tiền. Đôi khi mình phải hy sinh cho nhu cầu tìm hiểu cộng đồng Việt Nam để đại học có tin tức mà lo sức khỏe cho đồng bào. Vì vậy anh Nam đã xuất ra số tiền đâu tiên là 4000 để bắt đầu. Mình sẽ cố gắng chạy tiền để chi tiêu cho xong sớm trong 1 năm để lấy lại tiền. Cơ quan sẽ không được đồng nào nhưng chị Mai tình nguyện cũng sẽ có chút phụ cấp. Công việc chưa xong thì anh Nam ra đi vào cõi vô cùng.

Chiến dịch thăm dân cho biết sự tình bắt đầu. Theo đường lối của đại học, chị Mai nhân viên hành chánh của IRCC làm đoàn trưởng phải đi tìm 3 vị đội trưởng. Mỗi đội phải tuyển mộ 50 người học tập và trả lời các câu hỏi. Tổng cộng 150 người tham dự các buổi học do chuyên viên đại học chỉ dẫn. Rồi thầy trò hoặc trực tiếp hoặc qua on line hay tel hỏi chuyện về y tế suốt năm dài nhiều lần. Tổng cộng cơ quan IRCC phải chi ra 30 ngàn tiền mặt để dùng làm chi phí cho chiến dịch. Mới đầu bỏ ra vài ngàn nhưng nếu không hoàn tất sẽ không báo cáo được và coi như mất khế ước. Tiền bỏ ra để mua thẻ hàng của các siêu thị để giữ lại biên lai đòi tiền đại học. Các thẻ này sẽ phát cho 3 đội trưởng tổng cộng mỗi người lãnh được khoảng 8,634$ để phát cho 50 người tham dự chương trình.



Mọi người tham dự suốt 2 năm chỉ lãnh phần thưởng có $50. Tay đội trưởng còn giữ cho đại đội trên 6 ngàn bao gồm phụ cấp chỉ huy và tiền khích lệ tinh thần cho các đoàn viên. Trong suốt mấy tháng vừa qua, quỹ IRCC thiếu tiền, như thường lệ, bác Lộc phải lấy tiền nhà cho vay 2 lần tổng công 15 ngàn. Các đoàn viên chỉ trông chờ thẻ khích lệ 50$ mà không phát ra thì làm sao hỏi được tin tức.

Anh Nam biết không. Tối hôm qua chị Mai ghé nhà đưa báo cáo tổng kết. IRCC đã chi ra 18 lần tổng kết 33,900$. Nhận được chi phiếu đại học gửi về 36,400$ với lời cảm ơn và khen tặng nồng nhiệt. Sau cùng tôi hỏi Ms Mai là chỉ còn 2,500$ là phần của chị Mai với tư cách đoàn trường chiến đấu trong 2 năm qua. Cơ quan IRCC là fiscal agent bỏ vốn suốt 2 năm vẫn là nhà thầu tay trắng. Tôi hỏi chị Mai vậy làm công việc 2 năm qua nhận 2,500$ có đủ không. Hay là IRCC phải chi thêm 500$ cho lên tinh thần. Nếu còn khế ước có tiếp tục không?

Mai nói xin bác đừng bận tâm cho tiền thêm. Làm chuyện này tuy bận rộn nhưng thực sự là giúp cho xã hội. Nếu còn chương trình cháu sẽ tiếp tục. Tôi nói rằng sẽ yêu cầu đại học thêm tiền hoặc là bớt số người. Dù là chúng ta sẽ hy sinh những hy sinh nhiều quá rất bất công. Và đại học phải gửi trước một số tiền hoặc là phải cấp cho bằng tiến sĩ danh dự. (Nói cho vui thôi)

Thân gửi anh Phạm Phú Nam. Trong các công việc bác cháu đã làm, có lẽ công tác này là công việc đáng hãnh diện bởi vì quanh ta chẳng ai làm cả. Xin báo cáo Phạm Phú Nam và toàn thể các thân hữu.Người khôn người ở chốn lao xao. Ta ngu đành phải hy sinh suốt đời. Nonprofit tại Hoa Kỳ dù ăn Phân nhưng cũng có phần hãnh diện. Có ai hy sinh nhận lời tham dự trả lời hỏi thăm sức khỏe phải hội hợp nhiều lần để lãnh 50 đồng trong 2 năm phiền phức xin liên lạc với chúng tôi. Trân trọng báo cáo. Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu? Chị Mai vốn là tín đồ số 1 nói rằng đa số tuyển quân tại nhà thờ. Cô đọc kinh: Chúa luôn ở cùng người.

--
Giao Chỉ San Jose. [email protected] (408) 316 8393 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
QUẬN CAM (VB-2/3/2021) --- Lãnh tụ Đa số Hạ Viện Steny Hoyer hôm Thứ ba nói rằng ông tin rằng Thượng Viện sẽ thông qua dự luật kích thích kinh tế chống đại dịch --- trong đó có khoản tiền 1,400$/người cho hàng chục triệu dân Mỹ --- vào Thứ Sáu hay Thứ Bảy tuần này.
Lực lượng đặc nhiệm của chính phủ Biden sẽ đoàn tụ các gia đình bị chia cách tại biên giới dưới thời cựu Tổng Thống Donald Trump sẽ cho phép những gia đình đó đoàn tụ và định cư tại Hoa Kỳ, theo Bộ Trưởng Nội An Hoa Kỳ Alejandro Mayorkas tuyên bố hôm Thứ Hai, 1 tháng 3 năm 2021 qua bản tin của báo Politico tường trình hôm Thứ Hai.
Các trường công lập tại California có thể nhận được 6.6 tỉ đô la từ Lập Pháp nếu họ trở lại việc dạy học trực tiếp trong lớp vào cuối tháng 3, theo một thỏa thuận mới được tuyên bố hôm Thứ Hai, 1 tháng 3 năm 2021 giữa Thống Đốc Gavin Newsom và các lãnh đạo quốc hội của tiểu bang, qua bản tin của NBC News tường thuật hôm Thứ Hai.
Số người vào bệnh viện tại Quận Cam tiếp tục giảm, hiện nay đã giảm 81.5% so với cao điểm ngày 6 tháng 1 với 2,259 bệnh nhân. Có 179 trường hợp mới bị lây nhiễm vi khuẩn corona được báo cáo hôm Thứ Hai, nâng tổng số trường hợp bị Covid-19 trong quận kể từ đầu đại dịch đến nay là 246,634 trường hợp. Phỏng đoán 3,471 trường hợp bị lây vi khuẩn đã được ghi nhận tại Quận Cam trong 14 ngày qua. Đó là giảm 91.9% trong tổng số 14 ngày từ cao điểm 42,790 trường hợp vào ngày 30 tháng 12, và giảm 72.7% trong 2 tuần qua.
Hàng ngàn công nhân tại 2 công ty ở tỉnh Nam Định và Tiền Giang ở Việt Nam đã đình công đòi tăng lương trong tuần qua, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm 1 tháng 3 năm 2021.
Thực hiện một bước nữa để hoàn thành trách nhiệm của Thống đốc Gavin Newsom trong việc xây dựng mạng lưới vắc-xin trên toàn tiểu bang có thể kiểm soát vắc-xin nhanh nhất khi có sẵn, California thông báo hôm nay rằng họ đang trên đà tạo ra khả năng thực hiện 3 triệu lượt tiêm chủng mỗi tuần trước ngày 1 tháng 3.
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Cựu Tổng Thống Donald Trump đã nhiều lần nói dối về cuộc bầu cử của ông trên sân khấu tại Hội Nghị Hành Động Chính Trị Bảo Thủ (CPAC) tại Orlando, Florida hôm Chủ Nhật, 28 tháng 2 năm 2021, tìm cách lấy lại vai trò của ông như nhà vua của Đảng Cộng Hòa trong khi ông tự khẳng định mình đóng vai trò chính yếu trong các cuộc bầu cử giữa kỳ vào năm 2022, theo CNN tường thuật hôm Chủ Nhật.
Trong khi Washington chờ đợi việc bỏ phiếu của các Dân Biểu Hạ Viện đối với dự luật trợ giúp Covid-19 trị giá 1.9 ngàn tỉ đô la hôm Thứ Sáu, Thống Đốc California Gavin Newsom đã ký gói tài trợ vi khuẩn corona trị giá 7.6 tỉ đô la, theo bản tin của Đài KRON tại California cho biết qua tường thuật của Finace.yahoo.com hôm Chủ Nhật, 28 tháng 2 năm 2021.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Vào lúc 2:30 trưa ngày Thứ Năm 25/02/2021, tại bãi đậu xe của Advance Beauty College đã có cuộc tụ họp đông đảo của cộng đồng gốc Á cùng các viên chức địa phương để biểu lộ sự đoàn kết chống lại nạn thù ghét người gốc Á trong đại dịch covid 19. Rất đông các cơ quan truyền thông gốc Việt và dòng chính (ABC7, NBC4) đã đến và đưa tin về sự kiện mang tính thời sự này. Buổi tụ họp được tổ chức bởi Nail It For America, một tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ cho ngành nail gốc Việt rất nhiều trong thời gian đại dịch. Ted Nguyễn và Tâm Nguyễn là hai điều hợp viên của chương trình. Các viên chức địa phương tham dự được ghi nhận chủ yếu từ thành phố Garden Grove (Thị Trưởng Steve Jones, Nghị Viên Phát Bùi, Nghị Viên Thu Hà, Phó Cảnh Sát Trưởng Amir El Farra…), Hội Đồng Giám Sát Quận Cam (Andrew Đỗ), Văn Phòng Biện Lý Quận Cam… Nhiều tổ chức cộng đồng gốc VIệt và Gốc Á khác cũng có mặt để biểu lộ sự đoàn kết để cùng chống lại tệ nạn thù hận, bảo vệ người cao niên gốc Á tại Quận Cam.
Tại Đại Hội Đồng LHQ ở New York, đại sứ Miến Điện tại LHQ, Kyaw Moe Tun, tuyên bố trong một phát biểu đầy xúc động đối với các đại diện rằng ông đại diện cho “chính quyền dân sự được người dân bầu lên” của bà Suu Kyi và ủng hộ cuộc đấu tranh chống lại sự cai trị của quân đội. Ông thúc giục tất cả quốc gia đưa ra tuyên bố công khai lên án mạnh mẽ cuộc đảo chánh, và từ chối thừa nhận chế độ quân sự.
Hôm Thứ Bảy, 27 tháng 2 năm 2021, Cơ Quan Kiểm Soát Thực Phẩm và Thuốc Hoa Kỳ (FDA) đã trao thẩm quyền sử dụng khẩn cấp (EUA) cho thuốc chích ngừa thứ ba để ngăn chận bệnh do vi khuẩn corona do SARS-CoV-2 gây ra triệu chứng hô hấp cấp tính nghiêm trọng. EUA cho phép Thuốc Chích Ngừa Janssen COVID-19 sẽ được phân phối tại Hoa Kỳ để sử dụng cho các cá nhân từ 18 tuổi trở lên, theo bản tin của Cơ Quan FDA cho biết hôm Thứ Bảy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.