Hôm nay,  

Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu?

06/09/202409:49:00(Xem: 5790)
blank 


Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu?
 

Giao Chỉ San Jose

Tâm sự công việc giữa bác cháu về một công tác xã hội rất lạ lùng.

Hai năm trước, Nam thay mặt bác Lộc ký khế ước giúp cho trường đại học USC ở San Francisco thăm dân cho biết sự tình. Công tác tìm 150 người họp mặt lấy ý kiến về đề tài sức khỏe dân ta, đặc biệt là chuyện Covid vẫn còn chưa hết. Hôm nay Ms Mai hoàn tất sau gần 2 năm công tác đưa báo cáo cho Bác Lộc. Bác xin ghi lại vào hồ sơ Nonprofit của cơ quan IRCC coi như thành tích và mong chau Nam cũng biết được kết quả.

Đầu đuôi như sau. Không biết trường đại học lấy tiền ở đâu có khế ước này giới hạn 40 ngàn mỹ kim. Sẽ nhận tiền sau khi công tác hoàn tất gần 2 năm. Cơ quan IRCC sẽ làm việc hỏi chuyện 150 người Việt trong 2 năm với hàng trăm câu hỏi. Các câu hỏi tiếng Anh, IRCC phải đưa cho chuyên viên dịch ra tiếng Việt do các nhà phiên dịch có bản quyền tòa án. Riêng khoản tiền công dịch là 8 ngàn đô IRCC phải bỏ ra trước mới có tài liệu làm việc.

Tôi có hỏi chị Mai, người phụ trách là sao khế ước này khó khăn quá vậy. Chị Mai nói rằng anh Nam cho biết đây là sự hy sinh của cơ quan. Mình không phải là nhà thầu xây cất để kiếm tiền. Đôi khi mình phải hy sinh cho nhu cầu tìm hiểu cộng đồng Việt Nam để đại học có tin tức mà lo sức khỏe cho đồng bào. Vì vậy anh Nam đã xuất ra số tiền đâu tiên là 4000 để bắt đầu. Mình sẽ cố gắng chạy tiền để chi tiêu cho xong sớm trong 1 năm để lấy lại tiền. Cơ quan sẽ không được đồng nào nhưng chị Mai tình nguyện cũng sẽ có chút phụ cấp. Công việc chưa xong thì anh Nam ra đi vào cõi vô cùng.

Chiến dịch thăm dân cho biết sự tình bắt đầu. Theo đường lối của đại học, chị Mai nhân viên hành chánh của IRCC làm đoàn trưởng phải đi tìm 3 vị đội trưởng. Mỗi đội phải tuyển mộ 50 người học tập và trả lời các câu hỏi. Tổng cộng 150 người tham dự các buổi học do chuyên viên đại học chỉ dẫn. Rồi thầy trò hoặc trực tiếp hoặc qua on line hay tel hỏi chuyện về y tế suốt năm dài nhiều lần. Tổng cộng cơ quan IRCC phải chi ra 30 ngàn tiền mặt để dùng làm chi phí cho chiến dịch. Mới đầu bỏ ra vài ngàn nhưng nếu không hoàn tất sẽ không báo cáo được và coi như mất khế ước. Tiền bỏ ra để mua thẻ hàng của các siêu thị để giữ lại biên lai đòi tiền đại học. Các thẻ này sẽ phát cho 3 đội trưởng tổng cộng mỗi người lãnh được khoảng 8,634$ để phát cho 50 người tham dự chương trình.



Mọi người tham dự suốt 2 năm chỉ lãnh phần thưởng có $50. Tay đội trưởng còn giữ cho đại đội trên 6 ngàn bao gồm phụ cấp chỉ huy và tiền khích lệ tinh thần cho các đoàn viên. Trong suốt mấy tháng vừa qua, quỹ IRCC thiếu tiền, như thường lệ, bác Lộc phải lấy tiền nhà cho vay 2 lần tổng công 15 ngàn. Các đoàn viên chỉ trông chờ thẻ khích lệ 50$ mà không phát ra thì làm sao hỏi được tin tức.

Anh Nam biết không. Tối hôm qua chị Mai ghé nhà đưa báo cáo tổng kết. IRCC đã chi ra 18 lần tổng kết 33,900$. Nhận được chi phiếu đại học gửi về 36,400$ với lời cảm ơn và khen tặng nồng nhiệt. Sau cùng tôi hỏi Ms Mai là chỉ còn 2,500$ là phần của chị Mai với tư cách đoàn trường chiến đấu trong 2 năm qua. Cơ quan IRCC là fiscal agent bỏ vốn suốt 2 năm vẫn là nhà thầu tay trắng. Tôi hỏi chị Mai vậy làm công việc 2 năm qua nhận 2,500$ có đủ không. Hay là IRCC phải chi thêm 500$ cho lên tinh thần. Nếu còn khế ước có tiếp tục không?

Mai nói xin bác đừng bận tâm cho tiền thêm. Làm chuyện này tuy bận rộn nhưng thực sự là giúp cho xã hội. Nếu còn chương trình cháu sẽ tiếp tục. Tôi nói rằng sẽ yêu cầu đại học thêm tiền hoặc là bớt số người. Dù là chúng ta sẽ hy sinh những hy sinh nhiều quá rất bất công. Và đại học phải gửi trước một số tiền hoặc là phải cấp cho bằng tiến sĩ danh dự. (Nói cho vui thôi)

Thân gửi anh Phạm Phú Nam. Trong các công việc bác cháu đã làm, có lẽ công tác này là công việc đáng hãnh diện bởi vì quanh ta chẳng ai làm cả. Xin báo cáo Phạm Phú Nam và toàn thể các thân hữu.Người khôn người ở chốn lao xao. Ta ngu đành phải hy sinh suốt đời. Nonprofit tại Hoa Kỳ dù ăn Phân nhưng cũng có phần hãnh diện. Có ai hy sinh nhận lời tham dự trả lời hỏi thăm sức khỏe phải hội hợp nhiều lần để lãnh 50 đồng trong 2 năm phiền phức xin liên lạc với chúng tôi. Trân trọng báo cáo. Thư gửi cháu Phạm Phú Nam. Bây giờ đang ở đâu? Chị Mai vốn là tín đồ số 1 nói rằng đa số tuyển quân tại nhà thờ. Cô đọc kinh: Chúa luôn ở cùng người.

--
Giao Chỉ San Jose. [email protected] (408) 316 8393 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON (VB - 31/12/2020) --- Chỉ hơn nhau có 6 phiếu thôi... thế là chức vụ Dân biểu đắc cử tạm thời trao cho Cộng Hòa. Còn chuyện đếm phiếu lại thì tính sau. Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi hôm Thứ Tư 30/12/2020 xác nhận rằng bà dự định đưa ứng cử viên Mariannette Miller-Meeks (Cộng Hòa - Iowa) vào ghế Dân biểu khóa họp 117 vào ngày 3/1/2021, bất kể thách thức đang chờ xét từ ứng cử viên Dân Chủ Rita Hart trong cuộc tranh cử cách biệt nhau chỉ có 6 lá phiếu.
Biến thể mới có khả năng lây lan nhiều hơn của vi khuẩn corona được xác nhận lần đầu tiên tại Anh Quốc đã được phát hiện tại California, theo Thống Đốc California Gavin Newsom cho biết hôm Thứ Tư, 30 tháng 12 năm 2020, qua tường thuật của báo Los Angeles Times hôm Thứ Tư.
Theo tính toán mới nhất của Cơ Quan CDC, hơn 11.4 triệu liều thuốc chích ngừa của Pfizer và 2 liều thuốc chích ngừa của Moderna đã được phân phối khắp nước tính tới sáng Thứ Hai, nhưng chỉ 2.1 triệu hay ít hơn đã được chích cho người dân. Đó là ít hơn nhiều so với mục tiêu ban đầu của các viên chức y tế Hoa Kỳ về việc tiêm chủng ít nhất 20 triệu người Mỹ với liều thứ nhất trước cuối năm nay.
Ít nhất 22 người đã bị giết chết và hơn 50 người bị thương trong một cuộc tấn công tại phi trường ở thành phố Aden thuộc miền nam Yemen, theo các viên chức cho biết qua bản tin của BBC Tiếng Anh hôm Thứ Tư, 30 tháng 12 năm 2020. Có ít nhất một vụ nổ ngay sau khi một chiếc máy bay chở chính phủ mới thành lập của đất nước bị tàn phá vì chiến tranh từ lân bang Saudi Arabia tới.
Dân Biểu đắc cử Luke Letlow tại tiểu bang Louisiana đã qua đời hôm Thứ Ba, 29 tháng 12 năm 2020, vì Covid-19 tại Ochsner-LSU Health Shreveport, theo quản đốc ban vận động của ông xác nhận, theo bản tin của CBS News cho biết hôm Thứ Tư, 30 tháng 12. Dân Biểu Cộng Hòa 41 tuổi này đã tuyên bố bị truyền nhiễm Covid-19 trước đây 11 ngày.
Ở Việt Nam có nhiều thứ được nhà nước XHCN liệt vào loại “bí mật” hay thậm chí dữ dội hơn nữa là “tuyệt mật” để cấm người dân nói đến, chẳng hạn chuyện về nhân sự của Bộ Chính Trị mà cụ thể là các chức vụ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng và Chủ Tịch Quốc Hội, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 30 tháng 12 năm 2020.
Vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 27 tháng 12 năm 2020, tại Tổ Đình Minh Đăng Quang, 3010 W.Harvard ST., Thành Phố Santa Ana, CA 92704, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo đã long trọng tổ chức lễ truy niệm cố Tiến Sĩ Lê Phước Sang Hội Trưởng Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo đã qua đời lúc 4 giờ chiều Thứ Hai, 14 Tháng Mười Hai, 2020, tại nhà riêng ở Houston, Texas thọ tuổi 88.
Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã thổi phồng thành công chống đại dịch Covid-19 và thiên tai, bão lũ năm 2020 phản ảnh “tính ưu việt của hệ thống chính trị”, nhưng lại cố tình giấu đi đe dọa có thật của Trung Cộng ở Biển Đông và trên đất liền. Chuyện tréo cẳng ngỗng này không thể là vô tình mà cố ý, vì Trung Cộng vẫn là mối đe dọa toàn diện và lớn nhất của Việt Nam trong năm 2021.
Viện nghiên cứu The Centre for Economics and Business Research dự đoán nền kinh tế Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ vào năm 2028, tức là 5 năm sớm hơn các tính toán trước đây do tác động của đại dịch Vũ Hán [1] (Việt Nam sẽ nhảy vọt từ hạng 38 năm 2021 lên 24 năm 2030).
Cùng với cộng đồng chăm sóc y tế rộng lớn, CalOptima đón mừng thuốc chích ngừa COVID-19 đã đến Quận Cam trong tuần này. Nhân viên tuyến đầu tại bệnh viện phục vụ cho các thành viên CalOptima và các thành viên CalOptima đang cư trú tại các cơ sở chăm sóc dài hạn sẽ nằm trong số những người đầu tiên nhận được thuốc chích ngừa được Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm (FDA) chấp thuận.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Tấm ảnh cô bé Ayse ba tuổi đang lau nước mắt cho bà ngoại mình đã được hãng tin Reuters đăng tải, như việc nhìn lại một trong những biến cố lớn đã xảy ra cho nhân loại trong năm 2020 này. Ayse không biết rằng những giọt nước mắt mà bà ngoại đang nức nở là cho mẹ mình. Sonya Kaygan, mẹ của Ayse là một nhân viên y tế tuyến đầu đã bị chết khi chỉ mới 26 tuổi, do lây nhiễm Covid-19 từ việc chăm sóc những người khác.
Các viên chức y tế công cộng tiểu bang Colorado hôm Thứ Ba, 29 tháng 12 năm 2020, đã xác nhận trường hợp bị lây nhiễm chủng cao mới của vi khuẩn corona đầu tiên tại Hoa Kỳ mà được phát hiện đầu tiên tại Anh Quốc cách nay vài tuần, đưa tới lệnh phong tỏa mới tại đó, theo bản tin của Fox News cho biết hôm Thứ Ba.
Các luật sư làm việc cho Dân Biểu Louie Gohmert (Cộng Hòa-Texas) và 11 cử tri đoàn Cộng hòa Arizona hôm Thứ Ba nói rằng Phó Tổng Thống Mike Pence đã từ chối ký vào kế hoạch của họ để đảo ngược việc chứng nhận của Quốc Hội về chiến thắng của Tổng Thống đắc cử Joe Biden, theo bản tin của Politico cho biết hôm Thứ Ba, 29 tháng 12 năm 2020.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.