Hôm nay,  

Nhớ Thầy

27/10/202420:24:00(Xem: 5004)

 

IMG_6216
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ, hình chụp tại Hương Tích. (Ảnh:Thích Nữ Khánh Năng chụp ngày 19 tháng 9 năm 2018)

 

 

Kính lạy Thầy, bậc Thầy lớn của Phật Giáo Việt Nam, là nơi nương tựa của hàng tứ chúng.

Kính lạy Thầy, Pháp thân thường trụ, hoá thân Người khắp cõi hư không.

Kính lạy Thầy, Người đã cho con thêm một lần nữa được sinh ra trong Pháp.

Kính lạy Thầy, nhục thân Người tan biến bốc thành mây trời, lang thang khắp cõi hư không, nhưng đời sống Người đã là một phần máu thịt trong con.

 

Thầy ơi! Tây nguyên se se lạnh, tiếng côn trùng rả rích đầu đông. Trong quãng im lặng của núi rừng tịch liêu là sự đong đầy của mênh mông nỗi nhớ. Con nhớ những giờ trà bên Thầy; nhớ những lúc chỉ biết lặng im bên Thầy khi Thầy bệnh; nhớ sự im lặng cũng là bài Pháp vô ngôn mà Thầy trao cho con; nhớ căn phòng nhỏ nơi Thầy an cư, dịch kinh và viết sách mà ngày ngày hai cô trò con được lui tới pha trà dâng Thầy. Với con, Thị Ngạn Am nơi Thầy ở hai năm cuối đời ở Long Thành cũng chính là trượng thất Duy-Ma nơi chư Hiền Thánh Tăng Bồ-tát đồng cư và cũng là nơi Thầy tiếp mười phương khách. Thầy viết cho mình, hay cho những ai có duyên được bước vào trong đó khi đề bốn chữ “Huyễn Thân Mộng Trạch” (Thân này huyễn; chỗ ở này như mộng)?

 

Như huyễn. Như mộng. Từ khi Thầy nhập diệt, con đã kinh nghiệm sự mộng huyễn ấy trong từng sát-na sinh diệt của thân tâm, của ngoại cảnh. Một năm qua đi. Đây là tri giác về thời gian? Tri giác về khoảng cách? Hay tri giác về siêu nghiệm? Cái gọi là nỗi nhớ đong đầy trong con lúc này là gì, khi mà theo quan điểm của A-tì-đàm, không một cái gì tồn tại qua hai sát-na? Như vậy, cái gì có tác dụng, cái đó phải ở trong thời điểm hiện tại. Nhưng ký ức về Thầy trong con không cùng xuất hiện đồng thời. Khi con nghĩ về Thầy lúc dịch kinh viết sách thì Thầy lúc an nhiên tĩnh toạ thuộc vị lai, chưa xuất hiện. Khi con nghĩ về Thầy lúc an nhiên tĩnh toạ, thì Thầy lúc dịch kinh viết sách đã biến mất vào quá khứ, Thầy lúc uống trà chưa có mặt. Vậy, hiện tại con nghĩ về Thầy là gì? Theo Tâm lý học hiện đại, thì đó chính là hiện tại giả tướng, hay hiện tại mạo tợ. Bằng nội quan, hay tri giác của người tu định, thì đó là chuỗi liên tục của nhiều sát-na con nghĩ về Thầy; sát-na đi vào trong quá khứ vẫn tồn tại và được nắm giữ bởi yếu tố niệm, định và huệ.

 

Viết về Thầy thì nên viết từ góc độ nào: Chân lý quy ước với những cặp phạm trù đối đãi: đến-đi, sanh-tử... ? Hay trong Pháp thân Pháp thể thường hằng? Con cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng ý thức thời gian trong con là sự tiếp nối tương tục của nhân và quả; của nỗi nhớ tinh tuyền như giọt nước đầu non. Nó là bóng nắng huyễn hoá rọi xuống dòng sinh tử vô tận. Vậy thì một năm qua đi cũng chỉ như một cái chớp mắt của giấc mộng đầu hôm; giấc mộng tử-sinh nối dài qua bao kiếp sống của những chúng sanh vốn cưu mang trong mình Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, phải không Thầy?

 

Thầy ơi! Hằng ngày con vẫn dâng trà lên Thầy như trước đây khi con còn được ở gần bên Thầy. Con biết Thầy chưa từng bỏ con ra đi, vì Pháp thân Thầy vốn bất sanh bất diệt. Nhưng điều mà con cảm nhận rõ ràng trong từng nhịp đập của trái tim mình đó là sự cô liêu của cánh hạc lẻ loi đi về trên đỉnh đồi tịch lặng.

 

Từ ngày Thầy mất, con vốn đã lặng lẽ nay lại càng lặng lẽ hơn. Ngày ngày trong thư phòng nhỏ chất đầy kinh sách, rồi con cũng hiểu ra: Thân giáo của Thầy, những trang sách Thầy để lại, ký ức về Thầy trong tâm con là Pháp thân thanh tịnh của Thầy. Thầy luôn ở đó, bên con, trong con, mỗi khi con nghĩ về Thầy.

 

“Khê thanh tiện thị quảng trường thiệt

Sơn sắc vô phi thanh tịnh thân

Dạ lai bát vạn tứ thiên kệ

Tha nhật như hà cử tợ nhân.”

 

(Tiếng suối reo là tiếng thuyết Pháp

Màu núi là Pháp thân thanh tịnh

Đêm đó tám vạn bốn nghìn kệ

Ngày sau nói lại làm sao đây?)

 

Thầy ơi! Có phải Thầy dạy con những lúc nhớ Thầy hãy lắng nghe tiếng suối róc rách trước hiên thất để nghe ra lời dạy của Thầy? Hay vì con lắng nghe con, lắng nghe mọi sự bằng xúc cảm của chính con, nên đâu đâu cũng là tiếng thuyết pháp của Thầy, của mười phương cõi Phật?!

 

Thầy ơi! Có phải trong cõi “bặt tiếng lời” của tự tâm, trong quãng im lặng của núi rừng tịch liêu để lắng nghe, thì màu núi cũng chính là Pháp thân thanh tịnh? Thầy ơi! Đất trời vô ngôn mà dòng pháp âm bất tuyệt luân lưu, thì biết nói làm sao?!

 

Thầy ơi! Nhớ có lần con thưa Thầy: ‘Bài thơ Mộng Ngày của Thầy chỉ cần nhớ bốn câu thôi.’ Thầy hỏi: ‘Bốn câu gì?’ Con đọc lên, “Từ tiếng gọi màu đen đất khổ/ Thắp tâm tư thay ánh mặt trời”, đến câu “Ta đi tìm trái tim đã vỡ” thì tâm con nghẹn lại. Những giọt nước mắt nóng như chực sẵn để tuôn rơi, để hoà chung trong Đại Bi Tâm mênh mông của Bồ-tát hạnh nguyện. Con im lặng, không đọc tiếp. Thầy biết người đệ tử nhỏ của mình đã bắt đầu bước đi trên lộ trình miên viễn này, đã kinh nghiệm sự vụn vỡ trong chính hình hài bằng xương bằng thịt này, nên Thầy đã đọc tiếp: “Đói thời gian ta gặm hư vô.” Và Thầy trò lại tiếp tục uống trà…

 

Thầy ơi! Con lại tiếp tục hành trình đi tìm trái tim đã vỡ. Bất thối chuyển.

 

Đệ tử kính lạy Giác Linh Thầy và lạy tạ ân đức giáo dưỡng của Thầy.

 

Con,

Thích Nữ Khánh Năng | Hạnh Thân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vụ tấn công xảy ra vào chiều tối Thứ Sáu tại làng Solhan, trong tỉnh Sahel’s Yagha, theo phát ngôn viên chính quyền là Ousseni Tamboura cho biết trong một tuyên bố đổ tội cho các thánh chiến quân. Ngôi chợ địa phương và nhiều nhà cũng bị đốt cháy rụi trong khu vực gần biên giới Niger, theo ông cho biết thêm. Tổng Thống Roch Marc Christian Kabore gọi vụ tấn công là “dã man.”
Một chánh án liên bang đã đảo ngược lệnh cấm từ lâu của California đối với các vũ khí tấn công hôm Thứ Sáu trong một phán quyết ví khẩu súng AR-15 như con dao của Quân Đội Thụy Sĩ, theo bản tin của CNN tường thuật hôm Thứ Bảy, 5 tháng 6 năm 2021. Các vũ khí tấn công đã bị cấm tại California kể từ năm 1989, theo phán quyết. Luật này đã được cập nhật nhiều lần kể từ lúc nó được thông qua lần đầu.
Những người biểu tình đã đối chọi với cảnh sát tại thành phố Minneapolis vào sáng Thứ Bảy về vụ lực lượng Marshals Hoa Kỳ bắn một người đàn ông, theo bản tin của báo The Guardian tường thuật hôm Thứ Bảy, 5 tháng 6 năm 2021. Đó là đêm thứ hai của các cuộc biểu tình phải đối vụ nổ súng chết người hôm Thứ Năm trong khu xóm Uptown.
Nhóm Bảy nền dân chủ giàu có hôm Thứ Bảy, 5 tháng 6 năm 2021, đã đồng ý ủng hộ mức thuế doanh nghiệp tối thiểu trên toàn cầu ít nhất 15% để chấm dứt việc trốn thuế của các công ty đa quốc bằng việc giấu lợi tức tại những quốc gia nghèo, theo bản tin của Hãng Thông Tấn Mỹ AP tường thuật do Đài CBS News loan đi hôm Thứ Bảy. Các bộ trưởng tài chánh của G-7 họp tại London cũng đã ủng hộ các đề xuất để bắt các đại công ty trên thế giới – gồm các đại công ty kỹ thuật ở Mỹ -- đóng thuế tại những nước nơi mà họ có nhiều thương vụ nhưng không có trụ sở chính.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Các nhà đối lập của nhóm quân sự đảo chánh Miến Điện hôm Thứ Sáu, 4 tháng 6 năm 2021, nói rằng họ mất niềm tin vào các nỗ lực của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á gọi tắt là ASEAN để chấm dứt cuộc khủng hoảng tại đất nước của họ, khi hai đặc phái viên khu vực đã gặp nhà cai trị quân sự Min Aung Hlaing tại thủ đô Naypyitaw, theo bản tin của Reuters tường thuật hôm Thứ Sáu. ASEAN đã dẫn đầu nỗ lực ngoại giao quốc tế chính để tìm cách giải quyết cuộc khủng hoảng tại Miến Điện, một đất nước đang hỗn loạn kể từ cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 2 lật đổ chính quyền đắc cử của bài Augn San Suu Kyi.
Facebook hôm Thứ Sáu, 4 tháng 6 năm 2021, đã tuyên bố rằng cựu Tổng Thống Donald Trump bị chận không cho đăng bài trên trang này cho đến ít nhất vào ngày 7 tháng 1 năm 2023 – 2 năm từ khi ông bị chận lần đầu, theo bản tin của CNN tường thuật hôm Thứ Sáu. Facebook nói rằng họ sẽ đánh giá các tình huống để xem ông ấy có nên được phép trở lại hay không.
Những người thắng giải sẽ không được nêu tên trừ ra họ cho phép tiểu bang chia xẻ tên của họ, và họ có 96 giờ để tuyên bố các giải của họ trước khi tiểu bang xổ số những người thắng giải thay thế. Tiểu bang sẽ liên lạc với những người trúng giải. Còn nữa, tiểu bang đã bắt đầu cung cấp thẻ quà tặng trị giá $50 cho những người đã chích ngừa. Hơn 340,000 thẻ đã được tặng ra tính đến nay và tiểu bang có kế hoạch sẽ phân phối 2 triệu thẻ, mà trị tổng trị giá lên tới 100 triệu đô la.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trường Trung Học Cấp II Bolsa Grande: Pauline Vương sẽ theo học ngành Vi Sinh Vật Học (Microbiology), Miễn Dịch Học (Immunology) và Di Truyền Phân Tử Học (Molecular Genetics) tại đại học UCLA với mong muốn được làm việc trong ngành y tế và tham gia các công tác nhân đạo để giúp đỡ những người kém may mắn.
QUẬN CAM (VB-4/6/2021) --- Hơn 90% diện tích tiểu bang Utah rơi vào "hạn hán thê thảm", Thống Đốc Spencer Cox (Cộng Hòa) kêu gọi tất cả người dân Utah, bất kể tôn giáo nào, hãy cùng nhau cuối tuần này góp lời cầu nguyện xin mưa, theo tin CNN.
Bạn đã và đang chờ… và chờ… và chờ cho đến ngày tuyệt vời, kỳ diệu này khi bạn có thể trở lại “cuộc sống bình thường.” Đối với nhiều người tại Hoa Kỳ, cảm thấy như là ánh sáng lờ mờ ở cuối đường hầm đại dịch đang trở nên sáng tỏ hơn. Hai đứa con gái 12 và 14 tuổi của tôi hiện đã chích ngừa liều thứ nhất, với liều thứ hai sẽ đến chẳng bao lâu nữa. Tôi phấn khởi khi mấy đứa con đã nhận được thuốc chích ngừa, nghẹn ngào dưới khẩu trang trong sự nhẹ nhõm mà gia đình tôi bây giờ không còn bị bệnh hay truyền nhiễm vi khuẩn corona cho những người khác dễ bị tổn thương hơn chúng tôi. Cuối cùng gia đình chúng tôi có thể bắt đầu trở lại cuộc sống được gọi là bình thường.Nhưng điều mà chúng tôi may mắn được chích ngừa đầy đủ đó có làm chúng tôi trở lại cuộc sống bình thường không? Tôi đã không cảm nhận phấn khởi mỗi ngày trong cuộc sống bình thường giống như trước khi có Covid-19. Làm sao bạn nên chọn điều gì để xây dựng lại, điều gì bỏ lại phía sau và con đường mới nào để cố gắng trước tiên?
Tổng Thống Joe Biden là vị tổng thống Hoa Kỳ tại chức đầu tiên trong lịch sử đã đến dự lễ tại thành phố Tulsa nơi đã từng xảy ra vụ thảm sát chủng tộc làm 300 người Mỹ gốc Phi Châu bị giết chết. Tình hình đại dịch đã giảm nhiều tại nhiều nơi trong khi đó tại một số nước như Việt Nam vẫn còn chật vật đối phó với đại dịch vi khuẩn corona.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.