Hôm nay,  

Eastern Stories And Legends - Phóng Tác Truyện Bản Sanh - Phần 5

21/02/202519:41:00(Xem: 6237)
blank 

Eastern Stories And Legends - Phóng Tác Truyện Bản Sanh - Phần 5

Tác giả: Marie L. Shedlock
Dịch giả: Nguyên Giác


.
21. The Pupil who taught his Teacher / Người học trò dạy Thầy mình
22. The Man who told a Lie / Người đàn ông nói dối
23. The Crow that thought it knew / Con quạ nghĩ rằng nó biết
24. The Judas Tree / Cây Judas
25. The River-fish and the Money / Cá sông và tiền

.... o ....

Truyện 21:
NGƯỜI HỌC TRÒ DẠY THẦY CỦA MÌNH

Một thời rất xưa, khi Đức Phật còn là Bồ Tát, đã tái sinh trong một gia đình Bà la môn và được gọi là Dhamapala, nghĩa là Người giữ luật.

Khi đến tuổi trưởng thành, ngài được cha gửi đến học với một vị Thầy nổi tiếng thế giới tại Takasila và trở thành học trò chính trong một đoàn gồm năm trăm thanh niên.

Vào thời điểm đó, người con trai trưởng của vị Thầy qua đời và người cha, được bao quanh bởi các học trò của mình, giữa những người thân và họ hàng, đã chôn cất con trai —và tất cả các học trò đều khóc lóc và than khóc, nhưng Dhamapala im lặng và không rơi một giọt nước mắt. Nhưng khi đoàn trở về từ nghĩa trang, Dhamapala hỏi, "Tại sao con trai của Thầy lại chết? Trẻ em phải chết là điều không đúng; chỉ khi mọi người già đi thì điều này mới xảy ra."
 
Và họ hỏi ngài, "Có phải phong tục của gia đình bạn là những người trẻ tuổi không được chết không?" Và ngài nói: "Vâng, đó là phong tục trong gia đình tôi." Những chàng trai kể lại cuộc trò chuyện này với vị Thầy của họ.
 
Bấy giờ khi nghe điều này, người thầy nói với họ, “Đó là điều kỳ diệu nhất mà anh ta nói. Tôi sẽ đi đến gặp cha anh ta và hỏi ông ấy về điều đó, và nếu đúng như vậy, tôi sẽ sống theo luật lệ công chính của ông ấy.”

Và ông nói với chàng trai trẻ: “Thầy sẽ đi đây. Trong lúc tôi vắng mặt, hãy hướng dẫn những thanh niên này.”

Nói xong, ông lấy xương của một con dê hoang, rửa sạch và ướp hương, rồi cho vào túi. Sau đó, ông dẫn theo một cậu bé hầu cận, ông lên đường đến ngôi làng nơi cha của người học trò ông cư ngụ.

Khi đã đến nhà, và người thầy đã nghỉ ngơi và ăn uống, và chủ nhà đã rửa chân cho khách xong, người thầy nói: "Hỡi Bà-la-môn, con trai của ông trong khi đầy trí tuệ đã mất mạng vì một tai nạn không may. Đừng đau buồn cho nó."

Người Bà-la-môn cười lớn. "Tại sao ông lại cười, Bà-la-môn?" người kia hỏi.
"Bởi vì," ông nói, "không phải con trai tôi đã chết; mà phải là người khác."

"Không, Bà-la-môn, con trai ông đã chết, và không ai khác. Hãy nhìn vào xương của nó và tin đi." Nói xong, ông mở những chiếc xương ra. "Đó là xương của con trai ông," ông nói.

“Có lẽ là xương dê rừng,” người Bà-la-môn nói, “hoặc xương chó, nhưng con trai tôi không chết. Trong gia đình chúng tôi bảy thế hệ, chưa từng có chuyện gì như vậy được gọi là chết khi còn trẻ, và anh đang nói dối.” Sau đó, tất cả họ vỗ tay và cười lớn.

Khi nhìn thấy điều kỳ diệu này, vị thầy giáo rất vui mừng và nói: “Bà-la-môn ơi, truyền thống này trong dòng họ của anh không thể là không có lý do, rằng những người trẻ tuổi không chết. Tại sao anh không chết khi còn trẻ? Đây là kết quả của việc làm tốt và thánh thiện nào?”

Sau đó, Bà-la-môn trả lời: “Chúng tôi sống trong sự công chính. Chúng tôi không nói xấu. Chúng tôi tránh xa những điều xấu xa. Chúng tôi không để ý đến những kẻ ngu ngốc. Chúng tôi làm theo lời khuyên của người trí tuệ. Chúng tôi thích bố thí, cúng dường. Chúng tôi nuôi dưỡng người đói. Chúng tôi trung thành với lời thề hôn nhân. Chúng tôi thông thạo giáo pháp thiêng liêng. Do đó, những người trẻ tuổi trong chúng tôi không bao giờ chết”.

Nghe vậy, người thầy giáo trả lời: “Đây là một chuyến đi hạnh phúc và hiệu quả của tôi. Tôi đến đây, hỡi Bà-la-môn trí tuệ, để thử thách ông. Con trai ông an toàn và khỏe mạnh. Tôi cầu xin ông truyền đạt cho tôi quy tắc bảo vệ sự sống của ông”.

Sau đó, người kia viết nó lên một chiếc lá và quay lại với các học trò của mình.
 
... ... ...

Story 21:
THE PUPIL WHO TAUGHT HIS TEACHER

And the Buddha was re-born in a Brahmin family and was known as Dhamapala or Law Keeper.

When he came of age he was sent by his father to study with a world famed teacher at Takasila and became the chief pupil in a company of five hundred youths.

At that time the eldest son of the teacher died and the father, surrounded by his pupils, in the midst of his kith and kin, buried his son—and all the pupils wept and wailed, but Dhamapala was silent and shed no tear, but when the company returned from the cemetery Dhamapala asked, “Why did your son die? It is not right that children should die; only when people grow old can this happen.” And they asked him, “Is it the custom of your family that the young do not die?” And he said: “Yes, that is the custom in my family.” The lads told this conversation to their teacher.

Now when the teacher heard this, he said to them, “That is a most marvelous thing that he says. I will make a journey to his father and ask him about it, and if it be true I will live according to his rule of right.”

And he said to the young man: “I am going on a journey. Do thou, in my absence, instruct these youths.”

So saying, he procured the bones of a wild goat, washed and scented them, and put them into a bag. Then taking with him a little page boy he started for the village in which lived the father of his pupil.

When the house was reached, and the teacher had rested and taken food, and the host had washed the feet of his guest, the teacher said: “Brahmin, your son when full of wisdom has by an unhappy chance lost his life. Grieve not for him.” The Brahmin laughed loudly. “Why do you laugh, Brahmin?” asked the other. “Because,” he said, “it is not my son who is dead; it must be some other.”

“No, Brahmin, your son is dead, and no other. Look on his bones, and believe.” So saying, he unwrapped the bones. “There are your son’s bones,” he said.

“A wild goat’s bones, perhaps,” quoth the Brahmin, “or a dog’s, but my son is not dead. In our family for seven generations, no such thing has been known as a death in tender years, and you are speaking falsehood.” Then they all clapped their hands and laughed aloud.

The teacher, when he beheld this wonderful thing, was much pleased and said: “Brahmin, this custom in your family line cannot be without cause, that the young do not die. Why is it that you do not die young? Of what good and holy deed is this the fruit?”

Then the Brahmin made answer:

“We walk in righteousness. We speak no ill. We flee from things that are evil. We take no heed of the foolish. We follow the counsel of the wise. We delight in giving gifts. We feed the hungry. We are faithful in our marriage vows. We are versed in sacred knowledge. Therefore, the young amongst us never die.”

On hearing this, the teacher replied: “A happy journey is this of mine and fruitful. I came hither, O wise Brahmin, to test you. Your son is safe and well. I pray you impart to me your rule of preserving life.”

Then the other wrote it on a leaf and returned to his pupils.
 
.... o ....
 
Truyện 22:
NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÓI DỐI

Vào một dịp nọ, bốn vị thần xuất hiện trên Trái đất để tham dự lễ hội của các vị thần. Và họ cầm trên tay những vòng hoa kỳ lạ nhất mà con người từng thấy, và những người xung quanh hỏi: "Những bông hoa này là gì?"

Và các vị thần trả lời và nói: "Những bông hoa thần thánh này phù hợp với những người sở hữu sức mạnh to lớn: đối với những kẻ thấp hèn, ngu ngốc, vô tín, tội lỗi trong thế giới loài người, chúng không phù hợp. Nhưng bất kỳ ai trong số những người đàn ông được ban tặng một số đức tính nhất định—họ xứng đáng được vinh dự đeo những bông hoa này.
 
“Kẻ nào không lấy cắp thứ gì của người khác,
Kẻ nào không nói dối,
Kẻ nào không kiêu hãnh hay tự phụ khi đạt đến đỉnh cao của Danh vọng—
Người đó có thể đội hoa.”
 
Bấy giờ có một Giáo viên hoặc Giáo sĩ giả mạo nào đó tự nghĩ: “Ta không sở hữu một trong những phẩm chất này, nhưng, bằng cách tỏ ra sở hữu chúng, ta sẽ được phép đội vòng hoa, và mọi người sẽ tin rằng ta thực sự là người như ta thể hiện, và họ sẽ đặt niềm tin vào ta.”
 
Sau đó, với sự táo bạo tột độ, ông đến gặp vị thần đầu tiên và thốt lên với vẻ trang nghiêm: “Này, tôi được ban tặng những phẩm chất mà ngài nói đến—
“Tôi không ăn cắp của ai, không bao giờ nói dối, và danh tiếng cũng không bao giờ khiến tôi kiêu ngạo hay tự phụ.”
 
Và khi ông thốt ra những lời này, vòng hoa được đặt lên trán ông. Và, được khích lệ bởi thành công của mình, ông đến với cùng một niềm tự hào và sự tự tin vào sự hiện diện của vị thần thứ hai, và yêu cầu vòng hoa thứ hai được ban tặng cho ông.
 
Và Vị Thần phán:
“Kẻ nào kiếm được của cải một cách lương thiện, và tránh xa những phương tiện bất lương,
Kẻ nào biết đủ, chỉ lấy một ít Chén Vui Thú,
Người đó sẽ được trao tặng vòng hoa thứ hai này.”
Và Giáo sĩ giả cúi đầu và nói: “Hãy xem tất cả những gì tôi kiếm được đều là lương thiện, và tôi đã tránh xa mọi thú vui. Hãy trao cho tôi vòng hoa!”
Và vòng hoa được đặt lên trán ông ta.
 
Sau đó, với sự táo bạo tăng lên nhờ thành công, ông đến gặp vị thần thứ ba và yêu cầu vòng hoa thứ ba bao quanh trán mình.
 
Và Vị Thần này phán:
“Kẻ nào khinh thường thức ăn ngon,
Kẻ nào không bao giờ từ bỏ mục đích của mình,
Kẻ nào giữ vững đức tin của mình,
Người đó sẽ được trao vòng hoa.”
Và Giáo sĩ giả nói: “Tôi đã từng sống bằng thức ăn đơn giản nhất. Tôi đã từng kiên định với mục đích và trung thành với đức tin của mình. Vì vậy, hãy trao cho tôi vòng hoa.”
Và vòng hoa thứ ba được trao cho ông ta.
 
Sau đó, lòng kiêu hãnh của Giáo sĩ giả không có giới hạn, và ông ta vội vã đi đến vị Thần thứ tư và yêu cầu vòng hoa thứ tư.

Và vị Thần nói:
“Kẻ nào không tấn công người tốt trước mặt hay sau lưng,
Và giữ lời hứa trong mọi việc,
Vòng hoa này thuộc về người đó.”
Sau đó, Giáo sĩ giả kêu lên bằng giọng lớn: “Tôi không tấn công bất kỳ người nào, dù tốt hay xấu, và tôi chưa bao giờ phá vỡ lời hứa của mình với bất kỳ ai.”

Vị thần nhìn ông buồn bã, nhưng cũng đặt vòng hoa lên trán ông, và bốn vị thần biến mất khỏi tầm mắt của con người. Nhưng ngay khi họ rời khỏi mặt đất, vị Giáo sĩ cảm thấy đau đớn dữ dội.

Đầu ông dường như bị những chiếc gai nhọn nghiền nát, và quằn quại trong đau đớn, ông thú nhận toàn bộ và cầu xin những bông hoa được gỡ khỏi đầu ông; nhưng mặc dù tất cả đều thương hại cho tình trạng của ông, không ai có thể gỡ những bông hoa ra, vì chúng dường như được buộc chặt bằng một sợi dây sắt.
 
Và ông lớn tiếng gọi các vị thần, nói rằng: "Hỡi các đấng quyền năng vĩ đại, hãy tha thứ cho lòng kiêu hãnh của tôi và tha mạng cho tôi!"
Và các vị Thần trả lời: "Những bông hoa này không dành cho kẻ gian ác. Ngươi đã nhận được phần thưởng cho những lời nói dối của mình."

Sau đó, sau khi khiển trách ông trước mặt mọi người, họ gỡ những bông hoa khỏi đầu người đàn ông ăn năn và trở về cõi trời của những vị có phước đức.

... ... ...

Story 22:
 
THE MAN WHO TOLD A LIE

On one occasion four divine beings made their appearance on the Earth to attend a festival of the Gods.

And they bore in their hands wreaths of the strangest flowers that had ever been seen, and those around asked: “What are these flowers?” And the Gods made answer and said: “These divine flowers are fit for those possessed of great powers: for the base, the foolish, the faithless, the sinful beings within the world of men, they are not fitted. But, whosoever amongst men is endowed with certain virtues—to them is due the honor of wearing these flowers.

“He who steals no thing from another,
Who uttereth no lie,
Who doth not lose his head at the height of Fame—
He may wear the flowers.”
Now there was a certain false Teacher or Priest who thought to himself: “I do not possess one of these qualities, but, by appearing to possess them, I shall obtain permission to wear the wreaths, and the people will believe that I really am what I appear to be, and they will place their confidence in me.”

Then, with exceeding boldness, he came to the first of the Gods and exclaimed with great solemnity: “Behold, I am endowed with these qualities of which you speak—

“I have stolen from no man, never have I uttered a lie, nor has fame ever caused me to be proud or haughty.”

And when he had uttered these words, the wreath was placed upon his brow. And, emboldened by his success, he came with the same pride and confidence into the presence of the second God, and asked that the second wreath should be bestowed upon him.

And the God said:

“He who earns wealth honestly, and shuns dishonest means,
Who takes but sparingly of the Cup of Pleasure,
To him shall be awarded this second wreath.”
And the false Priest bowed his head and said: “Behold all that I have earned is honestly gotten, and all pleasure have I shunned. Give me the wreath!”

And the wreath was placed upon his brow.

Then, with boldness increased by his success, he approached the third God, and asked that the third wreath should encircle his brow.

And the God said:

“He who scorns choice food,
Who never turneth from his purpose,
Who keepeth his faith unchanged,
To him shall be given the wreath.”
And the false Priest said: “I have ever lived on the simplest fare. I have been ever steadfast of purpose, and loyal in my faith. Therefore give me the wreath.”

And the third wreath was bestowed upon him.

Then did the pride of the false Priest know no bounds, and he went hastily to the fourth God and demanded the fourth wreath.

And the God said:

“He who will attack no good man to his face or behind his back,
And who keeps his word in all things,
To him belongs this wreath.”
Then the false Priest cried out in a loud voice: “I have attacked no man, good or evil, and never have I broken my word to any.”

The God looked at him sadly, but he placed the wreath upon his brow, and the four divine beings disappeared from the sight of man. But no sooner had they left the earth than the Priest felt a violent pain. His head seemed to be crushed by spikes, and, writhing in agony, he made full confession and begged that the flowers should be removed from his head; but though all pitied his condition, none could remove the flowers, for they seemed to be fastened on with an iron band.

And he called aloud to the Gods, saying

“O ye great powers, forgive my pride and spare my life!” And they answered: “These flowers are not meet for the wicked. You have received the reward of your false words.” Then, having rebuked him in the presence of the people, they removed the flowers from the head of the repentant man and returned to the abode of the Blest.

.... o ....

Truyện 23:
CON QUẠ NGHĨ RẰNG NÓ BIẾT
 
Ngày xưa, khi Brahma-datta trị vì như một vị vua ở Benares, Bồ Tát đã tái sinh làm một con quạ vùng đầm lầy, và sống bên một cái ao hồ nào đó. Tên của ngài là Viraka, Người Mạnh Mẽ.

Một nạn đói đã xảy ra ở Kasi. Người ta không thể để dành thức ăn cho những con quạ, cũng không thể cúng dường cho yêu tinh và rắn. Từng con quạ một rời khỏi vùng đất bị nạn đói hoành hành, và buộc chúng vào rừng.

Một con quạ tên là Savitthaka, sống ở Benares, đã mang theo con quạ cái của mình và đến nơi Viraka sống, làm nơi trú ngụ bên cạnh cùng một cái ao.
 
Một ngày nọ, con quạ này đang tìm kiếm thức ăn quanh ao. Nó thấy Viraka đi xuống đó, và kiếm một bữa ăn từ một số con cá; và sau đó lại trồi lên khỏi mặt nước, và đứng phơi lông.

"Dưới cánh của con quạ đó," nó nghĩ, "sẽ có rất nhiều cá. Tôi sẽ trở thành người hầu của nó." Vì vậy, nó đến gần.
"Có chuyện gì vậy, thưa Ngài?" Viraka hỏi.
"Tôi muốn trở thành người hầu của Ngài, thưa Chúa tể của tôi!" là câu trả lời.

 
Viraka đồng ý, và từ đó quạ kia phục vụ anh ta. Và từ đó, Viraka thường ăn đủ cá để giữ mình sống, và phần còn lại anh ta đưa cho Savitthaka ngay khi anh ta bắt được chúng; và khi Savitthaka đã ăn đủ để giữ mình sống, anh ta đưa phần còn lại cho vợ mình.

Sau một thời gian, lòng tự hào dâng lên trong lòng anh ta. "Con quạ này," anh ta nói, "đen, và tôi cũng vậy: cả mắt, mỏ và chân, cũng không có sự khác biệt giữa chúng ta. Tôi không muốn cá của anh ta; tôi sẽ tự bắt cá của mình!"

Vì vậy, anh ta nói với Viraka rằng trong tương lai anh ta dự định sẽ xuống nước và tự mình bắt cá. Sau đó, Viraka nói, "Bạn tốt, bạn không thuộc về một bộ tộc quạ được sinh ra để xuống nước và bắt cá. Đừng tự hủy hoại mình!"
 
Nhưng bất chấp nỗ lực can ngăn này, Savitthaka không để tâm đến lời cảnh báo. Anh ta đi xuống hồ, xuống nước; nhưng anh ta không thể đi qua đám cỏ dại và trở ra được nữa—anh ta ở đó, vướng vào đám cỏ dại, chỉ có phần mỏ nhô lên khỏi mặt nước. Vì vậy, không thể thở được, anh ta đã chết ở đó dưới nước.

Người bạn đời của anh ta nhận thấy rằng anh ta không trở về, và đã đến Viraka để hỏi tin tức về anh ta. "Thưa Chúa tể," cô ấy hỏi, "Không thấy Savitthaka đâu cả: anh ta đâu rồi?"

Và khi cô ấy hỏi anh ta điều này, cô ấy lặp lại khổ thơ đầu tiên:—
“Ôi, ngài có thấy Savitthaka không, hỡi Viraka, ngài có thấy
Người bạn giọng nói ngọt ngào của tôi, người có cổ như con công trong ánh hào quang của nó không?”

Khi Viraka nghe thấy, anh ta trả lời, “Vâng, tôi biết anh ta đã đi đâu,” và đọc khổ thơ thứ hai:—
“Anh ta không sinh ra để lặn dưới các làn sóng,
Nhưng những gì anh ta không thể làm, anh ta cần phải thử;
Vì vậy, con chim tội nghiệp đã tìm thấy một ngôi mộ dưới nước,
Vướng vào cỏ dại, và bị bỏ lại cho đến chết.”

Khi con quạ cái nghe thấy điều đó, khóc lóc, nó trở về Benares.
 
... ... ...

Story 23:
THE CROW THAT THOUGHT IT KNEW

Once upon a time, while Brahma-datta reigned as king in Benares, the Bodhisatta became a marsh crow, and dwelt by a certain pool. His name was Viraka, the Strong.

There arose a famine in Kasi. Men could not spare food for the crows, nor make offering to goblins and snakes. One by one the crows left the famine-stricken land, and betook them to the woods.

A certain crow named Savitthaka, who lived at Benares, took with him his lady crow and went to the place where Viraka lived, making his abode beside the same pool.

One day, this crow was seeking food about the pool. He saw how Viraka went down into it, and made a meal off some fish; and afterwards came up out of the water again, and stood drying his feathers. “Under the wing of that crow,” thought he, “plenty of fish are to be got. I will become his servant.” So he drew near.

“What is it, Sir?” asked Viraka.

“I want to be your servant, my Lord!” was the reply.

Viraka agreed, and from that time the other served him. And from that time, Viraka used to eat enough fish to keep him alive, and the rest he gave to Savitthaka as soon as he had caught them; and when Savitthaka had eaten enough to keep him alive, he gave what was over to his wife.

After a while pride came into his heart. “This crow,” said he, “is black, and so am I: in eyes and beak and feet, too, there is no difference between us. I don’t want his fish; I will catch my own!” So he told Viraka that for the future he intended to go down to the water and catch fish himself. Then Viraka said, “Good friend, you do not belong to a tribe of such crows as are born to go into water and catch fish. Don’t destroy yourself!”

But in spite of this attempt to dissuade him, Savitthaka did not take the warning to heart. Down he went to the pool, into the water; but he could not make his way through the weeds and come out again—there he was, entangled in the weeds, with only the tip of his beak appearing above the water. So not being able to breathe he perished there beneath the water.

His mate noticed that he did not return, and went to Viraka to ask news of him. “My Lord,” she asked, “Savitthaka is not to be seen: where is he?” And as she asked him this, she repeated the first stanza:—

“O have you seen Savitthaka, O Viraka, have you seen
My sweet-voiced mate whose neck is like the peacock in its sheen?”
When Viraka heard it, he replied, “Yes, I know where he is gone,” and recited the second stanza:—

“He was not born to dive beneath the wave,
But what he could not do he needs must try;
So the poor bird has found a watery grave,
Entangled in the weeds, and left to die.”
When the lady-crow heard it, weeping, she returned to Benares.
 
.... o ....

Truyện 24:
CÂY JUDAS

Ngày xưa, Brahmadatta, vua xứ Benares, có bốn người con trai. Một ngày nọ, họ gọi người đánh xe ngựa và nói với người đánh xe ngựa: “Chúng tôi muốn xem cây Judas; hãy cho chúng tôi xem một cây!”

“Được thôi, tôi sẽ cho xem,” người đánh xe ngựa trả lời. Nhưng ông không cho tất cả họ xem cùng lúc. Ông đưa người anh cả vào rừng bằng xe ngựa và cho anh ta xem cây vào thời điểm chồi mới nhú từ thân cây.

Ông cho người anh thứ hai xem khi lá còn xanh, cho người anh thứ ba xem khi cây nở hoa và cho người anh thứ tư xem khi cây ra quả. Sau đó, bốn anh em ngồi lại với nhau và có người hỏi: “Cây Judas là loại cây gì?”

Sau đó, người anh cả trả lời: “Giống như một gốc cây cháy!”
Và người thứ hai kêu lên, “Giống như một cây đa!”
Và người thứ ba—“Giống như một miếng thịt!”
Và người thứ tư nói, “Giống như cây keo!”

Họ bực bội với câu trả lời của nhau, và chạy đi tìm cha mình. “Thưa Phụ Vương,” họ hỏi, “cây Judas là loại cây gì?”
 
“Các ngươi đã nói gì với điều đó?” ông hỏi. Họ kể cho ông nghe cách họ trả lời.

Nhà vua nói: “Cả bốn người các ngươi đều đã nhìn thấy cây đó. Chỉ khi người đánh xe ngựa chỉ cho các ngươi cây đó, các ngươi không hỏi anh ta, 'Cây trông như thế nào vào thời điểm này?' hoặc 'vào thời điểm khác?' Các ngươi không phân biệt, và đó là lý do cho lỗi lầm của các ngươi.”
 
Và ông lặp lại trong khổ thơ đầu tiên:
“Tất cả đều đã nhìn thấy cây Judas—
Các ngươi bối rối vì điều gì?
Không ai hỏi người đánh xe ngựa
Hình dạng của nó trong suốt cả năm!”

... ... ...

Story 24:
THE JUDAS TREE

Once upon a time Brahmadatta, the king of Benares, had four sons. One day they sent for the charioteer, and said to him:

“We want to see a Judas tree; show us one!”

“Very well, I will,” the charioteer replied. But he did not show it to them all together. He took the eldest at once to the forest in the chariot, and showed him the tree at the time when the buds were just sprouting from the stem. To the second he showed it when the leaves were green, to the third at the time of blossoming, and to the fourth when it was bearing fruit.

After this it happened that the four brothers were sitting together, and some one asked, “What sort of a tree is the Judas tree?” Then the first brother answered:

“Like a burnt stump!”

And the second cried, “Like a banyan tree!”

And the third—“Like a piece of meat!”

And the fourth said, “Like the acacia!”

They were vexed at each other’s answers, and ran to find their father. “My Lord,” they asked, “what sort of a tree is the Judas tree?”

“What did you say to that?” he asked. They told him the manner of their answers. Said the king:

“All four of you have seen the tree. Only when the charioteer showed you the tree, you did not ask him, 'What is the tree like at such a time?’ or 'at such another time?’ You made no distinctions, and that is the reason for your mistake.” And he repeated the first stanza:—

“All have seen the Judas tree—
What is your perplexity?
No one asked the charioteer
What its form the livelong year!”

.... o ....
 
Truyện 25:
CÁ SÔNG VÀ TIỀN
 
Ngày xửa ngày xưa, khi Brahmadatta làm vua xứ Benares, Bồ tát sinh ra trong gia đình của một điền chủ.

Khi lớn lên, ngài trở thành một người giàu có. Ngài có một người em trai. Sau đó, cha của họ qua đời. Họ quyết định sắp xếp một số công việc kinh doanh của cha mình. Điều này đưa họ đến một ngôi làng, nơi họ được trả một ngàn đồng tiền. Trên đường trở về, khi họ đợi thuyền trên bờ sông, họ đã ăn một bữa ăn từ một chiếc bình lá.

Bồ Tát đã ném những gì mình ăn còn sót xuống sông Hằng để bố thí cho cá, để hồi hướng công đức cho thần sông. Thần sông đã chấp nhận điều này với sự hài lòng, điều này làm tăng thêm sức mạnh thần thánh của bà, và khi nghĩ về sự gia tăng sức mạnh này, bà đã nhận ra điều gì đã xảy ra. Bồ tát trải chiếc áo ngoài của mình lên cát, và ở đó, ông nằm xuống và ngủ thiếp đi.
 
Lúc bấy giờ, người em trai có bản tính khá là trộm cắp. Anh ta muốn lấy trộm tiền của Bồ Tát và giữ lại cho mình; vì vậy, anh ta đã đóng gói một gói sỏi trông giống như gói tiền, và cất cả hai đi.

Khi họ đã lên thuyền và đến giữa dòng sông, người em vấp phải mạn thuyền và làm rơi gói sỏi xuống nước, vì anh ta nghĩ vậy, nhưng thực ra là tiền. "Anh ơi, tiền rơi xuống nước rồi!" anh ta kêu lên. "Phải làm gì đây?"
 
“Chúng ta có thể làm gì? Cái gì đã mất thì đã mất rồi. Đừng bận tâm về điều đó nữa,” người kia trả lời.

Nhưng nữ thần sông nghĩ rằng cô đã vui mừng biết bao với công đức mà cô đã được hồi hướng, và sức mạnh thần thánh của cô đã tăng lên như thế nào, và quyết tâm chăm sóc tài sản của anh ta. Vì vậy, bằng sức mạnh của mình, cô đã khiến một con cá miệng to nuốt trọn gói hàng, và tự mình chăm sóc nó.

Khi tên trộm về nhà, anh ta cười khúc khích về trò lừa bịp mà anh trai mình đã rơi vào, và mở gói hàng còn lại. Không có gì ngoài sỏi đá để nhìn thấy! Trái tim anh ta khô héo; anh ta ngã xuống giường và nắm chặt lấy thành giường.
 
Bấy giờ, một số ngư dân vừa thả lưới để đánh bắt cá. Nhờ sức mạnh của thần sông, con cá này đã rơi vào lưới. Những người đánh cá mang nó vào thị trấn để bán. Mọi người hỏi giá là bao nhiêu.

"Một ngàn đồng và bảy anna", những người đánh cá nói.
Mọi người đều chế giễu họ. "Chúng tôi đã thấy một con cá được bán với giá một ngàn đồng!" họ cười.

Những người đánh cá mang con cá của họ đến cửa nhà Bồ Tát và yêu cầu ngài mua nó.
"Giá bao nhiêu?" ngài hỏi.
"Bạn có thể mua nó với giá bảy anna", họ nói.
"Bạn đã yêu cầu những người khác mua nó với giá bao nhiêu?"
 
“Chúng tôi đã yêu cầu những người khác trả một ngàn đồng và bảy anna; nhưng bạn có thể mua nó với giá bảy anna,” họ nói.

Bồ Tát đã trả bảy anna cho nó, và gửi nó cho vợ mình. Bà ấy đã cắt nó ra, và thấy một gói tiền! Bà đã gọi Bồ Tát. Ngài nhìn, và nhận ra dấu hiệu của mình, biết đó là của riêng mình.

Bồ Tát nghĩ, “Những người đánh cá này đã yêu cầu những người khác trả giá một ngàn đồng và bảy anna, nhưng vì một ngàn đồng là của tôi, họ chỉ để tôi mua nó với giá bảy anna! Nếu một người đàn ông không hiểu ý nghĩa của điều này, không có gì có thể khiến anh ta tin được.”
 
Khi nói xong, ngài tự hỏi làm sao mình lấy lại được tiền. Lúc này, vị thần sông lơ lửng vô hình trên không trung và tuyên bố: “Ta là Thần sông Hằng. Ngươi đã cho phần còn lại của bữa ăn của ngươi cho cá, và đã hồi hướng công đức cho ta. Vì vậy, ta đã chăm sóc tài sản của ngươi.”
 
Rồi thì, Nữ Thần Sông kể về trò gian trá mà người em trai đã chơi. Rồi cô nói thêm, “Người kia nằm đó, với trái tim khô héo bên trong. Không có sự thịnh vượng cho kẻ gian lận. Nhưng tôi đã mang đến cho anh của riêng anh, và tôi cảnh báo anh đừng làm mất nó. Đừng đưa nó cho đứa em trai trộm cắp trẻ tuổi của anh, nhưng hãy giữ tất cả cho mình.”

Thần Sông nói như vậy, không muốn kẻ gian xảo đó nhận được tiền. Nhưng Bồ Tát nói, “Điều đó là không thể,” và vẫn gửi cho người em năm trăm đồng.

... ... ...

Story 25:
THE RIVER FISH AND THE MONEY

Once upon a time, when Brahmadatta was king of Benares, the Bodhisatta was born in the family of a landed proprietor.

When he grew up, he became a wealthy man. He had a young brother. Afterwards their father died. They determined to arrange some business of their father’s. This took them to a village, where they were paid a thousand pieces of money. On their way back, as they waited on a river-bank for the boat, they ate a meal out of a leaf-pottle. The Bodhisatta threw what he left into the Ganges for the fishes, giving the merit to the river-spirit. The spirit accepted this with gratification, which increased her divine power, and on thinking over this increase of her power, became aware what had happened. The Bodhisatta laid his upper garment upon the sand, and there he lay down and went to sleep.

Now the young brother was of a rather thievish nature. He wanted to filch the money from the Bodhisatta and keep it himself; so he packed a parcel of gravel to look like the parcel of money, and put them both away.

When they had got aboard, and were come to mid-river, the younger stumbled against the side of the boat, and dropped overboard the parcel of gravel, as he thought, but really the money.

“Brother, the money’s overboard!” he cried. “What’s to be done?”

“What can we do? What’s gone is gone. Never mind about it,” replied the other.

But the river-spirit thought how pleased she had been with the merit she had received, and how her divine power had been increased, and resolved to take care of his property. So by her power she made a big-mouthed fish swallow the parcel, and took care of it herself.

When the thief got home, he chuckled over the trick he had served his brother, and undid the remaining parcel. There was nothing but gravel to be seen! His heart dried up; he fell on his bed, and clutched the bedstead.

Now some fishermen just then cast their nets for a draught. By power of the river-spirit, this fish fell into the net. The fishers took it to town to sell. People asked what the price was.

“A thousand pieces and seven annas,” said the fishermen.

Everybody made fun of them. “We have seen a fish offered for a thousand pieces!” they laughed.

The fishers brought their fish to the Bodhisatta’s door, and asked him to buy it.

“What’s the price?” he asked.

“You may have it for seven annas,” they said.

“What did you ask other people for it?”

“From other people we asked a thousand rupees and seven annas; but you may have it for seven annas,” they said.

He paid seven annas for it, and sent it to his wife. She cut it open, and there was the parcel of money! She called the Bodhisatta. He gave a look, and recognizing his mark, knew it for his own. Thought he, “These fishers asked other people the price of a thousand rupees and seven annas, but because the thousand rupees were mine, they let me have it for seven annas only! If a man does not understand the meaning of this, nothing will ever make him believe.”

When he had said this, he wondered how it was that he had recovered his money. At the moment the river-spirit hovered invisibly in the air, and declared—

“I am the Spirit of the Ganges. You gave the remains of your meal to the fishes, and let me have the merit. Therefore I have taken care of your property.”

Then the Spirit told about the mean trick which the younger brother had played. Then she added, “There he lies, with his heart dried up within him. There is no prosperity for the cheat. But I have brought you your own, and I warn you not to lose it. Don’t give it to your young thief of a brother, but keep it all yourself.”

Thus spoke the Spirit, not wishing that the treacherous villain should receive the money. But the Bodhisatta said, “That is impossible,” and all the same sent the brother five hundred.

... ... ...

SOURCE: Eastern Stories and Legends, By Marie L. Shedlock
Publisher: E. P. Dutton & Company, 1920
https://www.gutenberg.org/ebooks/57380
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dựa vào Bắc Sử, sử của Trung Hoa, người ta vẫn tin rằng vào thời tiền sử, ở phía nam sông Dương Tử có nhiều bộ tộc sinh sống, gọi là Bách Việt. Tổ tiên của dân tộc Việt, theo truyền thuyết là Lạc Long Quân và bà Âu Cơ cũng là một thành phần của Bách Việt. Từ Bách Việt xuất hiện lần đầu tiên trong Sử Ký của Tư Mã Thiên, khoảng thế kỷ II - I trước Công Nguyên. Toàn bộ các nhóm Bách Việt đều đã bị Hán hóa do cuộc chinh phạt của Tần Thủy Hoàng từ thế kỷ thứ 3 trước Công Nguyên, ngoại trừ Lạc Việt, tức Việt Nam, đã giữ được độc lập, tự chủ, nghĩa là giữ vững một sắc thái văn minh riêng.
Tết là ngày đặc biệt trong năm. Đây cũng là một trong những cái mốc để ghi nhớ kỷ niệm hay hình ảnh của ngày xưa, và ngẫm lại để thấy công lao và thành tựu của những người đi trước, ngàn năm trước, trăm năm trước. Ngày Xuân nhớ lại, lòng mình sẽ ấm áp. Trong mạch thời gian đó và nhìn lại chính mình, năm nay Việt Báo sẽ nhớ đến một dấu mốc thời gian rất nhỏ mà rất ý nghĩa với anh em tòa soạn và độc giả: Việt Báo tròn 30 tuổi. Nhớ mùa xuân 30 năm trước, một nhóm anh em họp mặt trong một “garage office” ở Garden Grove, với số vốn vỏn vẹn $300 đô-la, nhà báo Trần Dạ Từ quyết định khởi sự tờ Việt Báo. Ban chủ trương sáng lập gồm các nhà báo chuyên nghiệp, lão thành: Cố nhà báo Hồ Văn Đồng, cố nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Cố thi sĩ Nguyên Sa, nhà báo Nguyễn Khắc Nhân, nhà báo Trần Dạ Từ, chủ nhiệm sáng lập Nhã Ca, Nữ Tài Tử Kiều Chinh. 30 năm trước, số báo Việt Báo đầu tiên ra mắt độc giả vào tháng 9 năm 1992. Từ đó đến nay, tờ Việt Báo cũng như các tờ báo Việt Ngữ khác cùng trải qua
Với thời gian, mọi sự thay đổi, con người và cuộc sống cũng xoay vần theo thời cuộc và những cơn lốc lịch sử. Ngày nay, các tiêu chuẩn luân lý và đạo đức ngày xưa thời Khổng, Mạnh đã không còn là chân lý hay lễ nghĩa chuẩn mực mà dân gian nhất nhất phải tuân theo. Dân gian nhìn lại ca dao, tục ngữ với con mắt khác và cảm thấy những gì người xưa khuyên răn chỉ có thể đúng vào cái thời xa lắc xa lơ cũ kỹ đó mà thôi. Người ta bắt đầu sửa và lưu truyền những câu nói hay chế ra những câu thơ mới với nội dung bông đùa, diễu cợt trên chính những câu thơ hay câu nói có tính đạo đức, khuyên răn của người xưa. Nhất là thời kinh tế thị trường, mọi thứ chuẩn mực làm đầu thời trước, giờ chỉ là chiếc áo giấy chẳng có giá trị thực tế nào hết.
Trong 12 con giáp, Hổ là con vật đứng hàng thứ ba sau Chuột và Trâu: mệnh danh là "Dần". Tuổi Dần biểu tượng cho con Hổ hay còn gọi là con "Cọp". Xét về khía cạnh "Tử Vi" thì tuổi Dần đại diện cho những người quyền lực, cho sự mạnh mẽ, năng động trong cuộc sống. Người tuổi Dần thích những công việc mạo hiểm, đem đến vinh quang, thành công rực rỡ cho mình. Ngoài tài lãnh đạo, luôn nhiệt tình giúp đỡ những người xung quanh và nếu xét về khía cạnh nhỏ trong xã hội là gia đình thì người tuổi Dần ra sức bảo vệ gia đình của mình. Năm 2022 là năm Nhâm Dần. Người sinh năm Nhâm Dần 2022 thường là những người giỏi giang, thông minh, có khả năng hoàn thành được nhiều công việc cùng một lúc. Như chung ta biết, Hổ là một con vật được muôn loài nể phục. Trong 12 con giáp con Hổ được xem là một con vật oai hùng. Hổ đại diện cho sức mạnh. Người Tuổi Dần có tướng giỏi giang, khỏe mạnh được ví như “Mình hổ, tay vượn ”. Nơi đất thiêng, có vị thế thịnh phát được gọi là “Hổ ngồi Rồng cuộn ”.
Cho đến thời đại này, chuyện bói vẫn được tôn trọng, không chỉ trong dân gian, mà còn xảy ra sau lưng sân khấu chính trị, kinh tế. Hầu hết các nhà lãnh đạo ở Đông phương đều xem bói, có khi đã tuyển dụng một thầy bói nổi tiếng để hỏi việc thành bại mỗi lần gặp khó khăn và thầy bói đó chỉ đạo thay vì vị lãnh tụ được lòng tin của dân chúng. Ở Tây phương cũng vậy, ngày xưa họ tin dùng các thầy phù thủy; ngày nay họ dùng những kỹ thuật khoa học để dự đón tương lai. Bất kỳ thứ gì, nếu có chữ “đoán” đều thuộc về dòng họ “Bói”. Bói là những hành động và lời lẽ làm cho “mê” và “tin” một cách “tín” nhiệm. Hầu hết những người có học đều xem bói là mê tín, nhưng cái thứ mê tín này ẩn núp tận xương tủy thần kinh, chỉ chờ đúng dịp sẽ xuất hiện. Từ những chuyện quan trọng như đầu tư kinh doanh, xuất quân viễn chinh, quyết định chính trị, cho đến những chuyện vui chơi: Khi vào một đám đông, bạn chỉ cần bắt đầu xem chỉ tay của một người, lập tức, kẻ lạ người quen kéo đến ngồi chung quanh, chờ đến p
Năm Sửu sắp qua,/ Cứ nghĩ mình già,/ Thôi không đi nữa,/Thời buổi đại dịch, / Ai dám đi xa,/ Hàng không, /hỏa xa, /Cancel đủ kiểu/ Bước lên máy bay,/ Nào là hộ chiếu/ Ngóng đợi hụt hơi/ Lại thêm passport / Chích ngừa Cô Vít/ Đủ liều chẳng thiếu/ Lại thêm test mũi / Móc họng nhớt ra/ Tìm Corona / Âm tính mới được./ Lúc về thử trước / Chỉ một hai ngày /Dương tính bịnh lây / Cách ly ở lại.
Pechanga Resort Casino ăn Tết với các giải trúng biếu tặng tổng cộng $100K EasyPlay và Tiền Mặt vào những ngày Thứ Sáu 11 & 18 Tháng Hai. Hội viên sẽ kiếm được vé tham dự các cuộc xổ số những khi kéo máy hay chơi bài bàn trong thời gian 6pm-10pm mỗi ngày để có cơ may trúng những giải lớn. 60 người sẽ được xổ trúng để nhận $250, $500, hay $750 EasyPlay. Vé trúng giải lớn nhất $25,000 của một người vô cùng may mắn sẽ được xổ ra lúc 10pm. Xin hãy tới khám phá sự hào hứng kích thích vì có thể được trúng nhiều lần!
“Tết Nguyên Đán là một ngày lễ quan trọng đối với nhiều khách hàng và nhân viên của chúng tôi tại Yaamava’ Resort and Casino” - ông Peter Arceo, Tổng giám đốc tại Yaamava’ Resort and Casino at San Manuel cho biết. “Để chào đón năm Nhâm Dần, chúng tôi sẽ mang đến những cảnh trang trí Tết đặc sắc trên toàn bộ khuôn viên, cũng như các món ăn theo phong cách Châu Á, chương trình giải trí, thêm vào nhiều cơ hội trúng các giải thưởng và tiền mặt liên tục!” Chương trình mừng Tết Nguyên Đán của Yaamava sẽ bắt đầu với trang trí lễ hội nhằm tôn vinh truyền thống hàng năm của người Châu Á. Xung quanh khu nghỉ dưỡng và sòng bài, quý khách sẽ tìm thấy những cây bonsai trưng bày tượng trưng cho sự hòa hợp và may mắn, cùng các tiểu cảnh hình con hổ cho sự dũng mãnh.
Sau hai năm căng thẳng đại dịch, các buổi triển lãm nghệ thuật và trình diễn âm nhạc bị gián đoạn khiến người ta khao khát được trở lại với không gian thưởng ngoạn “live”. Trường đại học California State Long Beach sẽ mở lại các chương trình văn hóa nghệ thuật, và trân trọng mời khách thưởng ngoạn đến với cuộc triển lãm Sacred Path tạm dịch là “Tâm Hướng” của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng, một tên tuổi không xa lạ với cộng đồng người Việt quận Cam.
ÂU CHÂU – Để chống lại biến thể Omicron đang hoành hành, Cơ quan Y Tế Châu Âu đã ‘bật đèn xanh’ cho thuốc điều trị COVID-19 của Pfizer để sử dụng cho người lớn tuổi có nguy cơ bệnh trở nặng, theo trang Reuters đưa tin ngày Thứ Năm, 27 tháng 1 năm 2022.
OTTAWA – Các tài xế xe tải Canada quyết tâm đóng cửa trung tâm Ottawa để phản đối các quy định bắt buộc tiêm vắc xin của chính phủ liên bang, theo trang Reuters đưa tin ngày Thứ Năm, 27 tháng 1 năm 2022.
HOA KỲ – Tổng thống Biden cho biết ông sẽ giữ đúng lời hứa khi tranh cử Tổng thống, là đề cử một phụ nữ gốc da đen vào Tối cao Pháp viện để thay thế vị trí của Thẩm phán Stephen Breyer nghỉ hưu, theo trang APnews đưa tin ngày Thứ Năm, 27 tháng 1 năm 2022.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.