Hôm nay,  

Thành phố New York đặt bảng tên đường tôn vinh Thiền sư Thích Nhất Hạnh

12/04/202502:24:00(Xem: 3822)
blank

Thành phố New York đặt bảng tên đường tôn vinh Thiền sư Thích Nhất Hạnh
 

Bản tin Religion News Service

Người dịch: Nguyên Giác

   

NEW YORK (RNS) — Hàng chục nhà sư Phật giáo và cư sĩ tụ tập tại một góc phố đông đúc ở Upper West Side, New York City, vào một ngày mưa lạnh để chứng kiến lễ dựng bảng tên đường mới mang tính lịch sử để vinh danh nhà lãnh đạo tinh thần của họ vào Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4/2025.
 

Thích Nhất Hạnh Way, tọa lạc tại góc phố Broadway và West 109, được đặt tên một cách tượng trưng để vinh danh nhà sư Phật giáo Việt Nam có ảnh hưởng, người đã viên tịch ở tuổi 95 vào năm 2022.
 

“Người dân New York không hẳn được biết đến là những người hòa bình,” theo lời Shaun Abreu, nghị viên Hội đồng Thành phố New York, phát biểu trước đám đông các nhà sư mặc áo cà sa và cư dân thành phố mặc áo khoác. “Chúng ta sống trong rất nhiều tiếng ồn, rất nhiều căng thẳng. Nhưng Thích Nhất Hạnh có một thông điệp dành cho những người như chúng ta. Ông biết rằng chúng ta không thể xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn nếu chúng ta lúc nào cũng sân giận, hoặc nếu chúng ta không nhìn thấy tính nhân bản của nhau. Bằng cách đặt tên nhà sư này ngay tại đây, chúng ta đang tạo ra một khoảnh khắc dừng lại và hít thở.”
 

Thiền sư Nhất Hạnh, được coi là cha đẻ của Thiền chánh niệm, đã sống trên cùng một khu phố vào đầu những năm 60s, khi ông đang nghiên cứu tôn giáo đối chiếu và giảng dạy Phật giáo tại Chủng viện Union Theological Seminary và Đại học Columbia gần đó.
 

Thầy Nhất Hạnh đã bị lưu đày khỏi quê hương vì phản đối Chiến tranh Việt Nam và từ chối đứng về phe nào. Năm 1967, sau khi gặp nhà hoạt động vì hòa bình, Martin Luther King Jr. đã đề cử Nhất Hạnh cho Giải Nobel Hòa bình. Thích Nhất Hạnh cũng xuất bản sách, thiền và thi ca hướng đến mọi lứa tuổi và hoàn cảnh.

Những môn đệ của vị sư cho biết, việc đặt tên đường là một cách để tôn vinh ảnh hưởngcủa Nhất Hạnh, người mà họ gọi là Thầy, đối với cả cộng đồng Thiền chánh niệm phương Đông và phương Tây.
 

Đám đông, nhiều người trong số họ là một phần của truyền thống Phật giáo Làng Mai của Thích Nhất Hạnh, đã tạo ra một sự im lặng thanh thản tại sự kiện — trái ngược với tiếng còi báo động xe hơi và còi cảnh sát thông thường vào buổi sáng — bằng cách sử dụng phiên bản tiếng vỗ tay của Ngôn ngữ ký hiệu Hoa Kỳ, mà họ gọi là "hiển lộ những bông hoa của họ". Các tu sĩ từ một số tu viện của Thầy Nhất Hạnh, bao gồm Deer Park ở California và các tu viện Blue Cliff ở phía bắc New York, đã tới tham dự để kỷ niệm việc đặt tên đường, hát những bài thơ của Thiền sư sau khi hít thở sâu nhiều lần như một.

Đi theo bước chân của Thích Nhất  Hạnh, nhóm cũng tham gia vào một buổi thiền hành từ Phố 109th Street đến Chủng viện Phật giáo trên Phố 121th Street.
 

“Lời dạy của Thầy khuyến khích (chúng ta) trở về với hơi thở, tìm sự tĩnh lặng giữa hỗn loạn và vun trồng lòng từ bi trong trái tim mình”, theo nhà sư Pháp Không, một tu sĩ đến từ Blue Cliff cho biết. “Thực hành thiền hành này, trong đó mỗi bước chân đều được thực hiện một cách chánh niệm và mỗi hơi thở đều đặn giống nhau, nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải là một mục tiêu xa vời. Thầy đã chỉ cho chúng ta thấy rằng hòa bình bắt đầu từ bên trong chính chúng ta”.
 blank

 
Nhà sư Pháp Lưu, vị sư người Mỹ gốc Việt lớn tuổi nhất trong truyền thống Phật giáo Làng Mai, đã được Thầy Nhất Hạnh truyền giới sa di vào năm 2003. Pháp Lưu cho biết sư tự coi mình là một người trong thế hệ may mắn, được đi cùng Thầy Nhất Hạnh khắp thế giới trong cương vị một người trẻ khao khát tu tập.

“Bạn gần như có thể nói rằng chúng tôi đã được tái sinh từ miệng của người thầy”, nhà sư nói với RNS.
 

Pháp Lưu, người lần đầu tiên biết đến Làng Mai khi còn là sinh viên tiếng Anh tại Dartmouth College vào cuối những năm 1990s, đã nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy Thầy Nhất Hạnh vào năm 2002.

“Chúng tôi đang ở bên ngoài trời, nơi một giảng đường ngoài trời, và đột nhiên, Thầy hiện ra giữa đám đông các nhà sư và ni cô”, Pháp Lưu nói. “Tôi không thấy thầy đến từ đâu. Có vẻ như thầy chỉ xuất hiện.

“Cái nhìn đó về Thầy giữa tăng đoàn xuất gia, đó là cốt tủy của Thầy. Bạn không thể thấy Thầy như một cá nhân, như một con người riêng biệt, mà đúng hơn là thân thể của sự thực hành chánh niệm tập thể mà Thầy đã tạo ra từ cộng đồng Phật giáo ở Việt Nam, rồi bị lưu đày và tái tạo cộng đồng đó ở đây tại phương Tây,” Pháp Lưu nói.
 

Pháp Lưu đã dành thời gian với Thầy Nhất Hạnh và các đệ tử khác tại Tu viện Lộc Uyển (Deer Park Monastery) trong những năm trước khi vị lãnh đạo qua đời. Theo truyền thống của Đức Phật, Pháp Lưu cho biết, Nhất Hạnh không chỉ định người kế nhiệm. Thay vào đó, Thầy “huấn luyện chúng tôi cách sử dụng lời nói yêu thương và lắng nghe sâu sắc để hiểu nhau khi có hiểu lầm, để mở lòng luôn sẵn sàng hòa giải, thay vì giữ sự oán giận trong lòng”.

Những học trò khác cho biết, lời dạy này đặc biệt phù hợp trong những thời điểm xã hội phải cân nhắc và bất đồng chính trị gay gắt, chẳng hạn như Chiến tranh Việt Nam hoặc các vận động đang diễn ra liên quan đến cuộc chiến ở Gaza.
 

Jonathan Gold, một sinh viên thạc sĩ 24 tuổi tại Trường Âm nhạc Manhattan gần đó, cho biết anh đã trở nên "cuồng nhiệt" với những lời dạy của Thầy Nhất Hạnh trong năm qua. Được nuôi dạy theo đạo Do Thái, anh đã tìm hiểu về những lời dạy của Phật giáo Thiền tông thông qua việc nghiên cứu nhạc thiêng liêng và đọc sách của Thầy. Gold cho biết thông qua những lời dạy đó, anh đã tìm thấy "một cánh cổng dẫn đến cuộc sống có nhiều thay đổi xã hội hơn".

“Tôi nghĩ rằng cốt lõi của mọi chuyện là khi trải qua từng ngày, từng cuộc nói chuyện, từng hành động bạn thực hiện, hãy bắt nguồn từ tâm phi bạo lực triệt để, tâm bất hại triệt để”, Gold cho biết. “Bất cứ khi nào chúng ta thảo luận với mọi người hoặc nói chuyện với cha mẹ — đó là một điều quan trọng — thay đổi ngôn ngữ chúng ta sử dụng để chúng ta tiếp cận mọi thứ bằng lòng trắc ẩn và sự hiểu biết thay vì gây hấn hoặc đối kháng. Ngay cả những người mà chúng ta nghĩ là ghét chúng ta, hoặc thậm chí cảm thấy như chúng ta ghét, khi chúng ta có thể chuyển hóa điều đó? Sau đó, mọi vấn đề trở thành, 'Làm thế nào để chúng ta tiếp cận vấn đề này một cách hòa bình và từ bi nhất có thể?'”
 

Và trong khi những người trẻ tuổi có thể đang quay lưng lại với tôn giáo nói chung, thì đối với cô Fiona Falco, 15 tuổi, giáo lý Phật giáo giúp giải tỏa những căng thẳng hàng ngày của một thiếu nữ người Mỹ, từ các trận bóng chuyền đến các kỳ thi lớn.

"Thiền giúp tôi bình lặng trở lại, và thật thú vị khi làm điều đó cùng mẹ tôi", Falco, con gái của Elaina Cardo, một giáo viên tại Green Island Sangha của Plum Village ở Long Island, New York, cho biết.
 

“Đó là sự giản dị của những lời dạy,” Cardo, người cũng làm việc với chương trình Wake Up Schools của Plum Village, một sáng kiến ​​đưa các hoạt động chánh niệm vào các trường tiểu học thông qua các nhà giáo dục, cho biết. “Không phải là chuyện lúc nào bạn thực hành chánh niệm, mà là thực tập trong mọi việc bạn làm — dù là ăn hay đi bộ.”
 

Jean Aronstein, 76 tuổi, đã tìm thấy những lời dạy về thiền của Hạnh vào thời điểm bắt đầu đại dịch COVID-19. Aronstein cho biết những lời dạy của ông phù hợp với đức tin Do Thái của bà — đặc biệt là “tâm linh, nghi lễ, sự nhất quán và tình yêu thương với toàn thể nhân loại.”
 

Aronstein, một cư dân lâu năm của Upper West Side, cho biết bà mong muốn được nhìn thấy bảng tên đường Thích Nhất Hạnh Way khi bà đi dạo trong khu phố của mình. Một lời dạy mà bà trân trọng nhất trong trái tim mình, bà nói, là: "Không có bùn, sẽ không có hoa sen. Có đau khổ, nhưng có vẻ đẹp, và tất cả chúng ta cần phải gắn bó với nhau, (để) chăm sóc lẫn nhau."

.

NGUỒN:

New York City places street sign honoring influential Buddhist monk, Thích Nhất Hạnh.

https://religionnews.com/2025/04/11/new-york-city-unveils-thich-nhat-hanh-way/

.

Xem thêm:

-- Video dài 4:41 phút:

https://www.youtube.com/watch?v=Ff9_ZQ9QeL4

-- Video ngắn hơn 1 phút:

https://www.youtube.com/shorts/b8H5xJBNDuU

 

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới những ngày gần đây chăm chú theo dõi việc chính quyền Mỹ tung gói cứu trợ khẩn cấp 2.2 ngàn tỷ USD trong khi Ngân Hàng Trung Ương Hoa Kỳ (NHTƯ) gấp rút bơm thêm 2.3 ngàn tỷ USD vào thị trường. Tưởng cũng nên tìm hiểu vai trò khác biệt giữa NHTƯ và chính quyền (trong giới hạn của bài này thì chính quyền bao gồm Hành Pháp cùng Lập Pháp) ở hai lãnh vực kinh tế và tài chánh trong nước Mỹ.
CHƯƠNG TRÌNH NÂNG CẤP NĂNG LƯỢNG CALIFORNIA CHIA SẺ NHỮNG LỜI KHUYÊN HAY ĐỂ SỬ DỤNG NĂNG LƯỢNG THÔNG MINH HƠN KHI NGƯỜI DÂN CALIFORNIA DÀNH THỜI GIAN Ở NHÀ Cư dân làm điều đúng đắn là ở nhà vào lúc này có thể sử dụng nhiều điện và gas tự nhiên hơn; chương trình trên toàn tiểu bang hướng dẫn những cách tiết kiệm năng lượng và các chương trình có sẵn của Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng California Khi hàng triệu cư dân California làm phần việc của mình bằng cách chuyển nơi ở thành nơi kinh doanh và học hành trên mạng, điều quan trọng là họ nghĩ về việc sử dụng năng lượng. Dù là sử dụng năng lượng cho các thiết bị và công nghệ bổ sung hoặc để thắp sáng, làm mát hoặc sưởi ấm căn nhà của họ, các cư dân gia tăng sử dụng năng lượng như thế này có thể dẫn đến chi phí cao hơn. Kể từ khi có quy định ở nhà của California vào tháng trước, Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng California (CPUC) đã thấy cư dân sử dụng điện gia tăng 15 tới 20 phần trăm so với cùng thời gian này năm ngoái. Hiện có hai ch
Nếu đây là một kịch bản Hollywood điển hình thì người hùng “nước Mỹ ngoại lệ” của chúng ta, sau khi trù trừ lưỡng lự trong Màn một, sẽ có quyết định đúng đắn tại điểm chuyển biến. Quái vật Covid-19 độc ác sẽ bị khống chế, trật tự thế giới được tái lập, và xã hội trở lại cái thời trước khi ác nhân xuất hiện. Nhưng nếu sau khi dập tắt được Covid-19 chúng ta quay về với cơ chế xã hội trước đây thì đó sẽ là một chiến thắng Pyrrhic mà đôi bên đều bị huỷ diệt. Có thể chúng ta sẽ có bộ phim thứ nhì, rồi thứ ba… cho đến hồi cuối: Đại nạn môi trường. Nếu cách chống dịch lủng cà lủng củng của chính phủ trong những ngày qua chỉ là dự thảo cho biện pháp đối phó đại nạn sắp tới thì trái đất này kể như tiêu. Tuy nhiên, vẫn có những tín hiệu của niềm hy vọng và lòng can đảm phát ra từ mớ bòng bong hỗn độn Covid: nhân viên các doanh nghiệp thiết yếu đồng loạt xuống đường đòi hỏi được bảo vệ sức khoẻ và trả lương xứng đáng; dân chúng tự động quyên góp và may khẩu trang cho các cơ sở y tế; bác
Viện Thuốc và Thiết bị Y tế Liên bang (BfArM) tin rằng việc phê duyệt một loại thuốc chống lại bệnh Covid-19 do coronavirus mới gây ra là có thể trong năm nay. Chủ tịch BfArM, Karl Broich nói với "Bonner General-Anzeiger" (ấn bản thứ Bảy) rằng cơ quan của ông trong vài tuần tới sẽ có dữ liệu có thể kiểm chứng đầu tiên từ các nghiên cứu lâm sàng ở Đức, trong đó các chất kích tố để điều trị Covid-19 đang được thử nghiệm.
Gần đây, một số người Việt hành nghề lái Uber (hay Lyft) vừa mất việc vì đại dịch COVID-19 đã có những thắc mắc khác nhau về việc làm thế nào để nhận được trợ cấp từ chính phủ
Tổng Thống Trump đã nói ông muốn thấy tất cả nhà thờ đầy người vào Lễ Phục Sinh Chủ Nhật. Điều đó sẽ không xảy ra, nhưng không phải tất cả nhà thờ đều sẽ trống vắng, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Sáu. Lễ Phục Sinh có ý nghĩa gì giữa cơn đại dịch? Đó là một câu hỏi mà các giáo sĩ trên khắp Hoa Kỳ đang khó giải, cả về mặt lý luận và tinh thần. Và một trong số đó đã kích hoạt các cuộc chiến chính trị về quyền tập trung tại các ngôi nhà để thờ cúng vào thời điểm đất nước gần như đóng cửa để đánh bại một căn bệnh truyền nhiễm. “Chúng tôi đã thực hiện dịch vụ phát trực tiếp trên cơ sở tạm thời trong 15 ngày (ban đầu) mà Tổng Thống Trump yêu cầu," theo James Buntrock, mục sư tại Nhà Thờ Glorious Way ở Houston, Texas, một lần nữa đang tổ chức các dịch vụ cho người đến trực tiếp.
Số người thiệt mạng vì bị lây vi khuẩn corona trên toàn cầu đã vượt qua con số 100,000 hôm Thứ Sáu, 10 tháng 4 năm 2020, trong khi các trường hợp bị lây đã trên 1.6 triệu người, theo tin dủa Reuters cho biết hôm Thứ Sáu. Người chết đầu tiên đến từ thành phố Vũ Hán của Trung Quốc hôm 9 tháng 1. Sau đó 83 ngày số người thiệt mạng lên tới 50,000 và chỉ 8 ngày sau số người chết đã nhảy vọt lên hơn 100,000 người.
Sở Thuế Hoa Kỳ IRS đã công bố một trang mạng mới hôm Thứ Sáu, 10 tháng 4 nơi mà những người không khai thuế bình thường có thể cung cấp thông tin trương mục ngân hang để họ có thể nhận tiền trợ giúp đại dịch vi khuẩn corona. Trang mạng mới là www.irs.gov . Trong đó có một khung với chữ mầu xanh blue lớn ghi rằng “Non Filers: Enter Payment Info Here.”
Cư dân làm điều đúng đắn là ở nhà vào lúc này có thể sử dụng nhiều điện và gas tự nhiên hơn; chương trình trên toàn tiểu bang hướng dẫn những cách tiết kiệm năng lượng và các chương trình có sẵn của Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng California
L.G.T.- Bất ngờ đọc được bài Tâm Tình Về Người Lính Năm Xưa, do ông Phạm Phú Nam – Giám Đốc Dân Sinh Media – phỏng vấn Điệp Mỹ Linh, Người Tưởng Đã Nhảy Xuống Biển Tự Tử từ Dương Vận Hạm Thị-Nại, HQ502, năm 1975, liên lạc với Điệp Mỹ Linh. Nhận thấy trường hợp di tản của cựu quân nhân này cũng rất hy hữu, Điệp Mỹ Linh thực hiện cuộc phỏng vấn ngắn để người Việt trốn thoát chế độ Cộng Sản Việt-Nam – cũng như hơn năm ngàn người Việt trên HQ502 đã chứng kiến cảnh Người Nhái Nguyễn Văn Kiệt tiếp cứu quân nhân Không Quân này trên biển – được hiểu rõ thêm nhiều chi tiết(1)
Thay vì ghi lại những gì đang xảy ra, hôm nay xin được nói chuyện về một đại hội âm nhạc được trực tiếp phát ra trên 3 hệ thống truyền hình lớn ở Mỹ (ABC, CBS, và NBC) vào tối ngày thứ bảy 18 tháng 4 năm 2020, lúc 5 giờ chiều giờ California, 7:00PM ở Texas, và 8 giờ tối ở New York.
Trong cuộc chiến chống lại hậu quả kinh tế của cuộc khủng hoảng Corona, Pháp tăng gói biện pháp lên khoảng 100 tỷ euro. Cho đến nay, 45 tỷ euro đã được lên kế hoạch, trong số những thứ khác để tài trợ cho công việc thời gian ngắn, như bộ trưởng ngân sách Gérald Darmanin tuyên bố hôm thứ Năm.
Tên giữa của COVID-19 nên là “tàng hình.” Con người có thể bị nhiễm vi khuẩn từ một tới ba ngày trước khi thấy các triệu chứng - gồm không ho, nhảy mũi hay sốt – trong điều gọi là “truyền nhiễm không có triệu chứng.” Một nghiên cứu của Singapore cho thấy rằng 10% truyền nhiễm là lây lan không có triệu chứng. Nghiên cứu 3,711 hành khách và nhân viên du thuyền Diamond Princess cho thấy rằng 1/5 những người mang bệnh COVID-19 đều không phát triển các triệu chứng. Một số trong những người này lây lan vi khuẩn qua “truyền nhiễm không có triệu chứng.” Tỉ lệ những người bị lây bệnh mà không bao giờ phát triển các triệu chứng có thể nhiều tới 1/3 đối với tổng dân số người trẻ tuổi và mạnh khỏe hơn những người phục vụ trên thuyền. Khả năng lây lan của vi khuẩn rất dễ từ người sang người là lý do tại sao người được yêu cầu giữ khoảng cách vật lý nơi nơi công cộng. Nhưng con ngưiờ vẫn phải đi ra ngoài để mua những nhu yếu phẩm tại những nơi thường có nhiều người đến.
Vài năm trước, bên bàn nhậu, tui có nghe một cha bợm rượu kể lại chuyện sau: Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, chả may, nó sổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi? Đáp: Nó chối leo lẻo nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Từ ngày đại dịch cúm Corona Virus lan tràn ra khắp thế giới, lan tới tận nước Mỹ hiền lành, nhiều giới kinh doanh bị ảnh hưởng nặng nề. Ảnh hưởng nhứt vẫn là bà con trong ngành thẩm mỹ, do nghề nghiệp phải tiếp xúc quá gần với khách hàng, nên bắt buộc phải đóng cửa để tránh sự lây lan. Nhìn qua xứ Phật Ấn Độ, Tổng Thống nước họ lên đài truyền hình vừa ban lịnh nội bất xuất ngoại bất nhập 21 ngày trên toàn quốc, vừa ve vuốt năn nỉ người dân “Ở yên trong nhà 21 ngày hay la cà ngoài đường chơi để vi khuẩn corona tấn công lây bịnh chết chóc khiến đất nước phải lùi lại 21 năm, bà con chọn đi”. Ai mà muốn đất nước mình thụt lùi lại mấy chục năm trong khi thế giới tiến bộ từng ngày, vậy là lịnh ban ra, và Cảnh Sát tuôn ra đường với cây roi mây lăm lăm trên tay, để trừng trị những người bất tuân luật pháp tạm thời.Cô Tư coi cảnh quí ngài cảnh sát xứ Ấn quất cây roi mây vô những người dám chạy rong ngoài đường, hay tụ năm tụ ba ngồi tỉnh bơ trước cửa nhà hút thuốc, a lê hấp, vô nhà mà ngồi,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.