Hôm nay,  

Lãnh Đạo Bề Tôi

11/05/202512:22:00(Xem: 1974)
Capture
Tân Giáo Hoàng Leo XIV và Giáo Hoàng Francis. Ảnh Vatican News.



Giáo hội hoàn vũ và những tín hữu Ky-tô giáo vừa hân hoan chào đón tân Giáo hoàng Leo XIV vừa được bầu chọn làm người đứng đầu hội Thánh Công giáo La Mã. Dù các bản tin lẫn không ít người dân Mỹ đã tỏ ra hãnh diện khi ngài là vị Giáo Hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử giáo hội, tuy nhiên quốc tịch nào ắt cũng không bằng phẩm hạnh, tài đức cùng đường hướng lãnh đạo một giáo hội với khoảng 1.4 tỉ giáo dân của vị tân Giáo hoàng sẽ như thế nào.

Giáo hoàng Leo là một mục tử truyền giáo, phụng vụ và hướng dẫn tâm linh cho giáo dân tại Peru, một quốc gia nghèo thuộc Châu Mỹ La Tinh. Khi nói bằng tiếng Tây Ban Nha rằng Peru là "mi segunda patria" - "quê hương thứ hai của tôi" trong lần xuất hiện đầu tiên trên ban-công tòa thánh Vatican, có lẽ Giáo hoàng Leo đã dành rất nhiều tình cảm của ngài cho quê hương thứ hai của mình, nơi mà ngài đã tiếp xúc, tận tụy phục vụ những giáo dân nghèo được bền đỗ trong đức tin với lòng bác ái từ thời còn rất trẻ.

Phẩm hạnh lẫn tài đức của ngài đã là những yếu tố để được Giáo hoàng Francis tấn phong một linh mục thuộc dòng truyền giáo Augustino của những tu sĩ chú trọng vào đời sống cộng đồng, sự nghèo khó và sự trong sạch bản thân, lên hàng Giám Mục, rồi được đưa về Vatican nắm giữ các các cấp vụ lãnh đạo hội thánh tại Vatican. Ngài trở thành Trưởng quản Thánh Bộ Giám Mục hoàn vũ, rồi được tấn phong Hồng Y chỉ đôi năm qua như những bước chuẩn bị âm thầm vào vai trò lãnh đạo Vatican.

Vì lẽ đó mà trong mật nghị Hồng Y hồi tuần qua, các Hồng Y đã không mất quá nhiều những cuộc bỏ phiếu để đồng thuận và tín nhiệm ngài trở thành tân Giáo hoàng, người mà họ tin rằng sẽ tiếp bước Giáo hoàng Francis trong việc cải đổi một giáo hội hoàn vũ gần gũi, bác ái và cảm thông hơn với tha nhân, với người bất hạnh hay bị gạt ra ngoài xã hội. Với hơn một trăm phiếu bầu trong số 133 Hồng Y đủ điều kiện tham gia vào cuộc bầu chọn, Giáo hội hoàn vũ đã có được một vị lãnh đạo tài đức xứng đáng, tiếp bước cuộc cải cách giáo hội Công giáo La Mã mà đức Giáo Hoàng Francis đã khởi xướng.

Ngay trong cuối tuần đầu tiên này, phát biểu trước các Hồng Y, tân Giáo hoàng Leo đã mở đầu phát biểu của mình về vai trò của các đức Giáo hoàng "là một người hầu khiêm nhường của Chúa và của anh chị em mình, không điều gì khác hơn" và xác nhận rằng ngài sẽ tiếp tục đi theo con đường của Giáo hoàng Francis. Ngài chiêu niệm cựu Giáo hoàng Francis như "một tấm gương tận tụy phục vụ và một đời sống bình dị, phó thác cho Chúa trong suốt thời gian thi hành Thánh vụ cùng lòng tin tưởng thanh thản khi trở về nhà Cha".


Quả thật như vậy. Một trong những đức tính cao quý của Giáo Hoàng Francis mà giới truyền thông từng nhấn mạnh và thường lặp lại rất nhiều lần kể từ sau khi ngài trở Giáo Hoàng trong hơn một thập niên vừa qua là sự khiêm hạ, bình dị cùng lòng bác ái vô biên với tha nhân, bất kể họ là ai. Từ việc ngài vẫn đi thăm những khu nhà ổ chuột tại thành phố mẹ đẻ Buenos Aires trên quê hương Argentina của ngài, những quan tâm sâu sắc đến những người tị nạn cho đến một trong những di nguyện cuối cùng của ngài là hiến tặng chiếc xe công vụ của mình, biến nó thành một trạm xá y tế lưu động để phục vụ cho trẻ em nghèo Palestine đang gánh chịu nỗi bất hạnh bởi cuộc chiến tranh tàn khốc và triền miên trên dải Gaza.

Giáo Hoàng Francis để lại một di sản quý giá và có thể nhận thấy một phần của di sản đó là một phong cách “lãnh đạo bề tôi”.

Lãnh đạo bề tôi là triết lý và phong cách lãnh đạo trong sự khiêm cung, bằng lòng bác ái và lối sống thanh bạch của chính mình, biết chia sẻ những quyền hành để đem đến những lợi ích và thăng tiến tốt nhất cho người khác. Triết lý và phong cách lãnh đạo này có thể áp dụng trong mọi lãnh vực chính trị, xã hội và kinh thương, không chỉ riêng trong tôn giáo.

Bởi từ khá lâu, vai trò và hoạt động của giới lãnh đạo trong hầu hết các lãnh vực nói chung bị xem là ở “ngôi cao” và đầy cách biệt. Trong một hội nghị tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (WEF), các chuyên gia và giới học giả nhìn nhận rằng sự hoài nghi về giới lãnh đạo đang có xu hướng ngày càng tăng cao, đặc biệt trong giới trẻ, khi nhìn về giới lãnh đạo như những người đang phục vụ cho mục tiêu, tham vọng và quyền lợi cá nhân hơn là đang lãnh đạo bằng một ý hướng tốt đẹp, biết quan tâm và cảm thông với những người khác.

Phần đông một giới lãnh đạo có thể ra đời từ một “kỹ nghệ lãnh đạo”, được huấn luyện và bị xem như những kịch sĩ tài ba trong kịch nghệ, thiếu mất sự chân thật trong bản tính cùng sự hành xử thích hợp ở vai trò và vị trí lãnh đạo. Hoặc trong vai trò lãnh đạo quốc gia, họ là sự hiện hữu trong những thể chế độc tài hay sự trỗi dậy của những phong trào chính trị cực đoan hay chủ nghĩa dân túy mơ hồ. Điều này càng rõ ràng hơn trong những nền chính trị phân cực hiện nay, khi mà những kẻ trở thành người đứng đầu quốc gia có thể là những kẻ tham lam, độc tài và vô đạo đức, thiếu vắng cả những chuẩn mực xã hội thông thường. Họ không lãnh đạo mà đang cai trị quốc gia bằng sự độc tài, chia rẽ và bài xích.

Việc Giáo Hoàng Leo XIV trở thành vị chủ chăn đứng đầu hội Thánh với một khuôn mẫu lãnh đạo bề tôi, như Giáo Hoàng Francis đã từng, mang lại niềm hy vọng rằng nước Mỹ rồi sẽ lại xuất hiện những cấp lãnh đạo bề tôi tài đức, có lòng bác ái và cảm thông, tận tụy phục vụ cho người dân và vì lợi ích quốc gia.

Nhã Duy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi thứ xuất hiện trên thế gian này đều mang theo nó bản chất tương đối, hay nói theo khái niệm triết học là một thực thể luôn luôn có hai mặt: nên và hư, tốt và xấu, lợi và hại, v.v… Cái dễ thấy nhất là đồ nhựa. Lúc đầu ai cũng thấy đồ nhựa rất tiện lợi cho việc sử dụng hàng ngày. Nhưng ngày nay, đồ nhựa sau khi được dùng rồi bỏ đi thành rác lại gây ra tai họa cho môi trường, cho các sinh vật trên trái đất trong đó có loài người.
Một phụ nữ tại Vùng Vịnh, Bắc California có thể đã tiếp xúc với vi khuẩn corona từ nơi công cộng là một trong 28 trường hợp tại tiểu bang này. Tuy nhiên, viên chức y tế tiểu bang nói rằng nguy cơ cho cộng đồng thì còn thấp.
Theo The Hill, chính phủ Trump tiếp tục các chính sách chống lại các cộng đồng di dân, kể cả di dân hợp pháp.
Cuộc bầu cử sơ bộ sắp tới vào ngày 3 tháng 3 và cuộc bầu cử chống bãi nhiệm ngày 7 tháng 4 tại Westminster sẽ có nhiều thay đổi về tiến trình và phương thức bầu cử. Bắt đầu năm 2020, Quận Cam đang làm thí điểm cho phương pháp bầu cử hoàn toàn bằng giấy qua phong bì và bỏ đi hình thức bầu cử tại phòng phiếu gần nơi cư ngụ. Đây là chiều hướng sắp tới cho tất cả mọi nơi trên toàn tiểu bang California.
Các thị trường tại Hoa Kỳ đã sút giảm nặng nề hôm Thứ Năm, 27 tháng 2 sau khi trường hợp bị lây corona đầu tiên tại Hoa Kỳ có thể không phải liên quan đến việc đi ra ngoại quốc đã được xác nhận.
Tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng số 15496 Magnolia St., Suite 111 Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 27 tháng 2 năm 2020, Giám Sát Viên Andrew Đỗ, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Quận Cam đã tổ chức buổi họp báo để trình bày về diễn tiến của bệnh dịch Covid-19, hiện diện trong buổi họp báo có Bà Michelle Steel, Chủ Tịch Hội Đồng Giám sát Quận Cam và BS. Kimberly Hồ, Phó Thị Trưởng Thành Phố Westminster, ngoài ra còn có một số các cơ quan truyền thanh, truyền hình, báo chí và cư dân tham dự.
Dịch Covid-19 đang khủng bố Vũ Hán và nước Tàu cho thấy nhà cầm quyền cộng sản Bắc kinh khó khăn đối phó để ngăn chận, giới hạn sự lây nhiễm nhưng vẫn không thành công do hệ thống tập quyền cứng ngắt của chế độ cộng sản độc tài toàn trị trong lúc ngày nay nước Tàu lại bị chi phối bỡi hệ thống toàn cầu.
Một người hướng dẫn du lịch tại Nhật Bản mà gần đây đã được cho ra về từ một bệnh viện sau khi hồi phục từ dịch corona đã thử nghiệm dương tính trở lại, theo các báo cáo cho biết.
Siêu vi khuẩn gây ra dịch sưng phổi ở Vũ Hán làm chết hơn 2000 người và hơn 74 000 bị nhiễm (tin ngày 19/02/2020) có tên là Covid-19 do Tổ chức Y tế Thế giới chọn, cho ngắn gọn, dễ đọc hơn, thay thế tên gọi trước. Thật ra cũng hãy còn dài, còn khó đọc và khó nhớ, nhứt là đối với những người Trung Quốc không biết chữ Tây.
Tuần qua, tôi đến Songkhla (địa danh cực Nam của Thái, giáp giới với Mã Lai) để tìm lại cố nhân. Khi phi cơ chao cánh, chuẩn bị đáp xuống phi trường Hat Yai, tôi chợt thấy Vịnh Thái Lan. Tự trời cao, nhìn những con tầu bé li ti bên dưới khiến tôi không khỏi trạnh lòng nhớ đến chiếc thuyền vượt biên mỏng mảnh của mình (vào mấy mươi năm trước) khi đang hoang mang giữa vùng biển lạ xa này.
Chỉ khi xẩy ra nạn dịch chết người Vũ Hán (Trung Cộng) có tên khoa học COVID-19 (Corona Virus Disease-2019), Việt Nam Cộng sản mới thấy thấm đòn lệ thuộc vào kinh tế Trung Cộng đã đe dọa nghiêm trọng đến độc lập và chủ quyền quốc gia.
ngày 24 tháng 1 năm 2020, chúng tôi đã đến Vũ Hán, Trung Quốc, để hỗ trợ các y tá địa phương trong cuộc chiến đấu chống lại bệnh nhiễm trùng COVID-19. Chúng tôi vào khu cách ly Vũ Hán
7 người đã bị giết chết vào xế trưa Thứ Tư, ngày 26 tháng 2, gồm tay súng, trong một vụ nổ súng tại khu vực sản xuất bia MillerCoors tại thành phố Milwaukee, tiểu bang Wisconsin, theo các nguồn tin nới với CBS News hôm Thứ Tư.
Năm 1968, Chiến tranh Viêt Nam-Vietnam War-như môt địa chấn, cuốn hút nước Mỹ vào những biến động, làm sụp đổ quyền lực: Kinh tế, Chính trị, Xã hội của nước Mỹ. Năm 1968, Vietnam War làm chuyển hướng những giá trị lich sử của nước Mỹ: địa chính trị, quan hệ toàn cầu, biểu tượng văn hóa, khuynh hướng xã hội.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.