Hôm nay,  

Lãnh Đạo Bề Tôi

11/05/202512:22:00(Xem: 2043)
Capture
Tân Giáo Hoàng Leo XIV và Giáo Hoàng Francis. Ảnh Vatican News.



Giáo hội hoàn vũ và những tín hữu Ky-tô giáo vừa hân hoan chào đón tân Giáo hoàng Leo XIV vừa được bầu chọn làm người đứng đầu hội Thánh Công giáo La Mã. Dù các bản tin lẫn không ít người dân Mỹ đã tỏ ra hãnh diện khi ngài là vị Giáo Hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử giáo hội, tuy nhiên quốc tịch nào ắt cũng không bằng phẩm hạnh, tài đức cùng đường hướng lãnh đạo một giáo hội với khoảng 1.4 tỉ giáo dân của vị tân Giáo hoàng sẽ như thế nào.

Giáo hoàng Leo là một mục tử truyền giáo, phụng vụ và hướng dẫn tâm linh cho giáo dân tại Peru, một quốc gia nghèo thuộc Châu Mỹ La Tinh. Khi nói bằng tiếng Tây Ban Nha rằng Peru là "mi segunda patria" - "quê hương thứ hai của tôi" trong lần xuất hiện đầu tiên trên ban-công tòa thánh Vatican, có lẽ Giáo hoàng Leo đã dành rất nhiều tình cảm của ngài cho quê hương thứ hai của mình, nơi mà ngài đã tiếp xúc, tận tụy phục vụ những giáo dân nghèo được bền đỗ trong đức tin với lòng bác ái từ thời còn rất trẻ.

Phẩm hạnh lẫn tài đức của ngài đã là những yếu tố để được Giáo hoàng Francis tấn phong một linh mục thuộc dòng truyền giáo Augustino của những tu sĩ chú trọng vào đời sống cộng đồng, sự nghèo khó và sự trong sạch bản thân, lên hàng Giám Mục, rồi được đưa về Vatican nắm giữ các các cấp vụ lãnh đạo hội thánh tại Vatican. Ngài trở thành Trưởng quản Thánh Bộ Giám Mục hoàn vũ, rồi được tấn phong Hồng Y chỉ đôi năm qua như những bước chuẩn bị âm thầm vào vai trò lãnh đạo Vatican.

Vì lẽ đó mà trong mật nghị Hồng Y hồi tuần qua, các Hồng Y đã không mất quá nhiều những cuộc bỏ phiếu để đồng thuận và tín nhiệm ngài trở thành tân Giáo hoàng, người mà họ tin rằng sẽ tiếp bước Giáo hoàng Francis trong việc cải đổi một giáo hội hoàn vũ gần gũi, bác ái và cảm thông hơn với tha nhân, với người bất hạnh hay bị gạt ra ngoài xã hội. Với hơn một trăm phiếu bầu trong số 133 Hồng Y đủ điều kiện tham gia vào cuộc bầu chọn, Giáo hội hoàn vũ đã có được một vị lãnh đạo tài đức xứng đáng, tiếp bước cuộc cải cách giáo hội Công giáo La Mã mà đức Giáo Hoàng Francis đã khởi xướng.

Ngay trong cuối tuần đầu tiên này, phát biểu trước các Hồng Y, tân Giáo hoàng Leo đã mở đầu phát biểu của mình về vai trò của các đức Giáo hoàng "là một người hầu khiêm nhường của Chúa và của anh chị em mình, không điều gì khác hơn" và xác nhận rằng ngài sẽ tiếp tục đi theo con đường của Giáo hoàng Francis. Ngài chiêu niệm cựu Giáo hoàng Francis như "một tấm gương tận tụy phục vụ và một đời sống bình dị, phó thác cho Chúa trong suốt thời gian thi hành Thánh vụ cùng lòng tin tưởng thanh thản khi trở về nhà Cha".


Quả thật như vậy. Một trong những đức tính cao quý của Giáo Hoàng Francis mà giới truyền thông từng nhấn mạnh và thường lặp lại rất nhiều lần kể từ sau khi ngài trở Giáo Hoàng trong hơn một thập niên vừa qua là sự khiêm hạ, bình dị cùng lòng bác ái vô biên với tha nhân, bất kể họ là ai. Từ việc ngài vẫn đi thăm những khu nhà ổ chuột tại thành phố mẹ đẻ Buenos Aires trên quê hương Argentina của ngài, những quan tâm sâu sắc đến những người tị nạn cho đến một trong những di nguyện cuối cùng của ngài là hiến tặng chiếc xe công vụ của mình, biến nó thành một trạm xá y tế lưu động để phục vụ cho trẻ em nghèo Palestine đang gánh chịu nỗi bất hạnh bởi cuộc chiến tranh tàn khốc và triền miên trên dải Gaza.

Giáo Hoàng Francis để lại một di sản quý giá và có thể nhận thấy một phần của di sản đó là một phong cách “lãnh đạo bề tôi”.

Lãnh đạo bề tôi là triết lý và phong cách lãnh đạo trong sự khiêm cung, bằng lòng bác ái và lối sống thanh bạch của chính mình, biết chia sẻ những quyền hành để đem đến những lợi ích và thăng tiến tốt nhất cho người khác. Triết lý và phong cách lãnh đạo này có thể áp dụng trong mọi lãnh vực chính trị, xã hội và kinh thương, không chỉ riêng trong tôn giáo.

Bởi từ khá lâu, vai trò và hoạt động của giới lãnh đạo trong hầu hết các lãnh vực nói chung bị xem là ở “ngôi cao” và đầy cách biệt. Trong một hội nghị tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (WEF), các chuyên gia và giới học giả nhìn nhận rằng sự hoài nghi về giới lãnh đạo đang có xu hướng ngày càng tăng cao, đặc biệt trong giới trẻ, khi nhìn về giới lãnh đạo như những người đang phục vụ cho mục tiêu, tham vọng và quyền lợi cá nhân hơn là đang lãnh đạo bằng một ý hướng tốt đẹp, biết quan tâm và cảm thông với những người khác.

Phần đông một giới lãnh đạo có thể ra đời từ một “kỹ nghệ lãnh đạo”, được huấn luyện và bị xem như những kịch sĩ tài ba trong kịch nghệ, thiếu mất sự chân thật trong bản tính cùng sự hành xử thích hợp ở vai trò và vị trí lãnh đạo. Hoặc trong vai trò lãnh đạo quốc gia, họ là sự hiện hữu trong những thể chế độc tài hay sự trỗi dậy của những phong trào chính trị cực đoan hay chủ nghĩa dân túy mơ hồ. Điều này càng rõ ràng hơn trong những nền chính trị phân cực hiện nay, khi mà những kẻ trở thành người đứng đầu quốc gia có thể là những kẻ tham lam, độc tài và vô đạo đức, thiếu vắng cả những chuẩn mực xã hội thông thường. Họ không lãnh đạo mà đang cai trị quốc gia bằng sự độc tài, chia rẽ và bài xích.

Việc Giáo Hoàng Leo XIV trở thành vị chủ chăn đứng đầu hội Thánh với một khuôn mẫu lãnh đạo bề tôi, như Giáo Hoàng Francis đã từng, mang lại niềm hy vọng rằng nước Mỹ rồi sẽ lại xuất hiện những cấp lãnh đạo bề tôi tài đức, có lòng bác ái và cảm thông, tận tụy phục vụ cho người dân và vì lợi ích quốc gia.

Nhã Duy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ra mắt vào ngày 8 tháng 3 năm 2020 tại Viện Việt Học Nam Cali. Lạ là vì đây là một tác phẩm mang hồn Việt đến từ Pháp Quốc! Tác phẩm mang tên cũng đặc biệt, gây tính tò mò cho độc giả: "Một lối đi riêng vào cõi thơ"!
Vào những ngày đầu Xuân các hội đoàn, cộng đồng thường tổ chức những buổi tiệc tùng, hợp nhóm, hợp bạn…để đón Xuân và cũng để hoài niệm, nhớ thương về quê hương, đồng bào thân yêu còn bên kia chân trời xa thăm thẳm.
Một di sản văn hóa độc đáo của dân tộc Việt Nam vừa được Viện Việt Học trình bày trước công chúng: ấn hành tác phẩm “Tuồng Kim Vân Kiều: Truyện Kiều ở Nam Kỳ Lục Tỉnh” (Hồi 1/3) vừa được Giáo sư Nguyễn Văn Sâm phiên âm và giới thiệu
Phiên xử luận tội lần thứ 3 trong lịch sử Hoa Kỳ đã bắt đầu vào Thứ Năm, 16 tháng 1 năm 2020 giữa một loạt các cáo buộc mới về các thương lượng của TT Trump với Ukraine, mà nhiều nhà lập pháp Cộng Hòa đã vội vã hạ thấp mức độ quan trọng khi họ bác bỏ các lời kêu gọi của những nhà lập pháp Dân Chủ đòi điều tra thêm.
Trong vòng một thập niên qua, số lượng – và chiều kích – của viện bảo tàng, phòng trưng bày, hội chợ nghệ thuật, và trường nghệ thuật trên khắp thế giới đã gia tăng dữ dội, và người ta cảm thấy an tâm để nói rằng nhiều nghệ thuật đã được sáng tạo trong vòng 10 năm qua hơn bất cứ thời gian nào khác trong lịch sử nhân loại.
Nghệ sĩ không phải chỉ là người sáng tạo nên tác phẩm. Nghệ sĩ còn là kẻ sáng tạo nên bản thân mình. Không ngừng. Họa sĩ Võ Đình khằng định như vậy trong cuốn Mây Chó. Về cuối đời ông viết nhiều hơn vẽ. Sau 10 năm sống ở Pháp sang Mỹ năm 1960 qua nhiều tiểu bang, nơi đâu ông cũng thích ngụ ở vùng thôn dã.
Lời tòa soạn: Từ Franz Kafka đến Milan Kundera, hai nhà văn kiệt xuất của thế kỷ XX. Cả hai đều có chung một nền tảng văn hóa, một khảo hướng và một chủ hướng văn học: làm mới văn chương và dùng tiểu thuyết để nói những điều chỉ tiểu thuyết mới nói được. Cả hai đều để lại cho hậu thế những kiệt tác văn học, ảnh hưởng bao trùm gần như toàn thể nhân loại. Kafka sống vào đầu thế kỷ, Kundera vẫn còn tại thế dù năm nay, 2020, đã trên 90 tuổi. Việt Báo hân hạnh gửi đến độc giả Việt bốn phương ít dòng tiêu biểu của hai nhà văn lừng lẫy này qua phần chuyển ngữ và giới thiệu của dịch giả Trịnh Y Thư.
Nhà văn Dương Hùng Cường sinh ngày 1/10/1934 tại Hà Nội. Ông gia nhập Không quân và học về cơ khí tại Pháp năm 1953. Ông là hạ sĩ quan phục vụ ở nhiều đơn vị từ 1955, đến những năm 1960 mang cấp bậc Chuẩn úy, làm việc tại Phòng Tâm lý chiến, Bộ Tư lệnh Không quân VNCH.
Một đất nước mà chính quyền bao che cho quan chức từ cao xuống thấp cướp đất của dân để trở thành quốc nạn là điều bất hạnh cho dân tộc, và hiện tượng này đã không dừng ở đó mà còn đi xa hơn nữa để biến nó thành mối hận thù giữa dân oan và nhà nước như trường hợp xảy ra trong tuần qua tại xã Đồng Tâm.
Nhân dịp Xuân Canh Tý Chùa Phật Tổ có liên lạc được với building gần Chùa khoảng 2 Miles, Phật tử có thể đậu xe tại 1305 E . Pacific Coast Highway, Long Beach, CA 92806 lot # 1 Mỗi xe trả lệ phí $2.00 và sẽ có xe đưa đón đến chùa vào những ngày 25, 26 tháng 1 và 1, 2, 8, 9 tháng 2. Rất mong Quý Phật Tử hoan hỉ cảm thông cho sự bất tiện về đi lại và kính mời quí vị về Chùa đón Xuân Canh Tý 2020. LL (562) 599-5100.
Hàng ngàn năm trước, một người phụ nữ trẻ thời Đồ Đá Mới mà hiện nay nằm ở nước Đan Mạch đang nhai một miếng nhựa cây thông. Phân tích DNA của “miếng kẹo cao su đang nhai” của người thời Đồ Đá Mới hiện đã được công bố, trong chi tiết rất đáng lưu ý, người phụ nữ này trông giống gì, theo bài báo được đăng hôm 17 tháng 12 năm 2019 trong tạp chí Nature Communications được phổ biến trên trang mạng www.livescience.com
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên www.Facebook.com/rmiodp vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ, hoặc sáng thứ Năm lúc 10:00 sáng, giờ Việt Nam.
Hôm nay nhằm ngày nghỉ, sáng vẫn thức sớm vì thói quen hằng ngày, cơ thể điều khiển chị giờ đó phải ngồi dậy, có muốn nướng thêm chút xíu cho chín đều cái lưng ngày xưa thon thon như cá lòng tong bây giờ bự bự như cá voi, cũng không xong.
Boot cao ống chỉ thích hợp ở những vùng mùa đông rất lạnh, hay có tuyết mà thôi. Nếu ở xứ nóng, không có tuyết mà diện giày boots có hơi khác thường. Có thể chọn loại boots cao tới mắc cá thì thích hợp hơn cho thời tiết lạnh hay mưa.
Thí sinh đi thi rất căng thẳng do đó dễ bị mệt mỏi, khi thi sẽ quên đầu quên đuôi, lập cập, lúng ta lúng túng…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.