Hôm nay,  

Không Sợ Hãi!

11/07/202517:40:00(Xem: 2615)
Ontario Surgery center
Cảnh sát di trú (ICE) rượt bắt một người thợ làm vườn khiến ông phải chạy vào bên trong trung tâm trú ẩn. Người đàn ông tội nghiệp, sợ hãi bám chặt cánh cửa phòng khám.



Sáng thứ Sáu 11/7, Tom Homan, “trùm biên giới” của chính quyền Donald Trump nói trên đài truyền hình Fox News: “Hãy nghe đây, quý vị cần phải hiểu rằng, cảnh sát di trú ICE và cảnh sát biên phòng không cần có lý do chính đáng để bước đến trước mặt một ai đó, tạm giữ họ và tra hỏi họ. Không cần lý do xác đáng. Chỉ cần nghi ngờ hợp lý.”

Câu nói ngắn gọn, nhưng chứa đầy lời lẽ đe dọa.

Một ngày trước đó, câu chuyện xảy ra ở trung tâm phẫu thuật Ontario Advanced Surgery Center lan truyền trên mạng xã hội. Cảnh sát di trú (ICE) rượt bắt một người thợ làm vườn khiến ông phải chạy vào bên trong trung tâm trú ẩn. Người đàn ông tội nghiệp, sợ hãi bám chặt cánh cửa phòng khám.

Nhóm ICE to lớn, khỏe mạnh, che kín mặt, dùng hết sức để kéo người đàn ông này ra khỏi bức tường, mảng bám víu cuối cùng mà ông có. Lúc đó, những nhân viên phòng khám, trong trang phục y khoa, đã cố gắng bảo vệ người thợ làm vườn. Một nữ nhân viên dùng người che chắn cho người đàn ông. Cô cố gắng không để cho tay của mình chạm vào các nhân viên công lực. Cô hiểu mình sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm thế nào nếu “vô tình” để xảy ra va chạm cơ thể với lực lượng “dưới một người trên vạn người” này.

“Thả ông ấy ra. Mấy ông không có trát tòa,” cô vừa nói, vừa dang tay đứng chắn trước người di dân. “Thả ông ấy ra. Mấy ông phải ra khỏi đây.”

Bộ Nội An (DHS) đăng trên trang mạng X cho biết lúc đó ICE đang cố bắt giữ hai người đàn ông ở Mỹ “bất hợp pháp” thì một trong hai người đó bỏ chạy. Người đàn ông đó chạy vào OASC. Ông đến từ Honduras, 30 tuổi. DHS cáo buộc nhân viên OASC “tấn công nhân viên công lực” và cố cản trở ICE bắt giữ người.

Theo AP, các nhân viên đã gọi cảnh sát, gọi đó là một cuộc bắt cóc. Nhưng đây là thời đại mà cuộc gọi cảnh sát không giúp được cho họ. Javier Hernandez, giám đốc điều hành tổ chức ủng hộ người nhập cư Inland Coalition for Immigrant Justice, cho hay, người thợ làm vườn đến từ Honduras cũng bị bắt đi và họ không biết ông đang ở đâu. “Ông ấy đi làm kiếm tiền gửi về Honduras giúp chữa bệnh cho mẹ,” Hernandez nói.

Cũng trong ngày hôm đó, 10/7, Thống Đốc Gavin Newsom của California đăng lại đoạn video phóng sự của đài KTL5, “những đứa trẻ, người biểu tình chạy trốn súng hơi cay từ cuộc bố ráp di dân, khóc trên điện thoại vì mẹ của họ đã bị bắt đi ngay trên cánh đồng.” Trên video, cánh đồng có vẻ như đang đến mùa thu hoạch hỗn loạn kẻ khóc người chạy. Khói đạn hơi cay bay mịt mù. Ai không biết chuyện sẽ dễ dàng nghĩ đến một thành phố đang có chiến tranh, và người dân phải chạy loạn.    

Chưa hết, cũng hôm đó, ở San Diego, bà Barbara Stone, một phụ nữ Mỹ 71 tuổi, bị ICE còng tay, giam giữ 8 giờ đồng hồ khi bà đến tòa án để quan sát và ghi lại cảnh bắt giữ tùy tiện ngay tại phiên tòa di trú. Bà Ruth Mendez, một tình nguyện viên của tổ chức Detention Resistance, cho biết ghi lại những hình ảnh bắt giữ ở tòa di trú là quyền hợp pháp, quyền hiến định trong Tu Chính Án Thứ Nhất.

Ngày 20/5/2025 là ngày đầu tiên lực lượng ICE được quyền đột kích bắt giữ người tại Tòa án Di trú San Diego. Chỉ hai ngày sau đó, dọc theo hành lang của tòa di trú là các tình nguyện viên, thành viên cộng đồng và những người phản đối hành động bắt bớ vô cớ của ICE. Mỗi ngày, họ đến tòa, ghi chép lại những vụ bắt giữ, ghi lại thông tin để liên lạc khẩn cấp, cho những người bị giam giữ biết rằng họ không đơn độc. Bà Barbara Stone, người bị ICE còng tay giam giữ là một trong những tình nguyện viên này.

Theo NBC7, bà Barbara Stone chưa bị buộc tội, nhưng gia đình cho biết ICE đã thu giữ điện thoại của bà.

Bà Ruth Mendez nói: “Nỗi sợ hãi thật sự hiện hữu ở đây. Những người tình nguyện xuất hiện hôm nay biết rằng có thể chính chúng tôi cũng sẽ bị bắt giữ.”

Nếu lời tuyên bố trên truyền hình của sa hoàng biên giới Tom Homan là một lời đe dọa trực tiếp, đánh thẳng vào những người đang cố gắng bảo vệ các di dân, thì việc vô cớ bắt giữ những tình nguyện viên như bà Barbara Stone là những tác động vô hình gây ra sự sợ hãi. Chính quyềnn Donald Trump muốn cho người dân thấy kết quả của sự phản kháng – dù đó là sự phản kháng đòi hỏi thực thi pháp luật công bằng, chính đáng.

Vào đúng ngày Lễ Độc Lập, tại tiệm rửa xe Santa Palm số 8787 Đại lộ Santa Monica, West Hollywood, California, những người đàn ông đã làm việc ở đó 30 năm bị ICE đột kích và bắt đi. Các đặc vụ đợi chủ tiệm đi vệ sinh, rồi chặn lối vào. Bốn nhân viên bị bắt giữ. Một cuộc bắt cóc đúng nghĩa.

“Tại sao? Bố tôi không phải là tội phạm. Ông ấy đang làm việc tại một tiệm rửa xe,” con trai của một trong những người đàn ông bị bắt giữ nói với NBC News. Không ai trong gia đình biết lực lượng ICE đã đưa người thân của họ đi đâu.

Người chủ tiệm rửa xe không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Khi ông bước ra ngoài thì ICE đã rời đi cùng với bốn nhân viên của ông. Tất cả xảy ra chớp nhoáng. Nhanh như những giá trị lâu năm của nước Mỹ đã bị tẩy xóa trong sáu tháng qua.

Trong kỳ nghỉ lễ cuối tuần vừa qua, Donald Trump đã viết một bài đăng “CẢM ƠN!” trên Truth Social rất xúc động gửi đến lực lượng ICE. Tổng thống thấu hiểu những áp lực công việc của họ và hứa sẽ có sự hỗ trợ. Dự luật chi tiêu của Đảng Cộng hòa mà ông ta ký vào ngày Lễ Độc Lập đã cung cấp cho cơ quan này “TẤT CẢ Kinh phí và Nguồn lực mà ICE cần để thực hiện Chiến dịch Trục xuất Hàng loạt Lớn nhất trong Lịch sử,” theo những gì Trump viết.

“Nhưng người Mỹ nên biết rằng đây chính là cách tiền thuế của họ bị chi tiêu, và đó thực sự là một điều đáng xấu hổ. Những người thực sự đang chịu đau khổ chính là những người đang xin tị nạn,” Ruth Mendez đáp lại.

Donald Trump đã ký thành luật dự luật OBBB. Đảng Cộng Hòa của Quốc Hội đã đồng ý thông qua $160 tỷ cho vấn đề biên giới và nhập cư, một ngân sách cao hơn cả ngân sách cho lực lượng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Lực lượng ICE giờ đây là cơ quan thực thi pháp luật liên bang lớn nhất của quốc gia, lớn hơn FBI, lớn hơn DEA. ICE sẽ bổ sung thêm khoảng 10.000 nhân viên vào 20.000 người hiện đang làm việc trên đường phố. Ngân sách hàng năm cho việc giam giữ di dân sẽ tăng từ $3,4 tỷ lên $45 tỷ cho đến cuối năm 2029.

Với số ngân sách khổng lồ này, số người mặc thường phục, mang khẩu trang sẽ dày đặt trên đường phố. Người lao động tay chân, thợ hồ, người làm vườn, các bà nội trợ, những người làm nông trại, ngay cả có thể chính chúng ta, sẽ bị bắt giữ bất cứ lúc nào mà “không cần lý do chính đáng.”

Diễn đàn Reddit về chủ đề di dân đặt ra một lo lắng: Với số ngân sách ICE hiện có cho đến cuối năm 2029, thì ở bất cứ nơi nào diễn ra cuộc bầu cử giữa kỳ 2026, hoặc bầu cử tổng thống 2028, lực lượng bịt mặt đều có thể xuất hiện và bắt giữ người “một cách hợp pháp.” Theo bà Ruth Mendez, thông điệp của lực lượng ICE dưới chính quyền Trump rất đơn giản, đó là “chúng ta nên sợ hãi để quay trở lại và làm công việc mình đang làm.” Làm một công dân bình thường, im lặng, nhắm mắt, quay lưng trước những gì đang diễn ra trong xã hội. Đó là những gì chính quyền hiện tại mong muốn chúng ta nên làm.

Thế nhưng, chính những nhân viên bình thường ở phòng phẫu thuật Ontario Advanced Surgery Center, những tình nguyện viên như bà Barbara Stone, bà Ruth Mendez vẫn cho chúng ta một niềm tin rằng, đâu đó trong xã hội đầy hỗn loạn hiện nay, vẫn còn có những con người sẵn sàng đứng lên đứng về lẽ phải.

Kalynh Ngô

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON – Hôm thứ Hai (22/7), Ủy Ban Đạo Đức (Ethics Committee) của Thượng Viện thông báo đã bắt đầu bước đầu tiên trong quá trình xem xét việc truất phế Thượng Nghị Sĩ Bob Menendez, người vừa bị kết án tham nhũng vào tuần trước, theo Reuters.
Các diễn giả cho rằng nền dân chủ của Hoa Kỳ đang bị thử thách hơn bao giờ hết. Đảng Cộng Hòa đang từ bỏ nhiều giá trị truyền thống của mình để ủng hộ một ứng cử viên sẵn sàng đạp đổ hết mọi giá trị dân chủ để tìm chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Hôm Chủ nhật, Đức Giáo Hoàng Francis bày tỏ hy vọng rằng Thế vận hội Olympic và Paralympic Paris sẽ tạo cơ hội cho các quốc gia đang có chiến tranh tôn trọng truyền thống Hy Lạp cổ đại và thiết lập một thỏa thuận ngừng bắn trong suốt thời gian diễn ra Thế vận hội.
Ngày 5 tháng 8, 2024 sắp tới đây, đúng vào sinh nhật thứ 76 của cựu TT Samdech Techo Hun Sen, hiện là Chủ Tịch Thượng viện, lãnh đạo đảng Nhân Dân Cam Bốt (CCP), được con trai trưởng của ông là TT Hun Manet chọn là ngày Lễ Động Thổ khởi công Dự án Kênh đào Funan Techo – đang được rầm rộ chuẩn bị như là một ngày lễ hội lớn, với đốt pháo hoa và chiêng trống nổi lên từ khắp các chùa chiền cùng với lời cầu nguyện của giới sư sãi trên toàn Vương quốc Cam Bốt. Nhưng với cái giá môi sinh nào phải trả cho cả hai dân tộc Khmer và Việt Nam đang hiển lộ và không còn là những ẩn số.
Tổng thống Joe Biden cho biết ông sẽ rút lui khỏi cuộc đua tổng thống trong một bức thư gửi lên mạng X. Ông viết: “Được làm tổng thống của các bạn là vinh dự lớn nhất trong cuộc đời tôi. Và mặc dù tôi có ý định tái tranh cử, nhưng tôi tin rằng việc tôi rút lui và chỉ tập trung hoàn thành nhiệm vụ tổng thống trong thời gian còn lại của nhiệm kỳ là vì lợi ích tốt nhất của đảng và đất nước."
(Viết cho bằng hữu tháng tư 1954. Chúng tôi 300 thanh niên trình diện trại Ngọc Hà động viên vào Đà Lạt cùng hát bài ca Hà Nội ơi, năm 20 tuổi chưa từng biết yêu. Sau 21 năm chinh chiến, tháng tư 75 khóa Cương Quyết hát tiếp. Bao nhiêu mộng đẹp, tan ra thành khói, bay theo mây chiều. Ngày nay, tháng 7-2024 vào nursing home thăm bạn cùng khóa. Ba anh bạn đại tá lữ đoàn trưởng mũ xanh mũ đỏ cùng đại đội võ bị ra đánh trận Quảng Trị chỉ còn Ngô Văn Định. Ghé lại bên tai nghe Định hỏi nhỏ. /Bên ngoài còn mấy thằng,/ Còn liên lạc được 4 thằng. Ngoài 90 cả rồi.Tôi báo cáo./ Thằng Luyện mới đến thăm./ Định nói./ Luyện nhảy Bắc 21 năm biệt giam mà còn sống. Hay thật./ Tôi nói./ Bạn yên tâm. Ngoài này còn thằng nào chơi thằng đó./ OK bạn còn sống lo cho anh em.)
Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson đảm bảo với đám đông ủng hộ Israel rằng nếu các nhà lập pháp Đảng Dân chủ vượt quá tầm kiểm soát khi Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu phát biểu trước Quốc hội vào thứ Tư, Johnson sẽ ra lệnh bắt họ. Lời đe dọa bắt giữ các Dân biểu Dân chủ của ông Johnson được đưa ra trong bài phát biểu
Nhà xuất bản nổi tiếng của Hoa Kỳ Barnes and Noble vừa phát hành cuốn hồi ký 500 trang của Kiều Chinh. Giới văn chương Mỹ gọi cô là nghệ sĩ lưu vong. Tra cứu trên Internet chúng ta thấy bản văn Anh ngữ nhà Barnes khen ngợi tác giả. Bản văn Việt Ngữ khen ngợi cô Kiều Chinh do nữ đại úy Phan của quân lực Mỹ viết. Cuốn hồi ký đặc biệt này đã ghi bán 30 đồng giấy thường và sách bìa cứng giá 40 đồng. Đại úy Phan là nữ quân nhân trẻ hiếm có đọc được cuốn hồi ký tiếng Việt đã ước mong rằng sẽ có phiên bản Anh Ngữ sớm phát hành.
Một bản ghi nhớ bị rò rỉ tiết lộ J.D. Vance đã sử dụng một bảng câu hỏi để hỏi những người được đề cử làm đại sứ của Biden về quan điểm của họ về sự đa dạng, công bằng và hòa nhập tại nơi làm việc, quyền đồng tính LGBTQ+, chứng phiền muộn về giới tính (gender dysphoria: cảm thấy giới tính khi mình sinh ra không đúng với cảm xúc của mình) và “chăm sóc chuyển đổi giới tính”.
Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư cứng rắn của Đảng Cộng Sản Việt Nam, người chủ trì quá trình chuyển đổi kinh tế và địa chính trị của đất nước mình, và định hình lại ban lãnh đạo bằng chiến dịch chống tham nhũng “lò lửa”, qua đời vào thứ Sáu tại một bệnh viện ở Hà Nội ở tuổi 80. Cái chết của ông được Báo Nhân Dân công bố cái chết của ông Trọng và cho biết ông đã chết vì “tuổi già” và một căn bệnh hiểm nghèo không xác định. "Sau thời gian lâm bệnh, mặc dù được Đảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ, chuyên gia y tế đầu ngành tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, bệnh nặng, đồng chí đã từ trần vào hồi 13 giờ 38 phút ngày 19/7/2024 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108".
“Chính trị Mỹ thường là đấu trường cho những tâm hồn giận dữ,” nhà khoa học chính trị Richard Hofstadter đã viết cách đây 60 năm trong bài tiểu luận kinh điển của mình. Tuy nhiên, qua nhiều thời đại, những luận điệu về “sự cường điệu, nghi ngờ và tưởng tượng âm mưu” này phần lớn đã diễn ra ở bên lề. Ngày nay, mạng internet khiến mọi người có thể tiếp cận với chúng, khuếch đại sự bất hòa và thông tin sai lệch.
Nhiều người dân Hoa kỳ sẽ bị sốc khi biết rằng khi một công dân Hoa Kỳ kết hôn với một người không có giấy tờ hợp lệ, vợ/chồng của họ sẽ không tự động đủ điều kiện để trở thành công dân. Hãy tưởng tượng bạn yêu một ai đó, kết hôn với họ và sau đó vẫn tiếp tục lo sợ rằng mình sẽ phải xa cách họ.” Thực tế là các luật về di trú luôn ngăn cản các đương đơn không có giấy tờ nộp đơn xin Thẻ xanh, ngay cả khi họ đã kết hôn với một công dân Hoa Kỳ. Họ thường phải trở về nước ít nhất một hoặc hai năm và đợi cho đến khi bảo lãnh của công dân Hoa Kỳ được chấp thuận. Điều này đã thay đổi vào ngày 18 tháng 6 năm 2024 khi ông Biden công bố lệnh hành pháp của mình nhằm giúp đỡ vợ hoặc chồng của các công dân Hoa Kỳ không có giấy tờ.
Ngọt ngọt, cay cay, và có chút chua nhẹ, tương ớt Sriracha ngay lập tức nổi như cồn khi David Tran, một người tị nạn Việt Nam, mang món này đến đất Mỹ vào những năm 1980 với thương hiệu Huy Fong Foods. Ban đầu, những khách hàng đầu tiên của Huy Fong Foods là nhà hàng, quán ăn Á châu. Nhưng chẳng bao lâu sau, chai tương ớt nắp xanh và logo con gà đã trở nên quen thuộc đối với nhiều tiệm ăn và căn bếp ở Hoa Kỳ. Chỉ trong vài năm, từ một chiếc xe van Chevrolet bán hàng rong ở Los Angeles, ông David Tran đã trở thành chủ một nhà máy rộng 20,000 mét vuông. Đến năm 2020, doanh nghiệp của ông đã trị giá 1 tỷ MK.
Hãy tưởng tượng quý vị đang chơi trò năm-mười trốn tìm ở một chỗ xa lạ. Quý vị sẽ cảm thấy khó hơn nhiều so với chơi ở nhà, đúng không? Những chỗ trốn quen thuộc dễ tìm kiếm thường sẽ là: dưới gầm giường, trong tủ quần áo, sau ghế sofa. Khi phải đi kiếm những người chơi khác, ta sẽ cố gắng nghĩ tới mọi chỗ có khả năng là chỗ trốn. Vậy thì làm sao để chúng ta tìm kiếm ở những nơi mà chính bản thân ta cũng không thể ngờ tới? Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh cũng tương tự như vậy. Các khoa học gia sẽ cố gắng nghĩ ra những cách mới để tìm kiếm các dạng sống ngoài hành tinh. Trong lúc đó, họ sẽ tìm kiếm dấu hiệu của sự sống trên các hành tinh khác bằng cách dựa vào những gì đã biết về sự sống trên Trái Đất. Bởi vì đó là những gì chúng ta đã được biết và có thể tưởng tượng ra.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.