Hôm nay,  

Phá Sản: Trump Siết Người Làm Thủ Công Mỹ: Thuế Quan Làm Tất Cả Chúng Tôi Phá Sản

28/08/202515:51:00(Xem: 5551)
blank 

PHÁ SẢN: Trump siết người làm thủ công Mỹ: Thuế quan làm tất cả chúng tôi phá sản
 

Bản tin của phóng viên Fiona Harrigan trên báo Reason hôm Thứ Năm 28/8/2025, nhan đề "'Tariffs Will Simply Put Us All Out of Business': Trump's Trade War Is Crushing American Crafters" ("Thuế quan sẽ chỉ khiến tất cả chúng tôi phá sản": Cuộc chiến thương mại của Trump đang bóp nghẹt người làm thủ công Mỹ).
 

Khi thuế quan của Tổng thống Donald Trump khiến cuộc sống của người Mỹ trở nên kém khả năng chi trả và ít dự đoán hơn, chúng cũng đang đe dọa làm cho nó kém sáng tạo hơn. Các cửa hàng thủ công của Mỹ đang phải vật lộn để theo kịp các chính sách thương mại luôn thay đổi, khiến các sản phẩm sản xuất ở nước ngoài mà họ bày bán trở nên đắt hơn và khó tiếp cận hơn. Nhiều công ty cung cấp vật liệu thủ công nước ngoài hiện không thể vận chuyển đến người tiêu dùng Mỹ.
 

Dana Chadwell thành lập Công ty Sợi Chattanooga Yarn Company ba năm trước khi cô "nhận thấy một khoảng trống trên thị trường địa phương mà các cửa hàng lớn như JoAnn, Michael's và Hobby Lobby không đáp ứng được." Cô hình dung "một nơi để tìm những sợi len đẹp dùng đan và móc bằng tay, và một nơi để xây dựng cộng đồng xung quanh việc làm len." Đây là một dự án thành công "cả về khía cạnh kinh doanh lẫn cộng đồng" và "tôi thực sự đang sống trong mơ ước của mình", Chadwell giải thích—nhưng thuế quan đã đẩy cửa hàng của cô vào một thế giới bất định.
 

Theo Chadwell, hơn 90% nguồn sản phẩm của cô đã bị ảnh hưởng bởi thuế quan. "Tất cả các nhà cung cấp của tôi, trừ một người, từ lớn đến nhỏ, đều đã tăng giá," cô tiếp tục. Vì tình hình thuế quan quá khó lường... nên việc lập kế hoạch dài hạn là không thể.
 

"Tôi cảm thấy như mình đang ở trong trạng thái phản ứng hơn là chủ động," Chadwell nói.
 
Từ kim đan nhôm đến vải may in, đến các chai sơn dầu, những người làm thủ công của Mỹ làm việc với nhiều loại vật liệu được sản xuất ở nước ngoài. Điều đó khiến họ đặc biệt dễ bị tổn thương trước cuộc chiến thương mại của Trump.

Theo Viện Kinh tế Quốc tế Peterson, hàng nhập cảng từ châu Âu hiện đang phải chịu thuế quan 15%, và mặc dù thuế quan cao ngất ngưởng đối với hàng nhập cảng từ Trung Quốc đã tạm dừng cho đến giữa tháng 11, chúng vẫn ở mức 57,6%. Tệ hơn nữa, Trump đang loại bỏ việc miễn trừ quy chế "de minimis", cho phép hàng hóa trị giá dưới 800 đô la Mỹ được nhập vào Mỹ mà không phải chịu thuế. Cả những người làm đồ thủ công nghiệp nghiệp dư lẫn các cửa hàng thủ công nhộn nhịp đều sẽ thấy chi phí của họ tăng lên.
 

Chadwell đã mua sắm tất cả các mặt hàng cho mùa thu năm 2025 vào mùa xuân vừa qua – điều mà cô cho là điển hình của các cửa hàng len. "Hãy nghĩ xem kể từ đó đã có bao nhiêu thay đổi về thuế quan," cô chỉ ra. Tình hình cực kỳ hỗn loạn. Không có hy vọng lập kế hoạch dài hạn, cô quyết định mua nhiều hàng tồn kho hơn bình thường để cố gắng khóa lại "chi phí thấp hơn, trước thuế quan". Là chủ doanh nghiệp, cô không có ý định chi tiêu vượt quá khả năng của mình – "Tôi bắt đầu mà không có nợ và dự định sẽ duy trì tình trạng đó," cô giải thích – vì vậy cô đã rút hết quỹ dự phòng "để đặt hàng trước [cho cô]."
 

Chadwell đã thông báo với khách hàng rằng họ có thể mong đợi giá cao hơn bắt đầu từ mùa thu này. "Tôi đơn giản là không thể 'nuốt' được thuế quan với tư cách là một doanh nghiệp nhỏ," cô nói. Cô ấy đã ngừng bán một số sản phẩm nhất định "do chi phí tăng do thuế quan" và cố gắng dự trữ các mặt hàng giá thấp hơn "để giúp khách hàng của tôi không vượt quá ngân sách gia đình của họ." Cô đã nhập thêm nhiều loại sợi sản xuất tại Mỹ, nhưng "đó là những loại sợi cao cấp không có thuế, nên chúng là một lựa chọn có giá cao hơn."
 

Chỉ bán các vật liệu sản xuất tại Mỹ không phải là một lựa chọn khả thi đối với hầu hết các cửa hàng thủ công. "Thuế quan cũng ảnh hưởng đến các loại sợi sản xuất tại Mỹ," Fibre Space, một cửa hàng sợi ở Alexandria, Virginia, chỉ ra. Đó là vì "hàng hóa sản xuất tại Mỹ vẫn phụ thuộc vào vật liệu sản xuất ở các nước khác. "Sợi" là một sản phẩm nông nghiệp," Chadwell nhận xét, "vì vậy một số loại cây trồng và vật nuôi nhất định tạo ra sợi tốt nhất trong những điều kiện khí hậu rất cụ thể mà không nhất thiết phải có ở Hoa Kỳ. Trong khi đó, "kim, chỉ, đồ lặt vặt, [và] túi... chỉ có thể sản xuất với giá cao hơn nhiều" ở đây.


 

Cửa hàng thủ công Joann, từ lâu là điểm dừng chân đầu tiên của những người làm thủ công tiết kiệm hoặc những người muốn thử một sở thích mới, đã đóng cửa vào tháng 5. Nhiều cửa hàng thủ công "đã bắt đầu cố gắng mang về các sản phẩm với mức giá phải chăng hơn để phục vụ" những khách hàng đó, theo Abby Glassenberg, đồng sáng lập và chủ tịch của Craft Industry Alliance, một hiệp hội thương mại dành cho các doanh nghiệp thủ công. Nhưng với thuế quan, điều đó cũng trở nên khó khăn hơn, vì nhiều nguồn cung thân thiện với ngân sách đó được sản xuất ở nước ngoài.
 

Khi miễn trừ "de minimis" hết hạn vào hôm thứ Sáu, ngay cả các đơn hàng hàng hóa nhỏ cũng sẽ phải chịu thuế quan theo quốc gia. Theo dữ liệu của Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ, 1,36 tỷ gói bưu kiện đủ điều kiện được miễn thuế đã đến trong năm 2024, theo báo cáo của Eric Boehm từ Reason. Một số công ty vận chuyển châu Âu, bao gồm DHL, Royal Mail của Anh và La Poste của Pháp, đã thông báo rằng họ sẽ tạm dừng vận chuyển đến Mỹ, "với lý do chính sách mơ hồ và cần thiết phải thiết lập các hệ thống hậu cần hoàn toàn mới", NPR đưa tin. Các công ty bưu chính Đan Mạch, Thụy Điển, Ý và Áo cũng đã tạm dừng các lô hàng đi Mỹ.
 

Ngay cả trước khi những quyết định đó ngăn cản các nhà cung cấp châu Âu bán sản phẩm của họ cho những người làm thủ công ở Mỹ, một số công ty đã cắt giảm đơn đặt hàng đến Hoa Kỳ. Thương hiệu len nổi tiếng của Đan Mạch Knitting for Olive đã thông báo rằng họ sẽ chỉ vận chuyển đến các cửa hàng len ở Mỹ – không trực tiếp đến các thợ thủ công cá nhân – do chính sách thương mại của Hoa Kỳ. Cửa hàng thủ công Wool Warehouse của Anh đã tạm ngừng tất cả các lô hàng đến Mỹ vào ngày 21 tháng 8. "Rõ ràng đây không phải là điều chúng tôi muốn làm," cửa hàng giải thích, gọi doanh số bán hàng tại Mỹ là "một phần quan trọng trong hoạt động kinh doanh của chúng tôi." Nhưng "mức phí phụ trung bình có thể xảy ra sẽ ở mức khoảng 50% mỗi đơn hàng". Cửa hàng dự đoán rằng ít khách hàng sẵn sàng trả phí đó khi nhận hàng, dẫn đến "một lượng lớn bưu kiện không được giao bị trả lại cho chúng tôi".
 

"Đại đa số" các doanh nghiệp trong ngành thủ công của Mỹ là các doanh nghiệp nhỏ, theo lời Glassenberg. Nhiều người dựa vào việc miễn trừ "de minimis" để đặt các đơn hàng bán buôn nhỏ nhằm mua các bộ phận cấu thành nên các bộ dụng cụ thủ công và sản phẩm thủ công. "Thực tế là chuỗi cung ứng ở Mỹ hiện tại không đủ mạnh để cung cấp những mặt hàng đó," cô tiếp tục.
 

Một số người làm thủ công sẽ tìm cách thích ứng. Glassenberg nhận thấy sự quan tâm ngày càng tăng đối với các xưởng sửa chữa và các trung tâm tái sử dụng sáng tạo, nơi bán các vật liệu thủ công đã qua sử dụng. Trong các diễn đàn trực tuyến về thuế quan, những người đan và móc len dự đoán rằng họ sẽ vượt qua cuộc chiến thương mại bằng cách sử dụng hết số len dự trữ hoặc tháo các dự án trước đây và áo len mua lại để tái sử dụng vật liệu.
 

Tuy nhiên, những chiến thuật đó bỏ qua nhiều người làm thủ công nghiệp nghiệp dư, những người chỉ muốn mua một chiếc móc len rẻ tiền và một cuộn len acrylic. Điều đó có vẻ nhỏ nhặt, nhưng thuế quan ngăn chặn tất cả các loại giao dịch tự nguyện định hình cuộc sống và văn hóa theo những cách lớn – và thường không đáng chú ý. Điều đó có nghĩa là những cửa hàng sẽ không được mở, những món quà sẽ không được làm thủ công và những sở thích sẽ không được theo đuổi. Và ngay lập tức hơn, thuế quan đang trừng phạt các chủ doanh nghiệp muốn giúp người Mỹ lấp đầy cuộc sống của họ bằng sự sáng tạo hơn.
 

"Những người chúng tôi đang điều hành cửa hàng của mình như một doanh nghiệp có lợi nhuận rất lo lắng nhưng cũng rất bực bội vì chúng tôi cảm thấy như mình không có quyền kiểm soát số phận của mình," Chadwell nói. "Có một điểm mà thuế quan sẽ khiến tất cả chúng ta phá sản bất kể chúng ta quản lý cửa hàng của mình tốt đến đâu."



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong các cố gắng hỗ trợ mới nhất để giúp khách hàng bị ảnh hưởng trong cuộc khủng hoảng COVID-19.
Sau 19 ngày tranh tài, Thế Vận Mùa Đông Bắc Kinh 2022 đã kết thúc với Lễ bế mạc vào đêm Chủ Nhật 20/2/2022 tại sân vận động Tổ Chim ở Bắc Kinh. Vận động viên từ 91 quốc gia và lãnh thổ có đại diện tham dự Thế Vận này đã vào sân diễn hành, phất cờ quốc gia, văn nghệ, chụp hình lẫn nhau trong các giờ phút cuối cùng.
Đêm chia ly, ngày sẽ tới tôi trọn đời, ngồi chép kinh làm thơ nhìn lửa ba cõi thấy vô ngã, ngộ vô sinh . Mở trang kinh, nghe tin bạn rơi tay bút, mực loang dòng bọt sóng trôi vô cùng tận như tia chớp, như hạt sương
Kính dâng Thầy Nhất Hạnh Học trò rất gần và rất xa: Vĩnh Hảo – Tâm Quang – Nói thật nhiều rồi lặng im / Làm thật nhiều rồi ngồi yên / Nói hay im: ý vô tận / Làm, không làm: tâm như nhiên
Việt Nam trở thành trạm trung chuyển của băng đảng Trung Quốc, theo lời một người TQ 31 tuổi có họ là Li khi bị bắt cóc chuyển từ TQ vượt biên giới vào VN, rồi tới Sài Gòn trước khi đưa nhập lậu sang Cam Bốt để làm "nô lệ máu" -- rút máu nạn nhân để bán.
Tại sao nói về thơ của thi sĩ Nguyễn Lương Vỵ (NLV) lại trước hết đề cập đến hai chữ “quê hương”? Vì tập thơ“Tám Câu Lục Huyền Âm” của ông, tôi chú ý thấy có nhiều hơi hướm hương quê và quê hương, qua chữ nghĩa cô đọng, rất Việt Nam, rất thơ, rất văn chương của nhà thơ. Điều đáng lưu ý là việc nỗ lực sử dụng chữ thuần Việt
COVID đã bắt đầu từ hai năm qua, đã sát hại gần 6 triệu người và vẫn tiếp tục hoành hành thế giới với các loại biến thể. Xuất phát từ một vi khuẩn nhân tạo của phòng thí nghiệm Vũ Hán hay từ một loài dơi ở miền Bắc nước Tàu mà các cuộc điều tra vẫn chưa xác định, nay lại xuất hiện vào những ngày đầu năm một loại virus mới do con người tạo ra, nguy hiểm và hậu quả tàn khốc không kém COVID-19, đang lây nhiểm khắp thế giới . Đó là sự cuồng nộ của con người biểu hiện qua các cuộc biểu tình với các đoàn xe vận tải hạng nặng hộ tống bởi các đoàn xe đủ loại đi chiếm đóng thành phố và các trục giao thông huyết mạch.
Tóm lược: ✱ The White House: Tăng cường mối quan hệ với các đối tác hàng đầu trong khu vực, bao gồm Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, Mông Cổ, New Zealand, Singapore, Đài Loan, Việt Nam và các đảo Thái Bình Dương ✱ Dept. of The Air Force: Việt Nam luôn phải đương đầu vào các tranh chấp với Trung Quốc về Biển Đông trong nhiều thập kỷ và gần đây đã trở thành một đối tác toàn diện với Hoa Kỳ ✱ DoAF: Việt Nam mong muốn Hoa Kỳ đầu tư nhiều hơn vào Đông Nam Á, tăng cường hỗ trợ ĐCSVN để giảm sự phụ thuộc vào Trung Quốc ✱ DoAF: Việt Nam mong muốn Hoa Kỳ giúp đỡ trong việc đối phó với Campuchia, quốc gia liên minh với Trung Quốc và gây lo ngại bị bao vây ✱ DoAF: Việt Nam giao tiếp với Hoa Kỳ để có quan hệ đối tác chiến lược, từ chương trình T-6 sẽ tiến đến việc mua máy bay chiến đấu F-15E hoặc F-16 tiên tiến nhất.
Tác giả Trúc Giang MN nhìn lại ba cuộc thanh trừng đẫm máu của ba Đảng Cộng sản trên thế giới: Liên Xô, Trung Hoa và Việt Nam. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Tô Vĩnh Diện là biểu tượng của anh dũng. Vì đã lấy thân mình ngáng cho khẩu đại bác nặng hai ngàn tấn không rơi xuống vực. Tuy nhiên sau giả tưởng Lê Văn Tám, dân Việt có quyền nghi hoặc: Có thật không hay chỉ là một tai nạn, một vấp ngã hay chính em bé Lê Văn Tám đã lớn lên rồi được cấp chứng minh thư tên là Tô Vĩnh Diện sinh năm 1928 ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa? Làm sao Triều đình Huế biết đặt những tên xã, huyện đậm chất Cách mạng như vậy vào năm 1928?
Tôi đến với cõi Thi Ca và Tư Tưởng của Nguyễn Lương Vỵ (NLV) bằng con đường rất tự nhiên của một độc giả yêu thơ, thường theo dõi thơ trên các tạp chí và nhất là các trang mạng văn học nghệ thuật. Còn nhớ lúc đó vào cuối năm 2012, khi tôi đang ngồi lướt mạng, tình cờ đọc được bài thơ “Hòa Âm Âm Âm Âm... ” của NLV trên một trang văn học, tôi đã rất sững sờ và rung động vì ý tứ của bài thơ rất lạ và cũng rất thâm sâu:
331 năm trước Công nguyên, ngay sau chiến thắng Gaugamèles khi tiến vào thành Babylone, đại đế Alexandre nói trước hàng quân: “Chiến thắng này cho vinh quang và tự do”. Võ Nguyên Giáp khó tuyên ngôn như vậy trước lịch sử, vì Điện Biên Phủ không đem đến tự do cho dân Việt mà ngược lại, áp đặt một chế độ tàn khốc. Tự do nào sau đấu tố phi nhân, sau Cải cách ruộng đất, nông dân chỉ có thể cày thuê cho hợp tác xã? Và tự do nào khi dân Bắc di cư rồi dân Nam chạy theo lính Cộng hòa mỗi một khi “giải phóng” vùng “tạm chiếm”? Võ Nguyên Giáp hẳn nhiên muốn giữ lại vế đầu của Alexandre đại đế: “Điện Biên Phủ là một chiến thắng vinh quang.” Tất nhiên và không ai chối cãi, vì lần đầu tiên da vàng chiến thắng da trắng và lần đầu tiên một thuộc địa thắng đế quốc. Nhưng phía sau tấm huân chương là vinh quang cay nghiệt: Đẩy cả một dân tộc vào chiến tranh, mục đích của Hồ Chí Minh là giành độc lập, thống nhất 3 kỳ, nhưng Hiệp định Genève chỉ cho Hồ Chí Minh Bắc kỳ, Nghệ Tĩnh và Quảng Bình,
Tôi có thể giữ được chủ quan về Mưa Thuận Thành hay không, sau tất cả những huyền thoại đã nghe về Hoàng Cầm? Ông là tác giả của Về Kinh Bắc, tập thơ cho đến bây giờ vẫn tiếp tục mang vầng hào quang riêng của những tác phẩm nằm lâu trong ngăn kéo mà chỉ cái tên của nó đã hứa hẹn, và hơn cả hứa hẹn: đã thiết lập hẳn một không gian tinh thần đặc trưng, là điều mà đa số các tập thơ hiện nay không làm nổi. Nhiều người sành điệu rỉ tai nhau, rằng ông là một trong số hiếm hoi những thi sĩ thực thụ còn tồn tại. Tên ông, ngay sinh thời, dường như đã được nối vào danh sách không dài lắm của những tên tuổi được mụ thời gian tính khí rất thất thường đồng ý lưu lại. Nhưng tác phẩm của Hoàng Cầm lại đến với công chúng muộn mằn, và phải chở trên lưng một quá khứ nguy hiểm.
(Robert Mullins International) Tuần này, Sở di Trú Hoa Kỳ đã công bố lời Tuyên bố sứ mệnh mới. Lời tuyên bố mới bổ túc các từ ‘tôn trọng’ và ‘hoan nghênh’. Đây là những từ đã thiếu của chính quyền Nhà Trắng trước đây, khi chính phủ kiên quyết chống đối người di dân. Lời tuyên bố mới nhấn mạnh rằng, Hoa Kỳ "là một quốc gia của sự hoan nghênh và có khả thi" đối với những người di dân, và nói rõ Hoa Kỳ là "một quốc gia của những người di dân." Chính quyền trước luôn cố gắng hạ bớt những đóng góp quý giá mà những người di dân đã đóng góp cho Hoa Kỳ. Nhưng thực tế là Hoa Kỳ đã, đang và sẽ tiếp tục là một Quốc gia của những người di dân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.