Hôm nay,  

Trump bỏ chạy, Bộ Tứ Kim Cương Chống Tàu Trở Thành Bộ 3 Ấn-Nhật-Úc Đứng giữa Mỹ-TQ

01/09/202520:21:00(Xem: 3626)
blank

Trump bỏ chạy, Bộ Tứ Kim Cương Chống Tàu Trở Thành Bộ 3 Ấn-Nhật-Úc Đứng giữa Mỹ-TQ
 

Bài viết sau đây dịch từ bài "Four legs bad, three legs better? Rescuing the Quad with an India-Japan-Australia grouping" (Bốn cẳng thì tệ, ba cẳng thì tốt hơn? Cứu Bộ Tứ Quad bằng kết hợp Ấn-Nhật-Úc) trên tạp chí The Interpreter, báo của viện nghiên cứu Lowy Institute. Tác giả là Sanchari Ghosh, ứng viên tiến sĩ tại Khoa Quan hệ Quốc tế, Đại học Jadavpur, Kolkata, Ấn Độ.
 

Ba cường quốc trung bình dân chủ có những lý do thuyết phục để xây dựng một quan hệ đối tác độc lập không phụ thuộc vào chính trị Mỹ.
 

Tờ New York Times đưa tin vào cuối tuần rằng Donald Trump đã gác lại kế hoạch tham dự hội nghị thượng đỉnh Quad tại Ấn Độ, sau cuộc trao đổi gay gắt với Thủ tướng Narendra Modi. Các tiêu đề báo chí xuất hiện từ báo cáo mới nhất này, cộng với nhiều tháng căng thẳng Mỹ-Ấn, là lời nhắc nhở về việc chính Bộ Tứ Quad vẫn bị "cầm tù" bởi sự khó lường của chính trị Mỹ. Cách tiếp cận chính sách thất thường của Trump, từ việc hoãn các hội nghị thượng đỉnh đến các đe dọa về thuế quan trừng phạt, đều có cái giá của nó.
 

Bộ Tứ luôn là một nhóm kỳ lạ, phụ thuộc vào sự cam kết của thành viên mạnh nhất, Hoa Kỳ. Trong những khoảnh khắc hội tụ, nó đã tạo ra động lực: các cuộc tập trận hải quân chung, đối thoại công nghệ, các sáng kiến chuỗi cung ứng. Nhưng trong những khoảnh khắc xao nhãng hoặc khác biệt, dù là do sự hòa giải giữa Mỹ và Trung Quốc hay những thay đổi trong lãnh đạo, Quad đã chững lại.

Thời kỳ mới nhất nhấn mạnh sự mong manh mãn tính của Quad: một nhóm có nguy cơ được định nghĩa ít bởi sự quyết tâm chung giữa bốn nền dân chủ và nhiều hơn bởi sự thay đổi tính toán của một siêu cường.
 

Bộ Ba Ấn Độ - Nhật Bản - Australia (IJA) đã bị lu mờ bởi Bộ Tứ Quad trong gần một thập niên, mặc dù có khởi đầu đầy hứa hẹn vào năm 2015 khi ba bên khởi động cuộc đối thoại tập trung vào chuỗi cung ứng, cơ sở hạ tầng và an ninh hàng hải. Nó đã tăng cường đà phát triển vào năm 2017 khi Ngoại trưởng Ấn Độ lúc đó là Subrahmanyam Jaishankar chủ trì cuộc gặp với các đồng cấp Nhật Bản và Australia để làm nổi bật những lợi ích hội tụ trong các lĩnh vực hòa bình, tăng trưởng kinh tế, an ninh hàng hải, chống khủng bố và hỗ trợ vai trò trung tâm của ASEAN trong kiến trúc khu vực.
 

Tuy nhiên, khi Bộ Tứ (Quad) trở thành chủ đạo trong câu chuyện về Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, được nâng lên thành hội nghị thượng đỉnh cấp lãnh đạo, thì bộ ba lại bị đẩy vào hậu trường.
 

Khác với Nhóm Bộ Tứ (Quad), nơi sự hiện diện áp đảo của Hoa Kỳ làm lệch hướng chương trình nghị sự, nhóm IJA dựa trên sự phân bổ lợi ích cân bằng hơn. Mỗi thành viên đều đã trực tiếp đối mặt với thực tế về sự trỗi dậy của Trung Quốc, và mỗi nước đều đã phát triển các chiến lược riêng để đối phó với sự quyết đoán của Bắc Kinh. Điều gắn kết họ là nhu cầu chung về quyền tự chủ chiến lược đối với cả Washington và Bắc Kinh.
 

Vị thế của Nhật Bản minh họa điều này rất rõ. Dưới các chính phủ kế tiếp nhau, Tokyo đã thận trọng không liên kết quá chặt chẽ với bất kỳ chiến lược ngăn chặn nào do Mỹ dẫn đầu, thay vào đó, họ thích xây dựng liên minh với các đối tác có cùng chí hướng ở châu Á. Tầm nhìn "Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương tự do và cởi mở" của Nhật Bản có trước khi Washington sử dụng thuật ngữ này, và Nhật Bản đã đầu tư mạnh vào cơ sở hạ tầng khu vực như một sự thay thế cho Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc.
 

Về phần mình, Australia đã phải chịu đựng sự ép buộc kinh tế tàn khốc từ Trung Quốc, từ thuế quan đối với rượu và lúa mạch đến các hạn chế đối với nhập cảng than. Mặc dù Canberra vẫn là đồng minh của Mỹ và đã mở rộng quan hệ quốc phòng thông qua hiệp ước AUKUS, nước này ngày càng thấy giá trị trong việc hợp tác với các đối tác Nam Á, nơi họ có thể thể hiện vai trò chủ động hơn.


 

Đối với Ấn Độ, logic của bộ ba này còn mạnh mẽ hơn nữa. Khác với Washington, vốn nhìn Quad chủ yếu qua lăng kính cạnh tranh giữa các cường quốc với Bắc Kinh, Ấn Độ lại thấy sự đồng điệu hơn với Nhật Bản và Australia – những đối tác tuy cảnh giác với Trung Quốc nhưng lại ưu tiên khả năng phục hồi, xây dựng quy tắc và ổn định khu vực hơn là đối đầu trực tiếp. Hơn nữa, mức thuế 50% của Trump đối với hàng nhập từ Ấn Độ làm nổi bật sự mong manh về cấu trúc của việc phụ thuộc vào Washington. Bộ Tứ có thể vẫn hữu ích như một nền tảng, nhưng với tư cách là trụ cột chiến lược dài hạn, nó khiến Ấn Độ dễ bị tổn thương trước sự khó lường của Mỹ.
 

Một bộ ba được khởi động lại có thể bắt đầu bằng cách tập trung vào một trong những vấn đề cấp bách nhất hiện nay: khả năng phục hồi của chuỗi cung ứng. Đại dịch Covid-19 đã phơi bày những nguy hiểm của việc quá phụ thuộc vào các mạng lưới cung ứng tập trung vào Trung Quốc. Ấn Độ, Nhật Bản và Australia đã khởi xướng Sáng kiến Khả năng phục hồi chuỗi cung ứng (SCRI: Supply Chain Resilience Initiative) vào năm 2021, nhưng nỗ lực này phần lớn đã không thành công. Hồi sinh nó có thể mang lại mục đích cụ thể cho bộ ba. Các ưu đãi phối hợp cho các ngành công nghiệp, đồng tài trợ cho các dự án cơ sở hạ tầng quan trọng và kết nối kỹ thuật số sẽ cho phép ba quốc gia xây dựng sức mạnh kinh tế độc lập với cả Trung Quốc và Hoa Kỳ.
 

An ninh hàng hải là một lĩnh vực hợp tác tự nhiên khác. Cả ba quốc gia đều phụ thuộc vào sự ổn định của các tuyến đường biển trên khắp khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Họ đã tiến hành các cuộc tập trận hải quân ở nhiều định dạng khác nhau, thường là cùng với Hải quân Hoa Kỳ. Nhưng một khuôn khổ ba bên có thể cho phép tập trung hơn vào các nỗ lực ở Ấn Độ Dương và Tây Thái Bình Dương, từ tuần tra chung đến xây dựng năng lực cho các quốc gia ven biển nhỏ hơn. Không giống như Quad, vốn không thể tránh khỏi việc bị Bắc Kinh coi là một khối chống Trung Quốc, cơ chế ba bên có thể được coi là một thỏa thuận an ninh thực tế giữa các cường quốc trung bình.
 

Cuộc gặp ba bên này cũng mang ý nghĩa biểu tượng. Vào thời điểm các cường quốc tầm trung trên khắp châu Á đang tìm cách cân bằng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, một mối quan hệ đối tác độc lập rõ ràng giữa Ấn Độ, Nhật Bản và Úc sẽ gửi đi tín hiệu rằng trật tự khu vực không hoàn toàn bị chi phối bởi sự cạnh tranh giữa các cường quốc lớn. Nó sẽ cung cấp cho các quốc gia nhỏ hơn ở Đông Nam Á và Ấn Độ Dương một ví dụ về việc xây dựng liên minh dựa trên quyền tự chủ.
 

Bộ ba không thể sánh được với sức mạnh của Quad nếu không có sự hỗ trợ từ Mỹ. Điều đó đúng nếu mục tiêu là ngăn chặn quân sự Trung Quốc. Nhưng mục đích của nhóm IJA không nhất thiết phải là răn đe theo nghĩa quân sự hẹp. Giá trị của nó nằm ở việc xây dựng khả năng phục hồi, giảm thiểu điểm yếu và định hình chương trình nghị sự khu vực theo cách mà các cường quốc trung bình có thể duy trì. Ngay cả khi Washington thay đổi hướng đi, dù là đàm phán một thỏa thuận với Bắc Kinh hay rút lui vào chủ nghĩa bảo hộ, Ấn Độ, Nhật Bản và Australia vẫn sẽ có nền tảng để xây dựng.
 

Quyết định của Trump bỏ qua hội nghị thượng đỉnh Quad ở Ấn Độ cho thấy ưu tiên của Mỹ có thể thay đổi dễ dàng như thế nào. Do đó, một liên minh ba bên bao gồm Ấn Độ, Nhật Bản và Australia mang đến cơ hội đa dạng hóa các lựa chọn của ba cường quốc trung này và xây dựng một quan hệ đối tác bền vững trong một khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương đầy bất ổn. Cuối cùng, khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương quá quan trọng để phó mặc cho những biến động của chính trị Mỹ.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu một ngày nào đó diễn ra ngày hội cho những người yêu tự do, yêu dân chủ trên đất nước Việt Nam, sẽ khó có thể nhìn thấy gương mặt của ông Trương Dũng, 65 tuổi, người vừa bị chính quyền Hà Nội kết án 6 năm tù giam...
✱ ĐS Martin: Tôi nói, tôi có cảm giác rằng nếu ông không có quyết định sớm, các tướng lãnh của ông sẽ yêu cầu ông ra đi - tôi đoán là ông ta sẽ sớm ra đi bằng cách này hay cách khác. Nếu các tướng lãnh của ông ta cho thêm vài ngày nữa - và rằng nếu ông không hành động sớm, các sự kiện sẽ ập đến với ông. ✱TT Thiệu: Cái bản văn hiệp định đó là bản văn hiệp định Hoa Kỳ bán miền Nam Việt Nam cho cộng sản – tôi nói với ông Ngoại trưởng Kissinger lúc đó nếu như ông chấp nhận bản hiệp vì lý do riêng tư tôi không biết, nể nang nhau, đổi chác nhau, đem quyền lợi sinh mạng của dân tộc miền Nam này ra bán – chớ tôi là người Việt Nam, tôi không chấp nhận - Nếu tôi không có thiện chí đàm phán thì làm sao hiệp định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973 được ký kết? Mặc dù thỏa thuận đó là một thỏa thuận què quặt, tôi phải chấp nhận nó. ✱ TT Thiệu: Người Mỹ... thất hứa, thiếu công bằng, thiếu chính nghĩa, vô nhân đạo đối với một đồng minh đang chịu đau khổ, trốn tránh trách nhiệm của một đại cường...
Dân Việt không phải là tù nhân của địa lý. Họ được thừa hưởng cả một giang sơn xinh tươi, phong phú và giầu đẹp cơ mà. Rõ ràng: họ là những tù nhân chính trị bị giam hãm trong một chế độ lười biếng, ngu tối, tham lam, thối nát, và hèn nhát nên những kẻ nắm quyền không chỉ “hưởng lợi trời cho” bằng cách bán sạch tài nguyên (cùng nhân lực) để ăn mà còn sang nhượng cả lãnh thổ, lãnh hải và biển đảo để đổi lấy quyền lợi cùng sự an thân...
Chiến dịch tranh cử tổng thống của Trump đã nhận được hơn 5 triệu đô la quyên góp trong vòng 48 giờ kể từ khi có tin Trump bị truy tố ở Manhattan, theo báo Axios đưa tin. Cố vấn cấp cao của chiến dịch tranh cử Jason Miller nói: "Có một nhóm hoàn toàn mới những người ủng hộ Trump đang nổi giận bởi những gì họ coi là cuộc đàn áp chính trị."
Vài tháng nay rất nhiều bạn bè thân hữu, và nhiều sinh viên, học trò cũ, những người đã từng ngồi chung giảng đường với Nhà Tôi điện thoại hay điện thư hỏi thăm chúng tôi nhưng chúng tôi không đủ sức khỏe cũng như thì giờ để đáp lễ từng người xin Quý Vi thông cảm và vui lòng tha lỗi. Cũng xin hết lòng cảm ơn Giáo Sư Tiến Sĩ Tr. H. Bích, người rất uyên bác văn chương kim cổ đã có nhã ý muốn nhuận sắc bài viết, nhưng biết Ông rất bận rộn nên tôi không dám làm phiền Ông.
Người hiền trí là người đã thấy, đã tin, và tinh tấn thực hành những điều tự mình chứng ngộ và chứng nghiệm, bằng cách tiến tới một cách thông tuệ và vững chãi, tiến tới mãi, buông bỏ và vượt thoát những sở tri kiến vừa đạt được, để tiến đến sự hoàn thiện nhân cách và giải thoát giác ngộ hoàn toàn như đức Phật.
Một số công tố viên gọi hồ sơ của Trump chi tiền cho cô Stormy Daniels là “thây ma,” các nhà quan sát pháp lý khác cho biết đó là một “trường hợp ngủ quên,” vì chuyện này không nóng hổi như chuyện Trump chôm hồ sơ mật về Florida, hay chuyện Trump tìm cách lật ngược phiếu bầu 2020, hay vụ Trump xúi giục bạo lực 6/1/2021.
từ cựu Tổng thống, Phản ứng về việc truy tố Trump của đại bồi thẩm đoàn Manhattan các nhà lập pháp, đồng minh, và các nhà phê bình…
Trong khi Tổng Thống Zelensky nói rằng cuộc chiến mà người dân Ukraina đổ xương máu mỗi ngày là vì dân chủ, tự do cho cả loài người – thì vào ngày 10/3/2023 GH Francis của Vatican nói rằng cuộc chiến Ukraina thúc đẩy bởi quyền lợi của một vài đế chế (empires) chứ không phải chỉ tại đế chế Nga...
Sau các nguồn tin về phán quyết của đại bồi thẩm đoàn New York trong vụ án liên quan đến cựu tổng thống Mỹ, những đồng minh chính trị của ông ta cùng các hệ thống truyền thông cánh hữu đang lên án việc buộc tội này là một vụ "bức hại chính trị" hay có sự lạm dụng quyền lực, tấn công vào đối thủ chính trị và ứng viên tổng thống. Tất nhiên điều này đang được nhóm cử tri hậu thuẫn tin và lặp lại như vậy hiện nay. Nhân vụ án này, thử tìm hiểu thêm về thủ tục tố tụng hình sự tại Mỹ được diễn ra như thế nào và nguyên tắc kiểm soát và cân bằng quyền hành (check and balance) trong sự vận hành hệ thống pháp luật hay điều hành chính phủ nói chung của nước Mỹ có dễ dàng cho phép tấn công các đối thủ chính trị và bị lạm dụng, thao túng hay không? Bài viết này được tác giả tham khảo theo các tài liệu pháp luật của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ.
Luật Sư Nguyễn Quốc Lân tuyên bố sẽ tranh cử vào chức vụ Thị Trưởng Thành Phố Garden Grove vào tháng 11 năm 2024.
Cựu luật sư của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, Joe Tacopina, nói hôm thứ Sáu rằng Trump sẽ không chấp nhận thỏa thuận nhận tội sau bản cáo trạng về một khoản thanh toán tiền bịt miệng cô Stormy Daniels hồi năm 2016. Ông nói rằng ông không biết có bao nhiêu tội danh hoặc cáo buộc là gì và bản cáo trạng nên được gỡ niêm phong "vào đầu tuần tới, có thể là thứ Ba."
NSC cho biết năm 2022 là năm thứ hai liên tiếp nước Mỹ có hơn 46,000 người thiệt mạng trong các vụ tai nạn giao thông, tương đương 126 người mỗi ngày.
Trong bài phát biểu kết thúc hội nghị thượng đỉnh kéo dài ba ngày giữa Chủ tịch nhà nước Trung quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin hôm tháng Ba vừa qua, Tập bảo Putin: “Ngay lúc này đây, chúng ta đang chứng kiến sự thay đổi chưa từng thấy trong suốt trăm năm qua, và chúng ta cùng nhau đẩy mạnh sự thay đổi ấy.” Hiển nhiên, không ai kỳ vọng Tập sang Moskva gặp Putin để thuyết phục Putin chấm dứt cuộc chiến tranh xâm lược phi chính nghĩa ở Ukraine, hầu trả lại hòa bình cho xứ sở đó. Không, không ai ngây thơ đến độ cả tin như thế. Ngược lại là đằng khác, vì Nga càng có mặt lâu dài ở Ukraine, Trung quốc càng có lợi, càng “thừa nước đục thả câu.”
Năm 1802, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig van Beethoven đã viết một bức thư đầy đau lòng gửi cho các anh em của mình, kể lại chứng bệnh điếc khiến ông phải “sống trong đọa đày” và khát khao được chết như thế nào. Nhưng Beethoven vẫn tiếp tục kiên trì chịu đựng thêm 25 năm nữa, nhờ tình yêu dành cho âm nhạc. Trong thư, ông đã cầu xin họ hãy nghiên cứu và công bố rộng rãi căn bệnh khiếm thính của mình, để “thế giới có thể hòa hoãn, cảm thông với tôi sau khi tôi lìa đời, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.