Hôm nay,  

Bị Trump áp thuế quan bầm dập, các hãng đồ gỗ nội thất từ chối dọn hãng từ VN sang Mỹ, tin rằng dân Mỹ vẫn sẽ mua bất kể thuế quan

01/10/202516:24:00(Xem: 2210)
blank 

Bị Trump áp thuế quan bầm dập, các hãng đồ gỗ nội thất từ chối dọn hãng từ VN sang Mỹ, tin rằng dân Mỹ vẫn sẽ mua bất kể thuế quan
 

Hàng gỗ nội thất từ Việt Nam bị chính phủ Trump áp thuế quan bầm dập, nhưng các công ty VN vẫn tin rằng người tiêu thụ tại Mỹ sẵn sàng gánh chịu. Bản tin sau đây là của báo Business World hôm Thứ Tư, ngày 1 tháng 10/2025, dựa vào tin Reuters, nhan đề "Staying put in Vietnam, furniture exporters bet US consumers will absorb tariff blow" viết từ Hà Nội.
 

Tập đoàn Trayton Group đã ký thỏa thuận chuyển phần lớn hoạt động sản xuất đồ nội thất từ ​​Trung Quốc sang Việt Nam một ngày sau khi Donald Trump tái đắc cử Tổng thống Mỹ. Người đứng đầu tập đoàn này cho biết mức thuế quan mới của Mỹ sẽ không thay đổi chiến lược.

Hãng sản xuất quy mô vừa này, từ chối tiết lộ doanh thu, hiện vận chuyển 70% đồ nội thất sang Mỹ, nơi ghế sofa và ghế bành của họ được bán dưới tên của các nhà bán lẻ hàng đầu hoặc với thương hiệu Simon Li của riêng họ tại các chuỗi cửa hàng lớn, bao gồm cả CostcoUS.

Hôm thứ Hai, Tổng thống Trump đã ký một văn bản áp thuế 25% đối với đồ nội thất gỗ từ ngày 14 tháng 10, mức thuế này có thể tăng lên 50% vào năm tới đối với bàn trang điểm và tủ bếp và lên 30% đối với đồ bọc lớp nệm uphol (upholstery). Trước đó, ông Trump đã nói rằng mức thuế mới sẽ có hiệu lực vào ngày 1 tháng 10.

Nhà sáng lập kiêm CEO của Trayton, Simon Lichtenberg, cho biết Trayton sẽ phải chịu mức thuế đối với mặt hàng bọc nệm, đồng thời lưu ý rằng điều này có thể thu hẹp biên lợi nhuận nhưng phần lớn sẽ được người tiêu dùng Mỹ chấp nhận, những người sẽ phải trả nhiều tiền hơn.

Việc chuyển nhà máy sang Việt Nam, nơi Trayton hiện đang gửi 50 container sang Mỹ mỗi tuần, "vẫn là một chiến lược đúng đắn", ông nói với Reuters, đồng thời lưu ý rằng thuế của Mỹ đối với hàng xuất cảng từ Trung Quốc, nơi công ty vẫn có phần lớn lực lượng lao động quốc tế hơn 1.000 người, cao hơn.

Trung Quốc vẫn là trung tâm nghiên cứu và phát triển của công ty, và công suất dự phòng tại đó có thể cho phép công ty tiếp tục sản xuất nếu Bắc Kinh giảm được thuế quan đối với hàng xuất khẩu sang Mỹ, Lichtenberg cho biết.

VIỆC DI DỜI SANG MỸ LÀ "GẦN NHƯ KHÔNG THỂ"


Trong một bài đăng hôm thứ Hai trên Truth Social, Trump cho biết: "Tôi sẽ áp đặt mức thuế quan đáng kể đối với bất kỳ quốc gia nào không sản xuất đồ nội thất tại Hoa Kỳ."

"Việc sản xuất tại Hoa Kỳ gần như là bất khả thi" vì chi phí quá cao và khó tìm được công nhân lành nghề, Lichtenberg nói, đồng thời lưu ý rằng điều đó là không thể.

Jonathan Sowter, người đứng đầu Jonathan Charles Fine Furniture, một nhà sản xuất đồ nội thất gỗ chất lượng cao, sử dụng 2.500 nhân viên lành nghề tại Việt Nam và vận chuyển khoảng 60 container mỗi tháng sang Hoa Kỳ, cho biết ông sẽ tìm cách xuất cảng nhiều hơn sang các thị trường thay thế. Ông cho biết thuế quan của Hoa Kỳ có khả năng thu hẹp biên lợi nhuận và giá cả tăng cao là điều không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, "chúng tôi không có ý định sản xuất tại Hoa Kỳ", Sowter nói thêm, đồng thời lưu ý rằng lực lượng lao động của công ty ông có tay nghề không thể sao chép được ở Mỹ.

VIỆT NAM SẼ BỊ ẢNH HƯỞNG NHẸ NHÀNG
Việc Trayton chuyển một phần lớn sản lượng xuất cảng sang Việt Nam diễn ra sau những động thái tương tự của các đối thủ cạnh tranh chính tại Trung Quốc, bao gồm Man Wah Furniture và KUKA Home, những công ty đã chuyển công suất từ ​​Trung Quốc sang nước láng giềng phía Nam trong những năm gần đây để tránh thuế quan của Hoa Kỳ.

Do đó, Việt Nam có thể đang trên đà vượt qua Trung Quốc để trở thành nơi cung cấp đồ nội thất chính cho Hoa Kỳ trong năm nay, theo dữ liệu của Hoa Kỳ.

Trong bảy tháng đầu năm nay, quốc gia Đông Nam Á này đã xuất cảng đồ nội thất trị giá gần 8,2 tỷ đô la sang Hoa Kỳ, tăng tốc từ năm 2024, trong khi xuất cảng của Trung Quốc giảm xuống còn 8,4 tỷ đô la trong cùng kỳ.

Hoa Kỳ là thị trường lớn nhất cho đồ nội thất và đồ gỗ do Việt Nam sản xuất, và đây cũng là ngành xuất cảng lớn thứ năm của Việt Nam sang nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Các nhà xuất cảng tại Việt Nam đã bị sốc khi mức thuế quan đầu tiên được công bố, nhưng Lichtenberg tỏ ra ít bi quan hơn, vì ông hy vọng các sản phẩm chất lượng cao hơn của công ty sẽ vẫn hấp dẫn đối với những người mua ít quan tâm đến chi phí.

"Người tiêu dùng không quá nhạy cảm với giá đồ nội thất vì họ chỉ mua chúng vài năm một lần", ông nói.





Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SEOUL – Truyền thông nhà nước KCNA đưa tin, Bắc Hàn đã thử hỏa tiễn ICBM Hwasong-18 mới nhất, đồng thời cho rằng đây sẽ là cốt lõi lực lượng tấn công hạt nhân của Bình Nhưỡng cũng như lời cảnh báo dành cho Hoa Kỳ và đối thủ khác, theo tin Reuters.
Milan Kundera, tác giả nổi tiếng đã viết cuốn The Unbearable Lightness of Being, đã qua đời, theo tin từ đài truyền hình Czech. Ông thọ 94 tuổi. Tác giả sinh ra ở Tiệp Khắc cũ vào năm 1929 nhưng lưu vong ở Pháp vào năm 1975 sau khi chỉ trích cuộc xâm lược Tiệp Khắc của Liên Xô vào năm 1968. Chế độ cộng sản của quê hương ông đã cấm sách của ông cho đến cuối những năm 1980, khi đó một cuộc cách mạng bất bạo động đã chấm dứt chế độ độc đảng của nhà nước.
Donald Trump khó lòng mà giữ lập trường ủng hộ Ukraine trong cuộc chiến với Nga. Trong tháng 5, ông từng tuyên bố: “Tôi muốn mọi người không phải chết nữa. Họ đang đâm đầu vào chỗ chết. Cả người Nga và người Ukraine.” Nếu tái đắc cử Tổng Thống vào năm tới, Trump sẽ kết thúc chiến tranh “trong 24 giờ.” Kết thúc bằng cách nào thì ông không nói, nhưng có vẻ như đó là lời ám chỉ sẽ ngừng viện trợ quân sự cho Ukraine và để Nga giữ lấy những gì đã chiếm được. Nếu đúng như vậy, sự trở lại của một “Trump vô pháp vô thiên” – hậm hực hơn, có tổ chức hơn và ít bị ràng buộc hơn so với nhiệm kỳ đầu tiên – sẽ là một tai họa cho Ukraine. Và không chỉ Ukraine, đó cũng có thể là một thảm họa cho Châu Âu.
Đảng nói vậy mà không phải vậy cho nên dân gian mới nói: “Đừng nghe những gì Đảng nói mà hãy nhìn kỹ những gì Đảng làm” (nói theo câu tuyên bố bất hủ của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”...
Our ancestors taught that you should learn to eat first, then learn to speak, or that when you enter the house of others, you have to follow their habits. So, when you go to an unfamiliar place, take some valuable time to ask, or keep an eye to pay attention, to emulate what people do, and you will follow. As a result, acting as "the mother of the world" is not advised…../…. Ông bà mình ngày xưa dạy rồi, học ăn xong rồi mới học nói, hay là nhập gia tùy tục. Cho nên khi đi đến chỗ nào, nơi nào lạ lạ thì mình dành chút thời gian quý báu ra để hỏi han, hay tinh mắt hơn là để ý, bắt chước người ta làm kiểu gì thì mình làm theo. Chứ để một mình một kiểu, nói theo kiểu xì tin là “mẹ thiên hạ” thì không có được.
Từ trước đến nay đã ấn hành nhiều cuốn Từ Điển Chính Tả Tiếng Việt. Biên soạn tự điển không phải là công trình sáng tạo mà chỉ là công việc tra cứu, gom góp tài liệu (tự điển) đã ấn hành rồi “hệ thống hóa” theo mẫu tự Alphabet để thực hiện. Ngày nay trên internet đã phổ biến vài cuốn tự điển nên có thể download rồi edit lại cũng dễ dàng...
Bộ Quốc phòng Đài Loan hôm thứ Ba viết trong một tuyên bố rằng 4 tàu chiến Trung Quốc đã thực hiện các cuộc tuần tra "sẵn sàng chiến đấu" gần Đài Loan hôm Thứ Ba. Bộ cũng chia sẻ rằng 34 máy bay quân sự của Trung Quốc đã được phát hiện bay gần hòn đảo này. Theo bộ trên, 29 máy bay trong số này đã "vượt qua đường trung tuyến của eo biển".
Mỗi năm, chúng tôi được đi xem triển lãm bonsai ở Orange County, địa điểm khác nhau nhưng những cây bonsai thường giống nhau. Những cây đẹp nhất hàng trăm năm ở trong phòng triển lãm không bán, nhưng nếu có bán cũng ít người có thể mua vì rất đắt. Chủ của những cây bonsai này là người yêu cây kiểng, say mê với cây kiểng và thích sống với thiên nhiên...
SEOUL – Bắc Hàn tố cáo Hoa Kỳ gửi máy bay do thám vào lãnh thổ của mình, đồng thời nói rằng “không có gì đảm bảo” họ sẽ không bắn hạ máy bay của Không quân Hoa Kỳ, theo tin từ UPI.
Trấn nhỏ Hoa Mộc Lan, ngoại thành Ất Lăng có một body shop của cha con ông John chuyên sửa, làm đồng và mua bán trao đổi xe Volkswagen cũ. Phải nói đây là một địa điểm khá đặc biệt, ít người biết, ngoại trừ nhựng người thích chơi xe cổ...
Thổ Nhĩ Kỳ đã đồng ý ‘bật đèn xanh’ cho Thụy Điển gia nhập NATO, sự thay đổi xảy ra bất ngờ chỉ vài giờ sau khi Tổng Thống Recep Tayyip Erdogan cho biết EU nên mở đường cho Ankara gia nhập khối này trước khi Quốc Hội Thổ Nhĩ Kỳ chấp thuận đề nghị của Thụy Điển gia nhập NATO, theo tin từ NYTimes.
Với cuộc tấn công của Nga tại Ukraine, vai trò của Tổ chức Minh ước Bắc Đại Tây Dương (North Atlantic Treaty Organization, NATO) như là một liên minh phòng thủ đã được thảo luận sôi nổi. Vấn đề là khối NATO, kể từ khi thành lập cho đến nay, đã có các chiến lược phát triển nào ở Đông Âu và từ khi cuộc chiến Ukraine bùng nổ thay đổi ra sao?
Còn ở giữa lòng Hà Nội (nơi được mệnh danh là “Thủ Đô Của Lương Tâm & Phẩm Giá Con Người”) thì Toán Xồm chả hề có được chút cơ hội hay cơ may nào sất, và dường như ông không có chi để lại cho đời – dù chỉ là một “đôi dép nhựa”!
Cuộc phỏng vấn được thực hiện với Linh mục Antoine Lê Ngọc Thanh, người điều hành Ban Truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn từ năm 2009-2015, nguyên thành viên Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam và hiện đang phục vụ tại giáo phận Long Xuyên, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.