Hôm nay,  

Roger Stone (phụ tá cấp cao của Trump) yêu cầu bà Machado, người đoạt giải Nobel Hòa Bình 2025, hãy tới Nhà Trắng trao lại giải thưởng cho Trump. Bi hài: Giải Nobel Hòa Bình có thể dẫn tới chiến tranh ở Venezuela

13/10/202517:40:00(Xem: 3112)
blank

Roger Stone (phụ tá cấp cao của Trump) yêu cầu bà Machado, người đoạt giải Nobel Hòa Bình 2025, hãy tới Nhà Trắng trao lại giải thưởng cho Trump. Bi hài: Giải Nobel Hòa Bình có thể dẫn tới chiến tranh ở Venezuela.
 

Roger Stone, cố vấn lâu năm của Donald Trump, đã kêu gọi người đoạt giải Nobel Hòa bình Maria Corina Machado trao lại giải thưởng cho Tổng thống.

Sau thỏa thuận ngừng bắn giữa Israel và Gaza, Stone nói với người dẫn chương trình Jack Posobiec của chương trình Real America's Voice rằng ông "không hài lòng khi Ủy ban Giải Nobel Hòa bình có trụ sở tại Na Uy quyết định trao giải thưởng cho Maria Corina Machado."
 

"Điều đúng đắn nên làm là bà Machado nên hỏi hoặc có thể nhờ Ngoại trưởng Hoa Kỳ Marco Rubio hỏi xem Tổng thống Trump có thể trao giải thưởng cho bà Machado hay không," ông nhấn mạnh. "Và sau đó bà Machado nên trao giải này lại cho Tổng thống." (Ghi chú: ý của Stone nói trên đài rằng Trump nên trao giải này cho bà Machado và rồi bà Machado trao lại cho Trump.)

"Ông ấy xứng đáng với giải thưởng này, mặc dù tôi nghĩ những kẻ cuồng tín toàn cầu hóa ở Ủy ban Giải Nobel Hòa bình có thể sẽ không trao nó cho ông ấy."
 

Bản tin Rawstory ghi lời Stone cho rằng cựu Tổng thống Barack Obama không nên nhận giải thưởng này. "Tôi thực sự nghĩ rằng tổng thống Trump xứng đáng với giải thưởng này," ông nhận xét. "Và tôi hy vọng Maria Corina Machado sẽ cân nhắc việc nhận giải và trao lại cho tổng thống Trump, trao lại cho tổng thống."

"Phải, Roger, đó là một ý tưởng tuyệt vời," Posobiec đồng tình. "Vậy nên bà ấy sẽ mang giải thưởng đến đó, và tôi đoán là ông sẽ phải mang nó đến, có lẽ ngài ấy có thể mời bà ấy đến Nhà Trắng và tổ chức lễ trao giải ở đó, đồng thời mời cả Ủy ban Nobel nữa."

Tạp chí The Nation lại phân tích qua bài viết "The Nobel Peace Prize Just Surrendered to Trump" (Giải Nobel Hòa bình vừa đầu hàng, trao cho Trump) ghi rằng: Chủ nghĩa tự luyến của Donald Trump thực sự là một lực lượng tự nhiên – một hố đen nuốt chửng mọi thứ xung quanh và không bao giờ có thể lấp đầy. Sự cần thiết của ông ta là không thể thỏa mãn: Dù có bao nhiêu lời khen ngợi nịnh bợ cũng không đủ nhiệt tình, dù có đánh bại kẻ thù chính trị đến đâu cũng không đủ hoàn toàn, và dù có đạt được thành tựu thế tục nào cũng không cho phép ông ta có một khoảnh khắc hài lòng. Giờ đây, sau hai lần đắc cử tổng thống, Trump hướng đến một giải thưởng mới, một giải thưởng càng đáng khao khát hơn vì, giống như chức danh tổng tư lệnh, nó cũng từng thuộc về Barack Obama: Giải Nobel Hòa bình.

Vào thứ Năm, tờ The Wall Street Journal đưa tin rằng Trump đã "bị ám ảnh bởi giải thưởng" và công khai vận động cho nó trong nhiều tháng, sự khao khát của ông lộ liễu đến mức "những người ủng hộ trong nước và các nhà lãnh đạo quốc tế tìm kiếm sự ưu ái của ông đã cùng ông tham gia vào một chiến dịch ồn ào." Trump tuyên bố ông xứng đáng nhận giải thưởng vì đã "giải quyết tám cuộc chiến trong vòng chín tháng". (Trong một tình tiết không ai ngạc nhiên, hóa ra điều này không đúng.) Và có tin đồn rộng rãi rằng một phần lý do Trump dàn xếp lệnh ngừng bắn giữa Israel và Hamas là để hoàn tất thỏa thuận kịp thời cho một giải thưởng vào phút cuối trong giải Nobel năm nay.

Nhưng vào thứ Sáu, Trump nhận được tin đáng thất vọng rằng ông đã bị phớt lờ. Thay vào đó, giải thưởng đã thuộc về María Corina Machado, một chính trị gia người Venezuela, người đã thách thức chế độ độc tài của tổng thống nước này, Nicolás Maduro. Một số người trong Nhà Trắng không thể giấu được sự cay đắng của họ. Giám đốc truyền thông Nhà Trắng Steven Sheung lầm bầm: "Ủy ban Nobel đã chứng minh rằng họ đặt chính trị lên trên hòa bình." Richard Grenell, đặc phái viên của Trump tại Venezuela, chế nhạo: "Giải Nobel đã chết từ nhiều năm trước rồi."
 

Những lời chế nhạo này thật thiển cận một cách đặc biệt. Mặc dù việc Trump giành giải Nobel Hòa bình sẽ là kết quả tốt nhất cho Nhà Trắng, nhưng Machado là kết quả tốt thứ hai có thể xảy ra. Đó cũng không phải là một giải thưởng an ủi nhỏ.

Trong hai tháng qua, chính quyền Trump ngày càng hung hăng hơn đối với Venezuela, liên tục tấn công các tàu của Venezuela với cáo buộc chưa được chứng minh (và không liên quan về mặt pháp lý) rằng chúng đang buôn lậu ma túy. Mọi dấu hiệu đều cho thấy Hoa Kỳ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến thay đổi chế độ. Giải Nobel Hòa bình của Machado, trớ trêu thay, lại khiến cuộc chiến đang diễn ra này có khả năng xảy ra cao hơn.

Một tiêu đề của tờ New York Times đã nắm bắt được sự mỉa mai: "Người đoạt giải Nobel Hòa bình đã ủng hộ các hành động quân sự của Trump ở Caribbean." Thêm vào khẩu hiệu nổi tiếng của Orwell "Chiến tranh là hòa bình", giờ đây chúng ta có thể thêm một biến thể mới: "Giải thưởng Hòa bình biện minh cho chiến tranh."
 

Giải thưởng Nobel của Machado có thể được coi là cả sản phẩm của ngoại giao chính quyền Trump và là tín hiệu bật đèn xanh cho chiến tranh. Mùa thu năm ngoái, Ngoại trưởng của Trump, Marco Rubio, khi đó là thượng nghị sĩ, đã ký một bức thư đề cử Machado cho Giải Nobel Hòa bình. Bức thư được ký bởi bảy nhà lập pháp Đảng Cộng hòa, bao gồm Michael Waltz, người hiện là đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc sau một nhiệm kỳ ngắn ngủi và đầy tranh cãi làm cố vấn an ninh quốc gia cho Trump. Những người Cộng hòa này ủng hộ Machado vì bà về cơ bản chia sẻ tầm nhìn của họ về phản cách mạng và khôi phục chủ nghĩa tự do mới ở Venezuela. Trong số các chính sách khác, bà Machado cam kết tư nhân hóa trữ lượng dầu khổng lồ của quốc gia.
 

Sau khi giành giải thưởng, Machado đã khéo léo đăng lên mạng xã hội X rằng bà muốn "dành giải thưởng này cho người dân Venezuela đang chịu khổ và cho Tổng thống Trump vì sự ủng hộ quyết định của ông đối với sự nghiệp của chúng tôi!" Phát biểu trên Fox News hôm thứ Sáu, Machado cho biết Trump "xứng đáng" nhận giải thưởng này vì những nỗ lực tự nhận của ông trong việc chấm dứt tám cuộc chiến và bảo vệ nền dân chủ ở Venezuela.
 

Cách thúc đẩy dân chủ của Machado, vốn phụ thuộc vào sự can thiệp quân sự của Mỹ, đáng bị hoài nghi. Phát biểu trên Democracy Now! vào thứ Sáu, nhà sử học Yale Greg Grandin mô tả việc bà giành giải Nobel là "một lựa chọn thực sự gây sốc". Grandin lưu ý rằng Machado đã ủng hộ cuộc đảo chính chống lại Tổng thống Hugo Chávez được bầu cử dân chủ vào năm 2002. Quan điểm cứng rắn của bà về các vấn đề kinh tế đã vừa cản trở vừa chia rẽ liên minh chống Maduro. Và việc bà ca ngợi cả vụ đánh bom các tàu Venezuela lẫn hoan nghênh sự can thiệp thêm của Mỹ vào Venezuela có khả năng sẽ củng cố quyền lực của Maduro, vì điều đó chứng minh cho tuyên bố của ông Maduro rằng phe đối lập toàn là tay sai của Mỹ. Grandin cũng chỉ ra rằng nếu ủy ban Nobel muốn hợp pháp hóa phe đối lập chống Maduro, họ có thể trao giải cho các nhà lãnh đạo nữ quyền vừa chỉ trích chế độ vừa phản đối sự can thiệp của Mỹ.

Ngoài việc tìm kiếm sự ủng hộ của Trump, bà Machado còn nhiều lần tìm kiếm liên minh với các nhà lãnh đạo độc tài như El Nayib Bukele của El Salvador, Jair Bolsonaro của Brazil và Benjamin Netanyahu của Israel. Vào tháng 2, bà đã tham gia trực tuyến một hội nghị ở Madrid có tên là "Những người yêu nước châu Âu", một cuộc họp của các nhóm cực hữu mang đậm tính phân biệt chủng tộc.
 

Nguy cơ từ chiến thắng của Machado là giờ đây bà có thể dùng uy tín của mình với tư cách người đoạt giải Nobel Hòa bình để tổ chức sự ủng hộ của dư luận cho một cuộc chiến thay đổi chế độ. Đáng chú ý, việc trao giải đã nhận được lời khen ngợi từ Barack Obama và trên các trang của The Washington Post. Những người tự do trung dung, vốn đã miễn cưỡng chỉ trích chiến dịch ném bom của Trump nhằm vào các ghe tàu Venezuela, có khả năng sẽ còn e dè hơn nữa vào lúc này. Giống như cuộc xâm lược Iraq của George W. Bush, một sự đồng thuận lưỡng đảng có thể ủng hộ việc thay đổi chế độ ở Venezuela. Sự chấp thuận của Giải Nobel Hòa bình sẽ khiến một cuộc chiến như vậy có khả năng xảy ra hơn.
 

Giải Nobel Hòa bình của Machado nằm trong một xu hướng lớn hơn là giới tinh hoa châu Âu liên kết với chính sách đối ngoại của Trump. Bài hùng biện "Nước Mỹ trên hết" của Trump và các mối đe dọa chiến tranh thương mại dường như đã khiến các đồng minh NATO sợ hãi. Về lý thuyết, nỗi sợ này có thể đã khiến giai cấp thống trị châu Âu hướng tới một chính sách đối ngoại độc lập hơn, hậu Mỹ. Trên thực tế, người châu Âu đã chọn thay vào đó là nịnh bợ hết mức có thể với hy vọng giành được sự ưu ái của Trump.

Như Martin Sandu đã lưu ý trên tờ Financial Times vào tháng 8, khi Trump trở lại Nhà Trắng, các nhà lãnh đạo châu Âu dường như không chắc chắn về cách đối phó với ông ta. Đến lúc này, lựa chọn chiến lược của họ đã rõ ràng. Đó là sự hòa giải hơn là đối đầu, đi kèm với những lời hùng biện nịnh bợ, ồn ào ca ngợi khả năng kiến tạo hòa bình và đàm phán của Trump. Câu hỏi là liệu sự mất đi lòng tự trọng có đáng giá hay không. Hãy nói chuyện với những người thân cận với quá trình ra quyết định, và câu trả lời chung là "không ai ở đây ngây thơ cả". Thay vào đó, lời kêu gọi là chủ nghĩa thực dụng.
 

Về hết vấn đề này đến vấn đề khác, dù là thương mại hay chi tiêu quân sự, các nhà lãnh đạo châu Âu đều nhượng bộ trước Trump. Chính sách phục tùng này đã không có tác dụng mong muốn là điều tiết Trump. Thay vào đó, nó chỉ khiến hắn thêm táo bạo, bởi vì khát khao thể hiện sự thống trị của Trump là vô hạn. Nếu Trump vội vã lao vào một cuộc chiến khác, các đồng minh châu Âu sẽ là những đồng phạm sẵn sàng của ông ta.

Trump thật ngốc nghếch khi nghĩ rằng ông cần phải giành giải Nobel Hòa bình. Trump có tất cả quyền lực và vinh quang mà Trump muốn, bởi vì những người về mặt lý thuyết có thể ngăn cản Trump đều đã quyết định đầu hàng.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những người tin vào thuyết âm mưu QAnon rằng Trump sẽ đăng quang vào Bạch Ốc trong tháng 8/2021 đã la hoảng thất vọng sau khi Trump loan báo sẽ đi vận động lưu diễn tháng 12/2021 cùng với Bill O'Reilly (cựu bình luận gia Fox News): vậy là tháng 8 không vào Bạch Ốc sao, theo tin của báo Newsweek.
Ebrahim Raisi, trưởng ngành tư pháp cứng rắn với hồ sơ nhân quyền tàn bạo, sẽ là tổng thống kế tiếp của Iran theo sau chiến thắng của ông trong cuộc bầu cử không có cạnh tranh mà cả nước đứng ngoài, theo CNN tường thuật hôm Thứ Bảy, 19 tháng 6 năm 2021. Raisi, người chống Tây Phương từ lâu và là đồng minh thân cận của Lãnh Đạo Tối Cao Ayatollah Ali Khamenei, đã chiến thắng trong một cuộc bầu cử chứng kiến tất cả đối thủ quan trọng của ông đã bị cản trở ra tranh cử.
Đất nước Nam Mỹ này, chiếm một nửa dân số của đại lục, đang bị tiêu diệt bởi vi khuẩn. Hôm 18 tháng 6 chỉ riêng Brazil chiếm gần 1/3 số tử vong vì Covid-19 trên toàn thế giới, theo Our World in Data – số liệu mà các chuyên gia cảnh báo là đang gia tăng nhanh khi vi khuẩn lây lan không kiểm soát trên khắp nước này. 500,000 người chết là cao gấp đôi 6 tháng trước, dấu hiệu số người chết đang leo thang, theo các chuyên gia.
Gần 60 Dân Biểu Dân Chủ tại Hạ Viện đang kêu gọi các giám mục Công Giáo ngưng “vũ khí hóa” của Lễ Ban Thánh Lễ và thúc giục họ ngừng tấn công Dân Chủ là những người ủng hộ việc phá thai là không xứng đáng với bí tích Thánh Thể, theo bản tin của Fox News tường thuật hôm Thứ Bảy, 19 tháng 6 năm 2021.
Khi tịnh tâm chiêm quán Mạn Đà La mới thấy đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật Phật Giáo độc đáo mà còn là một phương thức tu tập Giới, Định, và Tuệ viên mãn, bởi vì người chiêm ngưỡng Mạn Đà La nếu không ở trong trạng trái an tịnh của thân tâm (giới và định) và nếu không nhìn tỉ mỉ (tuệ) thì không thể cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt trần của nó. Khi nhìn sâu vào từng đường nét, màu sắc và cách phối trí toàn diện của Mạn Đà La, chúng ta sẽ thấy được sự hiện hữu vi tế và vi diệu của từng hạt cát rất nhỏ nằm chỉnh tề trong ngôi vị bất khả chuyển dịch của chúng để phô diễn sự bao dung vô hạn của lòng từ bi và sự rực sáng phân minh của trí tuệ siêu việt của Đức Phật và chư vị Đại Bồ Tát.
Vào ngày 14 tháng 6 vừa qua, Thượng Nghị Sĩ Thomas J. Umberg đã đệ trình và thông qua trước Thượng viện Quốc Hội SCR 3 công nhận và vinh danh Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Chánh án David B. Cohen của Tòa Tối Cao tiểu bang New York đã ấn định ngày tranh luận đối với các đơn xin hủy đơn kiện do công ty Smartmatic đòi bồi thường 2.7 đôla từ các người bị kiện -- đài Fox News, Rudy Giuliani, Maria Bartiromo, Sidney Powell, Lou Dobbs và Jeanine Pirro --- vì những người bị kiện bịa đặt để vu khống công ty từ cuộc bầu cử 2020.
Ba mươi phần trăm (30%) cử tri Cộng Hòa nói rằng họ tin cựu Tổng Thống Trump sẽ “có khả năng” được phục hồi chức vụ trong năm nay, theo thăm dò mới của Hill-HarrisX cho thấy qua bản tin của The Hill hôm Thứ Sáu, 18 tháng 6 năm 2021. Các kết quả là tương tự với thăm dò khác từ Politico-Morning Consult được công bố trong tháng này cho thấy gần ba phần mười (3/10) người Mỹ tin Trump sẽ được phục hồi chức vụ.
Tổng Thống Joe Biden hôm Thứ Sáu, 18 tháng 6 năm 2021, đã tăng gấp đôi kêu gọi của chính phủ của ông đối với người Mỹ để đi chích ngừa chống lại Covid-19 càng nhanh càng tốt, cảnh báo rằng biến thể mới delta lây lan nhanh có vẻ “đặc biệt nguy hiểm” đối với giới trẻ, theo bản tin của CNBC tường thuật hôm Thứ Sáu.
Biden, một người cổ võ quyền phá thai là tổng thống Hoa Kỳ Công Giáo đầu tiên trong gần 60 năm, là tổng thống có niềm tin tôn giáo cởi mở nhất kể từ thời Jimmy Carter. Hành động này được thúc đẩy bởi cánh cực kỳ bảo thủ của Giáo Hội Công Giáo. Được hỏi vào cuối bài phát biểu hồi xế trưa Thứ Sáu tại Bạch Ốc về cuộc bỏ phiếu, Biden trả lời rằng, “Đó là vấn đề riêng tư và tôi không nghĩ nó sẽ xảy ra.” Pew thăm dò cho thấy hơn một nửa tín đồ Công Giáo Hoa Kỳ ủng hộ quyền phá thai và hầu hết tín đồ Công Giáo Mỹ không tin Biden nên bị từ chối sự hiệp thông.
Chính quyền CSVN đã thực sự thò bàn tay sắt của mình vào mạng xã hội khi vào ngày 17 tháng 6 năm 2021 đã đưa ra cái gọi là “bộ quy tắc ứng xử trên mạng xã hội,” mà thực chất chỉ là đưa ra các phương cách để kiểm soát chặc chẽ hơn mạng xã hội vốn lâu nay tuột khỏi vòng kiểm soát của chế độ, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm Thứ Sáu.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Để có thể giao thiệp trở lại có thể mang nhiệt huyết và cảm giác của sự bình thường – nhưng cũng có thể gia tăng sự lo lắng cách mà cơ thể của bạn có thể đã thay đổi.Tôi là một nhà tâm lý học là người đã nghiên cứu cơ thể trên 20 năm, và tôi đã nhìn thấy cách mà đại dịch Covid-19 đã có thể ảnh hưởng tới sức khỏe và cuộc sống hạnh phúc trong nhiều cách, gồm cơ thể. Các phòng tập thể dục bị đóng cửa. Các cách thức tự chăm sóc có thể đã giảm xuống do căng thẳng và khó khăn như việc học tại nhà và tài chánh căng thẳng chồng chất. Đại dịch cũng lấy đi cách chính mà con người đối phó: sự ủng hộ xã hội thông qua giao tiếp bằng cơ thể vật lý. Căng thẳng đại dịch khiến nhiều người chuyển sang các cơ chế đối phó khác, với một số người bị tổn hại sức khỏe thể xác và tinh thần. Trong một nghiên cứu đối với 5,469 người lớn tại Úc, 35% báo cáo ăn uống không đều độ, hay ăn nhiều thực phẩm trong một thời gian ngắn, vì cuộc sống thời đại dịch. Trong nghiên cứu khác đối với 365 người lớn tại Ý


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.