Hôm nay,  

Thiền Phật Giáo vào nhà thờ Mỹ

31/12/202510:06:00(Xem: 887)

Thiền Phật Giáo vào nhà thờ Mỹ
 

Tác giả: Luis Andres Henao và Deepa Bharath

Dịch giả: Nguyên Giác
 

Bài viết sau đây cho thấy một số phương pháp Thiền của Phật giáo đang được sử dụng tại nhiều cộng đoàn tôn giáo Hoa Kỳ. Bài viết của hai tác giả Luis Andres Henao và Deepa Bharath trên thông tấn AP ngày 29/12/2025, nhan đề "Ancient meditation practices find new life in modern religious communities across America" (Các phương pháp thiền định cổ xưa tìm thấy sức sống mới trong các cộng đồng tôn giáo hiện đại trên khắp Hoa Kỳ). Sau đây là bản dịch toàn văn.
 
blank        Ngồi Thiền ở một công viên Hoa Kỳ. (Hình do AI Gemini tạo ra).

Vào hầu hết các tối thứ Hai, thánh đường của Nhà thờ All Saints Episcopal Church (Nhà thờ Giám nhiệm All Saints, thuộc hệ thống Anh giáo) — với trần nhà hình vòm, mái vòm bằng đá và cửa sổ kính màu — biến đổi một cách liền mạch thành một không gian tĩnh lặng để lắng tâm, chiêm nghiệm.

Chính tại nhà thờ theo kiến ​​trúc Gothic Revival ở thành phố Pasadena, California, bà Betty Cole, một người thực hành Thiền Tông, Zen Buddhism, lâu năm và là một tín đồ Hội thánh Giám nhiệm Episcopalian, hướng dẫn một nhóm liên tôn hàng tuần thực hành thiền ngồi và thiền đi bộ. Nhóm này đã phát triển thành một “cộng đồng tĩnh lặng” kể từ khi bà bắt đầu thành lập vào năm 2001, theo bà Cole cho biết.

“Đó chủ yếu là những người không thực sự hứng thú với nghi lễ, sự trang trọng và âm nhạc của nhà thờ, nhưng lại thích tòa nhà, sự tĩnh lặng của nhà nguyện và cảm giác được khuyến khích và có trách nhiệm trong sự tĩnh lặng chung đó,” theo lời bà nói.
 

Các giáo đoàn Cơ đốc giáo, Do Thái giáo và các tôn giáo khác trên khắp nước Mỹ trong những năm gần đây đã giới thiệu các phương pháp thiền định từ các tôn giáo phương Đông như Phật giáo và Ấn Độ giáo, hoặc khôi phục lại các phương pháp thiền định cổ xưa trong truyền thống tôn giáo của riêng họ, hiện được điều chỉnh cho phù hợp với nhu cầu của một thế giới hiện đại nhịp độ nhanh.

Trong khi những người thực hành lâu năm như bà Cole nói rằng những phương pháp thiền định này vốn mang tính tâm linh hoặc tôn giáo, họ nhận ra rằng sức khỏe tinh thần và lợi ích xã hội là những thuộc tính bổ sung.
 

Trong một số không gian tôn giáo sâu sắc, thiền định đã bị coi thường như một con đường dẫn đến ma quỷ; trong một số nhóm người thế tục, thiền định bị bài bác như một sự mê tín. Những người hoài nghi bày tỏ lo ngại về việc chiếm đoạt văn hóa, đặc biệt là trong những trường hợp các phương pháp phương Đông được tiếp thị như những phương pháp tự cải thiện bản thân hợp thời.

Nhưng trên toàn quốc, ngày càng nhiều người — cả những người đang theo tôn giáo và đang ở ngoài các tôn giáo — dường như đang thể hiện sự quan tâm nhiều hơn đến những phương pháp này. Ngày càng nhiều nhà thờ khuyến khích nhiều phương pháp thiền định khác nhau.
 

-- Kết nối với các phương pháp cổ xưa

Những giọng nói tụng niệm chữ “Om” — một âm thanh thiêng liêng trong một số tôn giáo phương Đông — hòa quyện với âm thanh của chuông thiền, đàn piano và các nhạc cụ khác trong buổi thiền định được tổ chức tại một nhà nguyện của trường đại học thuộc nhóm Ivy League. Một giáo sĩ Do Thái hướng dẫn buổi thiền định và dạy pháp thiền hơi thở trực tuyến trong khi dựa vào kinh thánh Do Thái. Trong thánh đường của một giáo đoàn Unitarian Universalist (Phổ độ Nhất vị luận), một cộng đoàn tập họp để nghiên cứu Phật pháp và được bao bọc trong thực hành thiền định bằng âm thanh.

Trong suốt nhiều thế kỷ, thiền định đã phổ biến trong Phật giáo, nơi mục tiêu là trở nên giác ngộ khi học theo Đức Phật, và trong Ấn Độ giáo, trong đó thực hành tâm linh cổ xưa của yoga bắt nguồn từ đó. Các thực hành thiền định và chiêm nghiệm trong nhiều tôn giáo đều hướng đến việc tìm kiếm sự kết nối trực tiếp với Nguyên lý Tối cao. Điều đó bao gồm các "Desert Fathers and Mothers" (Giáo phụ và Giáo mẫu Sa mạc) – những người khổ hạnh Cơ đốc giáo thời kỳ đầu, những người thực hành một hình thức thiền định tập trung vào sự tĩnh lặng ở sa mạc Ai Cập. Nó cũng bao gồm các kỹ thuật thiền định Kabbalah và Hasidic trong truyền thống Do Thái giáo, và các vũ điệu xoay tròn của các tu sĩ Sufi, một phong trào thần bí trong Hồi giáo.

“Sự hồi sinh tiếp theo mà chúng ta đang chứng kiến ​​hiện nay là mọi người đang chuyển từ việc nói ‘Tôi sẽ thực hành một truyền thống tôn giáo’ sang ‘Tôi sẵn sàng thực hiện một số pháp hành tồn tại trong các truyền thống đó’”, theo lời Lodro Rinzler, một giáo thọ Phật giáo và tác giả cuốn sách “The Buddha Walks into a Bar” (“Đức Phật bước vào quán bar”) cho biết.

Đối với những người khác, Rinzler nói, điều đó đã giúp khơi dậy lại sự kết nối với tôn giáo của chính họ và các pháp hành thiền định cổ xưa, ít được biết đến hơn.

“Một số pháp hành đã bị tách rời và tồn tại độc lập giờ đây đang quay trở lại dưới những chiếc dù chung”, ông nói. “Mọi người sau đó bị thu hút bởi những truyền thống mà họ luôn là một phần của nó.”
 

-- Hồi phục thiền định bắt nguồn từ truyền thống Do Thái

Đó là trường hợp của Or HaLev – Center for Jewish Spirituality and Meditation (Or HaLev –Trung tâm Tâm linh và Thiền định Do Thái giáo). Được thành lập từ năm 2011 bởi giáo sĩ James Jacobson-Maisels, trung tâm này tìm cách giúp mọi người tiếp cận với thực hành thiền định bắt nguồn từ truyền thống Do Thái.

“Chúng tôi đang mang thiền định và hiểu biết Hasidic đến với khán giả đương đại”, Jacobson-Maisels nói. “Chúng tôi cũng đang tích hợp điều đó với các truyền thống phương Đông đã đến từ phương Tây.”

Ông nói, những thực hành thiền định này ít được biết đến hơn, chủ yếu là do ảnh hưởng của thời hiện đại và Holocaust, cuộc trấn áp đã phá hủy nhiều cộng đồng và các giáo viên đang bảo tồn những truyền thống này.

“Là một phần của sự hòa nhập của người Do Thái vào thế giới hiện đại, nhiều phần của truyền thống thần bí đã bị từ chối hoặc gạt bỏ vì chúng được coi là không thể chấp nhận được, phi lý, không phù hợp với thế giới hiện đại”, ông nói.

“Kabbalah là mô hình thần học chiếm ưu thế nhất trong Do Thái giáo. Nhưng sau thời hiện đại, nó thực sự đã bị đẩy sang một bên”, ông nói. “Giờ đây, nó lại đang trải qua một sự hồi sinh.”
 

-- Thiền định âm nhạc tại nhà nguyện đại học

Nhiều người đã tập trung tại Nhà nguyện Đại học Princeton để tham dự các sự kiện thiền định bao gồm nhạc thính phòng, các bài tập thiền hơi thở và tụng kinh.

“Phản hồi mà tôi nhận được chủ yếu là mọi người nói, ‘Tôi muốn làm điều đó một lần nữa. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi cảm thấy bất cứ điều gì đã xảy ra, tôi cần nhiều hơn nữa,’” theo lời Hope Littwin, một nhà soạn nhạc, người hướng dẫn các nghi lễ âm nhạc cho các buổi thiền định, cho biết.

“Mọi người nhận thấy phẩm chất huyền bí và cảm thấy được thay đổi bởi nó,” Littwin, người đang theo học tiến sĩ về sáng tác âm nhạc tại Princeton, nói.

Nhà nguyện kiểu Gothic không thuộc giáo phái nào của trường đại học này tổ chức các buổi hòa nhạc, đám cưới và các buổi lễ liên tôn giáo trong suốt năm học.

“Những người thuộc các tôn giáo khác nhau, và thậm chí cả những người không theo tôn giáo nào… đều kết nối với thiền định bởi vì thiền định giúp chúng ta kết nối với một điều gì đó phổ quát, sâu sắc hơn cả hệ thống tín ngưỡng hay giáo lý,” theo lời A.J. Alvarez, một giáo thọ về thiền định, cho biết.
 

-- Thiền Phật giáo tại một giáo đoàn Unitarian Universalist

Thiền định cũng đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống tâm linh tại All Souls NYC, một giáo đoàn Unitarian Universalist tại thành phố New York.

Khi Mục sư Pamela Patton, một người theo chủ nghĩa Unitarian và theo Phật giáo, bắt đầu chương trình Chánh niệm, Thiền định, Phật giáo (Mindfulness, Meditation, Buddhism program) vào năm 2016, bà không chắc chắn chương trình sẽ được đón nhận như thế nào.

Tuy nhiên, trong một thập niên, nó đã phát triển thành một cộng đồng khoảng 800 thành viên đang tham học từ các giáo thọ thuộc các dòng Phật giáo khác nhau.

Phong trào tôn giáo Unitarian Universalist chào đón những người có tín ngưỡng tâm linh đa dạng. Về chương trình của mình, Patton nói, “Nó đã mang lại rất nhiều điều cho cộng đồng của chúng tôi.”
 

-- Sufi và yoga

Omid Safi, giáo sư tôn giáo tại Đại học Duke, người tổ chức các chuyến du lịch và khóa tu thiền Sufi, cho biết ông thấy những người Hồi giáo trẻ tuổi thực hành yoga, chánh niệm và các bài tập thiền hơi thở, những người đang tìm cách tích hợp chúng với bản sắc tôn giáo của họ. Ông nói rằng điều đó xuất phát từ sự nhận thức rằng Hồi giáo có truyền thống riêng của mình, có từ hơn 1.000 năm trước, được phát triển trong sự đối thoại với các truyền thống Ấn Độ giáo và Phật giáo.

Safi nói về một thực hành Sufi cơ bản là hướng hơi thở vào các trung tâm nhận thức tinh tế trong cơ thể con người được gọi là “lataif” — tương tự như các luân xa trong yoga — nhưng với một sự khác biệt quan trọng.

“Trong mô hình Sufi, đó là một mô hình xoay tròn trong cảnh quan nội tâm của bạn và đi vào trái tim bạn,” ông nói. “Đó không phải là sự siêu việt thuần túy, mà là sự cân bằng giữa đất và trời.” Theo ông Safi, thiền định theo truyền thống không được thực hiện trong các nhà thờ Hồi giáo, mà thường ở những nơi gần đó, có thể với một giáo thọ Hồi giáo hướng dẫn một buổi thiền định kết hợp thơ ca và âm nhạc.

Trong truyền thống Sufi, âm nhạc là “âm thanh của sự chuyển động của các thiên thể”, ông nói thêm. “Âm nhạc vô hình, nhưng bạn cảm nhận được nó trong trái tim. Thơ ca nói bằng ngôn ngữ biểu tượng. Những trải nghiệm tâm linh mà chúng ta có cũng tương tự như vậy.”
 

-- Các thực hành thiền định trong Công giáo

Susan Stabile, một người hướng dẫn tâm linh, người dẫn dắt các khóa thiền định trên khắp cả nước, cho biết các giáo xứ Công giáo đang chứng kiến ​​sự hồi sinh của các thực hành chiêm nghiệm tĩnh tâm (contemplative), bao gồm cả thiền định (meditation). Lớn lên trong gia đình Công giáo, Stabile trở thành Phật tử ở độ tuổi 20s và sống như một nữ tu trong vài năm ở châu Á. Bà trở lại với Công giáo sau khi kết hôn và sinh con. Stabile nói rằng Phật giáo đã giúp bà hiểu rõ hơn về đức tin Kitô giáo của mình.

“Một số người trong truyền thống Công giáo nghi ngờ một số thực hành thiền định này, chẳng hạn như cầu nguyện tĩnh tâm,” bà nói, đề cập đến một hình thức cầu nguyện thầm lặng được phát triển vào những năm 1970s bởi các tu sĩ Công giáo như một cách để làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Chúa.

Bà cho biết điều đó là do nhiều Kitô hữu không biết rằng các ẩn sĩ Kitô giáo thời kỳ đầu đã phát triển những thực hành này.

“Tôi không biết điều đó có trong truyền thống của chính mình,” bà nói. “Không ai từng nói với tôi về điều đó.”

Stabile nói rằng bà đang thấy nhiều người muốn có trải nghiệm sâu sắc hơn và mong muốn tìm hiểu về chủ nghĩa thần bí (mysticism).

“Tôi hy vọng rằng nhiều người sẽ cho phép bản thân được biến đổi,” bà nói. “Để sống trọn vẹn hơn trong sự sáng tạo và hình ảnh giống như Chúa.”




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phàm ở đời, ai ai cũng đều muốn mình có được nhiều điều tốt lành cũng như nhiều tiền nhiều bạc, mà càng nhiều chừng nào thì càng tốt và càng sướng chừng đó, phải không các bạn? Bởi vậy cho nên, hễ gặp nhau vào những dịp lễ lớn như Tết, thì người ta hay chúc cho nhau những câu như:“an khang thịnh vượng”, “tấn tài tấn lộc”, “làm ăn phát tài”, “tiền vô như nước ra như keo” vân vân. Tóm lại trong chúng ta, ai cũng đều mong muốn có được cuộc sống thật sự hạnh-phúc!
Nhìn lại trên 3 năm vừa qua được ghi nhận Mỹ càng ngày xung đột với Trung Cộng mà có lẽ cao điểm là trong tháng qua. Quả thực vậy cả 2 bên đã không còn coi nhau như là đối tượng hợp tác thân thiết như trong thời kỳ TT Obama mà nay càng ngày càng công khai chống nhau kịch liệt trên mọi phương diện, nếu hoàn cảnh cho phép!.
Trong ký ức thơ ấu của tôi, Đà Lạt không phải là nơi có nhiều chim chóc. Ngoài những bầy sẻ ríu rít đón chào nắng sớm trên mái ngói, và những đàn én bay lượn khắp nơi vào lúc hoàng hôn – thỉnh thoảng – tôi mới nhìn thấy vài chú sáo lò cò giữa sân trường vắng, hay một con chàng làng lẻ loi (và trầm ngâm) trên cọc hàng rào. Chào mào tuy hơi nhiều nhưng chỉ ồn ào tụ họp, giữa những cành lá rậm ri, khi đã vào hè và trái mai (anh đào) cũng đà chín mọng. Họa hoằn mới thấy được thấy đôi ba con chim lạ, đỏ/vàng rực rỡ (chả biết tên chi) xa tít trên những cành cây cao ngất, giữa đồi thông vi vút.
Theo Báo cáo của Tổng Y sĩ Hoa Kỳ, hút thuốc làm suy yếu hệ thống miễn dịch do đó khiến cơ thể khó chống lại dịch bệnh hơn. Trong một điếu thuốc có hơn 7000 loại hóa chất và 70 loại trong số đó có thể gây ung thư. Khói từ thuốc lá hoặc hơi phun từ các thiết bị vape tấn công phần trên của hệ thống hô hấp một cách tương tự như con vi-rút Corona. Đối với những người có hệ thống hô hấp đã bị suy yếu do hút thuốc hoặc dùng vape, họ có thể bị các triệu chứng COVID-19 nghiêm trọng hơn nếu bị nhiễm vi-rút này.
Thống Kê Dân Số 2020 đang diễn ra đúng tiến độ với hơn 60 phần trăm các hộ gia đình tại Hoa Kỳ đã trả lời bản câu hỏi trắc nghiệm – đó là gần 89 triệu lượt trả lời. Các nỗ lực đang được thực hiện để có được việc đếm chính xác các cộng đồng đa dạng của đất nước của chúng ta.
Hôm Thứ Sáu, 29 tháng 5, Tổng Thống Donald Trump đã phát động một cuộc tấn công dữ dội vào Bắc Kinh, nêu ra những hành vi sai trái từ gián điệp đến vi phạm các quyền tự do của Hồng Kông, và tuyên bố một loạt các biện pháp trả đũa sẽ đẩy mối quan hệ Mỹ-Trung vào khủng hoảng sâu hơn, theo CNN cho biết. "Họ đã xé toạc Hoa Kỳ như chưa có ai từng làm trước đây," theo ông Trump nói về Trung Quốc, khi ông tuyên bố cách Bắc Kinh đã "đột kích các nhà máy của chúng ta" và "rút ruột" ngành công nghiệp Mỹ, chọn Bắc Kinh như một lá cờ trung tâm chạy đua trong những tháng còn lại của chiến dịch tái tranh cử của ông.
Thống Đốc California Gavin Newsom sẽ đưa ra các hướng dẫn trong tuần tới để có thể cho phép một số quận tiến tới Giai Đoạn 3 của kế hoạch tái mở cửa của tiểu bang, theo Newsom cho biết trong cuộc họp báo hôm Thứ Sáu, 29 tháng 5. Các hướng dẫn sẽ gồm “những nơi làm việc có nguy cơ cao” như các rạp chiếu phim. Thống đốc cho biết tùy theo các điều kiện địa phương sẽ hướng dẫn quận có thể đi vào giai đoạn kế tiếp hay không.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Sáu, 29 tháng 5 năm 2020 tuyên bố Hoa Kỳ rút khỏi Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) – một hành động bất ngờ có thể phá hoại việc đối phó vi khuẩn corona trên toàn cầu và làm cho tổ chức này thêm khó khăn để dập tắt những mối đe dọa bệnh tật khác. Trump đã chỉ trích cơ quan y tế Liên Hiệp Quốc này vì thất bại trong việc lên tiếng cảnh báo nhanh chóng khi vi khuẩn corona đã trỗi dậy và cáo buộc tổ chức này đã giúp TQ che đậy mối đe dọa mà nó bày ra. “Vô số sinh mạng đã bị lấy đi và khó khăn kinh tế sâu rộng đã bị gây ra cho toàn cầu,” theo ông Trump cho biết trong một thông báo từ Bạch Ốc.
Một trạm cảnh sát tại Minneapolis đã bị đốt cháy vào tối Thứ Năm, 28 tháng 5, khi những người biểu tình tiếp tục tuần hành phản đối cái chết của người đàn ông da đen có tên George Flyod. Flyod, 46 tuổi, chết hôm Thứ Hai sau khi một cảnh sát da trắng dùng đầu gối đè cổ. Những người biểu tình tụ tập bên ngoài trạm cảnh sát Precinct 3 mỗi đêm kể từ hôm đó, và vào chiều tối, các cảnh sát đã đứng trên mái nhà, bắn hơi cay để cố giải tán đám đông.
Với một người Mỹ gốc Việt như tôi, Tháng Lịch Sử Người Da Đen có nghĩa gì? Các từ “Da đen”, “Người Mỹ gốc Phi châu”, và “Người Mỹ gốc Việt,” tự chúng đã là các tên gọi nặng nề. Ngay cả khi được sử dụng chỉ để đòi lại căn cước và phẩm giá, chúng vẫn đầy rẫy sự phân chia chủng tộc, dù là thời nay hay trong quá khứ. Suy ngẫm về lịch sử người Da đen, làm sao tôi có thể vượt qua cái hậu quả dã man của sức tưởng tượng và các chính sách của người da trắng Châu Âu đã bắt rễ từ hơn 500 năm trước?
Mì gói du nhập vào Việt Nam từ những năm 60 và đã trở nên khá phổ biến trong mọi tầng lớp của xã hội miền Nam. Mì gói còn được gọi là mì ăn liền, mì ramen, mì hành, mì cua, mì hai tôm, Kung Fu, Vifon, v,v…có thể được xem như fast food kiểu VN ăn ở nhà. Mì có nhiều dạng: gói, hộp, ly, tô. Nó là vị cứu tinh của những kẻ độc thân, của sinh viên, học sinh nghèo, của người quá bận rộn, của kẻ làm biếng nấu nướng mất công…và trong trường hợp vợ chồng bận gây lộn. Trong thực tế, mì gói thường dùng như một món ăn chơi cho đỡ dạ (snack)
Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal (CA-47), ngày hôm qua đã cùng với 8 vị Dân Biểu Hạ Viện Quốc Hội đệ trình một dự luật có tên là “Honor Our Commitment Act”, tạm dịch là Đạo Luật Tôn Trọng Lời Cam Kết Của Chúng Ta, nhằm giữ nguyên các quyền được bảo vệ hiện có của người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ. Đạo luật này nếu được thông qua sẽ trì hoãn 24 tháng đối với các trường hợp của những người Việt có lệnh bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ. Dự luật này dựa trên tinh thần của Bản Ghi Nhớ Mỹ-Việt (U.S.-Vietnam Memorandum of Understanding hay là MOU), được Hoa Kỳ và Việt Nam ký kết đồng ý sẽ không trục xuất về Việt Nam những người Việt đến định cư tại Mỹ trước năm 1995 và sau cuộc chiến Việt Nam.
Đó là câu hỏi được đặt ra sau mấy tháng đại dịch Covid-19 tấn công toàn thế giới với con số khoảng trên 100 ngàn người thiệt mạng ở Hoa Kỳ, bằng 1/3 con số 360 ngàn người trên toàn thế giới. Người ta bắt đầu nghiệm lại những bài học lịch sử có được từ những trận đại dịch trong quá khứ và nhận thấy dịch cúm Tây Ban Nha xảy ra năm 1918 và dịch cúm Covid-19 có rất nhiều điểm tương đồng. Dù khoảng cách thời gian khác tới hơn 1 trăm năm, con người đã tiến bộ hơn trong nhiều lãnh vực, lịch sử vẫn lập lại. Có lẽ các sử gia sẽ căn cứ vào sự giống và khác nhau của hai đại dịch mà chép sử. Dĩ nhiên trang sử có xác thực hay không tùy theo cái dũng của người viết sử, dám viết sự thật mà không sợ chết, không sợ sự uy hiếp của chính quyền đương đại. Giống như 3 anh em sử gia thời Xuân Thu, bị chém đầu vẫn viết sự thật.
Các viên chức y tế công cộng Quận Cam đã âm thẩm thực hiện việc đeo khẩu trang, nhưng Cảnh Sát Trưởng Don Barnes cho biết ông và các cảnh sát thì “không phải là cảnh sát đeo mặt nạ,” theo bản tin của Đài CBSLA cho biết hôm 28 tháng 5. Để có hiệu lực vào Thứ Bảy,Y Tế Công Cộng Quận Cam đưa ra yêu cầu che mặt bằng vải cho tất cả người dân và du khách ở những nơi công cộng, trong khi đến các cơ sơ kinh doanh, tại nơi làm việc hoặc nếu không thể duy trì khoảng cách vật lý ít nhất 6 feet so với mọi người những người không cùng gia đình của họ.
Toàn thể nhân loại đều đang hướng về Hương Cảng với ánh mắt lo âu cùng chia sẻ. Ngay cả báo giới của nước CHXHCNVN cũng vậy, cũng trích dịch từ những nguồn tin với ít nhiều hảo cảm dành cho những công dân ở hòn đảo nhỏ bé này: Theo South China Morning Post, giới chức sân bay Hong Kong đã hủy bỏ tất cả các chuyến bay kể từ 16h (giờ địa phương), đổ lỗi cho những cuộc biểu tình đã "làm gián đoạn nghiêm trọng" việc vận hành của sân bay, ngăn cản hành khách làm thủ tục check-in và kiểm tra an ninh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.