Hôm nay,  

Cộng Hòa ngày càng đông tỷ lệ tín đồ Cơ đốc giáo da trắng, trong khi cử tri Dân Chủ "nhạt đạo, cứng lòng" hơn.

02/01/202617:16:00(Xem: 460)
blank 

Cộng Hòa ngày càng đông tỷ lệ tín đồ Cơ đốc giáo da trắng, trong khi cử tri Dân Chủ "nhạt đạo, cứng lòng" hơn.

Đó là nội dung một bài trên báo Deseret News: "GOP increasingly the party of 'white Christians' as Democrats quickly become less religious" (Đảng Cộng hòa ngày càng trở thành đảng của "người Cơ đốc giáo da trắng" trong khi Đảng Dân chủ nhanh chóng trở nên ít sùng đạo hơn.) Bài viết của Brigham Tomco sẽ được dịch như sau.

Một phân tích mới về dữ liệu cử tri cho thấy "khoảng cách tôn giáo" giữa cử tri Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ chưa bao giờ lớn hơn, ngay cả khi tỷ lệ người đi lễ nhà thờ giảm trong số cử tri Đảng Cộng hòa.
 

Theo dữ liệu từ Nghiên cứu Bầu cử Hợp tác (CES: Cooperative Election Study) được phân tích bởi nhà khoa học chính trị Ryan Burge, đa số những người bỏ phiếu cho Tổng thống Donald Trump vào năm 2024 đã đi lễ nhà thờ ít nhất mỗi năm một lần, với 35% người tham dự thánh lễ mỗi tuần.

Trong khi đó, chỉ 35% những người bỏ phiếu cho Kamala Harris tham dự các lễ tôn giáo ít nhất mỗi năm một lần, và chỉ 17% đi lễ nhà thờ hàng tuần. Điều này có nghĩa là trong một tuần bất kỳ, khả năng cử tri của Harris đi nhà thờ ít hơn một nửa (1/2) so với cử tri của Trump.

Hai phần ba (2/3) số cử tri của Harris cho biết hiếm khi đi nhà thờ - nếu có. Điều này được thúc đẩy bởi sự gia tăng 20 điểm phần trăm trong tỷ lệ cử tri Đảng Dân chủ "không bao giờ" tham dự lễ tôn giáo, tăng từ 24% hồi năm 2008 lên tới 44% vào năm 2024.
 

Xu hướng này có thể chỉ đang tăng tốc. Nghĩa là, cử tri Dân Chủ ngày càng "nhạt đạo, cứng lòng" -- nói theo ngôn ngữ nhà thờ.

Không chỉ 57% người Dân chủ dưới 35 tuổi không theo tôn giáo nào - tăng 7 điểm phần trăm so với năm 2008 - mà những người Dân chủ trên 65 tuổi cũng trải qua sự thay đổi lớn nhất trong bất kỳ nhóm nào, khi tỷ lệ không theo tôn giáo nào tăng từ 22% năm 2008 lên 36% năm 2024.

Điều này khẳng định rằng tôn giáo có khả năng trở thành một "dấu hiệu nhận dạng" quan trọng hơn trong sự chia rẽ chính trị phân cực của quốc gia, Burge nói với Deseret News. "Đối với Đảng Dân chủ, chủ nghĩa thế tục ngày càng định hình thế giới quan và lập trường về các vấn đề," ông nói.

Khi Đảng Dân chủ đang vật lộn với thất bại năm 2024, một số người đang chỉ trích tai tiếng nghịch-tôn-giáo này. Trong một bài phát biểu gần đây, Thượng nghị sĩ Raphael Warnock, D-Georgia, một mục sư Baptist, than thở rằng Đảng Dân chủ không thể hiện niềm tin [tôn giáo] của mình một cách mạnh mẽ như Đảng Cộng hòa.

"Chúng ta đã nhường quá nhiều không gian đó cho họ, và tôi không biết tại sao," Warnock nói trong một cuộc phỏng vấn với Washington Post.
 

--- Thành phần tôn giáo của các đảng

Đảng Cộng hòa rõ ràng là "đảng của người Cơ đốc giáo," Burge kết luận trong phân tích của mình. Thành phần tôn giáo của liên minh Đảng Cộng hòa năm 2024 bao gồm 80% người theo đạo Cơ đốc: 42% Tin lành, 21% Công giáo, 14% Tin lành truyền thống và 2% thành viên của Giáo hội Chúa Giê-su Kitô của các Thánh hữu Ngày sau (The Church of Jesus Christ of Latter-day Saints). Tỷ lệ người Do Thái cũng chiếm 2%.

Chỉ có 5% cử tri của Trump là người vô thần hoặc bất khả tri. Với 12% cử tri khác không theo bất kỳ tôn giáo nào — tăng 4% so với năm 2008, nhưng không đáng kể so với tỷ lệ người không theo tôn giáo nào trong Đảng Dân chủ, những người tạo nên nhóm cử tri cốt lõi của Đảng Dân chủ.


 

Gần một nửa (1/2) số cử tri của đảng Dân chủ năm 2024 không theo tôn giáo nào: 20% tự nhận mình "không theo tôn giáo cụ thể nào", 14% là người vô thần và 11% là người theo thuyết bất khả tri. Tỷ lệ người Dân chủ không theo tôn giáo, 45%, cao gần gấp ba lần so với tỷ lệ này ở đảng Cộng hòa, 17%.

Trong khi 80% cử tri đảng Cộng hòa là người theo đạo Cơ đốc, và 70% là người Cơ đốc giáo da trắng, thì chỉ có 38% cử tri đảng Dân chủ là người theo đạo Cơ đốc, và 30% là người Cơ đốc giáo da trắng. Vì vậy, không chỉ là Cơ đốc giáo nói chung, mà "đảng Cộng hòa là đảng của Cơ đốc giáo da trắng", Burge viết.
 

Trong bài phát biểu được mong đợi tại sự kiện AmericaFest của Turning Point USA vào tháng 12, Phó Tổng thống JD Vance đã ca ngợi "các giá trị Cơ đốc giáo" và "trật tự đạo đức Cơ đốc giáo" như là nền tảng Cơ đốc giáo của đất nước này.

Vance, người đã cải đạo sang Công giáo năm 2019, cho biết Cơ đốc giáo cũng là giải pháp cho những cuộc tranh luận gay gắt đang diễn ra trong đảng Cộng hòa về "bản sắc Mỹ và việc tìm ra điều gì đoàn kết chúng ta".

"Điều duy nhất thực sự đóng vai trò là nền tảng của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ là chúng ta đã, và nhờ ân điển của Chúa, chúng ta sẽ luôn là một quốc gia Cơ đốc giáo", Vance nói, rồi thêm: "Cơ đốc giáo là tín ngưỡng của nước Mỹ".
 

--- Tham dự các hoạt động tôn giáo

Tuy nhiên, sự gắn bó tôn giáo nhất quán trong đảng Cộng hòa lại đi kèm với sự thay đổi đáng kể trong hành vi tôn giáo. Từ năm 2008, tỷ lệ cử tri đảng Cộng hòa không bao giờ đi nhà thờ đã tăng gấp đôi từ 10% lên 21%.

"Đối với đảng Cộng hòa, bản sắc 'Cơ đốc giáo' thường hoạt động độc lập với lòng sùng đạo cá nhân nhưng vẫn định hình mạnh mẽ sự liên kết đảng phái, lời lẽ và việc xây dựng liên minh", Burge nói với Deseret News.

"Đảng Cộng hòa có thể ít sùng đạo hơn về mặt hành vi, ngay cả khi tôn giáo ngày càng gắn bó chặt chẽ hơn với bản sắc đảng Cộng hòa. Sự căng thẳng đó có lẽ sẽ không biến mất sớm."
 

Trong nhiều thập niên, sự gắn bó tôn giáo đã giảm mạnh ở Mỹ. Trong 20 năm qua, tỷ lệ người Mỹ tự nhận mình không theo tôn giáo nào đã tăng từ 16% dân số lên hơn 28%. Theo cuộc điều tra về tôn giáo ở Mỹ của Viện Nghiên cứu Tôn giáo Công cộng (Public Religion Research Institute’s Census of American Religion), tỷ lệ người Mỹ da trắng theo đạo Cơ đốc đã liên tục giảm từ 57% dân số cả nước năm 2006 xuống còn 40% năm 2024.

Tuy nhiên, xu hướng này không ảnh hưởng đến tiểu bang Utah, hay những người theo đạo Mormon (Thánh Hữu Ngày Sau) theo cùng một cách.
 

Một báo cáo nghiên cứu của các nhà nghiên cứu tại Đại học Brigham Young gần đây đã nhấn mạnh rằng những người theo đạo Mormon có tỷ lệ tham dự nhà thờ cao nhất và một trong những tỷ lệ duy trì tín đồ cao nhất so với bất kỳ giáo phái nào khác ở Hoa Kỳ.

Các nghiên cứu trước đây cho thấy ba phần tư (3/4) người dân Utah thuộc về một giáo hội, cao nhất so với bất kỳ tiểu bang nào khác ở Mỹ, và Utah có tỷ lệ tham dự nhà thờ hàng tuần cao nhất, ở mức 41%, so với bất kỳ nơi nào khác ở Mỹ hoặc châu Âu ngoại trừ Ba Lan.

“Tôi tin rằng chúng ta cần một sự phục hưng tôn giáo,” Thống đốc Utah Spencer Cox nói với tờ Deseret News vào tháng Năm. “Sự thật là, chúng ta là tiểu bang có nhiều người theo đạo nhất trong cả nước, và điều đó thực sự rất quan trọng.”



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tin từ tờ San Francisco Chronicle hôm 10/10 cho hay gia đình bốn người bị tìm thấy đã chết tại nhà riêng ở Westwood Highlands, San Francisco, sau khi một người bà con của họ tìm cách vào nhà vì đã không liên lạc được gần một tuần lễ. Bốn nạn nhân này được xác định là bà Paula Trương, 53 tuổi, chồng là ông Thomas Russell Ocheltree, 57 tuổi, và hai con của họ là Alexandra Ocheltree, 12 tuổi và Mackenzie Ocheltree, 9 tuổi, theo nguồn tin của SF Chronicle cho biết.
OPEC cho biết trữ lượng dầu của Venezuela là lớn nhất thế giới. Và do vậy, khó bình yên. Chính quyền Trump trong mấy tuần qua đã dội bom làm chìm 3 tàu cá của ngư dân Venezuela và làm chết nhiều ngư dân, mà Hoa Kỳ nói là ghe chở ma túy
- Đảng Cộng Hòa Chỉ Trích Tổng Thống Trump Lạm Dụng Quyền Hành - Putin Khen Trump Xứng Đáng Được Giải Nobel Hòa Bình - Dịch Sởi Bùng Phát Tại Nam Carolina – Hàng Trăm Học Sinh Phải Cách Ly - Bắc Triều Tiên Phô Trương Tên Lửa Liên Lục Địa Mới Hwasong-20 - Người Venezuela Tại Mỹ Mừng Machado Đoạt Nobel Nhưng Vẫn Lo Sợ Bị Trục Xuất - Nữ Nhân Viên Đài WGN Bị ICE Bắt Giữ Giữa Phố Chicago - Trung Quốc Treo Thưởng Truy Nã Sĩ Quan Đài Loan
Theo báo Government Executive: Việc Trump cảnh báo sẽ sa thải nhân viên do đóng cửa chính phủ dẫn đến ít nhất 4.200 người bị cắt giảm tại bảy cơ quan. Nhiều khả năng sẽ có thêm các cuộc cắt giảm nhân sự liên bang (RIF) khi chính quyền Trump đang thực hiện lời đe dọa lợi dụng việc đóng cửa chính phủ để thực hiện cắt giảm
Chỉ số Trung bình Công nghiệp Dow Jones lập tức sụt giảm 560 điểm, tương đương 1,2%. S&P 500 mất 1,7%, trong khi Nasdaq Composite giảm 2,3%. Ghi nhận: Trước khi Trump hăm dọa, cổ phiếu đã tăng mạnh, với Nasdaq đạt mức cao kỷ lục mới trong ngày.
Ai cũng biết hít thở không khí ô nhiễm có hại cho lá phổi, nhưng còn não bộ của chúng ta thì sao? Một nghiên cứu mới đã đưa ra những bằng chứng đầy thuyết phục, cho thấy ô nhiễm không khí có thể làm tăng đáng kể cơ nguy phải vào bệnh viện vì bệnh trí nhớ suy giảm thể Lewy (Lewy body dementia). Căn bệnh này hiện ảnh hưởng đến hơn một triệu người tại Hoa Kỳ, có hai dạng chính: trí nhớ suy giảm với thể Lewy (Dementia with Lewy) và bệnh Parkinson kèm theo suy giảm trí nhớ (Parkinson’s disease dementia). Cả hai đều xảy ra khi protein alpha-synuclein tích tụ quá mức trong não bộ, dần dần phá hủy các tế bào thần kinh khỏe mạnh. Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Science vào tháng 9 năm 2025, hé lộ cơ chế đứng sau mối liên quan đáng lo ngại này.
- Trump Trượt Giải Nobel Hòa Bình Dù Được Đề Cử Rộng Rãi. - Dân Biểu Oregon Hòa Nguyễn Qua Đời Ở Tuổi 41 Sau Thời Gian Chống Chọi Với Ung Thư - Israel Chấp Thuận Giai Đoạn Một Của Thỏa Ước Ngưng Chiến Với Hamas Do Hoa Kỳ Bảo Trợ. - Căng Thẳng Giữa Chính Quyền Trump Và Giới Tư Pháp Leo Thang. - IRS Công Bố Khung Thuế Thu Nhập Liên Bang 2026, Giữ Nguyên Thuế Suất Nhưng Nâng Mức Thu Nhập Theo Lạm Phát. - Thống Đốc Texas Dọa Cắt Ngân Khoản Nếu Không Xóa Vạch Cầu Vồng Và Biểu Tượng “Chính Trị” Trên Đường Phố. - Letitia James Trở Thành Mục Tiêu Mới Trong Chiến Dịch Báo Thù Của Trump. - Nga Oanh Kích Quy Mô Lớn Khiến Kyiv Chìm Vào Bóng Tối. - Tập Cận Bình Đích Thân Tham Gia Soạn Kế Hoạch 5 Năm Mới Của Trung Quốc.
Nhà lãnh đạo đối lập Venezuela María Corina Machado được trao Giải Nobel Hòa Bình năm 2025, nhằm vinh danh cuộc tranh đấu bền bỉ suốt nhiều thập niên của bà chống lại chế độ độc tài, sự can đảm trong công cuộc bảo vệ dân chủ, và vai trò lãnh đạo đạo đức giữa một đất nước đang kiệt quệ vì khủng hoảng.
Có một anh chàng trẻ tuổi gốc Việt, hồi ở Việt Nam học nhạc viện Hà Nội, sau đó đi du học ở Nhật, hiện nay đã trở thành công dân Nhật theo diện di dân có tay nghề. Anh nhận xét rằng nền âm nhạc cổ truyền của Nhật thật đặc sắc, và còn độc đáo hơn nữa khi được các ban nhạc rock trẻ Nhật trình diễn theo phong cách mới. Thí dụ như Wagakki Band phối hợp đàn koto, trống taiko, sáo trúc… chơi cùng với những nhạc cụ rock, làm say mê hàng triệu khán giả trẻ của Nhật. Anh chàng trẻ gốc Việt tin rằng các ban nhạc trẻ ở Việt Nam rồi cũng sẽ làm được điều tương tự. Một chị quê ở Hà Nội, hiện nay đang sống ở Canada theo diện di dân đầu tư. Là người mê dân nhạc Việt Nam, chị cho biết vẫn nghe đủ thể loại chèo, quan họ, chầu văn… để đỡ nhớ quê nhà. Có một lần xem trên Youtube một nhóm trẻ ở Hà Nội kết hợp hát xẩm với nhạc rap, nhảy hip hop, chị nhận xét: “…nhạc chơi theo kiểu hiện đại, trang phục thì khá lố lăng, nhưng chắc phải hát xẩm kiểu này tụi trẻ mới thích và mới biết đến hát xẩm…”
Khi chính thức trở thành công dân Hoa Kỳ bằng con đường nhập tịch, tân công dân không chỉ được công nhận quyền công dân, mà còn nhận được những món quà kỷ niệm đáng trân quý: quốc kỳ, bản sao của Tuyên Dương Độc Lập và Hiến Pháp, cùng một lá thư chào mừng từ tổng thống đương nhiệm. Trong số này, lá thư có lẽ là thứ ít được để ý nhất vì chỉ là mẫu thư được soạn sẵn, nhưng lại chứa đựng nhiều thông điệp sâu xa về cách một tổng thống nhìn nhận đất nước mà mình điều hành.
Ngày 20 tháng 9 năm 2025, Sở Di trú Hoa Kỳ đã ban hành một bản ghi nhớ nhằm làm rõ Tuyên bố của Tổng thống Trump ngày 19 tháng 9 năm 2025, liên quan đến việc hạn chế nhập cảnh vào Hoa Kỳ đối với một số lao động không di dân diện H-1B. Ngày hôm sau, 21 tháng 9 năm 2025, Nhà Trắng đã công bố tài liệu “Câu hỏi thường gặp về H-1B” nhằm cung cấp hướng dẫn thêm.
Trong những năm qua, các chính phủ phương Tây đang biến việc trục xuất di dân thành chính sách quen thuộc, và đáng lo hơn, thành điều “bình thường mới.” Dưới thời Tổng thống Donald Trump, Hoa Kỳ nhanh chóng mở rộng các biện pháp giam giữ và trục xuất người không có quốc tịch. Chỉ trong vài tháng gần đây, chính quyền Trump đã ký thỏa thuận với nhiều quốc gia thứ ba để gửi những người bị trục xuất tới, ngay cả khi họ không hề có bất kỳ mối liên quan nào với những nơi đó.
Vào giữa tháng 9, Ủy Ban Cố Vấn Về Tiêm Chủng (AICP), cơ quan đưa ra lời khuyên cho Trung Tâm Kiểm Soát Và Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC), đã họp, ban hành các đề nghị mới cho một số loại vaccine, đáng chú ý nhất là vaccine MMRV — sởi, quai bị, rubella, đậu mùa — và vaccine Viêm Gan B. Trước đó, ACIP đã ban hành hướng dẫn mới về vaccine Covid-19, hạn chế mạnh mẽ điều kiện tiêm chủng. Các tuyên bố của ủy ban là mâu thuẫn với chính sách hiện hành của nền y tế Hoa Kỳ và thế giới, khiến giới chuyên gia y tế lo ngại. Một số tiểu bang đã tuyên bố sẽ không tuân theo hướng dẫn của ACIP, sẽ xây dựng các quy định riêng của mình.
Từ phi trường, ngân hàng cho đến các trang mạng xã hội, gương mặt của chúng ta đang dần trở thành chiếc chìa khóa vạn năng, tấm vé thông hành cho vô số dịch vụ. Công nghệ nhận diện gương mặt (facial recognition), cùng các phương thức sinh trắc học (biometric) khác, đang được ca ngợi là giải pháp nhanh chóng, tiện lợi và an toàn. Nhưng đằng sau lời hứa hẹn đó là những tranh cãi xoay quanh vấn đề quyền riêng tư. Liệu đây là tương lai của ngành bảo mật, hay là một sự bành trướng công nghệ đầy nguy hiểm? Và quan trọng hơn, điều này sẽ ảnh hưởng thế nào đến các gia đình, khi chính con em chúng ta cũng đang được yêu cầu dùng gương mặt để xác minh danh tính?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.