Hôm nay,  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis

30/01/202615:36:00(Xem: 2612)

blank

Anh Yoom Nguyễn (người đội mũ) và các nhân viên, người dân Minneapolis ngày Thứ Sáu 23/1. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
  

Hoa Sen Giữa Chiến Trường Minneapolis
 

Kalynh Ngô
  

Tô phở nóng, ly trà thơm

Giữa cái lạnh dưới 0 độ C của ngày Thứ Sáu 23/1, hàng hàng người dân Minneapolis đã bất chấp cái lạnh khắc nghiệt để xuống đường tuần hành, yêu cầu chấm dứt chiến dịch trấn áp nhập cư của Donald Trump tại thành phố này. Đây là một phần của phong trào phản kháng rộng lớn hơn mang tên "ICE OUT!" mà các nhà tổ chức gọi là một cuộc tổng đình công trong tiểu bang. Đây cũng là cuộc phản kháng tập thể đầu tiên sau vụ đặc vụ liên bang biên phòng (CBP) bắn chết một công dân Mỹ (thứ hai) trên đường phố, y tá Alex Pretti. Người thứ nhất là cô Renee Good.

Tại Minneapolis, tất cả cửa hàng, doanh nghiệp đều đóng cửa, ủng hộ phong trào ICE OUT. Trên con đường Grant Street, chỉ cách nơi xảy ra vụ bắn y tá Alex Pretti vài dãy nhà, có một nhà hàng Việt Nam để bảng báo “Close.” Nhưng bên trong, là nơi người dân Minneapolis và từ nhiều nơi khác, có thể dừng chân, dùng tô phở nóng, uống ly trà thơm, trước khi hòa cùng dòng người ủng hộ người nhập cư và phản đối lực lượng di trú và hải quan Hoa Kỳ (ICE.)

Đó là nhà hàng Lotus Restaurant Minneapolis, là một phần của cộng đồng Minneapolis từ năm 1984.

Giọng nói sảng khoái, thân thiện, anh Yoom (Dũng) Nguyễn, đại diện cho gia đình, kể lại.

“Kể từ khi những cuộc truy quét di dân diễn ra, kinh doanh của người dân ở đây rất khó khăn. Ai cũng cần làm việc. Đóng cửa không có ý nghĩa gì cả, chỉ làm tổn thương mình và cộng đồng. Chúng ta phải làm gì đó khác đi.”

Yoom nói chuyện với cha mẹ của anh và gia đình. Khi đó, mẹ anh nói, ‘nếu đóng cửa, con làm phở cho người ta ăn đi. Nếu đóng cửa, thì đóng luôn.’”

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách.
  blank

Chỉ trong khoảng bốn tiếng đồng hồ của buổi sáng hôm Thứ Sáu đó, nhà hàng Lotus đã phục vụ miễn phí hơn 600 tô phở cho khách. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Anh nói, “chúng tôi không nghĩ đến ‘left hay right.’ Điều quan trọng là ‘right or wrong’”

Lý do nghe tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng nó không đơn giản chút nào trong giai đoạn này. Cái “right” đó, theo anh Yoom, là chúng ta đã nhận được những gì, và nay trả lại những gì. Yoom Nguyễn là thành viên trong ban điều hành của MeetMpls – một tổ chức phi lợi nhuận giúp đỡ cho doanh nghiệp địa phương. Anh làm việc trực tiếp với hội đồng thành phố và thị trưởng. Do đó, Yoom nói, “thành phố đã giúp chúng tôi rất nhiều những khi chúng tôi gặp khó khăn. Bây giờ chúng tôi có nhiệm vụ đền đáp.”

Đó chính là “the right” anh Yoom muốn nói.

Anh kể lại hoàn cảnh gia đình mình đã từng trải qua khi mới đến Mỹ năm 1981 với căn cước thuyền nhân. Họ đến Phillipines và ở lại đó ba năm. Sau đó, người Mỹ mở vòng tay đón họ vào quốc gia này.

Nhớ lại thời kỳ đầu sống cuộc đời di dân, gia đình của anh không có quần áo ấm mặc. Mấy anh em của anh không có đến đôi giày trong mùa Đông. Cộng đồng, nhà thờ đã chung tay giúp đỡ. Lúc đó gần Giáng Sinh. Ngoài nón, quần áo ấm, anh em anh được tặng cả những món quà Noel họ chưa bao giờ có trong đời.

Do đó, với anh, “chia sẻ một phần ăn, một tô phở với người hoạn nạn, là một phần của cơ hội để họ biết đến văn hóa người Việt của mình.”

“Để họ biết di dân không phải là những người xấu. Nước Mỹ khi đó đã cho chúng tôi cơ hội để vươn lên. Sẽ là không đúng nếu bây giờ chúng tôi không cho những người đến sau cơ hội như thế,” Yoom nói.


blank

Gia đình anh Yoom Nguyễn những ngày đầu đến Mỹ. (Hình: Yoom Nguyễn cung cấp)
 

Hoa Sen giữa chiến trường

Mỗi buổi chiều từ một tuần trở lại đây, theo lời anh Yoon kể, anh đều đến nơi tưởng niệm y tá Alex Pretti bị đặc vụ liên bang bắn chết. Cuộc biểu tình mà anh nói mình nhìn thấy ở đó rất “peaceful.” Không ai nói với ai điều gì cả. Cộng đồng chia sẻ cho nhau găng tay, nến, cà phê nóng.

Yoon nói, nếu được nói một lời với cộng đồng trên khắp quốc gia, anh sẽ nói “chúng tôi rất kiên cường. Chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau. Thời tiết ở đây rất lạnh, khắc nghiệt, nhưng trái tim cộng đồng ở đây rất ấm.”

Cuộc nói chuyện qua điện thoại lan dần đến những phản ứng trái ngược nhau trong dư luận về cái chết của hai công dân Mỹ, cô Renee Good và y tá Alex Pretti, đặc biệt là hơn mười phát súng bắn vào anh Alex khi anh đang cố gắng giúp một phụ nữ trên đường. Là con một gia đình tị nạn gốc Việt, sống gần nửa thế kỷ ở Hoa Kỳ, Yoom Nguyễn có cái nhìn thẳng thắn về những gì đang xảy ra trong thành phố của anh.

“9 giờ sáng ngày hôm đó, hoàn toàn có thể là bất cứ một người nào đó, là bạn, là tôi, là một người Việt, một người Mỹ…khi thấy một nhóm người xô đẩy, quật ngã một người phụ nữ, bạn sẽ làm gì?” Yoom đặt câu hỏi, và tự mình trả lời. “Nếu tôi đi ngang, tôi cũng phải giúp người phụ nữ đó. Ai mà có thể không làm được chứ?”

Một lần nữa, Yoom nói, “nó không phải chính trị ở đây, nó không trái, không phải, nó là một việc đúng mà một con người cần làm. Tôi không quan tâm những video trước và sau. Tôi không quan tâm chuyện gì ở đó. Cá nhân tôi nghĩ như thế.”

Những tô phở nóng, những ly trà ấm của nhà Lotus ngày hôm đó thật sự là một nghĩa cử đền đáp mà gia đình anh Yoom Nguyễn đã cùng góp sức với cộng đồng Minneapolis. Như mẹ của anh giải thích về cái tên của nhà hàng, Lotus – Hoa Sen, “Chúng ta bắt đầu cuộc đời với thế giới này từ trong vũng bùn, chúng ta vươn lên khắp đông tây nam bắc, và chúng ta có ngày hôm nay.” Họ đã đến quốc gia này bằng hai bàn tay trắng, không quần áo ấm trong đêm Đông. Giờ đây, sau hơn 40 năm với thành phố này, họ trả lại bằng những tô phở nóng, ly trà ấm, và hơn thế nữa, là những việc làm “Đúng.” Đó là chút “ân đền nghĩa trả” của một gia đình di dân.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
✱ TT Putin: Nga chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chống lại Ukraine, chủ quyền thực sự của Ukraine chỉ có thể thực hiện được khi hợp tác với Nga ✱ Năm 1917 các nhà trí thức và sinh viên họp ở Kiev đã thành lập một hội đồng Ukraine - Hội đồng Rada Trung Ương đòi hỏi quyền tự trị ✱ Trong suốt những năm thuộc thập niên Hai mươi, sự phản đối của người Ukraine về sự cai trị của Liên Xô luôn diễn ra ✱ Trong thế chiến thứ II, người Ukraine đã chiến đấu chống lại Quân đội Đức và chống lại các lực lượng Liên Xô. ✱ Khi Đức xâm lược Nga vào năm 1940, nhân cơ hội này người Ukraine ngay lập tức nắm quyền kiểm soát, tuyên bố thành lập quốc gia độc lập.
Từ hai mươi năm nay, Putin ôm ấp giấc mộng làm một người « vĩ đại ». Giữa ý thức hệ và sự « cuồng vinh » (say mê điên cuồng danh vọng, quyền lực, kiêu ngạo thái quá). Mãi tới nay, người ta mới thấy rõ Putin đang trên đà thực hiện giấc mộng của ông ta.
Mùa xuân mới gõ cửa từng nhà, mùa xuân không của riêng ai, không chỉ của mỗi con người mà là của tất cả muôn loài cùng hưởng. Lá hoa, cây cỏ, chim muông muôn loài cho đến côn trùng bé nhỏ đều cùng hưởng, cùng hồi sinh trong mùa xuân mới. Nếu động vật và thực vật thay áo mới đón xuân, thì con người cũng cần thay đổi tư duy để đón xuân.
Bạn đã từng yêu thơ, đã từng đọc thơ, đã từng làm thơ, đã từng say đắm với thơ... tôi tin rằng bạn sẽ đứng tim khi đọc tới những dòng: cổng chùa khuya chưa khép / bầy sao rủ nhau về / soi trong hồ nước biếc / tiếng hạc buồn lê thê... Tôi đã đứng tim như thế, đã kinh ngạc đọc đi đọc lại các dòng thơ trên. Tôi đã nghiêng đầu, áp tai sát trang giấy để nghe xem tiếng hạc buồn lê thê thế nào. Tôi đã nghiêng trang giấy qua lại để xem có ngôi sao nào rơi ra từ giữa những dòng thơ. Khi đó, tôi đã thắc mắc vì sao có hình ảnh cổng chùa chưa khép trong thơ, có phải vì nhà sư thi sĩ đã đi lạc nơi phố chợ và quên mất lối về.
Biết ơn là một nhịp cầu nối tình cảm của con người với nhau. / Gratitude is a bridge that connects people's feelings with each other.
GARDEN GROVE (VB/PTH) -- Nhà văn Trịnh Y Thư vừa thực hiện buổi ra mắt sách với thân hữu tại tòa soạn Việt Báo hôm Thứ Sáu 18/3/2022. Người tham dự không nhiều, nhưng đều là những người đã có nhiều thập niên sống trong ngành báo chí, xuất bản, sáng tác văn học.
Từ ba vị thế khác nhau với những lập trường chính trị có khi khác hẳn nhau, cả Ngô Nhân Dụng, Huy Đức và Nguyễn Văn Tuấn đều có nhận định giống nhau về giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay: Hèn!
UKRAINE Vladimir Putin nói chiến dịch quân sự đến Ukraine vì muốn ngăn chận cuộc diệt chủng bởi Ukraine, nhưng ngược lại Putin đã làm cho tên thành phố Mariupol được đi vào lịch sử, khi mọi người sau này nhắc đến những tội ác của chiến tranh, nơi mà những đứa bé sơ sinh bị giết chết bởi các mảnh đạn, nơi có những hố chôn người tập thể, và nhà hát, chỗ trú ẩn của hàng ngàn trẻ em và phụ nữ, bị dội bom. Mariupol là thành phố cảng với hơn 400 ngàn cư dân. Thành phố này nằm ở vùng Donetsk, vào năm 2014 những cuộc chiến ác liệt cũng đã xảy ra trên đường phố của Mariupol. Lần này, Mariupol bị bao vây chỉ vài ngày sau khi cuộc tấn công của Nga bắt đầu vào ngày 24 tháng 2.
UKRAINE Sáng sớm thứ sáu ngày 18 tháng 3 năm 2022, theo giờ Ukraine, nhiều vụ nổ đã xảy ra ngay sát thành phố Lyiv, theo tin BBC.
Hầu hết người Việt cho rằng vẽ và viết trên tường, trên vỉa hè, trên mặt đường, trên trụ, trên hàng rào là vẽ viết bậy, làm dơ bẩn thành phố. Ở Singapore, nếu bắt được vì vẽ viết bậy sẽ trừng phạt nặng nề, bị đánh đòn và ở tù. Graffiti là tên gọi của nghệ thuật vẽ này. Nghệ thuật? Vâng, đúng là nghệ thuật. Nó có một tên khác, bình dân hơn, Street Art. (Nghệ thuật bên đường, vẽ bên đường.) Tôi đặc biệt yêu thích nghệ thuật bên đường này vì một số lý do, trong đó, “đẹp” là yếu tố lớn trong hội họa đã trở thành thứ yếu, hoặc nói một cách cao kỳ hơn, cái đẹp nhan sắc trở thành cái đẹp tính nết. Rồi “cái nết đánh chết cái đẹp.” Thẫm mỹ trong nghệ thuật gần như là một khối, không thể tách rời. Nghệ thuật phải có đẹp. Có đẹp mới có nghệ thuật. Thẩm mỹ càng cao, càng nhiều, nghệ thuật càng được xem trọng. Ý niệm truyền thống này hầu như là tôn chỉ duy nhất trong hầu hết các họa phẩm của các họa sĩ Việt. Người vẽ, người xem, chỉ cần “đẹp” là đủ. Không có gì sai trái, chỉ thiếu thôi.
“Cộng Hòa Điếc” mở đầu bằng hình ảnh một cậu bé điếc bị một người lính của đội quân xâm lược bắn tại một quảng trường công cộng nơi người dân đang biểu tình chống xâm lược. Cả cộng đồng quyết định phản đối vụ giết người này bằng cách từ chối nghe chính quyền. Người dân thị trấn phối hợp với nhau bằng ngôn ngữ ký hiệu. Và ngay giữa bạo lực, người ta vẫn yêu nhau, vẫn cười đùa, vẫn sanh con đẻ cái. Tôi lớn lên chứng kiến sự sụp đổ của Liên Bang Sô Viết và cuộc chiến ở Transnistria — một cuộc chiến trá hình dưới cái tên gọi "chiến dịch viện trợ nhân đạo" đầu tiên của Nga, rất giống với “chiến dịch quân sự” hiện tại ở Ukraine, mặc dù ít công khai hơn. Sau đó, tôi đến Hoa Kỳ, nơi tôi đã sống 12 năm qua tại một thị trấn chỉ cách biên giới Hoa Kỳ / Mễ Tây Cơ 8 dặm. Không có gì lạ khi xe của bạn bị chặn lại để họ tìm kiếm những người đang cố gắng vượt qua biên giới, hoặc nhìn thấy những người bị đưa đi trong xe tải ICE là chuyện thường tình. Và tất nhiên, cũng thấy cả sự tàn bạo của cảnh sát
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.