Hôm nay,  

Nhà Văn Võ Ý nói về truyện Chiếc Ba Lô Để Lại - GS Nguyễn Văn Sâm ra mắt 5 tác phẩm và mừng sinh nhật 86 tuổi

25/03/202616:00:00(Xem: 1527)
blank                Hình lưu niệm

Nhà Văn Võ Ý nói về 

truyện Chiếc Ba Lô Để Lại

GS Nguyễn Văn Sâm ra mắt 5 tác phẩm và mừng sinh nhật 86 tuổi

 

Lời Tòa Soạn Việt Báo: Buổi ra mắt 5 sách của GS Nguyễn Văn Sâm tại Garden Grove do Viện Việt Học tổ chức hôm Thứ Bảy 21/3/2026 đã thành công mỹ mãn. Các diễn giả -- GS Trần Huy Bích, nhà văn Võ Ý, nhà văn Phạm Quốc Bảo, ông Nguyễn Tuấn Huy -- đã tuần tự phát biểu về tác phẩm và tác giả Nguyễn Văn Sâm. Một điểm đặc biệt: diễn giả Nguyễn Tuấn Huy, người được xem là học trò cuối cùng của GS Sâm, từ Texas bay tới tham dự.

 

Các sách của GS Nguyễn Văn Sâm giới thiệu trong buổi này là:

- THÀY LAY VĂN HỌC

- CHIẾC BA LÔ ĐỂ LẠI

- ÔNG ĐẠO CHUỐI

- THEO GÓT HUYỀN TRÂN

- TUỘT DỐC ĐỜI

Ghi nhận: buổi này cũng là tiệc mừng sinh-nhật tác-giả tròn 86 tuổi. Có mặt trong buổi ra mắt sách có vợ chồng GS Đỗ Quý Toàn, vợ chồng GS Trần Gia Phụng (từ Texas bay tới), họs sĩ Phan Chánh Khánh, nhà văn Tràm Cà Mau, nhà báo Phan Tấn Hải, và nhiều người khác. Sau đây là bài nói chuyện của nhà văn Võ Ý được tác giả ghi lại.

 

.... o ....

 

Nhà văn Võ Ý:

Chiếc Ba-Lô Để Lại của GS Nguyễn Văn Sâm.

Đây là câu chuyện liên hệ hai chiến sĩ tại chiến trường, thể hiện trách nhiệm của cấp chỉ huy và cấp thừa hành, tình đồng đội  và tình nghĩa phu thê. Trung  Úy Thành, một sĩ quan chỉ huy bạt mạng, khi hiểm nguy đi trước, khi an bình đi sau để nêu gương. Trung sĩ Tánh là đệ tử ruột của Tr/U Thành, vì tính can trường nghĩa hiệp như Xếp. Trong trận Hạ Lào 1972, đơn vị bị pháo kích, Tr/S Tánh chẳng may bị một mảnh đạn cắt đứt mạch máu chính. Y Sĩ Quân Y cho Tr/Úy Thành biết: “Không xong, vết thương lớn không bịt máu được”. Tr/Sĩ Tánh kêu lạnh. Xếp cởi áo trận đắp lên người anh. Tánh nói: “Em không sao đâu Tr/Úy. Sẵn dịp lên trực thăng về thăm vợ luôn. Vợ em có bầu ba tháng. Chắc nó cũng nhớ em. Có bề gì thì Tr/U mang ba-lô về cho bà xã em. Bả tên Trinh, địa chỉ ở trong đó. Tr/U giúp đở nó với con em giùm. Tụi em đặt tên con là Trần Trinh Thảo Tánh, Tê tứ thừa đó Tr/U”. (p59-60).

Trung Sĩ Tánh đã hy sinh vì Tổ Quốc trong trận Hạ Lào đó.

 

Trực thăng tải thương đến, mọi thương binh trong đơn vị đêu được đưa lên tàu. Khi trực thăng vừa nhấc mình lên, Tr/Úy Thành, với chiếc ba-lô nặng trên vai, vội chạy đu càng trong tiếng đạn bắn lên xé tai. Bàn tay ông có lúc muốn tuột. Cái chết cận kề. “Bổng nhiên Ông thấy mình được nắm vững, thân mình và chiếc ba-lô treo tòn ten song song với càng trực thăng. Một thương binh nào đó đã cố nhoài mình ra, nắm được hai cái quai đeo của ba-lô”. Tr/Úy lột ba-lô ra, cúi xuống vỗ vỗ, nói trong sự ngạc nhiên của những người không biết chuyện: “Cám ơn em đã cứu anh, anh sẽ làm tròn lời hứa như… đinh đóng cột” (tr. 61).

 

Tr/Úy Thành giữ lời hứa. Vợ cố Tr/Sĩ Tánh ngã xuống như cái bị rách ai đó liệng xuống đất, đầu úp lên cái ba-lô, hai tay ôm choàng như ôm người tình. (tr. 61)

 

Viên Tr/Úy trở lại căn nhà này chừng 5 lần nưã mỗi khi về phép. Nhiều khi chiêm bao, ông nhớ lời Tánh “Em lạnh quá”, ông nhớ luôn giọng Tánh âm ỉ ngâm nhại thơ ông: “coi tử sinh hề, cỏ rác dưới chân”. Gợi nhớ hòa quyện với cái bàn thờ đơn sơ, có hình Tánh cười, dưới chưn là người đàn bà tóc tai rũ rượi ngồi khóc, kế bên bàn thờ là cái ba-lô đặt trên cái ghế cao. Hình ảnh này đã xoáy vào tâm can Tr/Úy Thành hai vết đau nhói, một là, anh sợ tình cảm trai gái nẫy nở và hai là anh mang mặc cảm tội lỗi vì không tròn lời hứa (như đinh đóng cột) với Tánh và bé gái  Tê Tứ Thừa.

 

Dù vậy, niềm ân hận của Tr/Ú Thành rất đáng trân trọng. Niềm ân hận thể hiện Nhân Cách Cốt Lõi của người Chiến Sĩ QLVNCH là lòng Tự Trọng, tinh thần Trách Nhiệm và tình Đồng Đội dưới một chính thể Tự Do Dân Chủ và Nhân Bản mà họ đã xã thân phục vụ.

 

Chuyện CBLĐL được rất nhiều người chọn và diễn đọc trên Youtube như Việt Linh, Nam Hòa, Thiên Hoàng…, và được hàng chục ngàn lượt người nghe. Hầu như ai ai cũng xúc động về câu chuyện trong chiến tranh mà tác giả NVS đã chứng kiến.

Sự thật, chuyện xảy ra “tại bàn mạt chược tại tệ xá” cách đây 5 năm, GS Sâm vừa mó con mã tước vừa lắng nghe KQ Thạnh, Phi Đoàn 219 kể về câu chuyện này. Nhờ vào kinh nghiệm sống, đọc nhiều sách truyện và qua tài trí của một nhà giáo cũng là nhà văn, nên mới có câu chuyện cảm động Chiếc Ba-Lô Để Lại này.

 

Thầy Lượng & Những Bước Chân Chim

 

Chuyện kể, trước 1968, GS NVS muốn tranh cử dân biểu để đệ đạt lên chính quyền loại bỏ các tệ nạn phe phái và tham nhũng. Ý nguyện của ông được thầy giáo Lượng tâm đắc và ra sức vận động, không phải để “đầu tư hay mưu tính” gì, mà chỉ mong ông góp tiếng nói công chính trước nghị trường: “Tôi giúp ông để thực hiện chí nguyện của tôi. Vào được đó rồi, xin đừng để những người ủng hộ ông thất vọng”.

 

Dáng người Lượng lênh khênh lỏng khỏng, vượt hơn tôi (tác giả) hai cái đầu, đã vậy lại ốm, tay chân dài quá khổ. Nhưng anh hiền khô, hăng say và tận tụy. Anh lăn vào cuộc vận động phiếu như chính anh tranh cử. Anh còn ước mong được chính phủ cấp ngân khoản lớn để lo cho giáo dục, quốc phòng, phát triển tiểu học, cấp học bổng và đãi ngộ giáo chức.      

 

Ngoài ra, thầy Lượng còn mong các dân cử đưa ra dự luật nghiêm ngặt để trừng phạt tham nhũng và khủng bố. “Bắt được mấy thằng gài mìn claymore giết dân, tang chứng rành rành mà xử tù có vài năm. Nó ở không, mình nuôi cơm một thời gian để sau này thả về lại có kế hoạch tinh vi hơn, hiệu quả hơn. Đánh giặc mà làm như chuyện giả ngộ”. (p557).

 

Sau vài ba tháng không gặp Lượng, tác giả về thăm thầy một sáng thứ bảy tại căn nhà lụp xụp, cũng là “ngôi trương tư” hai lớp sáng chiều với ‘thế hệ mai sau’. Với cây đàn ghita tróc sơn, thầy  cùng mấy cháu học sinh líu líu lo lo những ca khúc thiếu nhi vui tươi. Thầy nói với đám học trò: “Vậy là Tết này, thầy trò mình có thể giúp vui đồng bào trong xóm rồi!”. (tr. 559)

 

Tết đó, tiếng súng đã thay tiếng hát ngây thơ của các học trò và thầy Lượng cũng đã nằm xuống vì các học trò thân yêu. Thầy quên mình, chạy ra chạy vô trong xóm nhiều lần để tìm các trẻ lạc cha lạc mẹ đưa đến nơi an toàn. Và bọn Cộng Sản năm vùng, đã bắn chết thầy. (tr. 560)

 

Cái chết của thầy Lượng phản ánh ba hệ quả:

-        Tình thầy trò vượt lên trên nỗi sợ hãi, biến thành tình đồng bào tình nhân loại.

-        Chiến tranh không những cướp đi sinh mạng người lính, mà cướp đi những

người dân lương thiện có lòng với đất nước, với tương lai của dân tộc qua sự nâng niu tuổi trẻ như thầy Lượng.

-        Đã 58 năm sau Tết Mậu Thân, những người Việt Nam Tự Do đã nhận thấy rõ chế độ bạo tàn khát máu của chủ nghĩa Cộng Sản qua Tết năm 1968 đó.

 

Thưa quý vị, thiển nghĩ, ước vọng của thầy Lượng cũng là ước vọng của GS/NVS và quý Thây Cô trước đây tại miền Nam cũng như hiện nay tại xư người.

 

Cá nhân tôi xin cúi đầu tưởng niệm những thầy cô đã hy sinh vì một hệ thống giáo dục khai phóng và nhân bản của chính thể VNCH.

  

blank

Hình 2: Từ phải: GS Trần Huy Bích, vợ chồng GS Trần Gia Phụng, GS Nguyễn V8an Sâm và phu nhân (nhà văn Trần Ngọc Ánh)

blankHình 3: Cắt bán sinh nhật, từ phải: cô Kim Ngân (Giám Đốc Viện Việt Học), GS Nguyễn Văn Sâm và phu nhân là nhà văn Trần Ngọc Ánh.

blankHình 4: Người đứng là cô Kim Thanh (Viện Việt Học), ngồi từ trái: Phùng Anh Kim, Dao Phong, Trần Huy Bích, Võ Ý, vợ chồ GS Trần Gia Phụng.

blankHình 5: Vợ chồng GS Trần Gia Phụng từ Texas tới, ngồi bên ghe vượt biên trong Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt.

blankHình 6: Từ trái: GS Trần Huy Bích, Võ Ý, Phạm Quốc Bảo, Nguyễn Tuấn Huy.

Mão là mèo, quý là phú quý. Quý Mão là mèo có phước được hưởng lộc ăn ngon, mặc ấm, được chăm sóc như thú cưng của gia đình. Theo các nhà tướng số nói vì mèo nhanh nhẹn, trung thành, chung thủy, tình cảm và dễ thích nghi, nên người tuổi Mão sẽ thông minh, kiên trì, tháo vát, may mắn, thành công, giàu sang, sống có tình, có lý…
Lúc còn nhỏ thì không để ý. Nay lúc tuổi già, hồi tưởng lại tâm linh dân tộc, suy nghĩ lại câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” hoặc “A Di Đà Phật” của dân mình mới thấy nó có một ý nghĩa linh thiêng và đẹp tuyệt vời. Nó không phải chỉ nằm trong phạm vi tôn giáo mà còn hòa nhập thành truyền thống văn hóa dân tộc. Nó trở thành phong cách sống hài hòa giữa đạo và đời. Khi đi chùa gặp nhau, hoặc trong các lễ hội Phật, chúng ta cất tiếng “A Di Đà Phật !” thì tiếng “A Di Đà Phật” trở thành một câu chào hỏi, một lời thân thiện, một lời mừng rỡ rằng ta còn có nhau, một lời chúc tụng, một sự kính trọng, một ước vọng sau này (khi vãng sinh) sẽ lại gặp nhau trên Quốc Độ Thanh Tịnh của Phật A Di Đà.
Sự nóng lên trong toàn cầu, chiến tranh và lạm phát: Thế giới dường như đang ở trong tình trạng khủng hoảng bất tận vào lúc này. Trong cuộc phỏng vấn, nhà tiên tri tai hoạ Nouriel Roubini xác định 10 "mối đe dọa nghiêm trọng" mà chúng ta đang phải đối mặt và cách đối phó...
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những cầu thủ đồng hương tranh tài. Thiệt không có gì để có thể phàn nàn. Các em chơi rất tới, rất hết mình, và rất đáng ngợi khen. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe những lời bình, bằng tiếng mẹ đẻ, trong một trận túc cầu. Bình luận viên hay nhắc đi nhắc lại những cụm từ rất nặng nề: xử lý tình huống, quật khởi, nỗ lực kiên cường, phương cách đá, tham gia lấy bóng, khoảng cách lợi thế, sự tiếp cận, sự thay người, toả sáng…
Vì sao đọa làm mèo? Ông bà ta nói vì phí phạm nước nhà chùa, nên kiếp này làm mèo sợ nước, không tắm. Thiếu nợ nên làm thân thú để trả nợ; vì tâm thấp hèn nên không được làm người hai chân đứng thẳng; vì chủng tử hung ác, nên làm loài mèo hung hăng xâu xé loài vật khác làm mồi thức ăn để sinh tồn… tạo thành vô số nghiệp thiện và ác lẫn lộn đưa đẩy chúng sanh trôi lăn trong luân hồi không bao giờ dứt.
Ngày tôi mới đi làm nội trú ở nhà thương Mỹ cách đây bốn mươi năm, một anh giáo sư trẻ có lẽ gốc Do Thái hỏi tôi từ đâu tới, và sau khi tôi trả lời là người Việt tỵ nạn, anh ta nhận xét tỉnh bơ với tôi rằng (tôi không nhớ rõ nguyên văn, chỉ ý đại khái): Nếu mình thọc tay vào cái hũ mật thì lúc rút tay ra ruồi hay kiến (?) sẽ bám vào theo tay mình. Có lẽ ý anh ta nói Mỹ rót nhúng tay vào Việt Nam và do đó lúc Mỹ rút ra thì đám tỵ nạn như tôi sẽ bám theo về Mỹ. Có thể tôi nhớ không chính xác vì lúc đó nghe tiếng Anh vẫn còn rất yếu, nhưng điều quan trọng là sau 40 năm tôi vẫn nhớ câu nói này, mặc dù lúc đó tôi chẳng phản ứng gì cả, và xem đó cũng như chuyện thường, cũng như những chuyện nho nhỏ khác mình gặp mỗi ngày làm bực mình nhưng mình nghĩ là do mình chưa quen với xã hội mới. Sau khi bị gán đủ thứ tên, thứ tội ở Việt Nam sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì c
Twitter đã không còn thực thi chính sách cấm thông tin sai lệch về COVID-19. Quyết định được đăng âm thầm trong phần quy định trên trang web công ty, được để là có hiệu lực từ ngày 23 tháng 11 năm 2022. Điều này đã khiến các chuyên gia nghiên cứu và sức khỏe cộng đồng lo ngại về những hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra.
Tôi biết BS. Phạm Gia Cổn lúc tôi vừa tập tễnh bước vào đời lính, nhận trách nhiệm làm y sĩ trưởng cho Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù, cùng một tiểu đoàn mà BS. Cổn vốn là y sĩ tiền nhiệm 2 năm trước. Tôi lội bộ theo TĐ, Anh làm chỉ huy trưởng Bệnh Viện Dã Chiến Đỗ Vinh tại căn cứ Non Nước, Đà Nẵng. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau ở BV Dã Chiến khi tôi theo trực thăng chuyển thương binh. Tôi nhìn thấy anh cao lớn, rất phong độ, uy dũng, với 3 bông mai đen ở cổ áo hoa rừng và dấu hiệu 3 đấm tay của Đệ Tam Đẳng Huyền Đai Tae Kwon Do ở túi áo trước ngực bên trái. Nhìn vào Anh, tôi có cảm giác như một tảng đá mạnh bạo, có tinh chất võ biền mà mình có thể dựa lưng khi cần. Dù hình tướng có vẻ rất quân kỷ, nhưng thái độ anh lại hòa nhã, ăn nói nhẹ nhàng, cởi mở nhưng trực tính. Anh đã cho tôi sự tự tin và niềm vui trong tình huynh đệ. Về sau, tôi cũng biết tin anh được đề cử làm Y Sĩ Trưởng Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù trong trận bảo vệ phòng truyến Phan Rang vào đầu tháng 4, 1975.
Để đề phòng các bệnh về đường hô hấp trong mùa đông, một số người đã “tăng cường” hệ thống miễn dịch của mình bằng các thực/dược phẩm bổ sung và thức ăn giàu chất dinh dưỡng. Một số người còn kết hợp với các biện pháp như giữ khoảng cách xã hội, đeo khẩu trang, tiêm phòng cúm và COVID-19, giúp giảm nguy cơ bị nhiễm bệnh hoặc phát bệnh nặng; đối với một số khác, họ chỉ dựa vào các thực/dược phẩm bổ sung.
Nghiên cứu từ những năm 1950 và 1960 cho thấy các loại nấm gây bệnh chỉ sinh sống ở một số vùng nhất định tại Hoa Kỳ. Nhưng hiện nay, các khoa học gia tin rằng các loại nấm này đang lan rộng và gây nhiễm trùng phổi nghiêm trọng trên toàn quốc. Nghiên cứu mới được công bố trong tháng 11 trên tạp chí Clinical Infectious Diseases chỉ ra rằng, các bác sĩ đang dựa vào các bản đồ đã lỗi thời về nấm gây bệnh và họ có thể bỏ sót các triệu chứng của nhiễm trùng phổi nghiêm trọng do nấm gây ra.
Gần đây nhiều độc giả và thân chủ văn phòng RMI-USA đã đặt nhiều thắc mắc liên quan đến các loại chiếu khán lao động, có hay không có kỹ năng, mà nguồn gốc xuất phát từ nhiều hình thức khác nhau, đã làm cho những người quan tâm phát sinh thêm nhiều thắc mắc hơn là được trả lời. Chúng tôi tổng hợp những câu hỏi tiêu biểu thành 2 phần. Phần một liên quan đến chiếu khán Lao Động EB-3 và chiếu khán doanh nhân L-1A. Phần hai về chương trình EB-5 đã được tái ủy quyền 5 năm cho đến 30/09/2027, sẽ tiếp theo vào kỳ tới.
Số ca nhiễm COVID dự kiến sẽ tăng vào mùa đông này và chúng ta đều không muốn kế hoạch nghỉ lễ của mình bị gián đoạn vì bệnh tật. Bác Sĩ Tiffany Moon là một bác sĩ gây mê có hai người con, cô mong muốn kêu gọi mọi người tiêm loại vắc-xin mới cung cấp thêm khả năng bảo vệ có mục tiêu chống lại Omicron. Trong một bài đăng trên Instagram, cô chia sẻ: “Tiêm loại vắc-xin mới này sẽ giúp đảm bảo an toàn cho bạn bè và gia đình của bạn”.
Tại công viên Village Green Park trên đường Euclid, Garden Grove vào lúc 3 giờ chiều đến 7 giờ tối thứ Bảy ngày 3 tháng 12 năm 2022, Thành Phố Garden Grove đã tưng bừng tổ chức Lễ Hội Mùa Đông (Winter In The Grove) lần thứ 5.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.