Hôm nay,  

Ngươi Vời Ta Đến

17/08/202011:36:00(Xem: 3497)

 


 Bóng tối dày đặc, quánh laị như bùn lầy, cái thứ bùn lầy sền sệt đang nuốt y vào lòng của nó, càng vùng vẫy thì càng lún sâu. Bóng tối laị như luồng sương đen kịt, tràn vào phổi y, y sặc sụa ho và ngạt thở, y không thể  nào la hét được, hả miệng ra thì luồng sương đen tràn vào ào ạt hơn. Màn đêm như vô số tơ bện chặt y, trông y không khác gì một cái kén, trong cái màn đêm ấy, bất chợt y laị thấy lơ lửng như bay trong không trung, cố mở mắt xem sự thể thế nào thì thấy vô số hình nhân nam nữ loã thể. Những hình nhân chập chờn vây quanh y, chúng vờn quanh và vươn những cái tay dài như sợi tơ quấn lấy thân thể y, laị giống như những xúc tu bám chặt vào thân y. Y giãy giụa quằn quại nhưng không làm sao thoát ra được. Y muốn hét toáng lên nhưng không gian đông đặc trong miệng, không hét được nhưng y nghe rõ mồm một gịong cười đắc ý đầy ma quái:

 - Anh ta không thể thoát khỏi tay bọn ngươi! Anh ta hoàn toàn chịu sự khống chế của bọn ngươi, dù bọn ngươi có làm lơ thì anh ta cũng sẽ qùy dưới chân để mà xin chút khoái lạc, mỗi khi thân xác anh ta lên cơn giày vò vì thèm khát, tâm can nung nấu cháy bỏng. 

 Những hình nhân nam nữ lõa thể lơ lửng trong không gian đen đặc tối om cười rúc rích:

 - Thưa dâm thần chủ, ngài đã khuất phục vô số con người ở thế gian này, xưa nay ngài vẫn luôn luôn thắng thế. Bọn người kia hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của ngài, gã du tử kia cũng không là ngoại lệ, tuy y có ý muốn thoát khỏi sự khống chế của ngài nhưng y không có đủ bản lãnh, cái bản năng thèm khát dục lạc vẫn âm ỉ cháy trong tâm và dày vò thân xác. Gã ấy cố gắng tự phản tỉnh và tìm con đường vượt thoát nhưng mỗi lần gã ta tiến lên một bước thì lại lùi hai bước, vươn lên một nấc thì rơi xuống hai nấc. Gã ta tiết dục để thăng tiến nhưng bản năng khát dục làm cho gã ta thoái lui là vậy, gã ta càng vùng vẫy, tâm tư tranh đấu giữa thanh cao và dục lạc . Gã ta đau khổ nhưng thống khoái chìm vào vũng lầy dục cảm. Bọn em thỉnh thoảng vẫn cho y hưởng tí khoái lạc đủ để y mong muốn thèm khát trong khắc khoải. Bọn em không cho gã ta thoã mãn để mà trói buộc gã trong sự sai xử của ngài.

 Dâm thần cười khùng khục trong cổ họng, giọng hả hê:

 - Các ngươi khá lắm! cứ như thế mà làm, tuyệt đối không cho gã ta được thõa mãn, một khi thoã mãn thì gã ta sẽ không còn phục tùng ta. Nhục cảm, khoái lạc là bửu bối, là tuyệt chiêu của ta, chỉ có ngón tuyệt chiêu này mới trói buộc được loài người, bọn người ngoan ngoãn vâng lời ta, tự nguyện chịu sự sai khiến của ta. Ta không có sức mạnh vô địch như thần hủy diệt, cũng không có quyền năng tuyệt đối của thần chết, nhưng ta có sức mạnh mềm. Ta không hò hét lớn tiếng, cũnh không đe nẹt ai. Ta chỉ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng loài người qụy lụy xin chết dưới chân ta. Không có kẻ nào cưỡng nổi sự quyến rũ sai xử của ta, bọn họ nhiều khi còn tự buộc số phận của họ vào ta, thậm chí ta xua đuổi họ cũng chẳng rời, cam chịu đời đời nằm dưới sự điều động của ta. Thế gian này cũng có một số ít, rất ít dám coi thường ta, nhạo báng ta, khi dễ ta… đó là mấy vị sa môn vâng lời ông Cồ Đàm, hành theo chánh pháp của Cồ Đàm. Những vị ấy hoàn toàn tự tại thong dong, ngón nghề điêu luyện cùng bảo bối của ta vô tác dụng. Có đôi khi ta cũng rù quyến được vài vị sa môn phá giới, lừa thầy, phản bạn nhưng chỉ là những kẻ thiểu số không đáng là bao. Bọn ngươi hãy nhớ lấy, đừng có đụng đến những vị sa môn chân chánh, kẻo mà mang hoạ. 

 Những hình nhân nam nữ lõa thể lơ lửng trong bóng đêm đen đặc, chúng chớp loé những đóm lửa xanh, đỏ, tím, vàng… trông đẹp mắt và đầy sức dụ hoặc mai quái. Chúng cất tiếng ca ngọt dịu và những lời âu yếm đầy sức cuốn hút, những âm thanh gợi dục gợi cảm làm cho con người mê đắm, tất nhiên gã du tử kia cũng không là ngoại lệ. Gã ấy còn có phần lậm sâu hơn, vì gã vốn có tính nghệ sĩ, sống phóng khoáng và lụy tình. Những hình nhân trông mướt mát thơm tho, tràn trề gợi cảm. Cả bọn lả lơi làm trò đú đớn với dâm thần, dâm thần ngồi trên giường, chăn gối lụa là êm ái, đang lim dim tận hưởng sự phục dịch, thỉnh thoảng dâm thần laị mân mê và xoay xoay chiếc nhẫn bảo bối  “Dục lạc khoái nhuyễn lực”,  đây là một bửu bối cực kỳ hiệu nghiệm. Dâm thần dùng nó để khiển dụng con người, mỗi khi dâm thần ban ơn cho ai thì y chạm nhẹ chiếc nhẫn vào cổ kẻ ấy, tức thì kẻ đó mê mệt hưởng khoái lạc và phục tùng dâm thần một cách tuyệt đối, những lúc ấy thì bản lĩnh, công phu, danh dự… chỉ là thứ bỏ đi. 

 Y còn đang chòi đạp tìm cách vượt ra khỏi cái màn đêm đặc quánh thì chợt cảm nhận có bàn tay rất đẹp cầm chiếc nhẫn chạm nhẹ vào cổ y, một cơn sóng khoái cảm đê mê xuyên suốt người y. Lập tức y thấy mình trồi hẳn lên trên vũng lầy mà mới phút trước y còn đang chìm xuống, cái làn sóng sung sướng làm cho y quên ngay cái cảm giác đang ngạt thở vì chìm dần trong vũng lầy. Y trở nên sung mãn và tăng động, y đeo bám lưu luyến với những hình nhân lõa thể kia, ra sức mơn trớn, cợt nhã và có vẻ tâm tư thích ý cực độ. Tiếng cười đầy nhục dục khoái lạc của những hình nhân ấy càng làm cho y điên đảo. Y giở hết những ngón nghề chơi có được để làm thõa mãn những hình nhân lõa thể kia và cũng chính làm thõa mãn cho bản thân y. Y như con thiêu thân lao vào ngọn đèn, vừa hưởng lạc vừa khoe cái tôi đang phát huy cực đaị, hòng lấy tiếng là dân chơi điệu nghệ. 

 Còn đang lâng lâng bởi nụ hôn, Y chợt cảm nhận có cú đập và lay mạnh, mở mắt ra thấy trời còn tối đen. Vợ y nằm cạnh bên ngái ngủ càm ràm:

 - Ban ngày cứ vào mấy trang web đen xem phim sắc dục, đêm nằm mơ bậy bạ, ú ớ không thành lời, giãy đạp quờ quạng lung tung.

 Y nằm im, định thần laị, giấc mơ quái dị nhưng chẳng lạ, không phải lần đầu y mơ như thế, đã nhiều lần rồi nhưng mỗi lần mỗi khác, sự việc biến tướng và hình ảnh mạnh mẽ đậm mê đắm hơn.  Y tự nhủ phải dút ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, những hình ảnh nam nữ loã thể, những âm thanh nhục dục khoái lạc cứ lởn vởn trong tâm trí, thật đúng như lời dâm thần nhắc nhở bọn đàn em trong mơ:”… tuyệt đối không cho gã ta cũng như bọn người được thõa mãn, thỉnh thoảng cho bọn họ hưởng một tí  để cơn nghiện càng sâu hơn, có thế mới giữ được chúng trong vòng cương toả của ta, chịu sự sai khiến của ta. Chúng phải muôn đời là nô lệ cho ta, quyền năng của ta tuy mềm nhưng buộc chúng chặt hơn bất cứ thứ trói buộc nào có ở trên đời…”

 Mắt mở thao láo nhìn vào bóng tối, y chợt rùng mình vì lời dâm thần trong mơ. Vợ y trở mình, mắt nhắm mắt mở, giọng khào khào ngái ngủ:

 - Honey! ngủ không được hả? có phải đang hứng? ngủ đi, mai phải dậy đi làm sớm, cuối tuần thong thả hơn nhé! 

 Y nằm im, không trả lời, tâm trí y đang miên man với sự thiệt hơn, phải trái, chánh tà…Y biết vào mấy trang web đen xem phim ái dục là không tốt, nhưng y chưa thể dứt ra được, gần như mỗi tuần y đều mò vào để xem, tuần nào không xem thì bứt rức khó chịu trong người, cứ y như những kẻ nghiện xì ke mà thiếu thuốc vậy. Xem xong thì laị hối hận, hụt hẫng…” sao mà dơ dáy, bản thiểu quá!”. Y xoá hết những dấu vết còn lưu trên máy cá nhân, khổ nỗi không thể xoá được những lần truy cập trên trang web chủ hay những máy chủ cung cấp dịch vụ. Vì thế nhà mạng biết rõ những thông tin cá nhân, những sở thích truy cập, bọn chúng tung vô số những quảng cáo và phim ảnh về xu hướng mà y thích truy cập. Cũng vì trang web đen mà những virus độc haị xâm nhập làm cho đứng máy, thế là y laị mò mẫn dọn rác, diệt virus và cài đặt laị. Cái vòng lẩn quẩn đã bao lần nhưng vẫn cứ lập đi lập lai. Y đã bao lần tự hứa với bản thân:” Mình sẽ không vào những trang web đen nữa, mất thời gian, máy bị dính virus và tai haị cho tâm ý”. hứa rồi laị phạm, phạm xong laị hứa, cứ như thế không biết đã bao lần. Y thấm thiá lời của dâm thần dạy bọn tay chân thủ hạ. Y thấy mình bị trói buộc và điều khiển bởi dâm thần và lũ đàn em của dâm thần, cả thân và tâm đều bị dâm thần sai xử mà không có cách chi cưỡng laị, thế này thì cũng sẽ sớm trở thành thủ hạ của dâm thần mất thôi! Y nhớ đâu đó trong kinh Pháp Cú có dạy:” Ái tình dục lạc như nước muối, càng uống càng khát” hoặc là: “ Hưởng dục lạc cũng giống như liếm mật trên lưỡi tên dao bén.” Y cũng võ vẽ tập quán thân bất tịnh:” Rõ ràng hàng ngày thân này tiết ra bao nhiêu chất dơ hôi hám, mắt có ghèn, tai có ráy, mũi có cứt mũi, miệng có bợn nhơ, hàng triệu lỗ chân lông tiết mồ hôi, hạ thân tiết ra phẩn niếu…Một ngày không tắm rửa thì hôi hám không ai chịu nổi, từ đó mới biết bên trong bao nhiêu là máu mủ, là cái đãy da hôi thối.” biết vậy nhưng đụng đến cái bề ngoài da thịt quyến rũ, ánh mắt đa tình, giọng cười ngọt lịm, cái xúc chạm êm ái…là lại quên ngay, là laị chẳng nhớ đó chỉ là giả hợp của tứ đaị. Dẫu có đẹp như hoa hậu, thanh lịch như qúy ông nhưng một khi tắt thở thì đố ai dám ôm ấp nữa.  Cái đẹp bề ngoài cũng còn tùy thuộc vào sự nhìn nhận của mỗi loài. Có cái đẹp cà răng căng tai của những thổ dân thì laị xa lạ, mông muội với người thành phố, người hiện đại. Có cái đẹp mềm maị, thuớt tha của phương đông thì laị kkhác với cái đẹp to cao, mạnh mẽ của phương tây…tất cả lệ thuộc ở truyền thống văn hoá, tập quán địa phương mà ra. Nhìn sâu xa hơn thì đó là sự mê mờ của sáu căn, huyễn hoặc của sáu trần, mê lầm của sáu thức thôi! 

 Càng nghĩ y càng thấy tỉnh ra, mai phải đi làm sớm nên y quyết không nghĩ lung tung nữa, dỗ laị giấc ngủ. May là y cũng thuộc loại người dễ ngủ, dù đang trò chuyện hay đang làm việc gì không cần biết, hễ ngả lưng xuống là ngủ ngay, chỉ trừ nhửng lúc tâm tư xáo trộn hay tâm ý xao động mạnh.

 Y chập chờn chìm vào giấc ngủ, dâm thần và những hình nhân nam nữ lõa thể kia laị hiện ra, chúng dở trò mơn trớn, bỡn cợt, vuốt ve dụ khị. Dâm thần nhếch mép cười rất dâm đãng, đầy vẻ khiêu gợi:

 - Ngươi không muốn làm quyến thuộc của ta? Ngươi muốn thoát khỏi vòng tay ta? đừng daị dột như thế! người đời ai mà  không ham muốn khoái lạc do ta ban cho, một mai thoát khỏi tay ta liệu ngươi có sống nổi nếu không có khoái lạc?

 Nói xong y laị cười khanh khách đầy vẻ đắc ý, tự tin. Khoát tay choNhững hình nhân nam nữ loã thể vây quanh y, chúng cười tình và ra sức kích thích các giác quan khoái lạc của y. Trong bọn chúng có đứa thì thầm:

 - Bọn em mang laị khoái lạc và cảm giác thăng hoa cho anh, sao anh laị muốn vượt thoát? những gì bọn em làm cho anh, chìu chuộng anh, muốn anh cũng trở thành quyến thuộc của dâm thần như bọn em. Sao anh không nhập với bọn em? Làm người mà không hưởng nhục cảm thì làm người để làm gì? liệu không có nhục cảm thì con người có tồn tại không?

 Bọn chúng nói đúng, nhục cảm khoái lạc, sự tham ái, sự thèm khát dục vọng… là nguyên nhân của tái sanh, luân hồi bất tận. 

 Bấy giờ dâm thần ghé sát tai y cười dấm dẳng, khiêu khích và thách thức:

 - Nói cho công bằng thì chính ngươi vời ta đến, ngươi tìm đến ta, nghĩ tưởng về ta chứ nào phải ta đến tìm ngươi. Ngươi và loài người quỵ lụy xin khoái lạc ở ta, những hình ảnh nam nữ loã thể kia là do ngươi chiêu cảm lấy, hoàn toàn không phải lỗi của ta. Ta đã đến thì đừng hòng ta bỏ đi dễ dàng! Ta sẽ theo ngươi cho đến sức cùng lực kiệt, ngươi có chết rồi tái sanh ta vẫn không rời ngươi. 

 Dâm thần và lũ hình nhân loã thể còn đang đắc thắng, bất chợt biến mất, không gian tĩnh mịch như chưa từng có mặt  của bọn chúng. Một vị thần mặc giáp trụ, tay cầm kim cang xử xuất hiện:

 - Địa thần! sao ngài laị để cho dâm thần và quyến thuộc của y đến cuộc đất này? nơi này có thờ tôn tượng Như Lai kia mà! Bọn chúng đến làm mất tôn nghiêm, ảnh hưởng đến phong khí của con người nơi đây! 

 Thì ra là thần hộ pháp, địa thần bước ra, dáng vẻ phốp pháp tốt tướng:

 - Ngài không biết đấy thôi, địa thần tôi đã cho canh gác cẩn mật, vả laị cuộc đất này đã được kiết giới và hộ giới bởi chính ngài, một khi đã kiết giới thì không một ai có thể xâm nhập được, cho dù qủy mị võng lượng…Sở dĩ dâm thần và quyến thuộc của y đến được là vì cậu chủ rước bọn họ đến đấy! chính cậu chủ đưa cho bọn họ mật khẩu, mật ngữ nên bọn họ đi qua được kiết giới, nếu không có mật khẩu của cậu chủ thì bọn họ có ba đầu sáu tay cũng không vào được. Cậu chủ và bọn họ có giao tình với nhau, cậu ta bị bọn họ rù quến, quyến dụ bằng dục lạc đã lâu, giờ cậu chủ bị ràng buộc chịu sự sai xử của bọn họ. Cậu chủ vô tình  thành quyến thuộc với bọn họ, cậu chủ phải tự tỉnh ra, tự cứu lấy mình. Tôi với ngài chỉ hộ vệ vòng ngoài, không thể xen vào tâm của cậu chủ để đánh thức, cũng không thể lôi cậu ấy trở laị con đường sáng, con đường tỉnh thức. Cậu ấy phải thoát ra và tự đi bằng đôi chân của mình. 

 Y thật sự phân vân, tiến thoái lưỡng nan giữa hai con đường. Sức hút của dâm thần và lũ hình nhân loã thể vẫn mạnh mẽ và hấp dẫn nhưng sự tỉnh thức cũng thôi thúc quyết liệt không kém, Sự thanh cao thăng hoa trên con đường sáng là lý tưởng của bao người bao đời nay, rất chân chánh và thánh thiện. Y còn ngơ ngác đứng giữa con đường, chưa biết tiến thoái làm sao thì tiếng chuông báo thức reo một hồi dài. Vợ y gọi:

 - Dậy đi làm anh ơi! trời gần sáng rồi.


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 08/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi lắng nghe, ngạc nhiên nhiều hơn thương cảm. Một người như Tầm mà bị lường gạt về lãnh vực 'xương máu' của mình. Tôi có thể hiểu và cảm thông an ủi trong mọi hoàn cảnh đau buồn, thất vọng của người thân chung quanh. Nhưng tôi lại rất vụng về khi phải đề cập đến mọi giao cảm đối với những con số. Tôi không có duyên phận và chung đường với nó. Nên tôi chỉ biết yên lặng, chờ đợi.
Lúc xưa thật xưa, người Việt Nam ta có tục lệ bầy cỗ Trung Thu vào dịp tết trăng tròn tháng 8 âm lịch. Cỗ này thường để dành cho trẻ con, vừa vui Trung Thu, vừa ăn bánh vừa ngắm trăng tròn, sáng tỏ. Thường cỗ này gồm phần lớn là bánh Trung Thu, bánh dẻo bánh nướng và rất nhiều thứ trái cây, trái cây chánh là bưởi, bưởi hồng đào ngọt và tròn xoay như một vầng trăng. Ăn bưởi xong, có thể sâu hột trái bưởi, phơi khô đi sem sém, và có thể đốt hạt bưởi từng sâu như đốt nến, đèn cầy.
Tường Vi sinh ra lớn lên từ miền “quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo hè thời thiếu cơm”. Trước 1975, ba Vi có chức vụ lớn trong quân đội, làm việc tại Đà Nẵng cuối tuần mới ra Huế. Gia đình Vi ở bên kia bờ Sông Hương nằm trên đường Nguyễn Công Trứ, khu nhà vườn rộng mênh mông có bến sông sau, trước ngõ trồng hàng loạt hoa Tường Vi. Mẹ rất thích loại hoa này, nên đặt tên Vi giống loài hoa. Vi có bốn chị em gồm hai em trai (Vinh, Lộc) và gái út (Tường Như), Vi là chị đầu đàng. Năm 13 tuổi vì thi rớt nên phải học trường tư thục Bồ Đề đến năm lớp tám, ba Vi từ Đà Nẵng dẫn theo người thanh niên về Huế giới thiệu tên Sơn, ra Huế học đại học luật khoa, sẽ dạy kèm chị em, làm gia sư ăn ở trong nhà luôn. Vì tò mò hỏi mạ
Sau này, mỗi khi muốn kết bạn với ai, tôi thường nghĩ về Bi, về lúc Bi cầm tay tôi cho con Nâu ngửi với sự trấn an vô tư của trẻ con thời khó khăn nhất. Chúng tôi không có đồ chơi, không có không gian lớp học năng khiếu, thi tài, không có những cuộc chạy đua đồ đạc mới hay chôm đồ đạc của nhau trong lớp học. Chúng tôi chỉ có bàn tay, con Nâu, đường đất đỏ về nhà và một bờ sông nguy hiểm.
Kể cả sau khi ra trường đi dạy, góc nhìn chọn lựa đàn ông của tôi rất giới hạn. Không cần đẹp trai, nhưng không thể xấu. Không quá cao, cũng không thể lùn. Không ăn diện thời trang, cũng không quê mùa. Không nói nhiều, cũng không câm nín. Không cần thông minh, nhưng đừng ngu khờ. Không cần làm anh hùng, nhưng đừng hèn nhát. Nhưng các tiêu chuẩn này không có nghĩa tôi sẽ chọn người trung bình.
Một ngày cuối tháng tám, vợ chồng tôi chở anh chị đi chơi, ăn uống; đang ăn bỗng dưng anh nhìn xa xăm, nói vu vơ như không cần người nghe: - Tôi cần một phương pháp trợ tử! Tôi giật mình lo lắng đưa mắt nhìn chị, nước mắt đong đầy trong hốc mắt, chị nhẹ nhàng tâm sự: - Ai cũng phải đến ngày đó thôi! Anh đã chịu đựng đau đớn mỗi lần lọc thận về, ăn uống không được ngon miệng nữa, ngủ nửa đêm thức giấc vì nóng hay lạnh quá, không được uống quá nhiều nước cho dù có khát cách mấy vì thận đã không làm việc nổi. Anh lại thương chị mỗi khi thấy chị cực giúp anh làm vệ sinh cá nhân. Con cái ở xa, chúng có cuộc sống riêng, đâu thể lúc nào cũng kề cận lo cho cha mẹ mãi được, khi cần chúng có thể đến giúp có hạn mà thôi…
Tuy không còn ở đó nhưng hắn vẫn thường nhớ những chiếc lá vàng trên cây khế nhẹ rơi, giàn hoa giấy rực rỡ cười với nắng trước mưa chiều. Cái máy hát cũ kỹ với băng đĩa nhão vừa hợp với nhạc sến, “tình chỉ đẹp khi còn dang dở…” Hắn gởi gió cho mây ngày bay một đoạn đời hư thực huyền ảo như lời nhạc rả rích từ cái máy hát lớn tuổi hơn hắn lúc bấy giờ khi những toan tính về tương lai chưa có đáp số thì bài toán một với một đã không bao giờ là hai từ khi em lấy chồng.
Chiếc Airbus A380 của hãng hàng không Emirates từ từ đáp nhẹ nhàng xuống phi trường quốc tế Tokyo Narita. Airbus A380 là loại máy bay khổng lồ, có thể chứa trên 500 hành khách, chỗ ngồi rộng rãi, thoải mái và bay rất êm...
Tuy Hòa, nơi tôi sống quãng đời thơ ấu, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp...
Hôm nay, tôi lại có dịp ghé vào “cõi riêng” của tôi để lau dọn, quét bụi. Nhìn thùng sách nằm nơi góc phòng, tôi nhớ anh Quang, không dám mở thùng sách ra, rồi chẳng hiểu sao, lại tha thẩn ngồi xuống ngắm nghía những cuốn albums và tủ sách của riêng mình. Tôi nhẹ nhàng lấy ra từng cuốn sách, xem tựa đề, để tâm hồn lại lang thang trôi về quá khứ.
Có nhiều người tự hỏi là tại sao sang đến xứ tự do tạm dung này lại có những chuyện buồn như thế xảy ra cho người đàn ông, thay vì chỉ thường thấy xảy ra cho người đàn bà khi chúng ta còn ở quê nhà. Chắc rất nhiều người trong chúng ta, nhất là phái nam, đều hiểu rõ có nhiều nguyên nhân rất sâu xa, tế nhị, phức tạp, không tiện nêu ra ở đây, nhưng câu chuyện tình buồn được kể lại sau đây là một trong những trường hợp điển hình
…Khi anh tới cổng viện dưỡng lão, trời đã chạng vạng tối, chỉ còn bà mẹ anh và bà thư ký ngồi co ro trên ghế đá… họ đợi anh, bà thư ký vội báo cho anh hay là anh hãy canh giữ, nuôi bà cụ khoảng một tháng, chờ tình hình dịch bệnh tăng giảm ra sao, rồi thành phố sẽ quyết định và nhà già sẽ liên lạc với anh ngay sau đó. Bà thư ký đi khỏi, anh quay lại ngó mẹ và đau lòng thấy bà cụ co dúm như một mớ giẻ rách khô… anh đỡ mẹ ra xe, và nhỏ nhẹ khuyên trấn an: - Mẹ cứ về ở với con ít lâu, coi tình hình ra sao?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.