Hôm nay,  

Tìm Lại Tình Yêu

13/02/202111:17:00(Xem: 4336)

 

C:\Users\VNPham\Desktop\timlaitinhyeu (1).JPG (1)


Vì tò mò và cũng vì nhân dáng ngoan hiền của cô giáo, những hôm đoàn chiến đỉnh về bến sớm, Duy mong tiếng kẻng tan trường vang lên để Duy được dịp quan sát cô giáo một cách kín đáo.


Những lần vào Quận họp hành quân, Duy thường tìm cơ hội hỏi thăm Thiếu Tá Quận Trưởng về cô giáo. Thiếu Tá Quận Trưởng chỉ cười, đáp:


- Moa không biết nhiều về cô ấy. Moa là “con tem đóng dấu” rồi, đâu dám “léng phén”. Nghe nói cô ấy là cháu ông Phó Quận Trưởng Hành Chánh. Cô ấy mới thuyên chuyển về đây chưa được bao lâu cho nên “bà xã” moa chưa được dịp làm quen.


Chưa thấy mặt cô giáo, Duy không biết nhan sắc của cô như thế nào. Nhưng, nhìn mái tóc dài, chiếc nón nghiêng nghiêng của cô giáo Duy tưởng như chàng đã gặp hình bóng ấy vào một chiều Xuân, tại Nha Trang, khi Trục Lôi Hạm Chương Dương II, HQ 115 ghé Cầu Đá.


Chiều Xuân năm đó, trong ánh nắng dìu dịu, gió rì rào, sóng tung tăng và tiếng chân người khua nhè nhẹ trên khóm lá bàng khô, Duy nghe tiếng thì thầm của nhóm nữ sinh trong khuôn viên Hải Học Viện, Nha Trang. Phía sau nhóm nữ sinh là toán thanh niên hơi trọng tuổi. 


Duy – đang đứng chung với nhóm bạn Hải Quân tại bậc cấp – đoán có lẽ toán thanh niên là sinh viên đại học về Nha Trang nghỉ Tết. Không ai bảo ai nhưng Duy và các bạn Hải Quân đều cố tình tìm cách làm quen với nhóm nữ sinh. Khi nhóm nữ sinh vừa e lệ nhìn nhóm Hải Quân vừa bước xuống bậc cấp, Duy nghe tiếng nói từ toán thanh niên:


- Hôm nay Hải Quân làm gì mà cả ba chiếc tàu đều giăng cờ, giăng đèn, đẹp quá! Ra cầu tàu chơi, các bạn chịu không để tôi hỏi mấy cô?


Nhóm nữ sinh dừng lại không xa nhóm Hải Quân. Duy nghe một cô nói với cô có mái tóc ngắn:


- Có lẽ người ta tổ chức liên hoan mừng Xuân. Lúc nãy mình thấy lính gác ngay cổng, làm sao ra cầu tàu được mà anh của nhỏ Thúy lại rũ tụi mình? 


Cô gái có mái tóc dài khẽ nói:


- Anh Toàn của mình là sinh viên Y Khoa rồi mà cứ ham vui như thời trung học.


Qua câu nói, Duy biết ngay cô gái tóc kẹp tên Thúy. Duy bước nhanh đến bên Thúy:


- Xin lỗi cô Thúy, nếu các cô và các bạn muốn ra cầu tàu thăm chiến hạm, chúng tôi rất hân hạnh được mời tất cả quý vị.


Nhóm Hải Quân ngạc nhiên nhìn Duy rồi nhìn nhau như ngầm hỏi: Thường ngày Duy rất ít nói, sao hôm nay Duy “bạo” thế này? Thấy các bạn nhìn chàng, Duy cười, nhìn lơ chỗ khác sau khi nheo mắt. 


Trong khi Thúy lúng túng, chưa hiểu tại sao “ông Hải Quân” này biết tên nàng thì Toàn vừa đến cạnh. Như hầu hết mấy người có em gái đẹp, Toàn hơi “lên mặt”:


- Xin lỗi, ông cần chi? Tôi là anh của cô này. Tôi có thể giúp ông điều chi không?


- Chào anh. Tôi, Duy. Qua những câu đối thoại của các bạn, tôi nghĩ các bạn muốn ra cầu tàu chơi. Chiều nay, nhân ba chiến hạm tổ chức mừng Xuân, chúng tôi xin phép được mời các cô và các bạn. Anh nghĩ sao, anh Toàn? 


- Ủa, sao ông biết tên tôi?


Duy cười, đưa tay phải về phía Toàn. Toàn bắt tay Duy và hỏi:


- Có lẽ mấy cô này gọi tên tôi cho nên ông nghe, đúng không? 


Duy cười, không đáp. Toàn tiếp:


- A, chúng tôi được phép gọi bằng anh hay là phải gọi theo cấp bậc nhà binh? Nếu phải gọi theo nhà binh thì thú thật, chúng tôi … chịu thua; vì không biết cách phân định cấp bậc của Hải Quân.


- Đối với HQ 115, tôi là Đại Úy Hạm Phó. Nhưng đối với các bạn, mong các bạn gọi tôi bằng anh cho thân mật. 


Toàn không đáp lời Duy mà lại quay về phía các bạn, reo lên:


- Này, các bạn! Ông Hạm Phó HQ 115 mời xuống thăm chiến hạm, đi nhanh lên!

Quay sang nhóm nữ sinh, Toàn tiếp:


- Các cô đi với chúng tôi luôn, nha!


Vài cô có vẻ lo ngại:


- Về trễ bị la đó, anh Toàn.


- Chiều rồi. Sắp hết xe lam, làm sao tý nữa về, anh Toàn?


Toàn hơi lung túng. Duy đáp thay:


- Tý nữa tôi sẽ liên lạc với Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân, mượn xe để đưa các cô về. Các cô an tâm, nhé!


Ba nhóm nhập lại, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. Duy cứ bám sát và cố kết thân với Toàn trong khi mắt không rời Thúy. Điều làm Duy hơi khó chịu là anh chàng cao lớn, đeo kính cận, cứ theo sát Thúy. Vừa đi Duy vừa hỏi chuyện để lấy lòng Toàn:


- Nghe nói anh học Y Khoa, phải không, anh Toàn?


- Vâng. Năm thứ ba.


- Dạo còn học tại đại học Khoa Học, mỗi năm cứ nơm nớp sợ thi hỏng sẽ bị động viên, tinh thần tôi không yên. Cuối cùng, tôi bỏ ngang để vào Hải Quân. Bây giờ thấy các anh sống hồn nhiên, vô tư, tôi chạnh nhớ đến cuộc đời sinh viên ngắn ngủi của mình.


- Uổng chứ, anh nhỉ! Mấy năm gần đây ngưỡng cửa đại học bị giới hạn trong khi cổng các quân trường lại rộng mở. Cũng vì lý do đó, tôi đang dự tính xin sang Quân Y.


- Tôi có thằng bạn thân học Quân Y. Có lẽ nó học trước anh một năm.


- Vậy là bạn anh cùng học với Quý.


- Quý nào?


Vừa nói Toàn vừa kín đáo chỉ về phía Thúy: 


- Lúc nãy lộn xộn quá, chưa kịp giới thiệu mọi người với các anh. Xin lỗi anh, nha! Quý là anh chàng cao cao, đi cạnh nhỏ em tôi kìa.


Duy bỗng thở dài nhè nhẹ, nhìn ra khơi. Biển lặng yên. Nhưng dường như Duy đang cảm nhận được những đợt sóng ngầm trong lòng biển và trong lòng chàng. Chuyến hải hành nào không hứa hẹn nhiều vất vả, lắm gian nan; nhưng chuyến hải trình đầu đời để đi vào đường tình Duy đã thấy nhiều chướng ngại! Tuy biết chướng ngại đang giang mắc, nhưng không hiểu tại sao ánh mắt của Duy vẫn không rời Thúy và Quý.


Image result for hải quân việt nam cộng hòa hq115 (2)

Trên boong tàu, các anh Hải Quân đều chỉnh tề trong quân phục tiểu lễ trắng. Các anh chạy tới chạy lui lo sắp xếp bàn ghế, ly chén và thức ăn. Khung cảnh trông vui tươi, nhộn nhịp. Nhưng những tà áo dài thướt tha, những mái tóc bay bay trong gió, những bước chân ngại ngùng mới thật sự tô điểm cho buổi chiều lộng gió trên HQ 115 và đem đến niềm ấm áp cho những chàng trai yêu biển.

Không hiểu vô tình hay cố ý, ban tiếp tân sắp Thúy ngồi cạnh Quý và đối diện với Duy. Suốt buổi tiệc Duy nhìn Thúy không rời. Thỉnh thoảng Thúy liếc sang Duy và bắt gặp ánh nhìn say đắm của chàng. Thúy e thẹn cúi mặt, mỉm cười. Tuy nụ cười của Thúy không trọn, nhưng cái cằm chẻ đôi của nàng khiến Duy cứ muốn nhìn mãi nhìn hoài. 

Ý tưởng của Duy đang miên man về Thúy thì Huấn – sĩ quan đệ tam của HQ 115 – đến sau lưng Duy, reo lên:

- Trời, Hạm Phó! Hạm Phó bị coup de foudre rồi hay sao mà trông Hạm Phó thẩn thờ quá vậy? 

Duy giật mình, quay lui:

- Ơ, cái gì thế? 

Mọi người cười ồ lên. Huấn cũng cười, đáp:

- Bao nhiêu người mời Hạm Phó lên micro mà Hạm Phó có nghe đâu! Thôi, mời Hạm Phó lên đi. 

Đến trước máy vi âm, Duy cười:

- Kính thưa quý vị và các bạn, quý vị bắt tôi lên đây giúp vui quý vị như thế nào đây ạ?

Nhiều tiếng cười xen lẫn tiếng huýt, tiếng reo. Huấn lại đến cạnh Duy, nói vào máy vi âm:

- Kính thưa quý vị, theo sự dò xét của riêng tôi thì có lẽ Hạm Phó bị “tiếng sét ái tình” đánh trúng từ lúc chiều. Vì lẽ đó, “con tàu tình cảm” của Hạm Phó đang lắc lư cho nên tinh thần của Hạm Phó bị chi phối hoàn toàn. Bây giờ tôi xin lập lại trò chơi của chúng ta để Hạm Phó am tường. Thưa Hạm Phó, mỗi người trong chúng ta sẽ được mời lên máy vi âm để góp vui. Sau khi thi hành phận sự của mình, người đó sẽ mời một người khác và cứ tiếp tục như vậy. Bây giờ mời Hạm Phó bắt đầu phận sự của Hạm Phó. 

Duy hỏi:

-Ai yêu cầu tôi “thế mạng” đây? 

Huấn chỉ về nhóm sinh viên:

- Dạ, anh Toàn. 

- Xin cảm ơn anh Toàn. Như vậy có nghĩa rằng khi tôi yêu cầu người nào thì người đó không được từ chối, đúng không ạ? 

Mọi người đồng thanh “đúng rồi”. Vài tiếng “đúng năm” xen vào. Huấn lại nói vào máy vi âm:

- Xin phép Hạm Phó cho tôi nói một câu cuối. 

Duy đứng lui, nhường máy vi âm. Huấn tinh nghịch:

- Chúng tôi xin chúc Hạm Phó sang năm có Hạm Phó phu nhân.

Tiếng vỗ tay, vỗ bàn vang dội. Với thái độ từ tốn, giọng trầm trầm, Duy bắt đầu: 

- Kính thưa quý vị và các bạn, tôi xin góp vui bằng câu chuyện mà tôi được nghe lúc tôi tu nghiệp tại quân trường U.S. Naval Postgraduate School tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. Câu chuyện như thế này: “Trong giờ lịch sử Hoa Kỳ, giáo sư cùng sinh viên bàn luận về sự thay đổi quan niệm về sắc đẹp của phụ nữ theo từng thời đại. Vị giáo sư đưa ra một thí dụ, vào năm 1921, một hoa khôi nước Mỹ có tầm vóc lý tưởng là 108 cân Anh, vòng số một 30 inches, vòng số hai 25 inches và vòng số ba 32 inches. Các bạn thử tưởng tượng, nếu một mẫu người đẹp như vậy xuất hiện trong cuộc dự thi hoa hậu ngay vào thời đại của chúng ta thì chúng ta sẽ nghĩ như thế nào? Cả lớp im lặng. Một nam sinh viên nhún vai, nói trổng ‘Không khá lắm.’ Giáo sư hỏi: ‘Tại sao?’ Anh sinh viên đáp: ‘Bà ấy già khụ rồi!’” (3) 

Mọi người vỗ tay. Duy nhìn xuống chỗ Thúy và yêu cầu nàng. Thúy tươi cười đứng lên. Quý cũng đứng lên, bước theo Thúy. Khi Thúy và Quý đến cạnh, Duy hỏi: 

- Cô vui lòng cho biết cô sẽ cho chúng tôi thưởng thức tiết mục gì ạ?

Thúy chưa kịp đáp, Quý đề nghị: 

- Thúy hát Gợi Giất Mơ Xưa đi! 

Thúy không đáp lời Quý mà lại hỏi Duy: 

- Anh Duy thích nghe nhạc Việt hay nhạc ngoại quốc? 

Không ngờ Thúy hỏi ý kiến chàng, Duy có vẻ lúng túng: 

- Ơ…tùy cô… nhạc gì tôi nghĩ cô hát là phải hay rồi. 

Quý lại xen vào: 

- Anh thích Thúy hát Gợi Giất Mơ Xưa. Giọng em cao, rất hợp với bài đó. 

- Thúy thích hát tình khúc Vaya Con Dios.

Nhìn nét mặt không vui của Quý, Duy ngầm thích trong lòng. Duy tưởng Quý sẽ bực mình, bỏ đi về chỗ ngồi, nhưng không, Quý vẫn kiên nhẫn đứng đợi.

 

Trong khi Thúy lắng nghe tiếng Tây Ban Cầm của Huấn để “bắt” vào cho đúng “tông”/đúng nhịp thì Duy nhìn Quý. Tự dưng Duy muốn đặt cho Quý một biệt danh. Duy nghĩ, Quý cao lớn, lại trồng “cây si” quá sâu, rất hợp với tên “Cây Cổ Thụ”. Duy mỉm cười. Tiếng Tây Ban Cầm của Huấn chậm lại, giọng soprano của Thúy vút cao trong không gian bát ngát của biển/trời:


“La nuit bleue sur l'hacienda

La nuit légère
Et soudain monte la voix
D'une prière
Vaya con Dios, mon amour
Que Dieu pense à toi, mon cœur… » (4)

Mọi người đều im lặng. Duy nhìn quanh. Dường như gió đã dịu dần và sóng cũng thôi rì rào để lời ca và tiếng hát của Thúy vang xa trong không gian êm ái và lưu lại trong lòng Duy một hình bóng khó quên.


Sau khi cuộc vui tàn, để lấy lòng Thúy và cũng muốn biết nhà của Thúy, Duy theo xe và đề nghị sẽ đưa Thúy và Toàn về sau cùng. 


Khi đến nhà Toàn, trước khi bắt tay Toàn để từ giã, Duy nói: 


- Những ngày chiến hạm còn công tác ở đây, anh cho phép thỉnh thoảng tôi ghé thăm anh, anh Toàn nhé! 


Siết chặt tay Duy, Toàn cười, ra chiều rất thông cảm câu nói của Duy: 


- Vâng, tôi còn nghỉ đến hai tuần nữa. Anh rãnh, mời anh ghé chơi.


Duy trở ra xe. Trước khi tài xế cho xe nổ máy, Duy quay lại và thấy Thúy đang quay lui nhìn chàng và Duy nghe loáng thoáng tiếng Toàn: 


- Thúy thấy không? Mấy anh chàng Hải Quân thiệt là đa tình! 


Chiều hôm sau, lảng vảng trước nhà Thúy nhưng Duy không dám vào; vì nghĩ rằng chàng không nên “tấn công” quá nhanh. Quanh tới quanh lui đường Hoàng Tử Cảnh, không thể nào Duy không nghĩ đến Quý. 


Sau vài ngày đi lên đi xuống khoảng đường Hoàng Tử Cảnh, Duy quyết định bước vào nhà Thúy vào một buổi chiều. Đúng như ý Duy mong muốn, người mở cổng chính là Thúy. Thúy tươi cười mời Duy vào phòng khách. Duy bước theo và cảm nhận được niềm vui thích đang dâng lên trong lòng. 


Vừa bước lên khỏi bậc cấp cuối cùng, Duy chạm ngay ánh nhìn “tóe lửa” của một chàng Nhảy Dù. Liếc nhanh lên cổ áo của chàng Nhảy Dù, thấy một hoa mai vàng, Duy cảm thấy đỡ lo. 


Thúy bước vào phòng khách. Duy theo sau. Anh Nhảy Dù lịch sự đứng lên trong khi Thúy giới thiệu:


- Xin giới thiệu với anh Duy, đây là anh Hà. Thưa anh Hà, đây là anh Duy, anh Toàn và em mới quen hôm Tết.


Sau khi hai người bắt tay nhau, Hà đưa tay mời Duy: 


- Mời anh tự nhiên. 


Hà ngồi xuống, quay sang Thúy, tiếp:


- Thúy lấy nước mời anh Duy đi. 


Thúy “dạ”, đi vào trong. Duy ngồi vào ghế đối diện với Piano. Thùy Giang trở ra, đặt tách nước trà nơi bàn nhỏ, cạnh Duy, giọng bẻn lẽn: 


- Dạ, mời anh. 


-Cảm ơn cô.


Thúy nhìn Hà, hỏi: 


- Tách trà của anh chắc nguội rồi, để Thúy châm thêm, nha! 


Hà đáp: 


- Thôi, được rồi. Trở lại đề tài lúc nãy đi. Cô không trốn được đâu.


Thúy giả vờ nhăn mặt, nhìn Duy. Duy nhìn nàng, tỏ ra không hiểu gì cả. Hà tiếp: 


- Anh thích nghe Thúy đàn bản đó. Hôm trước Thúy hứa với anh rồi, nhớ không? Bây giờ có anh Duy đây, đàn đi để anh Duy cùng thưởng thức luôn. 


Thúy tròn mắt, che miệng, cử chỉ nửa như sợ nửa như đùa:


- Ý, chết rồi! Đàn bị chùng giây. Mẹ kêu người lên giây nhưng họ chưa đến.


- Từ hôm đó đến giờ mà cũng chưa lên giây? Cô bé này đáng…đánh đòn thật!


Duy ngẩn người trước lối nói chuyện của Hà. Thì ra Hà muốn cho Duy biết sự liên hệ mật thiết giữa chàng và Thúy đây. Cảm thấy như mình bị thừa thãi, Duy nhìn quanh và nói khác với mục đích của chàng:


- Xin lỗi, anh Toàn có ở nhà không, cô Thúy? 


Hà lại nhanh nhẩu đáp thay: 


- Anh Toàn vừa mới đi đâu đó. Dường như anh Toàn nói anh Toàn đi thăm anh Quý nào đó, phải không, Thúy? 


Thúy đáp: 


- Dạ. Có lẽ đến tối anh Toàn mới về.


Duy nói dối một cách vụng về:


-Tôi muốn ghé rũ anh Toàn đi dạo biển, nhưng không được gặp. Thôi, để dịp khác.

Nói xong Duy đứng lên, cáo từ. Thúy nhìn Duy với ánh mắt buồn buồn; vì Thúy tin rằng Duy ghé nhà chỉ vì Toàn chứ không phải vì nàng!


Sau khi rời nhà Thúy, Duy cảm thấy buồn và tự ái như bị tổn thương. Buồn một lúc, Duy chợt cười thầm cho thái độ quá tự tin của Hà. Duy nghĩ có lẽ Hà chưa biết “anh Quý nào đó” là một đối thủ rất “nặng ký” cho cả Hà và Duy. Với cõi lòng buồn rười rượi, Duy sang đường Yersin, lang thang đến đường Duy Tân rồi đón xích lô về tàu. 


Tối đó, HQ 115 nhận được công điện khẩn từ Bộ Tư Lệnh Hạm Đội: HQ 115 phải rời Cầu Đá ngay để đảm nhận vùng công tác mới. Lúc này Duy mới tự trách tại sao chàng quá vụng về, không xin địa chỉ của Thúy để viết thư. 


Không ngờ, sau chuyến hải hành đó, Duy được thuyên chuyển về giang đoàn. 


Bao nhiêu năm qua, mối tình đơn phương tưởng đã yên nghỉ trong vùng kỷ niệm; nhưng mấy hôm nay, mái tóc dài và nhân dáng dịu dàng của cô giáo khiến Duy nhớ đến Thúy rất nhiều.

Chiều 29 Tết, sau khi đoàn chiến đỉnh ủi bãi, Duy lang thang dọc bờ sông thuộc quận Gò Quau, tỉnh Chương Thiện. Tự dưng cảm thấy buồn buồn, Duy bước vào hiệu sách duy nhất trong quận, với dụng ý tìm mua bản nhạc Vaya Con Dios để nhớ lại người xưa.

Vừa lật từng bản nhạc trong xấp nhạc dày cộm Duy vừa cảm biết như có người vừa bước vào. Duy nghe giọng Huế “lai”:

- Lực ơi! Báo hôm ni về chưa, em?

- Dạ, thưa cô giáo, báo chưa về; vì đường bị Việt cộng đắp mô ở Phụng Hiệp.

Nghe hai tiếng “cô giáo” Duy xoay nhìn ra cửa. Duy hơi sửng sốt, tưởng như chàng nhìn nhầm; nhưng kìa, Thúy đang đứng đó, tròn mắt ngạc nhiên khi thấy chàng. Không nén được vui mừng, Duy bước đến: 

- Cô Thúy! Xin lỗi, có phải cô là cô Thúy, ở Nha Trang không ạ?

Thúy cười, giọng đầy xúc động: 

- Anh Duy! 

- Cô còn nhớ tên tôi sao, cô Thúy?

Thúy cúi mặt, cười bẻn lẻn, thầm nghĩ: “Làm sao quên được”. Duy cũng hơi lúng túng, hỏi một câu không đúng với ý chàng:

- Anh Toàn vẫn khỏe chứ, cô Thúy?

- Dạ, cảm ơn anh. Anh Toàn cũng rứa thôi. Còn anh, anh làm chi ở đây?

Duy chỉ đoàn giang đỉnh, đáp:

- Bây giờ tôi là “lính sông” chứ không còn là “lính biển” nữa.

- A, giang đoàn nớ là … “của anh”; rứa mấy hôm ni đi ngang hoài mà Thúy có biết mô. 

- Nếu biết tôi ở giang đoàn này Thúy có muốn ghé thăm tôi không?

- Dạ, ghé chứ. Anh Toàn cứ nhắc anh hoài. Thúy cũng muốn gặp lại anh để hỏi xem Thúy có làm chi anh giận hay không mà bỗng dưng anh biệt tăm?

Nhận thấy Thúy tỏ ra bặt thiệp, dạn dĩ chứ không nhút nhát và thầm lặng như trước, Duy nhìn nàng, dò xét:

- Bây giờ gặp lại tôi rồi, Thúy có muốn hỏi tôi câu ấy nữa hay không?

Thúy cúi mặt thẹn thùng trong khi Duy lén nhìn vào ngón tay áp út nơi bàn tay trái của nàng. Một thoáng thôi, Duy hỏi lơ chuyện khác:

- Tại sao Thúy lại về dạy nơi vùng heo hút này?

- Anh cũng biết rằng Thúy mang một chút nghệ sĩ tính trong dòng máu. Nghệ sĩ thường có những cái “ngông” rất dễ thương, anh đồng ý không? 

Duy lúng túng chưa kịp trả lời, Thúy đã liết nhanh bàn tay trái của Duy rồi tiếp:

- Thúy nghĩ có lẽ anh không đồng ý.

Duy nhìn Thúy, cười, lòng thầm nhũ “Bất cứ điều chi em nói, điều chi em làm anh cũng đồng ý cả”. Như hiểu được ý nghĩa nụ cười của Duy, Thúy nhìn đồng hồ tay, bảo:

- Chiều rồi, Thúy phải về kẻo chú thiếm trông. Khi mô anh rãnh, mời anh ghé nhà chú thiếm của Thúy thăm cho biết. Chào anh.

Vừa nói Thúy vừa bước ra cửa. Duy bước vội theo: 

- Tôi đến bây giờ, được không, Thúy? 

Thúy nhìn Duy, vừa cười vừa chầm chậm bước đi. Duy bước theo. Cả hai im lặng đi bên nhau dọc bờ sông. Một lúc sau Duy hỏi:

- Những người bạn hồi đó, bây giờ ra sao, Thúy?

- Anh muốn biết về nhân vật nào?

Duy không thể dối lòng:

- Anh Quý.

Thúy cười. Duy tiếp:

- Tại sao Thúy lại cười? Câu hỏi của tôi vụng quá, phải không?

- Dạ, không phải. Thúy cười vì Thúy đã nghĩ anh sẽ hỏi một câu tương tự như rứa.

- Tại sao Thúy lại nghĩ như thế?

- Tại răng thì anh biết rồi! 

Cả hai cùng cười. Đi được vài bước, Duy lại không muốn bỏ qua đề tài “Cây Cổ Thụ”:

- Anh Quý chắc ra trường rồi, phải không, Thúy?

- Dạ. Anh ấy phục vụ trong binh chủng Nhảy Dù.

- Còn anh Toàn, anh ấy đã xin sang Quân Y chưa?

- Dạ, anh Toàn sang Quân Y lâu rồi.

- Bao giờ Thúy trở thành “bà bác sĩ” nhớ mời tôi với, nhé!

Nhớ lại lần Duy đến nhà, Duy bảo Duy muốn đến rủ Toàn đi biển chứ không phải vì nàng, Thúy hờn mát:

- Anh tưởng mọi cô gái đều lóa mắt trước mảnh bằng bác sĩ cả sao? Anh nhầm ngay từ đầu. Anh xem thường Thúy…

Duy hoảng, không ngờ Thúy hiểu lầm về sự nói dối của chàng ngày trước, vội cắt lời Thúy:

- Thúy! Tôi vô tình nói đùa, Thúy đừng giận. Lúc nào tôi cũng quý Thúy và không bao giờ tôi có ý xem thường Thúy đâu. 

Im lặng.  Chỉ một thoáng thôi, Duy tiếp:

- Thúy còn giận tôi, phải không? 

- Dạ, mô có. 

Thúy dừng bước, nhìn Duy, tiếp:

- Anh nhớ khi nãy em nói với anh về cái “ngông” của nghệ sĩ không?

- Vâng.

- Anh Quý tội nghiệp lắm! Chuyện của anh Quý và em không thành, anh Quý chẳng hề buồn anh Toàn hay trách em. Đã vậy, lúc gặp anh Hà cùng đơn vị, anh Quý tận tình chăm sóc anh Hà khi anh Hà bị thương. Anh Hà bảo anh Quý lo lắng, giúp đỡ anh Hà mọi điều. Nhưng, vì chiến trận ác liệt quá, trực thăng không đáp được…

Thúy dừng lại, đôi mắt ửng đỏ như sắp khóc. Duy bồn chồn:

- Rồi anh Hà… làm sao? 

- Dạ, anh Hà bị tàn phế! 

- Ồ!…

Cả hai cùng im lặng cho bớt xót xa. Duy thầm đoán, có lẽ Hà là người thân trong gia đình chứ không phải là một trong những “cây si” của nàng. Một lúc sau, để xác định sự suy luận của mình, Duy hỏi:

- Anh Hà có bà con với Thúy, đúng không?

- Dạ không. Anh Hà là học trò cũ của Ba em. Trong nhà ai cũng thương anh Hà như thương anh Toàn rứa. Anh Hà để ý mấy “cây si” của em kỷ lắm; bởi rứa mấy chàng “lang bang” không dám làm quen với em mô. 

Hiểu rõ sự việc, lại nghe Thúy lúc thì xưng tên, khi thì xưng em, Duy khẽ than:

- Trời! Chỉ tại cái công điện khẩn mà tý xíu nữa…

Duy muốn nói “tý xíu nữa anh mất em” nhưng dừng lại kịp. Thúy ngạc nhiên:

- Công điện khẩn chi rứa, anh Duy?

- Vì công điện khẩn, HQ 115 phải cấp tốc rời Cầu Đá cho nên anh không đủ thì giờ từ giã Thúy.

- Ô, rứa mà em có biết mô, cứ nghĩ là em vụng về chi đó nên anh giận.

Duy lập lại câu hỏi lúc nãy bằng giọng tha thiết:

- Thúy ơi! Trả lời giùm anh đi. Tại sao Thúy lại xin về dạy nơi đèo heo hút gió này?

Thúy cúi mặt một chốc mới đủ can đảm đáp:

- Lúc học sư phạm, Thúy gặp anh Huấn – sĩ quan đệ tam của HQ 115 khi trước. Thúy hỏi thăm anh. Anh Huấn bảo anh đổi đi giang đoàn, nhưng anh Huấn không nhớ giang đoàn nào. Anh Huấn chỉ giải thích rằng hầu hết các giang đoàn đều phục vụ tại vùng VI Chiến Thuật…

Thùy Giang dừng lại, nhìn Duy, dò xét. Duy cũng nhìn nàng một cách thiết tha và thốt lên khe khẽ “Thúy”! Cả hai đều im lặng. Nhưng hai tâm hồn đang rộn ràng vui, vì đã tìm lại được Tình Yêu. 

Bỗng dưng Duy giật mình, vừa lục nhanh mấy túi áo tìm cuốn sổ tay vừa nói:

- Đây, đây, ghi địa chỉ của Thúy vào đây cho anh ngay; nếu không, rủi anh nhận được công điện khẩn nữa thì chắc anh… “nhảy dù” quá! 

Thúy cười, mặt đỏ bừng, lòng cảm thấy thương sự vô-duyên-đáng-yêu của Duy vô cùng!

ĐIỆP MỸ LINH

http://www.diepmylinh.com/

(1) hoangsaparacels.blogspot.com & Văn Bút Nam Hoa Kỳ.

(2) Internet.

(3) Reader’s Digest.

(4) Của Luis Mariano.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cuộc đời, ắt hẳn bạn đã nhiều lần bước trên lối mòn giữa một cánh đồng cỏ hay trong một khu rừng? Thoạt đầu, lối mòn ấy cũng đầy hoa hoang cỏ dại như chung quanh, nhưng những bước chân người dẫm lên qua ngày tháng đã tạo thành một con đường bằng phẳng. Ký ức chúng ta cũng tương tự như lối mòn ấy. Những trải nghiệm với cảm xúc mạnh mẽ trong quá khứ được nhớ đi nhớ lại như những bước chân đi trên lối mòn góp phần hình thành ký ức, và cả con người chúng ta. Người Mỹ gọi loại ký ức này là “core memory” mà ta có thể dịch ra Việt ngữ là ký ức cốt lõi. Với tôi, ký ức cốt lõi ấy là những gì xẩy ra cho tôi và gia đình trong quãng thời gian kể từ khi thị xã Ban Mê Thuột thất thủ ngày 12 tháng Ba năm 1975, kéo theo sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam chưa đến bẩy tuần sau đó. Tôi vẫn nhớ, và nhớ rất rõ.
Vốn là một quân nhân, sau khi triệt thoái từ miền Trung về Saigon, tôi được bổ xung cho một đơn vị pháo binh đang hành quân ở vùng Củ Chi, Tỉnh Tây Ninh, yểm trợ sư đoàn 25 Bộ BinhB. Khoảng ba tuần trước khi mất nước tôi bị thương ở chân. Nằm trong quân y viện Tây Ninh vài ngày, bác sĩ cho về nhà dưỡng thương một tháng ở Saigon.
Ngày xưa, thông thường, chồng của cô giáo được gọi là thầy, cũng như vợ của thầy giáo được gọi là cô. Cho dù người chồng hoặc vợ không làm việc trong ngành giáo dục. Nhưng trường hợp cô giáo tôi, cô Đỗ Thị Nghiên, trường Nữ Tiểu Học Quảng Ngãi thì khác. Chồng của cô, thầy Nguyễn Cao Can, là giáo sư dạy trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi. Cô Đỗ Thị Nghiên dạy lớp Bốn, trường Nữ Tiểu Học. Trong mắt nhìn của tôi, của con bé mười tuổi thuở ấy, cô Nghiên là một cô giáo rất đặc biệt. Cô nói giọng bắc, giọng nói trầm bổng, du dương. Tóc cô ngắn, ôm tròn khuôn mặt. Da cô trắng nõn nà. Có lần ngoài giờ học, trên đường phố của thị xã Quảng Ngãi, tôi thấy hai vợ chồng thầy Can, cô Nghiên đèo nhau trên xe gắn máy. Cô mặc jupe, mang kính mát, ngồi một bên, tréo chân, khép nép dựa vai thầy. Ấn tượng để lại trong trí của con bé tiểu học là hình ảnh của đôi vợ chồng sang trọng, thanh lịch, tân thời, cùng mang thiên chức cao cả: dạy dỗ lũ trẻ con nên người.
Tháng Tư này tròn 50 năm biến cố tang thương của miền Nam Việt Nam, những người Việt hải ngoại, đời họ và thế hệ con cháu đã trưởng thành và thành công trên xứ người về mọi mặt học vấn cũng như công ăn việc làm. Họ đang hưởng đời sống ấm no tự do hạnh phúc đúng nghĩa không cần ai phải tuyên truyền nhồi sọ. Nhưng trong lòng họ vẫn còn bao nhiêu kỷ niệm thân thương nơi chốn quê nhà.
Có một buổi trưa, hai đứa đang thưởng thức bò bía, đậu đỏ bánh lọt ở chùa Xá Lợi, góc Bà Huyện Thanh Quan và Ngô Thời Nhiệm (?), thì gặp một "cái bang". Đầu đội khăn rằn, đeo mắt kiếng cận nặng, cổ quấn vài ba chiếc khăn đủ màu và ông còn dẫn theo hai con chó, vừa đi vừa múa tay múa chân như người say rượu. Chừng như ông không cần thấy ai, chung quanh chỉ có ông và hai con chó. Người đàn ông "cái bang" đó là nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo nổi tiếng của Việt Nam: Bùi Giáng. Hai con chó vừa đi vừa sủa vang, khiến một số nữ sinh Gia Long đang đứng quanh xe bò bía, vội vã chạy né qua bên kia đường. T
Một ngày nọ, ngài gặp một bà mẹ, bà ôm một đứa con vừa mất vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết, ai cũng mũi lòng thương, thông cảm vì mất con là nỗi đau khổ nhứt trong cuộc đời… người ta mách bảo là bà nên gặp Sa Môn Cồ Đàm, bà sung sướng bế con đã mất đi ngay và gặp phật, xin phật dùng phép thần thông cứu sống con bà. Xung quanh phật, các tì kheo đang ngồi cầu nguyện cho chúng sanh được giải thoát và cũng cầu nguyện cho các chúng sanh còn tại thế sẽ may mắn mà gặp được giáo pháp của Như Lai. Rồi người mẹ đau khổ cũng được gặp phật.
Cuối tháng Ba, những cơn gió nóng tràn về thành phố. Một hai trận mưa lạc loài đến sớm rồi thôi. Không khí ngột ngạt. Mùi đất nồng khó chịu. Như một cô gái uể oải trong cơn bệnh, thành phố trông mệt mỏi, rạc rời. Đoan đi vào Câu lạc bộ của trường. Bình thường, cứ đến thứ Sáu là không khí chuẩn bị cho chiều văn nghệ thứ Bảy lại nhộn nhịp. Nhưng hôm nay, như có một cái gì kéo mọi thứ chùng xuống. Chị Thuận, người phụ trách Câu lạc bộ, mỉm cười khi thấy Đoan, nhưng là một nụ cười kém tươi. Chị vẫn câu chào hỏi thường lệ: “Em uống gì không?” “Dạ, chị cho em nước chanh.” Chị Thuận pha ly nước chanh đặc biệt, nóng, ít đường, mang đến để trước mặt Đoan, và kéo ghế ngồi xuống bên Đoan. Hình như không có gì để bắt chuyện, chị Thuận nhìn ra sân, nói nhỏ:
Tôi khép cánh cửa phòng ngủ, rón rén bước ra, sợ gây tiếng động làm thằng cháu nội lại giật mình thức giấc; thằng bé đã mười tháng tuổi, biết làm đủ thứ trò như con khỉ con, chiếc mũi bé xíu của nó chun lại, đôi môi dầy cong lên, mỗi khi bà nội bảo nó làm xấu, thật dễ thương, canh nó hơi mệt vì phải chơi cho nó đừng chán, lèo nhèo, nhưng chơi nhiều thì sức bà nội có hạn, làm sao chạy theo nó cả ngày được!
Những cái mặt hướng về phía trước. Những cái đầu hơi cúi, những cái lưng hơi còng có lẽ bởi sức nặng của chiếc ba lô đeo sau lưng, hay tại - nói một cách màu mè, văn vẻ, đầy giả dối là - gánh nặng của đời sống. Trước mặt tối đen. Bên phải là những cánh cửa cuộn bằng tôn đóng kín. Những cánh cửa lạnh lùng, vô cảm; lầm lì từ khước, âm thầm xua đuổi. Dưới chân là nền xi măng. Cứng và lạnh. Không thể là nơi tạm dừng chân, nghỉ mệt. Sâu vào phía sát vách là nền lót những viên gạch vuông. Không một cọng rác. Không một bóng chó hoang, mèo lạc. Không cả những hình hài vô gia cư bó gối vẩn vơ nhìn nhân gian qua lại.
Đức hạnh cao quý thể hiện thành tâm vô phân biệt. Tâm vô phân biệt tạo thành một sự bình đẳng tuyệt đối trong giáo pháp của đức phật. Giáo pháp thâm sâu vi diệu của Như Lai thì không phải ai cũng hiểu hết, cũng ngộ được điều đó đa phần các vị đại trí thấu đạt. Còn lòng từ bi của phật thì lan tỏa vô phân biệt như ánh sáng mặt trời soi sáng khắp nơi nơi, như mưa rơi tắm mát đại ngàn. Những lời giảng dậy trên đây được dẫn chứng nhiều và rõ nhứt là ở phật giáo Tây Tạng.
Anh Hai của tôi, sau chuyến vượt biên thất bại, bị giam ở nhà tù Bình Đại Bến Tre chín tháng, khi trở lại trường Phan Thanh Giản, Cần Thơ mới biết đã bị cắt hộ khẩu, mất việc làm, bèn quay về Sài Gòn sống tạm với gia đình, chờ cơ hội vượt biên tiếp theo. Một hôm, anh bị cơn sốt rét tái phát hành hạ, (hậu quả của những ngày trong trại giam), cần phải đến bệnh viện chữa trị, nhưng hộ khẩu không có, anh bèn mượn cái Sổ Sức Khỏe của thằng cháu (con bà chị họ ở kế bên nhà), để đi khám bệnh
Năm đó, tôi qua Arlington,Texas thăm gia đình, rồi ghé Dallas thăm người hàng xóm cũ thân thiết từ khi còn ở Việt Nam . Chú Thím ấy đónvợ chồng tôi nồng hậu như mọi khi, bữa ăn đặc sản món Huế như tôi yêu cầu, sau đó kéo nhau ra phòng khách ăn bánh uống trà . Rồi Thím gọi cháu ngoại: - Thiên Ân ơi, ra đây ca hát cho hai bác Canada nghe đi con.-Cô bé hai, ba tuổi tung tăng ngoan ngoãn khoanh tay chào chúng tôi, rồi bạo dạn chạy ra giữa phòng, tay giả bộ cầm micro phone, rồi nhún nhảy tự nhiên hát một bài hát Tiếng Việt thật rõ ràng .


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.