Hôm nay,  

Cho Thần Tài Địa Chỉ

29/04/202122:03:00(Xem: 4505)

 

PHONGBUTVB3
Minh họa: Đinh Cường

Em giấu anh hơn một tuần rồi. Em hổng dám nói cho anh nghe; mắc mớ chi mà nói chớ. Anh đã cản hoài mà em hổng nghe. Giờ này thì em phục anh sát đất luôn. Anh đoán chính xác thiệt chớ, bởi cái đức của mình với cái đức của người ta… gì gì đó cộng lại thì trời sẽ động lòng, mấy ông bà già vẫn thường dạy con cháu dzậy đó. Hình như là đức năng thắng số… gì gì đó. Anh là người nhìn xa trông rộng nhất thế gian. Mấy chuyện anh nhắc nhở em bao giờ cũng đúng. Có điều cái chuyện tu thân tích đức… gì gì đó, chuyện đời cha ăn mặn, đời con khát nước, chuyện ở hiền gặp lành… gì gì đó, em hổng chắc lắm, tại nhiều người em thấy gian ác như quỷ sứ mà vẫn gặp hớt thứ lành này đến thứ lành khác. Hồi trước em hổng tin đâu!

 

Ủa, bộ em nói lòng vòng quá anh hổng hiểu hả. Em nói em hổng tin chuyện ở hiền gặp lành nọ kia. Như thằng chủ hãng em đó. Toàn gặp may. Mà nó đâu có hiền lành gì chớ. Chắc nhờ đời trước ông bà, cha mẹ nó tu tâm tích đức.

 

Sao lại khi không nhắc tới thằng chủ làm chi hả. Thì mình đang nói chuyện công việc, chuyện chỗ làm. Mà chỗ làm thì ai quan trọng bằng thằng chủ hãng chớ. Trở lại chuyện số mạng, em hổng biết nói sao. Em cũng hổng biết cách chi mà đoán trước được. Để em kể anh nghe. Em có nhiều chuyện để kể lắm kìa. Bắt đầu là chuyện trong chỗ làm. Thằng chủ em vui tính lắm, anh biết hôn.

 

Sao lại gọi là thằng à. Gọi là thằng chớ biết gọi bằng gì bây giờ. Nó hình như cũng xấp xỉ tuổi em thôi. Đừng ngắt lời, để em kể cho mà nghe. Thằng chủ hãng em, nó vui tính hớt biết. Buổi sáng, vừa bước dzô cửa hãng là nó đã sang sảng, Hello Girls với tụi em. Trong hãng em toàn đờn bà con gái. Lâu lâu nó cũng Hello Ladies, nhưng hiếm hơn. Bị gọi là girls thì hơi bị đụng chạm nhưng nó lại làm mình cảm thấy mình trẻ trung hơn là bị gọi là ladies.

 

Gọi bằng gì thì thích hơn hả. Anh thắc mắc nhiều quá đi. Dĩ nhiên gọi bằng girls thì thích hơn. Nghe gần gũi, thân mật. Mà mình lại có được trẻ lại chút ít. Còn gọi bằng ladies nghe xa cách, hơn nữa mình có sang trọng gì đâu mà gọi bằng ladies.

 

Có lúc nó gọi tụi em thế này, có lúc gọi thế kia. Hay ở chỗ đó đó. Thằng chủ biến tụi em từ bà già qua gái tơ và từ gái tơ thành bà già chỉ độc nhứt qua một câu chào. Nhưng cũng phải nói là lúc bị gọi là ladies, thì bỗng dưng đứa nào cũng nghiêm trang, chừng mực; khi bị gọi là girls thì tụi em đùa giỡn như quỷ sứ, nói cười rúc rích ngay cả trong giờ làm.

 

Tụi em chào lại thế nào hả? Thì tụi em Good morning, Boss. Tụi em thì chỉ có mỗi câu ấy. Ngoại trừ con nhỏ Angel. Con Angel là đứa duy nhất dám “Good morning, Handsome!” với thằng chủ. Good morning handsome xong còn đá lông nheo nữa đó. Coi ngứa mắt quá chừng.

 

Ủa, bộ anh cũng bị người ta Hello handsome boy hả. Ồ, em nhớ rồi, bữa đó có lọ sơn móng tay mới, em chưa dám xài nên sơn thử cho anh trước, gồi quên chùi đi. Tụi nó chọc anh dữ lắm hả. Sorry anh há.

 

Thằng chủ có handsome thiệt hôn hả. Em thấy xấu đẹp gì cũng tùy người đối diện.

 

Ý kiến của em hả. Em thấy nó cũng sáng sủa, đẹp trai. Nhưng đờn ông mà chỉ đẹp trai hông thôi thì quăng dzô sọt rác cho gồi.

 

Thì dĩ nhiên nó cũng có tài, còn trẻ dzậy mà đã làm chủ hãng rồi. Ui cha, em nói lòng dzòng hoài. Trở lại chuyện chỗ làm hén. Bữa hôm sinh nhựt thằng chủ hãng, anh biết con nhỏ Angel nó làm gì hôn? Nó làm surprise birthday cho thằng chủ. Nó bắt tất cả tụi em giữ bí mật. Nó là đứa nịnh bợ siêu đẳng luôn. Anh tưởng tượng ra hôn? Con quỷ sứ ấy thiệt là hớt chỗ nói luôn. Nó mua dây thắt lưng da làm quà sinh nhựt cho chủ. Nó bắt chủ mở quà, nó đích thân lôi cái thắt lưng ra, bắt thằng chủ đứng yên để nó gỡ móc cái thắt lưng cũ, kéo ra tuồn tuột, gồi xỏ cái mới dzô. Trong lúc đó nó nhắc em quay video làm kỷ niệm. Nó bắt em cầm điện thoại Samsung của nó làm livestream anh à. Nó đưa cái mặt có hai con mắt đeo lông mi giả dài như cái chổi chà của nó dzô sát ống kính, nó “Xin chào cả nhà!” bằng cái giọng nhão nhẹt, nghe rởn ốc luôn. Gồi nó luồn sợi dây thắt lưng dzô lưng quần thằng chủ. Vừa làm vừa thuyết minh. “Lâu lắm mình không livestream với cả nhà, hôm nay mình làm surprise birthday cho boss của mình...” Nó vừa lải nhải vừa gài dây lưng cho thằng chủ. Gồi nó ôm siết thằng chủ thiệt là chặt, thiệt là lâu. Ôm siết như con trăn siết con mồi dzậy đó. Thấy mà ghê luôn. Em quay video mỏi tay muốn chớt luôn.

 

Anh nói gì? Con Angel hả? Ui dza, nó lăng nhăng thấy ông bà ông vải luôn. Nó nói nó hổng thèm giống con giáp nào hớt trơn. Bởi nó hổng phải tuổi heo, tuổi gà, tuổi chó, tuổi lợn, tuổi rồng, tuổi rắn... gì gì hớt. Nó bảo nó tuổi con chim. Chim phượng hoàng đó anh. Và bởi nó là chim nên nó cặp ai thì cũng chỉ một thời gian gồi nó lại vỗ cánh bay đi tuốc luốc. 

 

Con Angel có dính với thằng chủ hôn hả? Lúc trước thì ai cũng đoán nó mồi chài thằng chủ để hy vọng được nâng cấp thành bà chủ. Nó mà lên cấp hả, nó mà lên bà chủ là tụi em kéo nhau quit job hớt ráo. Tụi em đã bàn với nhau rồi. Nhưng bây giờ thì em biết chắc chắn nó hổng bao giờ lên cấp nổi đâu.

 

Làm sao em biết hả. Ưm… thì… em biết. Chẳng có làm sao hớt.

 

Ừa, mà anh nói sao? Đờn ông sợ đờn bà bặm trợn quá hả? Thì chắc cũng đúng, anh há.

 

Thằng chủ em lúc đó hả? Lúc đó nó bối rối, đứng như trời trồng. Chắc nó cũng sợ ba cái chuyện #MeToo, anh à. Mặt nó đỏ bừng lên như say rượu. Tay nó lăm lăm úp lên cái dây zipper quần, chắc sợ con Angel nổi hứng lên, kéo tuột xuống thì có nước mà độn thổ. Nó lắp bắp nói hổng lơn lời. Nó cứ nhìn đăm đăm cái Samsung mà em đang làm livestream cho cả nước xem. Chắc nó sợ nói năng ba láp sẽ bị ghi hớt trơn dzô video clip. Dzì dzậy mà nó đứng như khúc gỗ. Con nhỏ Angel càng làm tới. Nó chồm lên hun dzô má thằng chủ. Gồi thấy cả bọn tụi em đứng chờ chung quanh, nó nhét một góc áo sơ mi bị tuột ga dzô lại lưng quần cho thằng chủ, gồi mới chịu đứng nhích ra, nhường chỗ cho tụi em.

 

Em hả? Thôi đi. Ai mà hun lên má người hổng phải là chồng mình. Ghê muốn chớt!

 

Bữa surprise party đó cũng dzui. Mấy con nhỏ làm chung, đứa nào cũng tặng quà cho chủ. Thì con Angel đã báo trước cả tháng rồi, hổng mua quà coi sao được.

 

Em hả. Thì cũng như mọi năm. Em tặng nó tấm dzé số.

 

Tấm dzé số em tặng thằng chủ để mừng sinh nhựt nó. Chỉ có một đồng. Để tiết kiệm em còn hổng ghi thêm Encore tốn thêm một đồng nữa. Chỉ cần một đồng thôi. Nói là em cheap, em cũng chịu nhưng chi tiền cho người ngoài thì chi nhiều thấy tiếc. Chủ nó đã giàu thấy mồ tổ rồi. Dzì dzậy năm nào em cũng mua tấm dzé số một đồng kèm theo một tấm thiệp chúc mừng. Chuyện trúng số chỉ là chuyện ầu ơ dzí dzầu. Bởi anh nghĩ coi, cái đức của em, cứ giả sử như có cái thứ gọi tên là “cái đức” đi, nhưng là dzé số của nó, dzậy thì nếu trời muốn cho em trời cũng chả cho tấm dzé ấy trúng độc đắc được, còn nếu như là đức của nó thì tấm dzé ấy cũng hổng thể trúng dzì là tấm dzé em chọn. Em nghĩ dzậy đó, hổng biết có đúng hôn. Anyway. Mắc mớ gì phải lo.

 

Ừa, thì đó. Mà lỡ có trúng thì cũng là chuyện ngoài khả năng của mình. Em là người thực tế, em chỉ cần biết là mỗi lần sinh nhựt thằng chủ, em chỉ tốn tiền mua tấm thiệp năm đồng bạc ở Dollar Store, cộng với tấm dzé số một đồng. Rẻ thấy mồ tổ, trong khi mấy con nhỏ làm chung, có đứa bỏ cả trăm bạc mua quà cho xếp. Cà vạt, bút máy, đồng hồ, giầy, dzớ, dây thắt lưng; có đứa còn mua cả underwears nữa đó. Gì mà kỳ cục thấy mồ.

 

Ai hả, thì con Angel chớ còn đứa nào nữa. Hồi năm gồi nó mua một bọc underwears làm quà birthday cho chủ. Em thì em chọn tấm dzé số là hay nhứt. Trước tiên đó chỉ là tấm giấy, dò kết quả xong, nó quăng dzô thùng rác. Chẳng ai giữ lại tấm dzé số cũ làm chi. Dzậy là hổng để lại kỷ niệm gì hén. Dzậy là hổng có gì để nhớ nhung, lưu luyến hén. Còn giả như có trúng thì cũng là phần số thôi.

 

Nói chuyện dzé số em lại nhớ hồi em còn nhỏ xíu bên Dziệc Nam đó anh. Có ông già trong xóm siêng mua dzé số lắm kìa. Mua dzé số dzìa, ổng dán lên dzách tường. Dán hoài tới mức cả hai bức dzách gỗ đầy dzé số, nhìn xa đẹp hớt biết luôn. Đủ màu sắc. Hồi nhỏ, em thích qua nhà ổng đếm những tấm dzé số dán trên vách dzán gỗ. Đếm hoài hổng hớt. Ông già dán đầy hai vách tường xong thì dán qua tới cánh cửa gỗ. Cánh cửa đẹp chết mồ luôn. Như dzậy thì đủ biết là ổng hổng có cái số làm triệu phú. Dần dần, ông già chán dò kết quả sổ xố. Dzé số mua dìa, ổng dán liền lên khung cửa. Trời xui đất khiến sao đó lần đó ổng trúng độc đắc. Mà tấm dzé số đã dán chặt lên cánh cửa mất tiêu rồi. Ông già cố gỡ nhưng hổng được.

 

Gồi ổng làm sao hả. Dĩ nhiên là nếu dzé số rách người ta sẽ hổng cho lãnh, Việt Nam mà anh. Ông già nghĩ tới nghĩ lui gồi cuối cùng tháo luôn cánh cửa, mướn xe chở lên thành phố lãnh tiền trúng số.

 

Lãnh được hôn thì em hổng biết, nhưng em nhớ hoài cái cảnh ông già khệ nệ dzác cánh cửa lên xe xích lô, chạy lê lết ra bến xe, đón xe lên thành phố. Bỏ bà dzợ ở nhà. Nhà hổng có cửa nên bả sợ ma, phải sang ở nhờ nhà em. Ba em chọc bả là cho bà trọ nhà tui, lãnh tiền trúng số về nhớ chia cho nhà tui dzới nha.

 

Ừa, thì em nhớ dai. Chuyện đó dễ gì quên. Lúc mình còn bé trí nhớ mình bén lắm kìa. Thêm nữa là có nhà ai mà dán đầy dzé số trên vách tường như dzậy đâu. Còn cái cảnh ông già dzác cánh cửa lên xe xích lô nữa. Cánh cửa nặng làm xe xích lô nhấc hổng lên, ông xích lô phải đu cả người lên để kéo cho bánh xe hạ xuống. Bây giờ nhắm mắt lại, em vẫn thấy cảnh đó. Buồn cười chớt luôn.

 

À há, dzậy mà em lại hổng nhớ là ông già có lãnh tiền được hôn. Chắc là hổng được quá, bởi nếu có thì thế nào cũng chia cho nhà em một ít, như chia dzui dzậy mà. Nhưng em hổng nhớ khúc đó. Dzậy chắc là hổng có rồi. Nói chuyện đời xưa hoài. Thôi, bây giờ trở dzề chuyện đời nay đi. Mình sống với nhau bao lâu gồi hả anh? Bao nhiêu tháng gồi anh há?

 

Mới tám hay chín tháng thôi sao? Em nghĩ nhiều hơn chớ.

 

Anh hổng nhớ rõ à. Anh này hư quá trời. Vợ chồng sống với nhau mà hổng nhớ ngày cưới thì có đáng trách hôn.

 

Thì em cũng hổng nhớ, nhưng mà trong nhà phải có một người nhớ chớ.

 

Ừa, thôi thì trở dzề chuyện trước mắt dzậy. Em có chuyện này muốn nói dzới anh. Từ hồi đó đến giờ em mua số một mình, cho chính em thì hổng bao giờ trúng. Thằng chủ hãng em cũng dzậy đó, tự nó mua thì hên lắm cũng chỉ trúng một dzé free. Thật là chán đời à nghe. Đến khi đem hai cái số lại kế nhau thì mới thắng được. Tiếc là hồi đó đến giờ mình hổng bao giờ mua dzé số tặng nhau, trước hớt bởi dzì mình nghĩ số phần hai đứa gắn với nhau rồi. Cho anh trúng cũng là cho em trúng, thành ra một đứa mua cũng đủ gồi. Nói loanh quanh mãi mà vẫn hổng toạc móng heo ra được cái điều muốn nói. Thôi thì để em nói thẳng ra cho xong. Mà nghe xong anh hổng được giận em há.

 

Thôi, phải hứa em mới tin.

 

Hứa gì mà ậm ừ trong cổ họng dzậy. Rồi. Hứa gồi hén, nhớ giữ lời. À, mà tấm dzé số em tặng anh hôm trước đó, có trúng đồng nào hôn anh?

 

Hổng trúng à. Uổng quá trời. Em mua hai dzé kế nhau đó anh. Một dzé cho anh, một dzé cho thằng chủ. Hai cái dzé kế nhau, giả dụ ông Thần Tài tìm địa chỉ nhà nó, dzô lộn nhà mình, là mình giàu to. Ba cái chuyện đi lầm nhà xảy ra hoài chớ đâu. Em tính nếu cái may lọt khỏi cái dzé kia thì sẽ rớt dzô cái dzé của mình.

 

Ừa, thì dị đoan, nhưng mà biết đâu được. Phải chi mình quen ông Thần Tài, mình cho Ổng địa chỉ của mình. Anh à, thôi để em nói toạc móng heo ra luôn cho gồi. Tấm vé số em tặng thằng chủ hôm sinh nhựt nó đó. Tấm dzé số mà em lén anh tặng nó đó, bởi em tiếc tiền hổng muốn mua món nào tốn kém, đâu có mắc mỏ như đồng hồ, bút máy, dây thắt lưng da, cà vạt, underwears, hay chai rượu XO. Mua dzé số chỉ tốn có một đồng. Mà trời đất tính toán chi mà ngặt nghèo.

 

Ngặt nghèo cái gì hả. Ngặt nghèo ở chỗ tấm dzé số em tặng nó trúng năm mươi triệu anh biết hôn.

 

Thì lúc nghe tin, em cũng kêu trời như anh dzậy đó.

 

Thì đó, nếu biết tờ dzé số kia trúng thì em đâu có đưa cho nó; đưa cho anh vẫn hơn chớ. Đúng là có phần, có số thiệt anh há.

 

Nhưng thôi chuyện ấy hổng có chi phải tiếc. Em vẫn nói với anh như dzậy đó. Trời cho ai nấy hưởng, phải hôn. Đừng tiếc làm chi anh há.

 

Sao anh hổng nói chi dzậy?

 

Thì đúng đó, chuyện phần số mình làm sao mà biết được. Có điều...

 

Điều gì hả? Thì để từ từ em nói tiếp. Có điều... nó gủ em làm một chuyến đi xa với nó, nó cho em chọn chỗ nào em thích nhứt. Nó nói là trời cho hai đứa. Khi em nói “hai đứa” là lập lại cái ý của nó. “Hai đứa” đây là nó dzới em, chớ hổng phải “hai đứa mình” như anh dzới em thường hiểu. Dzé số em mua tặng nó. Tấm dzé số mắc dịch đó đó. Tấm giấy có sáu con số in hàng ngang đó. Mảnh giấy mà người ta dzò nát gồi quăng ngay dzô sọt rác khi dò kết quả xong đó. Tấm dzé số em cài dzô tấm thiệp mừng sinh nhựt đó. Mảnh giấy dzụn đó trời xui đất khiến sao lại trúng năm mươi triệu. Năm mươi triệu hổng phải đóng một xu tiền thuế nào hớt. Xứ Canada này nhân đạo quá trời. Nếu như ở Mỹ thì đóng thuế xong, năm mươi triệu ấy đâu còn bao nhiêu. Tấm dzé trúng ấy, anh biết hôn, nó cho em chọn nơi hưởng cái phần còn lại của đời em. Anh thấy em nên chọn nơi nào. Rio de Janeiro được hôn?

 

Thì Rio de Janeiro ở Brazil đó. Ở đó ấm áp quanh năm. Lại hay có hội hè, lễ lạc, dzui thấy mồ luôn. Hay là Monaco. Ở Monaco tha hồ mà đi casino. Nó cũng gủ đi Fiji - chốn thiên đàng trần gian… gì gì đó - gồi lại đổi ý. Nó bảo ở đó hay có bão nhiệt đới. Em nghĩ nó nói cũng đúng anh há. Bão táp xảy ra hoài còn dzui chi nổi. Anh à, chuyện lén anh mua dzé số tặng quà sinh nhựt cho thằng chủ lẽ ra em hổng kể cho anh nghe đâu. Kể ra anh lại nhằn em, nghe bắt mệt.

 

À, mà anh nghĩ em nên chọn Rio hay Monaco hả anh?

 

Ủa, sao anh hổng nói chi dzậy?

 

Anh à, anh! Quỷ thần ơi, mới đó mà đã ngáy um sùm trời đất rồi!

 

Hoàng Chính

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bản thân tôi ít khi nào dám ngó về biển cả, dù thấy biển cả rất mênh mông, thoáng mát và êm ả qua nhiều hình ảnh. Cũng có lúc tôi trực diện biển khơi, nhưng chỉ là lúc biển êm sóng dịu rì rào ru hát « Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào… » hoặc là lúc mơ mộng, biển nhớ…
Thời gian sau 1975, tôi cỡ 9-10 tuổi, ngoài ông anh lớn đi dạy ở Cần Thơ, tôi có ba người anh đang học Đại Học, hằng tuần có bạn bè kéo về nhà tôi tụ tập ăn uống, đờn địch ca hát rất vui. Tôi nhỏ tuổi không được tham gia, nhưng có núp ở sau bếp... nghe lỏm...
Kanchanaburi là một tỉnh miền trung Thái Lan có biên giới chung với Miến Điện. Thủ phủ là thành phố cùng tên cách Bangkok 140km. Ở đây có cây cầu nổi tiếng xây dựng từ WWII, cầu sông Kwai...
Chiến trận ngày mỗi lan rộng, mức độ tàn phá cũng gia tăng khủng khiếp. Mỗi lần quân Pháp vào làng càn quét, dân chúng lại bồng bế nhau tản cư, chỉ còn dân quân tự vệ ở lại bảo vệ nhưng cũng yếu ớt lắm. Khi quân Pháp rút, để lại hàng chục xác chết, dân lại trở về chôn cất người chết, dựng lại gian nhà tranh bị thiêu rụi rồi tiếp tục cày cuốc kiếm sống. Cuộc sống đã nghèo khổ nay càng nghèo khổ hơn...
Hình như bên ngoài trời đang mưa. Tiếng nước đổ trên mặt nhựa trải bãi đậu xe luồn qua khung kính cửa sổ nghe xa vắng, chập chùng. Bắt đầu từ lúc nào người ta nói chuyện nhát gừng với nhau như thế nhỉ. Người đàn ông ngẫm nghĩ. Những lúc bên nhau, giả như có nói chuyện rời rạc, hoặc không nói gì cũng chẳng sao bởi người ta còn nhìn được vào mắt nhau. Những ngón tay còn đan được vào tay nhau. Và môi rất thường khi đậu trên vai, trên tóc, trên môi. Còn xa cách như thế này, im lặng phút giây nào là lạc nhau phút giây ấy.
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam...
Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
Longwood Gardens là một “vườn hoa” không những nổi tiếng của Tiểu bang Pennsylvania mà còn là một trong vài vườn hoa nổi tiếng nhất của cả nước Mỹ...
Ở Mỹ người ta không ăn mỡ của động vật như heo, bò, gà vịt, vì sợ tăng cholesterol. Nếu ăn mỡ họ ăn bacon, thịt ba chỉ ướp muối. Họ chiên bacon cho giòn, ăn kèm với trứng chiên và bánh mì. Một món điểm tâm rất được nhiều người yêu thích. Tôi thích dùng mỡ nhưng chỉ dùng ở một vài món. Mỡ heo, tôi mua miếng dày, thái hạt lựu, thắng riu riu cho đến khi tóp mỡ héo lại, màu vàng nhạt ngả sang nâu. Tôi vớt tóp mỡ, để riêng ra cho khô và giòn, dùng để kho cá bống. Vì cất nhiều công, nên tôi rất quý tóp mỡ...
Vinh cầm cái ly nhỏ đưa lên “Dô. Anh em !” “Ê. Sao khẩn trương thế, mày? Chưa có miếng nhắm nào vô bụng cả!” Đặt ly xuống, nhìn khuôn mặt bị thịt của Sáu Diên đang cười, Vinh chợt thấy bực mình và cụt hứng...
Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu nhiều muối, có phút chạnh lòng chăng, khi nghe những ví dụ dưới đây?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.