Hôm nay,  

Con Tôm Nướng Đã Dặn Dò Như Thế

15/10/202100:00:00(Xem: 2941)

 

Đúng mười một giờ đêm nay là tròn sáu tháng. Sáu tháng ân cần che chắn, chia sẻ êm đềm. Sáu tháng ấm áp nghĩa đồng hương, sáu tháng ngọt ngào tình đôi lứa. Men rượu cháy bỏng hai vành tai, xém cả vùng da cổ. Cái mặt chắc đỏ như mặt trời cuối mùa hạ. Cái mặt trời tối nào cũng đi ngủ muộn.

“Bữa nay em lái xe khá lắm rồi.” Người đàn ông gật gù, tay vẫn cầm chắc cái ly thủy tinh mà chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh bên trong chỉ còn vơi một nửa.
“Em vẫn run quá trời.”

“Có gì mà run,” giọng người đàn ông nhừa nhựa như tẩm đầy thứ nước đường sậm màu những bà nội trợ vẫn thắng lên để kho cá.

Ngồi cạnh người đàn ông, người đàn bà còn rất trẻ nghiêng đầu, trề môi, “Hở chút là la ầm lên, hổng run sao được.”

“Phải la chứ, em đạp ga vù vù, gần tới đèn đỏ vẫn nhấn ga không la sao được.” Người đàn ông nói và đưa cái ly lên miệng uống một hơi cái chất lỏng màu đỏ sẫm.

Uống xong, gã đặt ly xuống bàn. Hắn cố nhẹ tay nhưng cái ly như bỗng dưng nặng cả ký lô, kéo tay gã xuống, giộng mạnh trên mặt bàn.

Người đàn bà tròn mắt nhìn hắn. Hai con mắt nhíu lại của hắn với những vết chân chim nhùng nhằng hai khóe khiến khuôn mặt hắn hiền hậu như khuôn mặt một ông già đầy lòng nhân ái. Sáu tháng trời dan díu cô đã quen với những biểu hiện trên khuôn mặt người đàn ông. Nét nhăn nhúm ấy không phải là dấu hiệu của cơn giận. Cô yên tâm nhấc chai rượu, đổ thêm một chút vào ly cho hắn.

Hắn nhướng mắt nhìn cô. Ánh đèn xiên góc trên trần, vạch ra trước mắt hắn một khuôn mặt trái xoan, một đôi mắt đen, một miệng son đỏ với cặp môi đầy vun.

“Rót rượu gì mà nhỏ giọt như thế.”

Hắn nói, và hắn nghe ra cái giọng nặng nề như âm thanh thoát ra từ chiếc thùng sắt ai đó kéo lê trên mặt đường gồ ghề.

“Anh còn phải về nữa...” Cô gái nhỏ giọng vỗ về. Cái giọng vừa nhắc nhở vừa đặm màu trách móc. Hắn nhìn hai con mắt có hàng lông mi dài. Hàng lông mi khéo tay cấy của chuyên viên thẩm mỹ khiến cái nhìn của cô lướt thướt như sương mù sớm mai. Cái nhìn thay cho vô số những câu kỳ kèo, năn nỉ, thuyết phục và hờn trách.

Hắn xoay về đề tài cũ.

“Đang tập lái xe mà đầu óc cứ lông bông ở đâu ấy.”

Rót rượu vào ly cho hắn xong, bàn tay cô gái vẫn nắm lấy cổ chai rượu như sợ hắn sẽ giằng lấy mà rót thêm. Cô khẽ lắc đầu làm những sợi tóc lòa xòa trước trán.

“Bảo ghi tên cho người ta học trường lái thì tiếc tiền.”

Hắn nhìn chai rượu trong tay cô.

“Cả ngàn đồng mà không bao đậu thì học làm gì.” Hắn cằn nhằn.

“Chạy xe của trường lái vẫn thích hơn chớ; xe có bảng hiệu để người ta tránh mình, xe có đủ thứ an toàn, lại có thày ngồi kế bên nhắc nhở mình, mình yên tâm hơn.”

“Ai chẳng biết.” Hắn gạt ngang. “Anh ngồi bên không được sao?”

“Cái miệng anh la nghe muốn khùng, em làm sao tập trung mà lái được chớ.”

Những giờ ngồi cạnh cho nàng tập lái xe thoáng hiện ra trong đầu hắn. Học trò cầm tay lái. Ông thầy người nhà ngồi kế bên. Học trò cong lưng, nhô hai vai ra trước. Dáng ngồi mất thẩm mỹ. Thầy nhắc hoài đâm chán. Học trò chỉnh kính chiếc hậu hai ba lần theo lời dặn. Đề máy, cho xe bò ra khỏi bãi đậu. Rụt rè nhập vào dòng xe cộ. Cái mắt thì liếc ngang liếc dọc. Chạy ngang tiệm thời trang thì xớn xác đọc bảng quảng cáo hàng sale. Đến ngã tư thì cố nhấn ga cho kịp đèn vàng. Và qua ngã tư, đang có đèn xanh mà thấy xe nào ở con đường bên cạnh lăm lăm chạy tới là bóp kèn náo động cả phố phường. Cô gái còn quen hoi hướm quê nhà. Lái xe mà không bóp còi thì chết nửa đời người. Hắn ngồi cạnh mà hai tay nắm chặt lấy hai bên nệm ghế, cái miệng lắp bắp nhắc nhở và cái đầu xáo xác khấn thầm. Lần nào về bãi đậu xe chung cư rồi hắn mới thở được nhẹ nhàng, và lần nào cũng thầm hứa sẽ ghi tên cho cô học ở trường cho chắc ăn.

Cô gái kéo hắn về với thực tại. Cái thực tại ấm áp men rượu, đĩa thịt heo quay, đĩa vịt nướng, và đĩa rau cải xào mua ở nhà hàng Tàu trên đường ghé lại thăm cô.

“Dạy người ta thì ít mà la lối thì nhiều.”

“Em lái như vậy thầy nào cũng phải la giống hệt anh thôi.”

Hắn đưa cái ly lên miệng, uống cạn chất nước sóng sánh màu đỏ sẫm trong lòng ly. Và hắn đưa tay nhìn đồng hồ.

“Còn năm phút nữa...”

Nàng ngước nhìn mặt cái đồng hồ trên lò vi ba, nhắc lại câu hắn nói, “Ừa, còn năm phút nữa.”

“Cụng với anh một ly nữa đi cưng.” Hắn xuống giọng nài nỉ. “A-ni-vẹc-sơ-ri của hai đứa mình.”

“Mới sáu tháng mà a-ni-vợẹ-sơ-ri cái gì chớ!”

“Cụng ly cái đi mà!”

Nàng miễn cưỡng làm theo. Hai cái đầu gật gưỡng bên nhau. Cứ gật gưỡng như thế quên cả thời gian.

Một giờ sáng, những chai rượu đã cạn.

“Khuya rồi, anh phải về.”

“Về đâu?” Nàng nhướng đôi con mắt mệt mỏi, lè nhè.

“Về nhà.”

“Về với vợ.” Nàng sửa.

“Về với con mụ chằng tinh.” Hắn cải chính.

“Chằng tinh cũng là vợ.”

“Chằng tinh là chằng tinh.”

“Chằng tinh mà đêm nào cũng cho anh đi tới gần sáng...”

“Anh đi làm mà.”

“Làm ca chiều thì mười một giờ đêm đã xong rồi.”

“Hãng bắt làm overtime, biết không... Làm tới sáng luôn.” Hắn nheo mắt với nàng sau câu nói.

Nàng ném cho hắn một cái liếc sắc cạnh, “Làm ô-vờ-thai ở nhà bồ nhí.” Và nàng ban cho hắn một nụ cười cảm thông. “Thôi, sửa soạn về đi, đi đêm hoài coi chừng gặp ma đó.”

“Ma cũng chẳng sợ bằng chằng tinh.”

Và hắn quơ tay vạch một đường vòng quanh cái không gian nồng mùi xào nấu của căn chung cư nhỏ bé, căn hộ hắn bỏ tiền túi ra thuê cho nàng.

“Anh thích cái nhà này.”

“Thích mà không dám ở lại.” Nàng lại lên giọng trách móc.

Hắn lè nhè, “Ở nhà kia là cai tù, ở nhà này là...”

“Là cái gì?” nàng ngắt lời hắn.

“Là... là...” hắn chêm tiếng Anh vào cho câu chuyện trôi chảy, “là... là my baby.”

Hai giờ sáng. Cơn say đã giảm. Hắn phải về. Ăn vụng thì phải biết chùi mép. Nói dối cũng phải biết cái giới hạn của những câu nói dối. Làm giờ phụ trội từ mười một giờ đêm tới hai giờ sáng đã là nhiều lắm rồi. May mà chằng tinh không thắc mắc.

Hắn chống tay đứng dậy. Cô gái nằm co quắp trên chiếc ghế nệm dài, cái chăn mỏng kéo lên tận cổ. Hắn nhìn cái dáng mỏng, cong vòng như con tôm nướng trên bếp lửa. Con tôm nướng làm nước miếng hắn ứa ra ở những chân răng. Hắn khẽ lắc cái đầu váng vất. Ăn mừng kỷ niệm ngày hai đứa gặp nhau nên nhậu thả dàn. Nhìn dáng tôm nướng co quắp trong bộ bà ba màu xanh nhạt, dưới lớp chăn len, lòng hắn rạo rực. Nhưng giờ này sức cùng lực cạn, chỉ lái xe không thôi cũng chả chắc về được đến nhà; cái nhà có mụ cai tù chằng ăn trăn quấn kia.


Hắn khom người xuống, luồn tay vào tấm chăn, lách sâu vào ngực áo cô gái. Cái ngực săn cứng nhịp nhàng hơi thở. Nàng ngọ ngoạy cái đầu, nhúc nhích thân mình, và đưa tay nắm nhẹ bàn tay sần sùi của hắn, hai mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn không biết nàng đã thức hay vẫn còn vướng vất trong chiêm bao. Rồi hắn rút tay ra, sửa lại mép chăn trên ngực nàng, và quay ra cửa.

Hắn tắt đèn, nhẹ nhàng mở cửa. Quay lại nhìn con tôm nướng đẵm nước sốt chua ngọt trên mặt lò than thêm một lần, nuốt nước bọt, khẽ vặn chốt khóa cửa, rồi lách ra ngõ. Hắn lảo đảo bước về phía thang máy.

Gió đêm gai gai lạnh trên lớp da mặt sần sùi. Hắn mò mẫm biết bao lâu mới ra chiếc chìa khóa xe, và phải mất mấy phút đồng hồ mới đề được máy xe. Chiếc Lexus màu xám chậm rãi bò ra khỏi lối vào chung cư, rẽ trái, vào con đường nhỏ, về phía căn nhà có bà chằng tinh làm cai tù gác cửa.

Đường phố vắng tanh. Khúc này không có những ngọn đèn đường. Hai mắt mỏi rời nên hắn phải mở đèn pha để nhìn xoáy được vào bóng đêm và tránh những chiếc xe đậu dọc hai bên lề đường. Hai cánh tay nặng nề bẻ tay lái một cách khó khăn. Hắn đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán. Và đâm sầm vào một chiếc xe đậu bên lề đường.

Tiếng động chát chúa. Máy xe tắt ngúm. Đèn xe nhấp nháy loạn xạ. Sau một thoáng hoảng hốt hắn tỉnh hẳn. Hắn bước xuống xe. Đường phố không một bóng người. May quá, không ai thấy. Chắc bỏ chạy quá. Tối thế này ai mà biết. Ý nghĩ thoáng hiện trong đầu. Không ai thấy, cứ bỏ chạy về nhà. Hư chỗ nào thì tính sau. Chứ nếu để đổ bể ra là chuyện lớn. Uống rượu lái xe, gây tai nạn, treo bằng lái, giam xe, không chừng còn bị tù nữa. Không thể để chuyện đó xảy ra được. Hắn lẩm nhẩm câu ấy. Không thể để cảnh sát dính vào. Phải trốn ngay thôi. Hắn vội vã chui vào xe, run run đề máy. Nhưng cái xe khục khặc, như con lừa quá kiệt sức, thúc bao nhiêu cũng nằm ì ra đấy. Hắn bước ra khỏi xe, nhướng mắt nhìn. Tấm cản xe hắn móc vào tấm cản chiếc xe Toyota đậu bên lề đường như hai con bọ hung đang miệt mài giao cấu. Thôi rồi. Không bỏ đi được rồi, cho dù con phố không một bóng người.

Sớm muộn gì thì cũng sẽ có cuộc điều tra của cảnh sát. Và người ta sẽ bắt hắn thổi vào cái máy đo nồng độ rượu. Cái máy sẽ phanh phui ra là hắn nhất định đã uống hai chai rượu đỏ, nhiều đến độ mức đo trong máu cao gấp hai ba lần mức độ an toàn mà luật pháp cho phép.

Phanh phui xong, hắn sẽ phải ra tòa. Sẽ bị treo xe, sẽ bị mất bằng lái cả năm trời, sẽ phải đóng tiền thi bằng lái lại, sẽ phải tăng tiền bảo hiểm, sẽ phải bồi thường cho chủ chiếc Toyota mắc dịch này, và bị cấm lái xe nghĩa là sẽ phải đi làm bằng xe buýt hay gọi tắc xi, nghiêm trọng nhất là sẽ không còn cách nào ghé thăm con tôm nướng tươm nước sốt chua ngọt trên chiếc vỉ lò đỏ rực lửa than.

Cả năm trời như thế chịu gì thấu.

Phải nghĩ cho nhanh ra cách nào đó.

Và hắn nghĩ ra.

Hắn sẽ gọi điện thoại về nhà bảo vợ lái xe lại chỗ này, rồi đổi chỗ cho hắn, và khai với cảnh sát rằng vợ mới là người lái chiếc Lexus đang gắn cứng vào chiếc Toyota mắc dịch kia. Sẽ bị phạt nhưng vợ không uống rượu nên hình phạt sẽ nhẹ hẳn đi. Hắn thở phào khoan khoái. Nhưng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Vợ sẽ hỏi đi đâu mà bị tai nạn ở cái chỗ hẻo lánh này, rằng cái hãng của anh đâu có ở khu này, rồi vợ sẽ truy ra cái chuyện làm giờ phụ trội, mấy tháng trời nay ngày nào cũng có giờ phụ trội. Trương mục ngân hàng riêng, tôi biết, nhưng chỉ cho tôi xem, tiền của hãng anh deposit ở chỗ nào. Tôi không thèm của anh một xu nhưng tôi không chấp nhận cái sự lừa dối của anh vân vân và vân vân. Thật là phiền phức. Và rồi không chừng vợ sẽ phanh phui ra cái tổ ấm thứ nhì của hắn nơi con tôm nướng tội nghiệp kia đang nằm co trên vỉ nướng than hồng đỏ rực.

Hắn nuốt nước miếng một cách khó khăn. Và hắn nghĩ tới nàng. Ồ, thật ngốc, từ căn hộ chung cư của nàng lại đây chỉ có hai cái ngã tư. Gọi nàng lại, nhận tội thay cho hắn là hay nhất. Con tôm nướng tươm nước sốt chua ngọt, mới nghĩ đến thôi mà hắn đã thấy tim đập rộn ràng. Chỉ khó khăn là nàng chưa có bằng lái chính thức. Người ta - tức là cảnh sát đấy - sẽ hỏi chưa có bằng lái chính thức làm sao dám lái một mình. Hắn sẽ bảo hắn được phép ngồi bên cạnh. Người ta - cũng vẫn là cảnh sát - sẽ hỏi đi đâu đêm hôm khuya khoắt thế này. Hắn sẽ bảo tập lái xe đêm khuya đường vắng mới yên tâm. Người ta - cũng vẫn là cảnh sát - sẽ thắc mắc khi ngửi mùi rượu nồng nặc từ người hắn, từ hơi thở hắn, sẽ đặt câu hỏi khi thấy hai con mắt hắn đỏ ngầu. Hắn sẽ giải thích hôm nay anniversary của hai người nên hắn nhậu để ăn mừng và nàng chỉ ngồi tiếp rượu. Và hắn cố nhớ xem ban nãy trong bàn ăn, sau khi bị hắn kỳ kèo, ép uổng, nàng có uống rượu đến mức đủ say không. Hắn nhớ nàng bỏ cuộc sớm, lăn vào cái sofa, nằm co như con tôm nướng trong lúc hắn còn say sưa với heo quay, vịt nướng và rượu vang đỏ.

Hắn lấy điện thoại trong túi ra, nhìn đăm đăm màn hình. Bây giờ có hai con số để gọi. Số của mụ chằng tinh và số của con tôm nướng. Biết gọi số nào đây. Cuộc đời sao cứ có những lúc bắt người ta phải chọn lựa khổ tâm như thế này không biết.

Đầu ngón trỏ lướt trên màn hình như vẽ bùa. Hắn ợ một cái thât to, và cắn môi suy nghĩ.

Chợt ánh sáng loé lên. Ngọn đèn trước cửa căn nhà có chiếc xe Toyota bật sáng. Tim hắn thót lại trong lồng ngực. Tiếng cửa mở và hai bóng người - một đàn ông, một đàn bà - trong bộ đồ ngủ với chiếc áo khoác thùng thình bước ra.

“Ông có sao không?” Giọng đàn bà.

“Chúng tôi nghe tiếng động...” Giọng đàn ông.

Hắn lắp bắp, “Tôi trả tiền mặt. Làm ơn... đừng báo cảnh sát.”

“Ồ,” giọng đàn bà. “Không sao, chúng tôi đã gọi cảnh sát rồi. Họ đang trên đường đến đây. Ông có sao không?”

Hắn thừ người ra. Trước khi bày tiệc, con tôm nướng đã dặn dò: “Uống sương sương thôi, đừng có xỉn!”  Hắn ham vui, quên mất tiêu. “Mới sáu tháng mà kỷ niệm cái gì chớ!” Con tôm nướng nói vậy mà chí lý. Phải như để đúng một năm mới làm tiệc aniversary thì đâu đến nỗi này.

Nov. 03. 2020
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoạt đạp chiếc xe đạp cà tàng đi lang thang trên khắp những con đường Sài Gòn để mua đồ phế liệu...
Tôi thuộc lứa sinh viên “tú tài Mậu Thân, cử nhân Nhâm Tý”, nhưng chỉ được vế đầu, còn đỗ cử nhân thì phải đợi đến… Giáp Dần...
Căn phòng này / chiếc bàn này / nơi chúng ta đã từng ngồi / nâng ly / chúc mừng một bức tranh vừa hoàn tất / chúc mừng một cuốn sách vừa in xong / chào mừng một người bạn từ phương xa đến...
Tôi xin kể bạn nghe câu chuyện về hai ngôi làng, một của người Bahnar và làng kia của người J’rai trên vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam, bây giờ được nhập chung là tỉnh Gia Lai-Kontum. Nói rõ hơn một chút, Làng Hồ, ngôn ngữ Bahnar là Kontum; Làng Đuôi, tiếng J’rai là Pleiku...
Làm người Huế là đã mang một cái “nghiệp” tha hương. Vì đất thì chật mà lòng người thì rộng lớn nên không giữ được những bước chân ôm mộng viễn xứ sông hồ. Huế kỳ cục, ở thì không thấy thương mà đi xa rồi mới quay quắt nhớ. Nhớ đất, nhớ quê có khi di lụy cả một đời…
Nhà Trần đã khởi nghiệp với năm vị vua liên tiếp đều là những bậc anh hùng. Mặt ngoài các ngài đã lập được những chiến công hiển hách, đẩy lùi được mấy cuộc xâm lăng của lũ cường khấu phương Bắc. Mặt trong các ngài lại giỏi việc văn trị, cố gắng lo cho muôn dân được sống trong cảnh no ấm, yên vui. Thời kỳ vinh quang, thịnh vượng đó đã kéo dài gần một trăm năm...
Cầu Hội có dáng “hình thang” thật đơn giản, cao và thông thoáng. Chỉ là chiếc cầu gỗ mảnh khảnh nên nó lại phù hợp, hài hòa với sự êm đềm lắng đọng của cảnh vật chung quanh. Vì cầu Hội cao và thông thoáng nên thuyền qua lại ngược xuôi dưới gầm cầu được dễ dàng. Dưới gầm cầu, bóng núi và mây vẫn lung linh, trôi chảy theo dòng suối mà không bị vướng mắt, hay bị cắt ngang hoặc che lấp...
Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người...
Như Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô.
Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng.
Từ tờ mờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị xong và sẵn sàng cho cuộc đi chơi hôm nay. Mỗi người trong chúng tôi đều đeo trên vai một chiếc ba-lô nhỏ, trong đựng vài bộ quần áo đủ để thay đổi đôi ngày. Chúng tôi không quên sắp thêm chút ít thức ăn dọc đường, thêm vài ba chai “nước suối” nhỏ và ít trái cây trước khi ra khỏi nhà...
LTG: Viết chưa xong bài viết hàng tuần đã nhận tin nhà thơ Phan Xuân Sinh vừa qua đời ở Houston do bệnh tim mạch ngày 28 tháng 02 năm 2024. Thêm một người anh xứ Quảng ra đi. Cha sanh mẹ đẻ anh nguyên vẹn, nhưng chiến tranh đã lấy mất của anh một bên chân khi anh làm sĩ quan Thám báo bên bờ sông Thạch Hãn năm 1972. Anh không oán hận gì vì từ trong khói súng mịt mù của mùa hè đỏ lửa anh đã từng viết cho người lính Bắc phương, “Nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu/ bày làm chi trò chơi xương máu/ để đôi bên thêm mầm mống hận thù/ ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu/ chỉ có bạn, có ta là người thua cuộc…” Bây chừ thì anh đã có thể đi uống rượu thoải mái với những người anh em bên kia chiến tuyến cho thoả lòng anh không thích hận thù, tâm anh chỉ thấy anh em một nhà chém giết lẫn nhau làm đau lòng cha ông dựng nước… Chúc anh lên đường khoẻ nhẹ tâm linh sau cuộc đời nhiều uẩn khúc, thiệt thòi với chiến tranh và hoà bình trên quê hương chúng ta.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.