Hôm nay,  

Xứ Sở Hoa Dương

12/03/202217:08:00(Xem: 3710)

Truyện ngắn

image-ukraine


Kể từ cuối đông tân sửu, xứ sở Hoa Dương bỗng dưng lâm đại nạn, khói lửa ngút trời, cơ sở vật chất bị phá hủy, hàng chục vạn dân lành phải bỏ nhà cửa tài sản để di tản... Quốc chủ Hoa Dương cùng với các sĩ quan và dân chúng quyết lòng chiến đấu để bảo vệ quê hương. Quốc chủ vốn xuất thân từ hí kịch trường vậy mà giờ lại can đảm và xuất sắc trên chiến trường. Lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của ông đã truyền cảm hứng cho toàn quân và dân Hoa Dương, đồng thời còn là niềm cảm xúc sâu rộng trong lòng người khắp thế gian. Chiến trường Hoa Dương ngày càng khốc liệt, đã có những lời mời quốc chủ đi tị nạn. Ông khẳng khái đáp:

 

– Tôi không đi đâu cả, tôi ở lại chiến đấu cho quê hương tôi!

 

*

 

Hoa Dương đất rộng mênh mông, những cánh đồng đất đen vô cùng phì nhiêu và trù phú, dưới bầu trời xanh thăm thẳm kia là những cánh đồng lúa mì vàng óng ả, những cánh đồng hoa dương rực rỡ ánh mặt trời. Hoa Dương xưa nay nổi tiếng là lò bánh mì của thế giới. Đàn ông Hoa Dương dũng cảm và can đảm như những chiến binh. Đàn bà Hoa Dương xinh đẹp với đôi mắt thu cả bầu trời xanh và mái tóc vàng như cánh đồng lúa mì. Người Hoa Dương xưa nay sống hiền hòa nhưng quả cảm và bất khuất, cũng vì Hoa Dương trù phú nên bao đời nay luôn bị dòm ngó và xâm lăng bởi bọn cường bạo.

 

Hoa Dương là láng giềng với Đại Hùng, quốc chủ Đại Hùng là một tay võ biền vô lại. Y muốn khôi phục đế quốc giống như những bạo chúa tiền bối, sau khi mua chuộc, dọa dẫm không xong. Y ngang ngược nói với quốc chủ Hoa Dương:

 

– Mày phải làm đàn em của tao. Không được kết giao với bất cứ ai khác!

 

Tuy biết mình yếu thế hơn nhưng quốc chủ Hoa Dương vẫn khẳng khái:

 

– Ông với tôi là bạn láng giềng, ông không có quyền áp đặt hay ra lệnh cho tôi! Tôi muốn kết giao với ai là quyền của tôi!

 

Quốc chủ Đại Hùng tức giận, y gầm lên:

 

– Mày phải trả giá cho việc này!

 

Nói xong y xua quân sang xâm lược Hoa Dương, đạn bom khói lửa tơi bời, đội quân xâm lược vô cùng tàn bạo, chúng bắn phá pháo kích không chừa mục tiêu nào: Sân bay, thành phố, chung cư, đài truyền hình, bệnh viện...Chúng tàn phá hủy diệt xứ sở Hoa Dương một cách man rợ theo lệnh của quốc chủ Đại Hùng. Quốc chủ Hoa Dương cùng với bộ sậu và dân chúng không hề nao núng, không một người lính đào ngũ, không một sĩ quan bỏ trốn, tất cả đoàn kết thề sống mái với quân xâm lăng. Quốc chủ Đại Hùng kiêu căng ngạo mạn, y những tưởng binh đông tướng mạnh, khí giới đầy đủ thì sẽ nuốt gọn Hoa Dương trong một buổi. Y đã lầm to, đoàn quân xâm lược đã gặp phải sức kháng cự mãnh liệt của người Hoa Dương. Mặc dù người Hoa Dương đơn độc chiến đấu nhưng chẳng chút nao lòng. Họ đã chặn được đà tiến quân của kẻ địch, cuộc chiến ngày càng khốc liệt, người chết, nhà cháy, xứ sở Hoa Dương bị tàn phá nặng nề nhưng tinh thần người Hoa Dương vẫn vững như đồng. Dân chúng các xứ tự do và cả dân xứ Đại Hùng xuống đường biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh xâm lược vô nhân đạo. Người biểu tình khắp nơi bày tỏ sự thông cảm với nỗi đau của người Hoa Dương. Họ hô vang khẩu hiệu đòi chấm dứt chiến tranh. Họ nguyền rủa quốc chủ Đại Hùng là tên bạo chúa khát máu. Họ kêu gọi quyên góp tài vật gởi đến xứ Hoa Dương hòng giúp đỡ phần nào sự thống khổ của người dân.

Quốc chủ Đại Hùng và đàn em thân tín của y hoàn toàn bị cô lập, bị tẩy chay; tài khoản bị đóng băng, bị cấm đến những xứ sở tự do… Tuy vậy vẫn có những kẻ độc tài khác ủng hộ quốc chủ Đại Hùng, tỷ như Tập xếnh xáng, bạo chúa xứ Syria, tên bồi thần Belarus ,thằng mập tên lửa xứ Bắc Cao… Thiên hạ nói “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã” là vậy! Riêng Đại Hùng và Hồng Long đang kết lập một liên minh ma quỷ để chống chọi với Đại Bàng chúa và hòng chia nhau cai trị thế gian này. Quốc chủ Đại Hùng bị thế giới cô lập, đoàn quân của y không đạt được mục đích ban đầu. Y như kẻ cùng đường nên liều lĩnh đe dọa:

 

– Ta có bảo bối nguyên tử, ta bấm nút một phát là chúng mày tiêu tùng cả đấy!

 

Lời y quả là có hiệu nghiệm, Đại Bàng chúa và đàn em bắc đại tây dương sợ y làm liều, sợ cuộc chiến lan rộng… nên đành đứng ngoài nhìn người Hoa Dương đơn thân độc chiến mà không dám cho người đến giúp.

 

Kế hoạch tấn công chớp nhoáng hoàn toàn phá sản, đoàn quân xâm lược bị chặn lại và có dấu hiệu sa lầy. Quốc chủ Đại Hùng vừa ma mãnh vừa ngang ngược ra điều kiện:

 

– Này quốc chủ Hoa Dương, chúng mày không được kháng cự, chúng mày phải công nhận một đám hoa dương Crimea thuộc của ta. Hai đám lúa mì Donbass được độc lập. Chúng mày không được kết giao với bất cứ ai thì tao sẽ ngay lập tức ngừng đánh”.

Dĩ nhiên là quốc chủ Hoa Dương không thể chấp nhận điều kiện vô lý ấy. Đồng hoa dương và đồng lúa mì mãi mãi là của xứ sở Hoa Dương, của người Hoa Dương; bạo lực côn đồ có thể cướp lấy nhưng thiên hạ vẫn nhìn nhận nó là của người Hoa Dương.

 

Thương người Hoa Dương ngày đêm đơn độc chiến đấu chống quân xâm lăng. Nhiều ngàn dũng sĩ quốc tế tình nguyện đến trợ giúp họ để chống cự lại bạo tàn.

 

Đồng cảm với người Hoa Dương, thiên hạ khắp nơi viết lời ca ngợi quốc chủ và xứ sở Hoa Dương. Trong cộng đồng thiên hạ ấy, người xứ Vệ cũng thương cảm và đồng lòng với người Hoa Dương. Xứ sở Hoa Dương và xứ Vệ coi vậy mà có chung hoàn cảnh, cả hai đều ở bên cạnh những bạo chúa độc tài tàn ác. Nếu người xứ sở Hoa Dương phải chịu đựng Đại Hùng thì người xứ Vệ  lại bị sự đè nén của Hồng Long. Tuy người xứ Vệ ủng hộ người Hoa Dương nhưng vẫn có một nhóm nhỏ người Vệ lại đi ủng hộ cuộc xâm lăng của Đại Hùng. Bọn người ấy vì quá lạc hậu và ấu trĩ trong lối nghĩ, bọn ấy bị nô lệ trong cái ý thức hệ sai lầm, bọn ấy tự đóng khung mình vào cái định kiến lệch lạc, tự dán lên trán mình cái nhãn hiệu hoang tưởng. Bọn ấy làm cái việc đáng khinh bỉ gây xấu hổ cho toàn thể dân Vệ, người xứ Vệ vì bọn ấy mà nghẹn cổ họng đắng cả cõi lòng.

 

Cuộc chiến trên xứ sở Hoa Dương càng lúc càng khốc liệt, đoàn quân của Đại Hùng ra sức tàn phá hủy diệt Hoa Dương. Bọn chúng muốn phô trương sức mạnh tàn bạo của mình, muốn bẻ gãy ý chí chiến đấu của người Hoa Dương, tiếc thay bọn chúng đã thất bại, chúng có thể phá hủy những cơ sở vật chất chứ tinh thần của người Hoa Dương bất diệt!

 

Người Hoa Dương vẫn ngày đêm chiến đấu đương đầu với sự tàn bạo của Đại Hùng. Đại Bàng chúa và các đầu lĩnh đàn em vẫn đứng vòng ngoài quan sát. Bọn họ chỉ bao vây kinh tế Đại Hùng và giúp cho Hoa Dương chút ít khí giới thế thôi. Bọn họ nghĩ bao vây kinh tế sẽ làm cho bạo chúa Đại Hùng phải sợ mà từ bỏ mộng xâm lăng. Bọn họ lầm to, bao vây kinh tế là nước cờ không hiệu quả, đã từng thất bại bao nhiêu lần khi đem áp dụng nhưng bọn họ vẫn chưa nhìn nhận ra. Với những bạo chúa thì kinh tế suy thoái, quốc gia lụn bại, dân chúng đói kém...chẳng có ý nghĩa chi cả. Lũ bạo chúa còn sẵn sàng giết cả triệu dân như chơi, sẵn sàng phá hủy cả quốc gia giữ lấy quyền lực của chúng, sẵn sàng bán cả cơ đồ tổ tiên để băng nhóm của chúng được trường trị! Bạo chúa Đại Hùng đã cai trị hai mươi năm nay rồi và y tuyên bố sẽ ở ngôi đến suốt đời.

 

Thiên hạ có kẻ thương cảm dân Hoa Dương, yêu mến xứ sở Hoa Dương thì thầm rằng:” Xứ sở các bạn đã phạm một sai lầm lớn, ngày trước các bạn có bảo bối nguyên tử, vì nghe lời Đại Bàng chúa và các đầu lĩnh đàn em mà giải giới để đổi lấy sự cam kết bảo vệ anh ninh. Nay các bạn bị Đại Hùng tấn công, bọn đã từng cam kết ấy chỉ đứng nhìn mà thôi. Giả sử các bạn còn bảo bối ấy trong tay thì gã côn đồ Đại Hùng kia muốn động binh cũng phải e dè. Một điều nữa là các bạn đặt niềm tin vào các đầu lĩnh tự do và muốn nhập bọn với họ, đó cũng là một điều đáng tiếc, giá các bạn giữ thế cân bằng thì có thể xứ sở bạn chưa đến nỗi bị họa như thế này!”

 

Cuộc chiến tàn bạo và phi lý vẫn tiếp diễn trên xứ sở Hoa Dương, bầu trời xanh đã nhuộm màu thuốc súng, cánh đồng hoa dương đã tan tác tả tơi, cánh đồng lúa mì cũng thế. Máu người Hoa Dương đang nhuộm đỏ cả vùng đất đen tuyết trắng. Người Hoa Dương không đầu hàng, họ vẫn chiến đấu cho độc lập và tự do của xứ sở. Quốc chủ Hoa Dương cởi triều phục mặc chiến bào cùng với quân dân chiến đấu. Trong khi ấy quốc chủ Đại Hùng ngồi cô độc một mình trong hồng cung rộng thênh thang. Y sợ cả những cận thần của mình, y không tin những cận vệ của y. Bản tánh y tàn độc và đa nghi, y đã nhiều lần sai đàn em hạ độc dược giết chết những người chống đối y. Y cũng đã hạ lệnh ám sát quốc chủ Hoa Dương, bởi thế y nghĩ lòng dạ ai cũng đen tối và tàn độc như y nên y không cho phép ai được đến gần.

 

*

 

Bắc Đại Hùng kết liên minh với đông Hồng Long để đối chọi với tây Đại Bàng. Thế cuộc y hệt Tam Quốc phân tranh của thuở nào, lúc ấy Ngô liên minh với Thục để chống lại Ngụy. Tuy liên minh là vậy nhưng kẻ nào cũng có nhị tâm, vừa chống kẻ thù chung vừa tranh thủ cơ hội để tiêu diệt lẫn nhau. Kẻ nào cũng muốn độc bá xưng hùng.

 

*

 

Gã khờ giật mình tỉnh giấc, y dụi mắt ngơ ngáo nhìn quanh căn phòng. Ti vi trực tuyến vẫn đang phát trực tiếp tình hình chiến sự ở Ukraine, bom đạn, tên lửa, pháo kích… đang phá hủy đất nước thanh bình xinh đẹp này. Hỏa tiễn của quân xâm lược nã vào chung cư, bệnh viện và cả dòng người chạy nạn. Vũ khí hạng nặng của Putin đang tàn sát người và tàn phá đất nước Ukraine. Những lời bình, những lời hứa của các chính khách đứng ngoài cuộc chiến vẫn đang ra rả trên ti vi. Tinh thần gã khờ vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn, gã vừa trải qua một cơn mộng mị nặng nề. Nhìn cảnh chiến tranh tàn bạo và phi nghĩa trên ti vi, bất giác gã khờ buộc miệng chửi thề:

 

– Mẹ kiếp thằng Putin, tên bạo chúa tham lam tàn độc, mày quả thật là một Sa Hoàng đỏ đấy!

 

Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 03/22)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu quý vị độc giả nào đã đọc câu chuyện tình cảm éo le, oan trái tràn đầy nước mắt: "Thằng Cu Tí và Thằng Cu Tèo" và nếu quy vị nào chưa đọc, thì xin hãy mở Google.com sẽ thấy đế tài này thuật lại 2 vị cao niên về thăm VN để hưởng tuần lễ trăng thanh gió mát quê nhà, sau nhiều năm phải rời bỏ quê hương để sống tha hương ngàn trùng xa cách nơi đất khách quê người đi tìm sự tự do. Nay mới có dịp được quay trở về thăm quê cha đất tổ, đồng thời còn được thưởng thức những món ăn đặc sản quê hương
Tôi lắng nghe, ngạc nhiên nhiều hơn thương cảm. Một người như Tầm mà bị lường gạt về lãnh vực 'xương máu' của mình. Tôi có thể hiểu và cảm thông an ủi trong mọi hoàn cảnh đau buồn, thất vọng của người thân chung quanh. Nhưng tôi lại rất vụng về khi phải đề cập đến mọi giao cảm đối với những con số. Tôi không có duyên phận và chung đường với nó. Nên tôi chỉ biết yên lặng, chờ đợi.
Lúc xưa thật xưa, người Việt Nam ta có tục lệ bầy cỗ Trung Thu vào dịp tết trăng tròn tháng 8 âm lịch. Cỗ này thường để dành cho trẻ con, vừa vui Trung Thu, vừa ăn bánh vừa ngắm trăng tròn, sáng tỏ. Thường cỗ này gồm phần lớn là bánh Trung Thu, bánh dẻo bánh nướng và rất nhiều thứ trái cây, trái cây chánh là bưởi, bưởi hồng đào ngọt và tròn xoay như một vầng trăng. Ăn bưởi xong, có thể sâu hột trái bưởi, phơi khô đi sem sém, và có thể đốt hạt bưởi từng sâu như đốt nến, đèn cầy.
Tường Vi sinh ra lớn lên từ miền “quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo hè thời thiếu cơm”. Trước 1975, ba Vi có chức vụ lớn trong quân đội, làm việc tại Đà Nẵng cuối tuần mới ra Huế. Gia đình Vi ở bên kia bờ Sông Hương nằm trên đường Nguyễn Công Trứ, khu nhà vườn rộng mênh mông có bến sông sau, trước ngõ trồng hàng loạt hoa Tường Vi. Mẹ rất thích loại hoa này, nên đặt tên Vi giống loài hoa. Vi có bốn chị em gồm hai em trai (Vinh, Lộc) và gái út (Tường Như), Vi là chị đầu đàng. Năm 13 tuổi vì thi rớt nên phải học trường tư thục Bồ Đề đến năm lớp tám, ba Vi từ Đà Nẵng dẫn theo người thanh niên về Huế giới thiệu tên Sơn, ra Huế học đại học luật khoa, sẽ dạy kèm chị em, làm gia sư ăn ở trong nhà luôn. Vì tò mò hỏi mạ
Sau này, mỗi khi muốn kết bạn với ai, tôi thường nghĩ về Bi, về lúc Bi cầm tay tôi cho con Nâu ngửi với sự trấn an vô tư của trẻ con thời khó khăn nhất. Chúng tôi không có đồ chơi, không có không gian lớp học năng khiếu, thi tài, không có những cuộc chạy đua đồ đạc mới hay chôm đồ đạc của nhau trong lớp học. Chúng tôi chỉ có bàn tay, con Nâu, đường đất đỏ về nhà và một bờ sông nguy hiểm.
Kể cả sau khi ra trường đi dạy, góc nhìn chọn lựa đàn ông của tôi rất giới hạn. Không cần đẹp trai, nhưng không thể xấu. Không quá cao, cũng không thể lùn. Không ăn diện thời trang, cũng không quê mùa. Không nói nhiều, cũng không câm nín. Không cần thông minh, nhưng đừng ngu khờ. Không cần làm anh hùng, nhưng đừng hèn nhát. Nhưng các tiêu chuẩn này không có nghĩa tôi sẽ chọn người trung bình.
Một ngày cuối tháng tám, vợ chồng tôi chở anh chị đi chơi, ăn uống; đang ăn bỗng dưng anh nhìn xa xăm, nói vu vơ như không cần người nghe: - Tôi cần một phương pháp trợ tử! Tôi giật mình lo lắng đưa mắt nhìn chị, nước mắt đong đầy trong hốc mắt, chị nhẹ nhàng tâm sự: - Ai cũng phải đến ngày đó thôi! Anh đã chịu đựng đau đớn mỗi lần lọc thận về, ăn uống không được ngon miệng nữa, ngủ nửa đêm thức giấc vì nóng hay lạnh quá, không được uống quá nhiều nước cho dù có khát cách mấy vì thận đã không làm việc nổi. Anh lại thương chị mỗi khi thấy chị cực giúp anh làm vệ sinh cá nhân. Con cái ở xa, chúng có cuộc sống riêng, đâu thể lúc nào cũng kề cận lo cho cha mẹ mãi được, khi cần chúng có thể đến giúp có hạn mà thôi…
Tuy không còn ở đó nhưng hắn vẫn thường nhớ những chiếc lá vàng trên cây khế nhẹ rơi, giàn hoa giấy rực rỡ cười với nắng trước mưa chiều. Cái máy hát cũ kỹ với băng đĩa nhão vừa hợp với nhạc sến, “tình chỉ đẹp khi còn dang dở…” Hắn gởi gió cho mây ngày bay một đoạn đời hư thực huyền ảo như lời nhạc rả rích từ cái máy hát lớn tuổi hơn hắn lúc bấy giờ khi những toan tính về tương lai chưa có đáp số thì bài toán một với một đã không bao giờ là hai từ khi em lấy chồng.
Chiếc Airbus A380 của hãng hàng không Emirates từ từ đáp nhẹ nhàng xuống phi trường quốc tế Tokyo Narita. Airbus A380 là loại máy bay khổng lồ, có thể chứa trên 500 hành khách, chỗ ngồi rộng rãi, thoải mái và bay rất êm...
Tuy Hòa, nơi tôi sống quãng đời thơ ấu, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp...
Hôm nay, tôi lại có dịp ghé vào “cõi riêng” của tôi để lau dọn, quét bụi. Nhìn thùng sách nằm nơi góc phòng, tôi nhớ anh Quang, không dám mở thùng sách ra, rồi chẳng hiểu sao, lại tha thẩn ngồi xuống ngắm nghía những cuốn albums và tủ sách của riêng mình. Tôi nhẹ nhàng lấy ra từng cuốn sách, xem tựa đề, để tâm hồn lại lang thang trôi về quá khứ.
Có nhiều người tự hỏi là tại sao sang đến xứ tự do tạm dung này lại có những chuyện buồn như thế xảy ra cho người đàn ông, thay vì chỉ thường thấy xảy ra cho người đàn bà khi chúng ta còn ở quê nhà. Chắc rất nhiều người trong chúng ta, nhất là phái nam, đều hiểu rõ có nhiều nguyên nhân rất sâu xa, tế nhị, phức tạp, không tiện nêu ra ở đây, nhưng câu chuyện tình buồn được kể lại sau đây là một trong những trường hợp điển hình


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.