Hôm nay,  

TẠ ƠN

02/11/202210:56:00(Xem: 5059)
Tạp ghi

kmduyen


Ai sinh ra đời cũng biết ơn ông bà, cha mẹ của mình, cho dù ông bà, cha mẹ còn sinh tiền hay đã qua đời, con cháu vẫn nhớ. Nếu ông bà cha mẹ đã qua đời thì hằng năm đến ngày giỗ dù bận thế nào còn cháu cũng làm đám giỗ cúng ông bà cha mẹ. Ngoài ra, chúng ta còn nhớ ơn nhiều người như cô giáo, thầy giáo đã dạy mình, những ân nhân đã giúp đỡ mình như bác sĩ. Mỗi lần bệnh gọi đến bác sĩ, tội nghiệp giới thầy thuốc những lúc vui không ai gọi bác sĩ nhưng khi bệnh mặt mày xanh xao tái mét, ủ rũ thì gọi bác sĩ, có ai đến bác sĩ mà khỏe mạnh đâu. Làm nghề bác sĩ suốt ngày nghe than thở, bác sĩ ơi, tôi đau đầu quá, bác sĩ ơi, thời tiết thay đổi tôi nhức lưng, tôi mệt mỏi quá, tôi không ăn được, tôi không ngủ được, v.v. Bác sĩ là người nghe đủ thứ kể lể, nghe than từ sáng đến chiều, nghe kể lể từ thứ hai đến cuối tuần, chọn nghề bác sĩ là chọn nghề nghe than.

 

Hồng Y Nguyễn Văn Thuận giảng ở San Diego: Việt Nam có 94 triệu mỏ than, người nào cũng than, mở miệng ra là than, con người ta sao học giỏi, con của tôi sao không giỏi, con của người khác học ra bác sĩ, con tôi chọn ngành luật, con tôi chọn khoa học. Ngoài bác sĩ nghe than, đến các vị lãnh đạo tinh thần, giám mục, linh mục, dì phước, Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức, sư cô cũng nghe than, trời mưa, trời nắng gì cũng nghe than. Ở đời này họ Than và họ Hứa quá nhiều, có lẽ họ Than nhiều hơn họ Hứa.

 

Trên đời này nợ thì nhiều lắm: nợ ngân hàng, nợ nhà, nợ xe, nợ thẻ tín dụng, những nợ lặt vặt thông thường thì trả hàng tháng, trả mãi rồi sẽ hết nhưng nợ ân tình làm sao trả hết được?

 

Có ai dám vỗ ngực nói rằng trong suốt đời mình không nợ ai không? Nợ nhiều lắm, nợ những người mình giao thiệp hằng ngày, bằng hữu cho mình một giỏ trái cây, một cái bánh, một lời nói an ủi trong lúc mình đau đớn bệnh hoạn cũng là nợ.

 

Riêng tôi thì tôi nợ nhiều người lắm, nợ đồng hương, nợ những bằng hữu ngoại quốc, nợ những vị lãnh đạo tinh thần, nợ khách hàng dễ thương, nợ những ân nhân không hề gặp mặt lần nào đã giới thiệu bằng hữu của họ trong sở làm đến với tôi để mua nhà, bán nhà, mượn tiền hay bán những cơ sở thương mại. Tôi nợ những nhà văn, nhà báo cũng nhiều, những chủ báo đăng bài của tôi, chủ những diễn đàn đăng bài, đọc bút ký chiến trường Chinh Chiến Điêu Linh và Hoa Cỏ Bên Đường, nhiều nhà văn, nhà báo viết bài giới thiệu, thật ra họ viết bài hay hơn tôi rất nhiều, những người quen tôi gặp, tôi cảm ơn, còn những người chưa từng gặp ở nơi nào tôi cũng không biết cũng đọc truyện của tôi, đặc biệt là ở Việt Nam, có diễn đàn không thấy để email hoặc số điện thoại, nên muốn cảm ơn cũng không có cách nào để tạ ơn những người chưa hề gặp gỡ.

 

Những tờ báo đã đăng bài của tôi, tôi biết chủ nhiệm, chủ bút, tôi cảm ơn như báo Bút Tre ở Arizona, Thương Mãi Miền Đông ở D.C, báo Trẻ Dallas, báo Thằng Mõ ở Los Angeles, báo Thằng Mõ ở San Jose, báo Calitoday ở San Jose, báo Người Việt Tự Do ở San Diego, Saigon Weekly ở Houston, báo Xây Dựng ở Houston, báo Viễn Đông, Việt Báo, v.v.

 

Tôi nợ nhiều lắm, tôi nợ người thân ở quanh tôi, em tôi, các cháu của tôi. Khi tôi cần gì, gọi một tiếng là có các cháu đến ngay. Nhân viên của tôi cũng rất dễ thương, khi tôi đói nhìn khuôn mặt của tôi xanh như tàu lá chuối là biết ngay. Ôi đời sống, sao mà nợ nần nhiều quá.

 

Tôi chỉ sợ những người sống tốt với mình vì không biết trả cái tình, cái nghĩa của họ như thế nào?

 

Một chủ của YouTube nói với tôi:

 

– Em đưa lên diễn đàn, có một số tác giả không hài lòng bảo phải lấy xuống.

 

Nói theo luật pháp thì phải xin phép tác giả vì họ giữ bản quyền và sách nào họ cũng đăng ký ở Quốc Hội Hoa Kỳ, nhưng với tôi, tôi mong độc giả đọc càng nhiều càng tốt. Những bài viết của tôi là về người thật việc thật cho nên ai đọc thì tôi mừng lắm, cho tôi tôi phải Tạ Ơn những người đã bỏ công sức, bỏ thì giờ để quảng bá hộ tôi.

 

Nhiều học trò của tôi ở Việt Nam cho tôi biết:

 

– Cô ơi, ở Việt Nam đồng bào của mình đọc Chinh Chiến Điêu Linh của cô nhiều lắm.

 

Tôi rất mừng vì người đọc không quên những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa cho nên đọc Chinh Chiến Điêu Linh của tôi.

 

Tôi muốn Tạ Ơn tất cả những độc giả đã đọc truyện của tôi, tôi Tạ Ơn những vị lãnh đạo tinh thần đã cầu nguyện cho cha mẹ tôi khi cha mẹ tôi qua đời, Tạ Ơn bằng hữu đã cầu nguyện cho em trai tôi khi em trai tôi qua đời nhất là những chiến sĩ Không Quân cùng học ở Mỹ với em tôi, và ở cùng đơn vị ở Tân Sơn Nhất, ở Biên Hòa, ở Phù Cát (những ngày cuối cùng của cuộc chiến), và tôi xin Tạ Ơn những ân nhân đã âm thầm giúp đỡ chúng tôi trên thương trường, nếu Tạ Ơn thì nhiều lắm. Lòng biết ơn của tôi không bao giờ hết, chỉ biết cầu nguyện cho những người tốt được nhiều may mắn, sức khỏe dồi dào, sống an vui với gia đình và người thân.

 

Con người khi có lòng biết ơn, cuộc đời sẽ nhận được những điều thuận lợi.

 

Đầu năm 2020, dịch cúm Covid-19 người còn người mất, đến năm 2022 kinh tế suy thoái, lạm phát nặng nề, thế hệ thứ nhất lần lượt đi về miền vĩnh cửu, người còn lại vất vả với đời sống hằng ngày, nếu so với mấy chục năm về trước khi người tị nạn bắt đầu đến Hoa Kỳ thì bây giờ khác nhau xa, trộm cướp, giết người khắp nơi, kẻ sát nhân vào nhà thờ, trường học để giết người, giết trẻ thơ, dự luật cho phá thai không hạn chế thời gian, v.v. Cuộc sống mất đi sự vui vẻ, lạc quan. Nhưng may mắn thay vẫn còn người thương người, vẫn còn đồng hương gửi tiền về giúp cho thương phế binh, cô nhi, quả phụ, người cùi, người mù, người già cô đơn ở quê nhà, đó là người có tâm tốt, giúp người mình hạnh phúc trước khi người nhận được hạnh phúc.

 

Tìm thấy nụ cười trong mùa dịch cúm Covid-19 rất khó, trừ những đứa trẻ vô tư không suy nghĩ, không biết gì hết. Trong mùa dịch cúm thất nghiệp nhiều quá, ai còn giữ được việc làm là điều hạnh phúc.

 

Một ngày sống hạnh phúc: Không âu lo buồn phiền.

 

Hành động thật tự nhiên, xin biết ơn tất cả.

 

Người nào biết tiết kiệm, dành dụm, sẽ dễ dàng vượt qua khó khăn, người nào không dành dụm, không nghĩ đến tương lai, dùng thẻ tín dụng nhiều quá, tiêu xài nhiều quá khi thất nghiệp thì gặp khó khăn cho chính cá nhân cũng như gia đình của họ. Ở xứ người, nếu giữ được phong tục tập quán Việt Nam, tiết kiệm, dành dụm thì đời sống có khó khăn thế nào cũng vượt qua một cách dễ dàng, còn có thể giúp người thân, ông bà, cha mẹ, anh em của mình ở Việt Nam hay những người khốn khổ ở Việt Nam trong nạn lụt lội vừa qua.

 

Nếu nói nợ ai nấy trả thì chắc nói đời này kiếp sau gặp nhau trả tiếp, có ai dám khẳng định mình không nợ ai, người này nợ người kia là sự bình thường. Mình phải làm việc phúc đức, phải giúp người trong khả năng của mình, mình giúp người thì cố người khác giúp con cháu của mình.

 

Xin Tạ Ơn những ân nhân của tôi. Trong đời sống hàng ngày muốn nghe tiếng cười của người khác, muốn nhìn thấy nụ cười của người khác là điều hạnh phúc. Tôi muốn nói chuyện để mọi người vui vẻ, nghe tiếng cười là điều hạnh phúc của tôi, mong kiếp này và kiếp sau cũng vậy.

 

– Kiều Mỹ Duyên

Orange County, 1/11/2022

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con gái của tôi, làm Registered Nurse trong một bệnh viện. Bữa đó, nó bước vào phòng thăm một bệnh nhân nam, cỡ tuổi gần 70, đang truyền đạm truyền nước vì gặp vấn đề tiêu hoá, đúng lúc bác ấy đang facetime nói chuyện với người ở nhà bằng Tiếng Việt. Nó sinh ra ở Canada, nhưng có khiếu Tiếng Việt, nghe và nói khá rành rẽ, chỉ có đọc và viết thì nó không biết...
Năm 1972 là quãng thời gian với nhiều lo âu cho tôi và các bạn nam sinh cùng lớp vì hết niên học chúng tôi phải qua kỳ thi Tú tài I, đậu hay rớt tương lai sẽ là những khúc rẽ cuộc đời...
Bốn người chúng tôi ở lại Kontum và Pleiku một thời gian khá dài, không khí miền cao nguyên dầu sao cũng trong lành và mát mẻ hơn ở Sài Gòn. Chúng tôi đi thăm lại những nơi trong thời niên thiếu đã đi qua, viếng đền Đức Mẹ Măng Đen phía Bắc Kontum với bức tượng Mẹ bị cụt cả hai bàn tay do chiến tranh. Chúng tôi trở về mái trường xưa, chủng viện thừa sai Kontum và ở lại nơi này 4 ngày, nhìn lại ngôi nhà nguyện nhỏ bé, từng lớp học thân thương, căn phòng ngủ ngày xưa chúng tôi trùm mền, lén thày giám thị, lấy đậu phộng và khoai lang deo ra ăn. Nhìn lại chốn xưa mà lòng dâng lên biết bao cảm xúc buồn vui thời học trò...
Sau khi viếng thăm Corpus Christi chúng tôi trở lại thành phố Houston, thành phố lớn nhất của Texas. Trong những ngày đầu lập quốc, thành phố Houston đã từng là thủ đô tạm thời của “nước Texas”, sau đó thủ đô chính thức được dời sang thành phố Austin...
Thằng Thảo cà chớn, cà khịa với thằng Thọ. Nó biết anh nó thích nhỏ Mai, năm rồi thằng Thọ sang nhà nhỏ Mai lặt lá mai cả mấy buổi chiều. Nhỏ Mai học chung lớp với Thọ, hai đứa thường đi học chung đường, bề ngoài thì là bạn bè nhưng tình ý đã lắm rồi, tuy cả hai còn e dè. Đứa nào cũng giả đò vu vơ nhưng làm ánh mắt đã nói lên hết, đôi khi người ta cũng bắt quả tang hai đứa ôm nhau dấm dúi hôn lén sau gốc dừa...
Đã mịt mù trong trí nhớ, trong ký ức về đường hoa Nguyễn Huệ mỗi độ xuân về. Nếu bảo là không nhớ gì nữa thì không đúng vì quên là nhớ nhất nên cố quên đi, tốt nhất là quên đi những kỷ niệm ngọt ngào, những ký ức thân thương khi đã là dĩ vãng, nhưng càng cố quên càng nhớ nhiều như câu thơ bất hủ của tiền bối Bùi Giáng, “uống xong ly rượu cùng nhau/ hẹn rằng mãi mãi quên nhau muôn đời…” giữa dòng đời mùa xuân phía trước miên trường phía sau, trong bất lực khi nhìn lại, nhớ về, trong đời người ngắn ngủi chỉ đủ thời gian để “xin chào nhau giữa đoạn đường/ mùa xuân phía trước miên trường phía sau/ uống xong ly rượu cùng nhau/ hẹn rằng mãi mãi quên nhau muôn đời…” tri kỷ ở trong tâm chứ không ngoài cửa miệng. Người ta bảo thương nhau lắm, nhớ nhau nhiều khi trong lòng đã quên và ngược lại là quay quắt nhớ trong thầm lặng đến muôn đời…
Tôi vốn ăn nói vụng về nên rất sợ những người đa ngôn, hay lý luận. Nhưng ghét của nào trời trao của ấy. Lúc đã lâm hoàn cảnh tù tội, dun dủi sao tôi lại bị sắp xếp ở cạnh một ông già lắm chuyện: ông Roan. Vừa mới biết nhau ông đã tự giới thiệu ông là một cựu Trưởng Chi Thông Tin Chiêu Hồi. Ông cũng nói ông từng là một nhà thơ có chút tiếng tăm. Thỉnh thoảng ông lại ọ ẹ ngâm vài câu thơ, phần nhiều là thơ Kiều. Hình như cái miệng ông không biết mệt mỏi. Ông cứ kể cho tôi nghe chuyện này, chuyện nọ lung tung...
Thưa ngài thi sĩ, yêu là yêu, là vướng mắc, yêu là yêu không bờ bến rồi, là cho đi tình cảm, cho đi những xúc động nồng nàn, nào ai có thì giờ so bì phút đầu tiên ấy, là có được hay không được đền bù hay không? Lãng mạn là sóng tràn bờ và không so đo tính toán...
Vốn là một sản phẩm của nền Hán học nhưng khi nền Hán học cáo chung thì chơi câu đối vẫn là một thú chơi tao nhã. Ngày xưa mỗi độ xuân về, nhà nhà trưng câu đối. Bậc thức giả thì câu đối đầy ý nghĩa thâm sâu, điển cố xa xưa. Người bình dân thì câu đối giản dị hơn, gần gũi đời sống hằng ngày hơn; chung quy cũng là nói lên chí hướng, chúc phúc, cầu may mắn, gởi gắm tâm tư…
Năm Nhâm Dần sắp hết, năm Quý Mão đã lấp ló bên hiên nhà. Trong cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông, mọi người bỗng thấy thời gian qua mau. Mặc cho Ông Hổ gặm mối căm hờn trong cũi sắt, con thú cưng của nhiều gia đình cứ nhởn nhơ đi lại trong nhà...
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp và Mỹ, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ. Tham gia VVNM từ những năm đầu của giải thưởng, tác giả nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.“, nhận giải Việt Bút Trùng Quang năm 2021. Đây là bài VVNM mới nhất của cô gửi đến Việt Báo cuối năm Nhâm Dần.
Sáng thứ hai đi làm, anh bạn già của tôi đội cái nón kết hơi sặc sỡ như mùa hè chứ không phải mùa đông. Tôi nhớ tay này giống tôi, thuộc loại người không thích đội nón sao mùa lạnh này lại chịu trùm lên đầu cái nón kết? Chưa kịp hỏi thì anh ta lại hỏi tôi trước khi vào đến chỗ làm, “ông thấy tôi đội cái nón này có được không?” Tôi trả lời gọn lỏn vì sáng sớm lười nói, “Được thì được chắc rồi vì nón đâu có rớt xuống đất.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.