Hôm nay,  

Con Mèo Đen

03/02/202300:00:00(Xem: 3172)

8SJJ000Z Blues
Tôi sắp kể một chuyện thật ghê sợ, kể một cách không màu mè. Tôi chẳng mong đợi ai tin chuyện tôi kể cả. Quả vậy, có điên mới mong như vậy, vì chính những giác quan thật của tôi cũng phủ nhận sự hiển nhiên này.  Phải.Tôi không điên và chắc chắn là tôi không nằm mơ. Nhưng ngày mai tôi không còn sống, và hôm nay tôi phải cất đi gánh nặng này trong tâm hồn. Mục đích trước mắt của tôi là trình bày một chuỗi các sự việc một cách rõ ràng, ngắn gọn, không bình luận.  Bởi hậu quả của nó, những sự việc này đã làm tôi hoảng sợ, đã hành hạ tôi, đã hủy hoại tôi.  Sau này có thể ai đó điềm tĩnh hơn, có đầu óc lập luận hơn tôi và không dễ bị kích động như tôi, sẽ hiểu được trường hợp của tôi không có gì khác hơn là luật nhân quả thông thường và rất tự nhiên.
 
Thuở nhỏ tôi được mọi người thương mến do tính tình dễ bảo và có lòng nhân hậu. Trái tim hiền dịu của tôi thậm chí trở nên một trò cười của bạn bè.  Đặc biệt tôi rất thích loài vật và được cha mẹ nuông chiều cho nuôi rất nhiều loài vật. Tôi dành gần hết thời giờ cho những con vật nuôi này. Không gì làm tôi sung sướng bằng việc cho chúng ăn và vuốt ve chúng. Sở thích này gia tăng dần theo tuổi tác của tôi.  Khi tôi trưởng thành, nó là một trong những nguồn vui chính của tôi.
 
Tôi kết hôn sớm và rất hạnh phúc thấy tính tình vợ tôi không phải là không hợp với tôi. Biết tôi mê thích những con vât nuôi, vợ tôi không bỏ lỡ dịp tìm cho tôi những loại dễ thương nhất.  Chúng tôi có chim, cá vàng, một con chó xinh xắn, thỏ, một con khỉ nhỏ và một con mèo.
 
Con mèo này là con vật xinh đẹp, to lớn khác thường, màu đen tuyền và khôn ngoan đến độ kinh ngạc. Pluto -tên của con mèo- là con vật nuôi ưa chuộng mà cũng là bạn của tôi. Chỉ một mình tôi cho nó ăn.  Nó theo tôi đến bất cứ nơi nào trong nhà.  Thậm chí tôi khó khăn lắm mới ngăn chặn không cho nó theo tôi ra đường. Tình bạn của chúng tôi kéo dài như thế trong vài năm.  Trong thời gian này vì rượu chè quá độ tính khí của tôi càng ngày càng tệ hại hơn. Tôi rất xấu hổ thú nhận điều này. Càng ngày tôi càng thất thường, cáu kỉnh, bất kể đến ý kiến của người khác. Tôi dùng ngôn ngữ thô lỗ với vợ tôi.  Cuối cùng, thậm chí tôi còn sử dụng bạo lực với bà ấy nữa. Dĩ nhiên những con vật nuôi của tôi cũng cảm thấy tính khí tôi thay đổi. Không những tôi lơ là chúng mà còn ngược đãi chúng. Nhưng đối với Pluto tôi vẫn còn kiềm chế được, tránh không ngược đãi nó như đã ngược đãi những con thỏ, con khỉ, hoặc ngay cả những con chó mà do tình cờ hay do yêu mến tôi, chúng cứ quấn lấy chân tôi. Căn bệnh của tôi cứ gia tăng , có lẽ vì rượu chè, để cuối cùng ngay cả Pluto, lúc ấy đã hơi già, hay càu nhàu, cũng chịu đựng tính cáu bẳn của tôi.

Một đêm từ quán nhậu trở về nhà, say túy lý, tôi cứ nghĩ con mèo muốn tránh mặt tôi. Tôi chộp lấy nó. Sợ tôi hành hung, nó cắn vào tay tôi, gây ra một vết thương nhẹ. Nỗi giận dữ ma quỷ bỗng chiếm lĩnh lấy người tôi. Tôi không còn biết mình là ai nữa.  Ngay lập tức, linh hồn nguyên thủy của tôi hình như bay ra khỏi thân xác, một nỗi độc ác ghê gớm làm rung từng thớ thịt của tôi. Lấy từ trong túi áo ghi-lê ra một con dao con, mở lưỡi dao ra, nắm cổ con vật tội nghiệp, tôi thản nhiên khoét một con mắt của nó.  Tôi vô cùng xấu hổ, rùng mình khi ghi lại hành động vô cùng độc ác này.
 
Sáng hôm sau, khi đã tĩnh lại sau một giấc ngủ đầy đủ, tôi cảm thấy nửa ghê rợn nửa hối hận về sự độc ác mình gây ra; nhưng chỉ là một cảm nghĩ yếu ớt và không rõ ràng.  Trái tim tôi vẫn vô tình. Tôi lại ngập vào rượu chè, dìm sâu vào trong đó tất cả ký về hành vi độc ác của mình.
 
Trong khi ấy con mèo phục hồi dần.  Cái hốc mắt bị mất của nó trông thật dễ sợ, nhưng có vẻ như nó không còn chịu đựng một đau đớn nào cả.  Nó đi quanh quẩn trong nhà như thường lệ.  Nhưng như có thể đoán trước được, con mèo rất hoảng sợ và chạy trốn khi tôi đến gần nó.  Lòng tôi vẫn còn sót lại ít nhiều tình cảm cũ với con mèo.  Nhưng tình cảm này đã sớm nhường chỗ cho sự cáu bẳn. 
Đây là truyện ngắn được làm thành phim nhiều lần nhất trong lịch sử điện ảnh thế giới.
Bản dịch của Bồ Tùng Ma dịch vào năm Tân Mão 2011.
Dịch giả nói, đọc truyện này chắc các ông bà, lứa đôi sẽ “ôm nhau chặt hơn.”
  
blackcat_01-257-1934
Một cảnh trong phim Black Cat, thực hiện năm 1934.
 
Sự ác độc đến với tôi như một suy sụp sau cùng. Tôi tin rằng sự ác độc của tôi là một trong những động lục nguyên thủy của loài người. Ai đã không nhiều lần thấy mình có những hành động xấu xa hay ngu muội, mà không phải vì lý do gì khác hơn là lý do mình biết mình không nên làm. Như đã nói, sự ác độc đến với tôi như một suy sụp sau cùng, cuối cùng đã thúc đẩy phải hoàn thành việc gây tai ác cho con vật vô tội.
 
Một buổi sáng tôi quàng một cái thòng lọng vào cổ con mèo, xong treo nó lên cành cây, treo nó mà nước mắt tôi chảy đầm đìa, với nỗi ân hận chua xót trong lòng, treo nó vì tôi biết nó đã từng thương mến tôi, vì tôi cảm thấy nó chẳng làm gì nên tội, và vì tôi biết làm thế là tôi đã phạm tội ác-một tội ác ghê tởm làm nguy hại đến linh hồn bất diệt của tôi-nếu việc này có thể-mà thậm chí ngoài cả tầm tay khoang dung vô biên của Chúa Trời Khoang Dung Nhất và Đáng Sợ Nhất.
 
Vào đêm của cái ngày hành động tàn ác đó xảy ra, tiếng kêu "Cháy nhà" làm tôi thức dậy.  Màn giường bốc cháy. Nguyên cả cái nhà rực lửa. Vợ tôi, một người ở và tôi, phải vô cùng khó khăn mới thoát ra khỏi đám cháy. Tất cả đều bị thiêu hủy. Toàn bộ của cải đều ra tro.  Từ đó tôi cảm thấy mình tuyệt vọng.
 
Tôi không còn sức để tìm hiểu, để thiết lập sự liên quan giữa nhân và quả, giữa sự tàn ác và các thảm họa.  Nhưng tôi vẫn xin trình bày chi tiết một chuỗi các sự kiện.  Vào ngày kế tiếp tôi đến xem lại sự thiệt hại vì hỏa hoạn.  Trừ một bức tường, còn tất cả các bức tường khác đều sụp đổ.  Bức tường còn lại không dày lắm, đứng vào khoảng giữa ngôi nhà mà đầu giường của tôi đã dựa vào. Bức tường có sức chống lửa lớn vì mới được xây. Một đám đông người tập hợp gần bức tường.  Những tiếng " kỳ lạ thật", "quái thật" và nhiều tiếng khác tương tự kích thích trí tò mò của tôi. Tôi lại gần, thấy khuôn mặt của một con mèo khổng lồ như được chạm trên nền tường trắng. Nét chạm chính xác tuyệt vời. Có cả một sợi dây thừng quanh cổ con vật.
 
Khi lần đầu tiên tôi trông thấy hiện tượng này - vì hiếm khi tôi nhìn thấy thế - sự kinh ngạc và khiếp sợ của tôi lên đến cùng cực. Nhưng về sau, sự nhận xét đã giúp tôi. Tôi nhớ lại con mèo đã bị treo cổ trong khu vườn sát ngay nhà. Khi nghe báo động cháy nhà, khu vườn lập tức đông nghịt  người kéo đến. Một người đã cắt dây treo cổ con vật và ném nó qua cửa sổ  vào phòng tôi. Việc này có lẽ để đánh thức tôi dậy. Những bức tường khác đổ xuống đã đè lên con mèo, ở trong chất vữa mới tô, chất đó cùng với những ngọn lửa và amonia từ xác con vật đã hoàn thành bức chân dung như tôi đã thấy.
 
blackcatbig
 
Hàng mấy tháng trời tôi không thể nào thoát ra khỏi cái bóng ma của con mèo. Tôi thương tiếc con vật đã mất. Tôi cố tìm chung quanh, trong những quán rượu kinh tởm mà tôi thường lui tới, cho ra một con vật vào loại như thế, hoặc có bề ngoài tương tự như thế.
 
Một đêm khi đang ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn trong căn nhà lụp xụp tồi tàn, tôi bỗng để ý đến một vật gì đó đen đen ở trên một nắp thùng rượu gin hay rum lớn. Tôi nhìn kỹ cái nắp thùng trong vài phút. Tôi ngạc nhiên tự hỏi sao mình đã không nhận ra ngay cái vật trên nắp thùng này. Tôi tiến lại gần, lấy tay sờ vào nó. Đó là một con mèo đen, to lớn như  con Pluto và giống như Pluto, chỉ trừ một cái, nó có một chòm lông trắng khá lớn, hơi mờ, phủ kín vùng ngực.
 
Khi tôi đụng vào nó, nó đứng ngay dậy, kêu lên, cọ mình vào tay tôi có vẻ như hài lòng thấy tôi lưu ý đến nó.  Đúng là con vật tôi đang tìm. Tôi liền xin người chủ nhà bán con mèo cho tôi; nhưng chủ nhà không yêu sách gì cả, không biết gì về con mèo, chưa bao giờ thấy nó trước đó.
 
Tôi tiếp tục vuốt ve con mèo.  Khi tôi sửa soạn ra về, con vật có ý muốn theo tôi. Tôi cho nó đi theo.  Trên đường đi thỉnh thoảng tôi cúi xuống vuốt ve nó. Khi tôi về đến nhà, nó thích nghi ngay với nơi ở mới và lập tức trở thành con vật rất được ưa chuộng của vợ tôi. Nhưng còn tôi, không bao lâu tôi cảm thấy một mối ác cảm đối với nó dấy lên trong lòng.  Việc này trái hẳn với việc tôi đã dự định.  Không hiểu sao vẻ yêu mến của nó đối với tôi càng làm tôi thêm chán ghét và khó chịu.  Những cảm giác chán ghét và khó chịu này càng ngày càng tăng lên thành một thứ thù ghét ác liệt. Tôi tránh con vật.  Khi nhớ lại hành động ác độc của tôi trước đây, tôi tránh đụng tới cơ thể con mèo.  Suốt cả mấy tuần tôi không đánh đập nó hay dùng một thứ bạo lực nào khác đối với nó, nhưng dần dần,  dần dần, tôi đã ghê tởm nhìn nó, âm thầm lẩn tránh bộ mặt xấu xa của nó như lẩn tránh bệnh dịch.
 
Sự thù ghét của tôi đối với con mèo tăng thêm khi tôi phát hiện nó giống con Pluto, nó cũng bị mất đi một mắt. Nhưng việc này lại làm cho vợ tôi thương nó.  Như đã nói, vợ tôi là người có lòng nhân hậu. Lòng nhân hậu này từng là đặc điểm tiêu biểu của chính tôi, là nguồn gốc của những thú vui đơn giản và trong sáng nhất của tôi.
 
Tuy bị thù ghét, sự thương mến của con mèo đối với tôi có vẻ như tăng thêm. Nó cứ bám theo bước chân tôi mà nói ra độc giả khó tin được. Hễ tôi ngồi là nó thu mình nằm dưới ghế hay nhảy lên đầu gối tôi, bám lấy tôi với vẻ trìu mến thật đáng ghét. Khi tôi đứng lên định đi, nó chui vào giữa hai bàn chân tôi, làm tôi suýt ngã hay lấy móng dài nhọn bấu vào áo quần tôi và cứ thế trèo lên ngực tôi.  Những lúc như thế tôi chỉ muốn tống cho nó một nắm đấm, nhưng kìm lại được, vì nhớ lại tội ác của mình trước đây, nhất là vì rất kinh sợ con vật.
 
Tôi không xác định được sự kinh sợ này là cái gì. Tôi gần như hổ thẹn với mình.  Đúng vậy, ngay trong căn phòng tội lỗi này tôi gần như hổ thẹn với mình.  Nỗi kinh sợ con mèo cứ ám ảnh tôi, càng ngày càng tăng thêm.  Nhiều lần vợ tôi bảo tôi lưu ý đến cái dấu lông trắng ở cổ con mèo. Đó là cái khác nhau độc nhất thấy được giữa con vật lạ lùng này với con mà tôi đã giết. Xin độc giả lưu ý cái dấu này, dù lớn vẫn không rõ ràng, và dần dần như không thấy được. Lý trí tôi tranh đấu loại bỏ sự kiện như không có thật này.  Nhưng rồi cuối cùng cái dấu đó rõ nét dần.  Nó biểu thị cho một vật mà tôi phải rùng mình khi gọi đến tên. Tôi khiếp sợ nó.  Tôi muốn thoát ra khỏi con quái vật này. Nó là hình ảnh của một vật gớm guốc, của khủng khiếp, của cái giá treo cổ, dụng cụ tang tóc và ghê sợ.
 
Quả thật tôi là kẻ bất hạnh hơn bất cứ ai trên đời.  Một con vật cục súc mà bạn của nó tôi đã khinh khỉnh giết chết.  Con vật cục súc này đòi tôi phải trả giá. Tôi, một người được tạo ra theo hình ảnh của Thượng Đế Tối Cao, với nhiều nỗi thống khổ không thể nào chịu được!  Ôi! Đêm cũng như ngày, tôi không còn hưởng được hạnh phúc của sự nghỉ ngơi.  Con vật trước kia không cho tôi lấy một khoảnh khắc yên tĩnh; còn con sau này lại làm cho tôi từng giờ sa vào những cơn ác mộng của nỗi sợ hải không nói thành lời.  
 
Dưới áp lực của những dày vò như thế, phần thiện yếu ớt còn lại trong tôi đã bị thua. Những ý nghĩ xấu xa trở thành những gợi ý duy nhất. Trạng thái buồn rầu của tôi tăng dần lên làm tôi ghét tất cả, ghét luôn cả loài người. Trong khi tôi mù quáng chìm đắm trong cơn giận dữ bùng nổ thình lình, thường xuyên và không kiềm chế được, thì vợ tôi là người kiên nhẫn nhất.

Một hôm vợ tôi cùng tôi làm vài việc vặt trong nhà.  Chúng tôi vào trong hầm rượu của tòa nhà cổ mà vì nghèo túng chúng tôi phải ở. Con mèo theo tôi xuống cầu thang, suýt nữa làm tôi té nhào đầu.  Tôi giận điên lên.  Tôi nhấc cái rìu lên. Trong cơn giận dữ, quên mất nỗi sợ hãi trẻ con từ trước đến nay đã ngăn bàn tay mình lại, tôi bổ một nhát xuống con vật.  Dĩ nhiên con vật sẽ chết ngay lập tức nếu cái rìu bổ đúng mục tiêu như tôi muốn. Nhưng vợ tôi đã chặn tay tôi lại kịp.  Phát cáu vì sự can thiệp này tôi càng giận hơn.  Trong cơn thịnh nộ quỷ ám, tôi giật cái rìu ra khỏi tay vợ tôi và bổ  một nhát vào sọ bà ấy. Vợ tôi rủ xuống chết ngay tại chỗ, không một tiếng rên.
 
Ngay sau vụ giết người ghê tởm này, tôi lo che dấu tử thi ngay lập tức. Tôi biết không thể chuyển tử thi ra khỏi nhà, dù là ngày hay đêm, mà không bị hàng xóm trông thấy. Nhiều dự định nảy ra trong óc. Có lúc tôi nghĩ mình nên cắt tử thi ra nhiều mảnh và thiêu hủy. Một lúc khác tôi định đào một cái huyệt dưới hầm rượu để chôn. Tôi còn tính đến việc vất tử thi xuống cái giếng ở ngoài sân, hay đóng gói tử thi trong một cái thùng như hàng hóa, rồi thuê một người khuân vác mang ra khỏi nhà.  Cuối tôi nghĩ ra một cách mà tôi cho là hay hơn cả. Tôi quyết định xây một bức tường trong hầm rượu để chặn tử thi lại như những thầy tu thời Trung Cổã đã xây tường chôn nạn nhân của họ.

Với mục đích này, hầm rượu đã được sửa sang khá hơn.  Những bức tường trước đây được xây sơ sài, vữa trát tường vừa rồi là loại vữa xấu, không cứng được do độ ẩm của không khí. Ngoài ra một bức tường có chỗ bị nhô ra, do ống khói giả hay lò sưởi, đã được trám lại để làm cho giống như phần còn lại của hầm.  Tôi tin chắc tôi có thể moi gạch từ chỗ này ra, nhét tử thi vào và xây tường lại y như trước kia.  Như vậy không có cặp mắt nào nghi ngờ và phát hiện được
 
Tôi tin cách tính toán này không sai.  Bằng một cái xà beng tôi nạy những viên gạch ra một cách dễ dàng và cẩn thận đặt tử thi dựa vào bức tường phía trong theo thế đứng. Chỉ chịu khó một chút thôi, tôi xây lại y như cũ.   Tôi tìm vôi hồ, cát và rất cẩn thận chế biến thành một loại vữa không thể phân biệt được với loại vữa cũ.  Với vật liệu này tôi cẩn thận xây lại bức tường mới. Khi xong xuôi, tôi cảm thấy hài lòng rằng tất cả đều tốt. Bức tường không có vẻ gì bị xáo trộn. . Rác rưởi trên sàn được dọn dẹp rất chu đáo. Tôi đắc ý nhìn chung quanh, tự nhủ mình: "Nơi đây ít ra công lao động của ta không vô ích".
 
Bước kế tiếp của tôi là tìm con vật đã gây cho tôi quá nhiều bất hạnh. Tôi quyết định phải giết nó. Nếu tôi thấy được nó lúc đó thì không còn nghi ngờ gì về số phận của nó nữa. Nhưng hình như con vật quỷ quái này đã được báo động về sự hung bạo của tôi vừa rồi nên tránh không xuất hiện. Không thể nào diễn tả hay tưởng tượng được cảm giác hạnh phúc nhẹ nhỏm trong lòng tôi khi vắng bóng con vật đáng ghét này.  Suốt đêm cũng không thấy con vật đâu cả. Như vậy từ lúc con vật ở trong nhà ít ra được một đêm tôi có thể ngủ ngon lành dù tội giết người vẫn đè nặng lên tâm hồn tôi.
Ngày thứ hai và ngày thứ ba trôi qua, con vật quấy rầy vẫn không đến. Một lần nữa tôi thở phào như một kẻ tự do. Có thể con quái vật đã sợ hãi bỏ đi luôn rồi. Tôi sẽ không còn trông thấy nó nữa. Thật là sung sướng tuyệt vời! Tội lỗi về hành động giết người đó cũng dằn vặt tôi nhưng ít thôi. Tôi đã trả lời êm xuôi vài câu hỏi người ta nêu ra. Có cả một cuộc điều tra nữa nhưng dĩ nhiên không khám phá được gì.  Tôi thấy hạnh phúc tương lai chắc chắn lắm rồi.
 
Ngày thứ tư của vụ giết người, một toán cảnh sát thình lình đến.  Họ vào nhà, tiến hành điều tra rất kỹ một lần nữa. Tuy nhiên, tin chắc vào chỗ giấu rất bí mật của mình, tôi không thấy bối rối chút nào cả. Họ yêu cầu tôi đi theo họ khám xét. Không một xó hay một góc nào họ không đến. Cuối cùng, lần thứ ba hay lần thứ tư, họ xuống hầm rượu. Tim tôi vẫn đập bình tĩnh như tim của một người vô tội. Tôi đi lại trong hầm rượu từ đầu này đến đầu kia. Tôi khoanh tay trên ngực đi qua đi lại nhẹ nhàng. Cảnh sát đã thoả mãn và chuẩn bị ra về. Nỗi hân hoan trong tim tôi mạnh đến nỗi tôi không ghìm được.  Khi thấy toán cảnh sát bước lên cầu thang, tôi nóng lòng muốn nói dù chỉ một tiếng thôi, nhân chiến thắng này, để họ tin thêm gấp đôi rằng tôi chắc chắn vô tội. Và tôi nói:
 
- Thưa các ông, tôi rất sung sướng làm giảm bớt sự nghi ngờ của các ông. Tôi xin chúc sức khỏe đến tất cả.  Và...mong quý vị ...lịch sự hơn một chút.   Đây là một tòa nhà được xây dựng rất tốt. (Với mong muốn điên cuồng nói thoải mái một cái gì đó, gần như tôi không biết tôi nói gì) Tôi có thể nói tòa nhà đã được xây dựng rất tuyệt vời. Quý vị có thấy những bức tường này không?  Những bức tường này được sắp xếp lại với nhau rất chắc chắn.
 
Nói đến đây, làm ra vẻ hiên ngang của một người không có gì phải sợ ai, tôi lấy gậy gõ mạnh đúng vào chỗ bức tường gạch mà trong đó tôi đã để xác vợ tôi.
 
Xin Chúa che chở và cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của Ác Quỷ! Không bao lâu sau tiếng vang dội của cái gõ chìm vào im lặng, có tiếng đáp lại từ trong mộ, một tiếng kêu lúc đầu tấm tức và đứt quãng như tiếng sụt sùi của một đứa trẻ hờn dỗi, rồi nhanh chóng chuyển thành tiếng thét dài, to và liên tục, nửa như hoảng sợ nửa như đắc ý, như từ địa ngục vang lên, từ cổ họng của những linh hồn bị đọa đày trong thống khổ và của những con quỷ hả hê trong sự đọa đày.
 
Không biết nói sao đây về ý nghĩ của tôi. Tôi lảo đảo đi về phía bức tường đối diện. Toán cảnh sát đang ở trên cầu thang dừng lại bất động trong một lát vì khiếp sợ. Thế rồi 12 cánh tay chắc nịch làm gì đó chỗ bức tường. Cả bức tường đổ xuống. Cái thi hài đã thối rữa hết với những cục máu đông đọng lại, đang đứng sừng sững trước mắt mọi người.Trên đầu thi hài, con vật gớm guốc đang ngồi với cái mồm mở rộng đỏ ngầu và một con mắt như ngọn lửa. Con vật với thói ma quỷ của nó đã khiến tôi lâm vào tội giết người, với tiếng kêu báo tin của nó đưa tôi vào giá treo cổ. Tôi đã xây tường lấp con quái vật vào trong mộ.

EDGAR A. POE
Bồ Tùng Ma dịch
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ ngày chị dâu tôi qua đời cách đây ba năm, tinh thần anh tôi suy sụp thấy rõ. Các con của anh ở Mỹ muốn đưa anh sang Mỹ anh vẫn từ chối. Anh quyết tâm ở lại với chị đến hơi thở cuối cùng. Giờ này anh tôi đã được an vị bên cạnh mộ phần của chị dâu tôi. Và với anh, Việt Nam lúc nào cũng là quê hương. Dù sao đi nữa, Anh tôi đã toại nguyện với chị dâu tôi và sống chết với Nha Trang, với quê cha đất tổ../.
Mùa hè năm 2020 là thời điểm nghiêm trọng nhất trong đại dịch Covid toàn cầu. Cũng như hầu hết các sinh hoạt cộng đồng khác, Khoá Huấn Luyện & Tu Nghiệp Sư Phạm (TNSP) hằng năm của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California (BĐDCTTVN) không thể thực hiện được như ba mươi mốt lần trước. Phải đợi đến mùa hè năm nay, vào hai ngày cuối tuần thứ Bảy và Chủ nhật, 7-8 tháng Tám, 2021, khi tình hình dịch bệnh đã có phần thuyên giảm nhờ đa số mọi người đã được chích ngừa
Dần dà, cũng từ chiếc xe lăn, cô suy nghĩ lại tất cả những gì đã xẩy ra trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Cô học được điều đầu tiên: sự kiên nhẫn. Với sự kiên nhẫn, cô tin rằng mình có thể học làm được nhiều thứ, dù phải ngồi xe lăn. Kế tiếp, cô học được sự cảm thông với nỗi bất hạnh của người khác. Như cha mẹ cô, gia đình cô đã cảm thông với cô và hết lòng thương yêu cô, trước cũng như sau tai nạn. Nếu cô cứ mãi mãi ngồi xe lăn, không thể làm việc để tự nuôi sống mình, hẳn cha mẹ và gia đình cô cũng sẽ rất vui vẻ lo lắng cho cô suốt đời.
Đang sắp hàng trong tiệm Hamburgers Fuddruckers, bà Dung nghe giọng nữ từ phía sau, hỏi bằng tiếng Anh: -Bà ơi! Tí nữa bà ngồi bàn nào bà làm ơn cho tôi ngồi cùng bàn với. Quay lui, thấy một phụ nữ Á Đông mang “mask”, bà Dung – cũng mang “mask” – có vẻ lưỡng lự, phân vân. Phụ nữ nhìn vào mắt bà Dung với ánh nhìn thiết tha, tiếp: -Bà đừng ngại, tôi chích ngừa Covid-19 rồi.
Cái xóm trọ này ngất ngư trong cơn nắng hạ bao nhiêu năm nay, cái nắng cái nóng có khó khổ mấy cũng còn chịu được. Ai cũng bám trụ để mưu sinh, lo cho con cái và gia đình, nhưng cái nóng hầm hè chống dịch thì tàn nhẫn hơn, nó làm cho người ta cạn kiệt cả vật chất lẫn tinh thần. Ngồi nhà cả tháng, ăn uống dù có tém gọn đến độ không thể nào gọn hơn nữa nhưng vẫn không biết mai này lấy gì ăn, ấy là chưa nói tiền nhà, tiền điện, nước, học hành và trăm thứ hằm bà lằng khác.
Con mèo lại tha về một con gián. Vừa nhác trông thấy, bà cụ nhanh tay túm lấy nó. Con mèo ngao lên một tiếng, làm rơi con gián đang ngo ngoe những cái chân ngắn ngủn xuống nền đất gồ ghề. Bà cụ nhanh tay chộp lấy con gián. Con mèo tròn hai con mắt nhìn. Chuyện xảy ra hoài như thế mà lần nào nó cũng tròn mắt nhìn, như thể chuyện đáng ngạc nhiên ấy mới xảy ra lần đầu. Bà cụ khẽ nắm con gián trong lòng bàn tay. Những ngón xương xẩu co lại thành cái lồng hẹp. Bà bước vội ra góc căn chòi lụp sụp. Mở hé nắp vung cái nồi đất đặt cạnh ba hòn gạch của cái bếp lò trơ trụi mớ tro xám, cẩn thận thả con gián vào nồi và nhanh tay đóng vội nắp vung. Cái rãnh nước bên lề con hẻm khô queo đã nửa tháng nay, từ lúc những quán ăn ngoài phố phải đóng cửa ngừa dịch, nên cánh con gián cũng khô, bà cụ yên tâm, không sợ lây nhiễm cái bệnh quỷ quái.
Y nhướng mắt nhìn xuyên màn đêm, thân thể bất động, cổ khô khát, tiếng tích tắc của đổng hồ quả lắc vẫn đều đều như gõ vào cái chuông tâm thức của y. Chợt có tiếng cù rúc của con cú kêu ngoài vườn. Y bất chợt lạnh sống lưng, người ta vẫn bảo rằng, khi cú kêu là có người sắp chết. Y vốn không tin, cho đó là quan niệm mê tín của dân gian, nhưng trong cái khoảnh khắc vừa trải qua cơn ác mộng.
Dì phước ra về. Cuốn Kinh Thánh nằm lại trên mặt chiếc bàn gỗ cạnh đầu giường. Cuốn sách bìa đen, cạnh giấy mạ vàng có sợi chỉ đỏ để đánh dấu đoạn đang đọc. Sợi chỉ đỏ nằm ở trang nào hắn cũng không buồn để ý tới. Dì phước dặn thì cũng cố ngoan ngoãn gật đầu cho bà vui chứ thời buổi này làm gì có ai làm phép lạ mà mơ tưởng. Ngày nào dì phước cũng lại, quanh quẩn bên những giường bệnh, giúp đỡ lặt vặt đám người đã mang bản án tử hình. Nhưng hôm nay dì phước không đến. Mà trời thì cứ mưa rả rích. Mẫu đối thoại hôm qua cứ chạy đi chạy lại trong đầu hắn như đoạn băng nhựa cũ kỹ. Ma sơ đừng đọc Thánh Kinh nữa được không? Được chứ. Thôi thì dì để cuốn Kinh Thánh đây, lúc nào buồn con mở thử một trang đọc xem sao nhé. Một đoạn cũng được nữa. Nghe Tâm. Hắn thở dài âm thầm, rồi thở dài ra tiếng cũng chẳng ai đoái hoài. Trời ơi, mưa gì mà mưa hoài. Chán bỏ mẹ! Chả lẽ mở thử cuốn sách bìa đen ấy ra, đọc một đoạn cho đỡ buồn. Hắn nhoài người ra trước, lật những trang sách, rồi mở hẳn cuốn Thánh Ki
Tháng bảy, 1995. Tàu vào quân cảng Sembawang, Singapore để dự một sự kiện lớn. Có đại sứ Hoa Kỳ và nhân viên tòa đại sứ đến dự, nhờ vậy mà tôi gặp được thằng Hùng, đại úy Biên Phòng (US Coast Guard), được biệt phái qua Singapore làm việc trong tòa đại sứ. Biên phòng Hoa Kỳ mà làm việc ở Singapore? Tôi có thắc mắc đó nhưng bận công việc nên không rảnh để hỏi. Không nói chuyện được nhiều nên tôi và Hùng hẹn nhau đi ăn tối - hy vọng có thời giờ nói chuyện thêm.
Sáu giờ sáng. Vừa mới thức dậy, My xem liền tin nhắn của gia đình trong cell phone. Mấy chị em vẫn thường dùng cách “text” để trò chuyện với nhau. Bên này là sáng sớm, bên Việt Nam mọi người đã ăn xong cơm tối. Em gái út nhắn: “Hôm nay chùa cho mấy ổ bánh mì, để trước nhà, mình ra lấy.” My trả lời: “Vậy sao? Tốt quá! Bữa trước em nói thèm bánh mì nhưng không đi mua được. Nay thì ước gì được nấy rồi nhé!”
Mười bảy tuổi đã làm mẹ. Cô gái ấy rụt rè như đứa trẻ. Cô đứng nhìn đứa bé sơ sinh như nhìn một vật lạ. Đứa bé có nước da vàng sậm. Người ta đặt nó trong lồng kính. Cô y tá bảo đó là cái incubator. Cái lồng ấp. Ấp đứa bé như người ta ấp trứng. Nhưng cái lồng ấp trong bệnh viện hôm nay không ấp trứng mà ấp đứa bé mới chào đời. Bác sĩ bảo cơ thể hài nhi tự nó chưa đủ khả năng biến dưỡng chất mật nên bilirubin tràn lan trong máu và đọng lại dưới da, thành ra da đứa bé màu vàng sậm. Bệnh viện đặt con của cô trong lồng ấp vài hôm dưới ánh đèn màu xanh da trời để tia sáng giúp làm tan bớt chất sắc tố mật đọng dưới da. Người mẹ đứng vẩn vơ bên cạnh cái lồng ấp. Đứa bé có miếng vải che hai con mắt để tia sáng khỏi làm hư nhãn cầu. Mười bảy tuổi. Người mẹ vừa mới qua cái tuổi dậy thì; cái tuổi (lẽ ra) bận rộn với đèn sách và (dĩ nhiên) tíu tít những hẹn hò.
Tháng bảy đối với gia đình tôi có nhiều chuyện không thể nào quên: vui buồn, đau khổ, tuyệt vọng rồi thành công…. Xin tri ân tất cả những gì đã trải qua, những ơn phúc được ban bố, những kết quả trong hiện tại. Xin tri ân cơ hội làm lại cuộc đời tại quê hương thứ hai này. Và tận trong lòng tôi, mãi mãi câu chuyện mảnh giấy nhỏ Ba tôi thả từ xe bịt bùng báo tin: Ba đã bị đưa đi trại 1 Tiên Lãnh và cậu bé Bồ Tát nhặt được đem giao tận tay anh Hai tôi luôn là câu chuyện nhiệm màu không giải thích được.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.