Hôm nay,  

Dù không là tỷ phú

11/03/202321:14:00(Xem: 4043)
Truyện

old couple

Anh Bông vừa ung dung nhâm nhi ly cà phê buổi sáng nơi chiếc bàn ăn gần cửa sổ vừa ngắm mây trời trong xanh và cành hoa mới nở rung rinh trong gió ngoài vườn sau, thấy bóng vợ thấp thoáng từ phòng ngủ bước ra anh Bông lên tiếng:

 

– Chào em buổi sáng cuối tuần dậy muộn.

 

Chị Bông đến gần:

 

– Anh dậy sớm thế. Từ lúc nào mà em không biết?

 

– Lúc tảng sáng em đang ngủ mơ đấy, anh nghe em reo hò lên “Ôi, sung sướng quá, tôi đã là tỷ phú” làm anh tỉnh giấc và không ngủ lại được. Hình như em nằm mơ trúng số?

 

Chị Bông kéo ghế ngồi xuống đối diện chồng.:

 

– Buổi tối em đọc bài báo liệt kê các nhà tỷ phú trên thế giới, ông Jeff Bezos, ông Elon Musk, ông Bill Gates… Thấy họ giàu có quá em đã mơ…

 

– Mơ… làm vợ tỷ phú hả?

 

– Không thèm. Em mơ chính mình là tỷ phú cơ.

 

Và chị Bông tiếc rẻ:

 

– Em đang sung sướng thôi chứ chưa kịp tiêu tiền thì đã tỉnh dậy, thấy thực tế anh ngồi lù lù đây và nhớ ra hôm nay thứ bảy, chốc nữa anh làm ơn mang chiếc xe cũ rích bị chảy nhớt của em đến tiệm sửa nhé kẻo em không có xe đi làm đi chợ.

 

Chị Bông lẩm bẩm xót xa:

 

– Lại tốn bạc trăm tiền sửa xe. Nếu em mà là tỷ phú thì chẳng phải cái xe hư mà chiếc máy bay hay chiếc du thuyền hư cũng chỉ là chuyện nhỏ.

 

Anh Bông an ủi:

 

– Em đừng buồn, tỷ phú hơn mình tiền của thật đấy nhưng có những thứ không thể nào hơn. Họ cũng chỉ có 24 giờ một ngày để sống, có một bao tử để ăn.

 

– Nhưng họ sống xa hoa đế vương, có lâu đài lộng lẫy, có kẻ hầu người hạ, họ ăn ngon mặc đẹp.

 

Anh Bông chứng minh:

 

– Mình ở trong căn nhà 3 phòng ngủ, tỷ phú ở trong tòa lâu đài 30 phòng ngủ, nhưng ai cũng chỉ ngủ một phòng mà chưa biết ai ngủ ngon hơn ai. Chúng ta đi máy bay thương mại thế mà tai nạn máy bay ít hơn những nhà giàu có máy bay riêng.

 

– Nhưng tỷ phú muốn gì được nấy, có tiền của là có quyền lực trong tay.

 

Anh Bông hớp một chút cà phê, chậm rãi tiếp:

 

– Ly cà phê buổi sáng sau một giấc ngủ ngon cà phê cũng ngon ơi là ngon, có khi các ngài tỷ phú không biết hưởng cảnh đời bình thường nhưng “vô giá” này. Muốn gì được nấy cuộc sống sẽ trở thành vô vị, bởi họ không còn cảm giác khao khát ước mơ nữa. Một người homeless mong có 10 đô la để mua bữa ăn trưa nhưng ông tỷ phú có nhặt được 10 ngàn đô, chưa chắc ai vui hơn ai.

 

Chị Bông mơ màng:

 

– Ai mà chẳng muốn là tỷ phú hưởng sung sướng ngu gì muốn nghèo khổ để khao khát ước mơ.

Tỷ phú sướng như tiên.

 

Anh Bông thì thực tế:

 

– Tỷ phú cũng là con người buồn vui sướng khổ như chúng ta. Thiếu gì các nhà siêu giàu li dị nhau, đưa nhau ra tòa tranh chấp tiền bạc cũng đau đầu và đau lòng lắm lắm. Ông tỷ phú khổng lồ của thế giới là Jeff Bezos và mới đây là vợ chồng Bill Gates cũng đã chấm dứt cuộc hôn nhân của họ, mặc dù các ông bà tỷ phú này sẽ dễ dàng tái hôn làm lại cuộc đời mới, vẫn tận hưởng cuộc sống xa hoa, nhưng con cái họ, thân nhân họ làm sao không bị tổn thương? Họ cũng có nhiều “nỗi khổ” em à, lấy chồng lấy vợ phải làm giấy tờ hợp đồng hôn nhân đề phòng “nửa kia” phản bội chia chác tài sản của mình, luôn sống trong bất an phải cảnh giác đề phòng bị kẻ gian bắt cóc, tấn công tống tiền dù họ được bảo vệ kỹ lưỡng và còn một nỗi lo to lớn nhất là sợ chết.

 

– Ai mà chẳng sợ chết chứ.

 

Dĩ nhiên, đó là điều bình thường, nhưng người siêu giàu thì sợ chết hơn chúng ta, tiếc rẻ tiền của một đống để lại thế gian có khi… 49 ngày mà vong chưa siêu thoát đấy.

 

– Anh chỉ nói toàn những điều bi quan.

 

Anh Bông chợt nhớ ra:

 

– Chắc em không quên nhà tỷ phú Aristotle Onassis vua tàu biển Hy Lạp, vợ chết bí ẩn không rõ nguyên do, con trai chết tai nạn máy bay, con gái sau 4 đời chồng, chuẩn bị cho cuộc hẹn người thứ 5 do người bạn giới thiệu thì cô ta chết đột tử trong bồn tắm vì dùng thuốc giảm cân quá liều. Thừa kế cuối cùng duy nhất là một đứa cháu ngoại khi mẹ chết nó mới 3 tuổi, năm 20 tuổi nó lấy chồng là một chàng giỏi… đua ngựa và 11 năm sau li dị. Dưới nấm mộ sâu ông Onassis chắc đã tiếc đứt ruột công lao kiếm tiền của mình. Cả gia đình ngồi trên đống tiền tỷ mà không ai mua được hạnh phúc, sung sướng dài lâu.

 

Chị Bông đứng lên:

 

– Tranh luận với anh thì cả ngày không hết. Em đi tắm đây.

 

Anh Bông uống cà phê xong ra ngoài chừng nửa tiếng sau anh trở vào nhà báo tin:

 

– Em ơi, cái xe chảy nhớt tùm lum của em…

 

Chị Bông đang ở trong phòng tắm vọng ra ngắt lời chồng, than thở:

 

– Em biết ngay mà.

 

– Để anh nói hết câu nào… Anh đã tìm ra nguyên nhân chảy nhớt và tự sửa được rồi khỏi cần mang ra tiệm.

 

Tiếng chị Bông reo vui to hơn cả tiếng nước chảy rào rào của vòi hoa sen:

 

– Vậy hả anh, vui quá, đỡ tốn cả trăm đồng.

 

Chị Bông tắm xong bước ra ngoài. Anh Bông nói:

 

– Em vào sửa soạn quần áo đẹp lát anh chở em đi ngắm vườn  hoa ở downtown và chụp hình.

 

Chị Bông ngạc nhiên:

 

– Em mấy lần rủ anh đi chơi vườn hoa chụp hình mà anh cứ khất là chưa có hứng hay bận rộn, sao hôm nay…?

 

– À, hôm nay anh có hứng vì anh vừa nghĩ ra chắc gì các ông bà tỷ phú có thì giờ đi dạo vườn hoa công cộng dập dìu kẻ qua người lại đông vui nên anh muốn…hơn họ đều này. Với lại anh muốn chạy xe đường dài để thử xe em còn chảy nhớt nữa không.

 

– Thích quá..anh đợi em vào trang điểm và mặc đồ nhé. Hôm nay nhất định em sẽ chụp nhiều hình bên các loài hoa đẹp mà em yêu thích.

 

Anh Bông đề nghị:

 

– Rong chơi vườn hoa xong thể nào chúng ta cũng đói bụng, sẽ ghé vào nhà hàng Việt Nam ở downtown nổi tiếng với những món ăn ngon miền Bắc nhé. Lâu rồi chúng ta không đến đó thưởng thức những món ăn Bắc như mẹ đã từng nấu. Canh riêu cá, đậu hũ chiên giòn tẩm nước mắm hành hay canh mồng tơi, cà pháo muối xổi, tôm rim mặn với thịt ba rọi.

 

Chị Bông lại reo lên:

 

– Anh nhắc làm em nhớ mấy món này và thèm quá chừng.

 

– Thấy chưa, dù không là tỷ phú hôm nay chúng ta cũng có mấy niềm vui. Tỷ phú có niềm vui của họ, ta có niềm vui của ta. Em vừa lòng chưa?

 

Và anh Bông lại lý luận:

 

– Các nhà tỷ phú ăn cao lương mỹ vị của ngon vật lạ thường xuyên chắc gì ngon miệng bằng chúng ta hôm nay sẽ được ăn những món quê hương mà mẹ yêu cho ta ăn từ thuở nào em nhỉ…

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy nay phân xưởng Debug của hãng máy tính nhận người vô liên tục, hàng hóa đang cần gấp. Hoài Hương lướt web và thấy hãng IMF đang cần nhiều người làm việc, có thể làm bán thời gian hoặc toàn phần...
Hoạt đạp chiếc xe đạp cà tàng đi lang thang trên khắp những con đường Sài Gòn để mua đồ phế liệu...
Tôi thuộc lứa sinh viên “tú tài Mậu Thân, cử nhân Nhâm Tý”, nhưng chỉ được vế đầu, còn đỗ cử nhân thì phải đợi đến… Giáp Dần...
Căn phòng này / chiếc bàn này / nơi chúng ta đã từng ngồi / nâng ly / chúc mừng một bức tranh vừa hoàn tất / chúc mừng một cuốn sách vừa in xong / chào mừng một người bạn từ phương xa đến...
Tôi xin kể bạn nghe câu chuyện về hai ngôi làng, một của người Bahnar và làng kia của người J’rai trên vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam, bây giờ được nhập chung là tỉnh Gia Lai-Kontum. Nói rõ hơn một chút, Làng Hồ, ngôn ngữ Bahnar là Kontum; Làng Đuôi, tiếng J’rai là Pleiku...
Làm người Huế là đã mang một cái “nghiệp” tha hương. Vì đất thì chật mà lòng người thì rộng lớn nên không giữ được những bước chân ôm mộng viễn xứ sông hồ. Huế kỳ cục, ở thì không thấy thương mà đi xa rồi mới quay quắt nhớ. Nhớ đất, nhớ quê có khi di lụy cả một đời…
Nhà Trần đã khởi nghiệp với năm vị vua liên tiếp đều là những bậc anh hùng. Mặt ngoài các ngài đã lập được những chiến công hiển hách, đẩy lùi được mấy cuộc xâm lăng của lũ cường khấu phương Bắc. Mặt trong các ngài lại giỏi việc văn trị, cố gắng lo cho muôn dân được sống trong cảnh no ấm, yên vui. Thời kỳ vinh quang, thịnh vượng đó đã kéo dài gần một trăm năm...
Cầu Hội có dáng “hình thang” thật đơn giản, cao và thông thoáng. Chỉ là chiếc cầu gỗ mảnh khảnh nên nó lại phù hợp, hài hòa với sự êm đềm lắng đọng của cảnh vật chung quanh. Vì cầu Hội cao và thông thoáng nên thuyền qua lại ngược xuôi dưới gầm cầu được dễ dàng. Dưới gầm cầu, bóng núi và mây vẫn lung linh, trôi chảy theo dòng suối mà không bị vướng mắt, hay bị cắt ngang hoặc che lấp...
Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người...
Như Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô.
Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng.
Từ tờ mờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị xong và sẵn sàng cho cuộc đi chơi hôm nay. Mỗi người trong chúng tôi đều đeo trên vai một chiếc ba-lô nhỏ, trong đựng vài bộ quần áo đủ để thay đổi đôi ngày. Chúng tôi không quên sắp thêm chút ít thức ăn dọc đường, thêm vài ba chai “nước suối” nhỏ và ít trái cây trước khi ra khỏi nhà...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.