Hôm nay,  

Vợ cũ

28/03/202408:05:00(Xem: 4332)
Truyện

couple-in-trouble
 

Bình ôm vai Kim Sa thông báo:

    – Vợ ơi, cuối tháng này anh đi chơi với thằng cu Tí nhé?

    Kim Sa thản nhiên đùa:

    – Anh mới đến nhà vợ cũ dự birth day cu Tí tháng trước rồi. Hay là cuối tháng này dự birth day …má nó?

    Bình thành thật:

    – Mộng Điệp có ý kiến anh và cô ấy sẽ đưa thằng cu Tí đi California chơi mấy ngày cuối tuần cho thằng con vui.

    Kim Sa thốt lên:

    – Dù đã ly dị, người vợ cũ gia trưởng của anh vẫn chỉ huy được anh nhỉ.

    Cuộc hôn nhân ngắn ngủi vài năm của Bình với người vợ cũ tan vỡ. Mộng Điệp là người phụ nữ vật chất, đứng núi này trông núi nọ, tính nết đanh đá chua ngoa luôn có những lời nặng nhẹ chê bai chồng không biết kiếm tiền giỏi như người ta. Hai năm sau ly dị, Bình quen Kim Sa, hai người yêu nhau, Kim Sa chưa lập gia đình lần nào nhưng rất hiểu chuyện và thông cảm hoàn cảnh Bình. Kim Sa đã cho Bình một mái ấm gia đình và một đứa con trai năm nay 2 tuổi, thằng cu Tèo bằng tuổi thằng cu Tí khi Bình và Mộng Điệp ly dị.

    Bình kết hôn với Kim Sa chắc hợp duyên hợp tuổi công việc làm ăn phát đạt với cửa hàng Convenience Store có mấy cây xăng, luôn có khách ra vào, trong khi Mộng Điệp vẫn chưa tìm ra người chồng trong mơ. Thời gian gần đây Mộng Điệp bỗng đổi tính đổi nết khác hẳn thời còn làm vợ Bình, mỗi lần Bình đến thăm con cô ta đều ăn diện đẹp và ăn nói nhỏ nhẹ ngọt ngào, đôi lúc làm Bình cảm động tưởng người vợ cũ đã hiểu ra mình sai và muốn chuộc lỗi với người chồng cũ mà cô ta từng làm tổn thương.

    Mộng Điệp kể lể những vất vả khi một mình chăm con, những thiệt thòi con vắng cha đánh trúng vào tâm lý Bình rất thương con và  Mộng Điệp đã đề nghị cuộc đi chơi này, thằng cu Tí hí hửng khi biết sẽ được đi chơi xa cùng cha mẹ.

    Bình cố gắng giải thích với Kim Sa:

    – Vì anh thương thằng cu Tí. Em biết rồi mà.

    Kim Sa giãy nẩy lên:

    – Ủa, nãy giờ em tưởng anh đùa hóa ra là thật sao! Anh và vợ con cũ, nghĩa là cả gia đình cũ của anh sẽ cùng nhau đi  chơi California? Em có nghe lầm không đấy? Có khi nào vợ chồng cũ không rủ cũng đến không đấy?

    Bình lại giải thích:

    – Anh cũng ngại bị hiểu lầm như thế nên chưa nhận lời, nhưng đến California ở nhà bà chị của Mộng Điệp đàng hoàng không có gì khuất tất riêng tư giữa anh và Mộng Điệp cả. Thấy cô ta có vẻ biết lỗi, biết nghĩ đến con  anh không nỡ chối từ.

    Kim Sa nhận xét:

    – Anh là người hiền hậu trung thực và nhiều tình cảm, nhưng Mộng Điệp thì ngược lại. Có ba loại phụ nữ sau khi ly dị chồng: một là không bao giờ tiếc rẻ chồng cũ vì anh ta quá tệ, hai là cô ta không tìm đâu ra người đàn ông khác bằng hay hơn chồng cũ nên tiếc rẻ muốn nối lại tình xưa và ba là biết không thể nối lại tình xưa thì cô ta phá hoại cho gia đình chồng cũ lung lay chơi. Mộng Điệp đang là người phụ nữ loại thứ ba đấy.

    – Mặc kệ Mộng Điệp loại người nào, không liên quan đến anh ngoài chuyện cùng lo cho thằng cu Tí. Trước khi kết hôn với anh, em đã hiểu hoàn cảnh anh và hứa cho anh thoải mái đi lại thăm con riêng rồi mà. Tội nghiệp cu Tí, cha mẹ ly dị con cái là người bị tổn thương và thiệt thòi, vì thế anh và Mộng Điệp muốn bù đắp cho nó, tạo cho nó cảm giác vẫn còn tình thương của cha mẹ.

    Kim Sa cười nhạt :

    – Vợ chồng anh thương yêu con ghê nhỉ…

    Bình khó chịu:

    – Anh không thích kiểu em cười khỉnh và nói mỉa mai chút nào. Anh và Mộng Điệp có còn là vợ chồng nữa đâu, cả hai đi chung, vui chơi chung vì con. Thế thôi.

Vợ chồng anh đã biết nghĩ thế sao không suy nghĩ kỹ trước khi ly dị, sao không vì con mà hòa giải hay chịu đựng lẫn nhau. Ngộ ghê, cặp vợ chồng nào ly dị cũng nói sẽ đối xử với nhau như bạn, trong khi ở chung nhà thì coi nhau như… thù, sẽ cùng nhau chăm lo cho con cái trong khi con trong tay mình thì làm tan nhà nát cửa ra. mà bày đặt nói toàn là những điều hoa mỹ.

    Bình gắt:

    – Em đừng làm quan tòa đâm dao vào vết thương đời anh nữa, chịu hết nổi người ta mới phải ly dị.

    Kim Sa cứng giọng:

    – Em lấy anh 3 năm nay, thông cảm hoàn cảnh anh, thương đứa trẻ vắng cha, thỉnh thoảng anh đến nhà vợ cũ thăm con, dịp sinh nhật nó hay lễ tết cuối năm, em đều chấp nhận. Nhưng cái vụ cả nhà anh sẽ đi chơi California mấy ngày em thấy quá đáng, em không đồng ý.

    Và nàng tiếp:

    – Anh lo cho thằng con với bà vợ cũ, còn hai mẹ con em thì sao? Người vợ hiện tại là em đây, anh có quan tâm cảm giác em thế nào không?

    – Em đã biết rồi, anh luôn yêu thương em và thằng cu Tèo mà.

    Kim Sa vùng vằng:

    – Em đã nói hết lời hết ý rồi, anh suy nghĩ kỹ đi. Nếu anh nghe lời em trả lời “No” với vợ cũ là anh yêu em, tôn trọng em. Nếu anh vẫn quyết định đi California thì cứ đi và ký giùm em tờ đơn ly dị nha.

    – Trời ơi, nghe đến tờ đơn ly dị là anh lạnh người rồi, có gì đâu mà em làm lớn chuyện đến thế?

    Kim Sa nghiêm chỉnh nói:

    – Em sẽ ly dị và một mình nuôi con. Dù anh tái hôn với Mộng Điệp hay với bất cứ ai, anh sẽ nhớ đến thằng con cũ tội nghiệp là cu Tèo và  người vợ cũ tội nghiệp là em. Vì thế em muốn là người …vợ cũ của anh, vợ cũ coi bộ vẫn giá trị lắm lắm, cũng như đồ cũ đồ cổ càng có giá.

    Bình lặng người, vợ cũ Mộng Điệp có lý của cô ta khi rủ chàng cùng đi chơi với con, vợ hiện tại Kim Sa càng có lý hơn. Kim Sa tiếp:

    – Anh từng tâm sự người vợ cũ xem thường anh, chỉ huy anh, hiếp đáp anh. Nay cô ta không là gì của anh cả mà nói anh vẫn nghe, còn em người vợ hiện tại nói anh có thèm nghe đâu.

    Nói xong Kim Sa bỏ vào phòng mặc cho Bình ngồi đó băn khoăn. Một lát sau chàng gõ cửa phòng, dõng dạc:

    – Làm ơn, mang giấy tờ ly dị ra đây.

    Kim Sa lục đục rầm rầm trong phòng chứng tỏ nàng đang bực bội tức giận lắm, mười phút sau nàng mở cửa phòng và chìa tờ đơn vừa viết vội ra với bộ mặt lạnh lùng sưng xỉa:

    – Anh quyết định sẽ đi California với vợ con cũ phải không. Đơn ly dị nè, ký đi.

    Bình cầm tờ đơn xé ngay tại chỗ và ôm chầm lấy vợ:

    – Anh đâu có ngu mà chọn đi California để mất người vợ hiện tại hiểu biết và tử tế này, để mất gia đình hạnh phúc này. Anh sẽ từ chối Mộng Điệp dễ dàng, chỉ lo thằng cu Tí con anh thất vọng. Nhưng nãy giờ suy nghĩ  anh đã có cách trả lời nó rồi, không gì bằng sự thẳng thắn, thành thật. Cu Tí năm nay 7 tuổi dù anh và Mộng Điệp có cố gắng bên cạnh yêu thương nó đến mấy nó cũng thấy sự không bình thường khi những đứa trẻ khác luôn có cha ở chung nhà, còn nó thì không, anh sẽ cho cu Tí biết hiện tại ba đã có một gia đình khác, con có cu Tèo half brother rất dễ thương, con có một bà mẹ khác ngoài mẹ Mộng Điệp cũng rất dễ thương.

    Kim Sa cười tươi như hoa:

    – Vậy mà làm người ta hết hồn, tưởng anh ký đơn ly dị thì chiều nay khỏi cho anh ăn cơm luôn. Đúng đó anh, người chồng người vợ không thể đóng kịch với con trẻ mãi được khi đã ly dị, khi mỗi người sống một nơi, trẻ con thông minh hơn ta tưởng, nó sẽ sớm cảm nhận ra  điều đó.

    Nàng dịu dàng tiếp:

    – Thằng cu Tèo của chúng mình đã 2 tuổi, nay mai mỗi lần anh đến thăm thằng cu Tí thì mang cu Tèo đi cùng và ngược lại anh cứ đưa cu Tí  đến nhà mình chơi với cu Tèo, rồi mỗi khi gia đình ta có chuyến đi chơi xa thì mang cu Tí đi cùng. Hai anh em Tí-Tèo bên nhau càng tình thân càng vui.

    Bình hớn hở:

    – Anh tin những điều thực tế này sẽ làm cu Tí vui thích. Cám ơn em người vợ hiện tại rộng lượng tuyệt vời của anh.

    Em cũng cám ơn anh đã hiểu ra. Không bao giờ em muốn là vợ cũ của anh như lúc nãy em đã tức giận và bốc đồng nói ra đâu.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

( Feb. 18, 2024)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không nhớ từ bao giờ đã không còn ngồi xuống bàn trà, tay bốc miếng mứt hạt sen bỏ vô miệng, vị ngọt tươm ra không quá gắt như ăn miếng mứt bí, vị ngọt nhẹ, thanh, kích thích vị giác bởi hương sen quyện ngọt điệu đà, tới khi nhai cái hạt sen đã ấm ấm trong miệng nên không còn cứng cũng không quá mềm như khoai lang luộc. Độ dẻo của hạt sen khi đã sên mứt rất mê hoặc và cũng đâu có gì vội để nuốt đi cho mau, cứ ngậm mà nghe hương vị đất trời tinh khiết của hương sen xông lên khoang mũi làm cho người thưởng thức lâng lâng cảm giác xuân đã về. Có thể nói món gì có hạt sen góp mặt cũng ngon như món vịt tiềm có nhân bên trong là thịt bằm, nấm mèo, táo tàu, gia vị nhiều thứ, nhưng những hạt sen luôn khêu gợi những đôi đũa gắp vì hấp dẫn và ngon lạ miệng. Nhưng đã nhiều năm không ăn mứt hạt sen sao vẫn nhớ khá rõ hương vị độc đáo của hạt sen trong món ngọt ăn chơi ngày tết, hay món mặn ăn tiệc đều ngon.
Cậu Hà người Bắc di cư năm 1954, cậu di cư có một thân một mình khi còn trẻ, nên cậu cũng không có nhiều phương tiện được học hành nhiều. Khi lớn lên ở miền Nam, lối chừng 19, 20 tuổi khoảng năm 1965-1966, cậu từ giã học đường đăng lính, cậu đi lính Việt Nam Cộng Hòa ngành Biệt Động Quân. Sau chuyển qua Thám Báo. Cậu đóng quân như ở miền đồng ruộng, lúc bấy giờ còn loáng thoáng xa xa, ít dân cư, tiếp giáp một bên Đồng Ông Cộ, miệt Gò Vấp, Gia Định.
Chị nhớ lại, vào một buổi sáng ngày cuối tháng 1 năm 1973, khi Chị đi lấy bản tin ở bên Macv về cho AP, chị thấy sao hôm nay văn phòng đông thế. Ký giả của AP và cả của NBC News bên cạnh cũng chạy qua chạy lại, Chị nghe ông chánh văn phòng nói: Viêt Nam sắp ngưng bắn rồi, sắp hòa bình rồi…” Văn phòng Associated Press xôn xao, từ ông chánh văn phòng đến các ký giả, nhân viên của AP đều hứng khởi với cái tin “Nóng bỏng” này. Chị thấy các phóng viên của các hãng thông tấn, hãng truyền hình ngoại quốc chạy hối hả sang nhau và chạy qua cả đài phát thanh Quân Đội Việt Nam để cập nhật tin tức viết bài…
Chị đi bằng xe hàng. Là dân Đà Lạt gốc Huế nên chị gọi xe đò là “xe hàng”. Đi xe hàng, tức là xe đò, là xe chở người và cả hàng chứ không chở riêng hàng. Tiếng Việt hay như vậy đó! Đến Gò Công rồi đi xe lam vào Đồng Nguơn. Ấp Đồng Nguơn. Không phải đây là lần đầu tiên chị được thấy cảnh đồng quê. Đồng quê miền nam hầu như đâu đâu cũng giống nhau. Nhưng có đi nhiều mới thấy mỗi nơi có một chút khác. Phải thế không? Hay chính là cảm giác của chị mỗi lần một khác?
Tôi ước mơ có một ngày nào đó, khi thanh bình thật sự trở về trên nước VN, khi chính thể CS hoàn toàn tan rã, khi con người công chính trở lại làm nền tảng trong xã hội mới, chúng ta sẽ trở về, những ngưới bạn từ thời xa xưa, cùng nhau làm lại một bữa tiệc Tất Niên, mời vong linh các thầy, các bạn, các anh em đồng đội đã chết trong khói lửa chinh chiến, trong các biến cố tang thương của đất nước, trong các trại tù, trên biển…cùng nhập tiệc. Kẻ đang sống cùng người thiên cổ bên cạnh nhau hoài niệm đến một miền thùy dương ngọt ngào nhân tính, một ngôi trường thân yêu giàu truyền thống giáo dục và y đức, một thành phố mến yêu thơ mộng. Để nghe những người quá cố tâm sự về cái chết oan khiên của mình. Được như vậy, hương hồn các vị đó sẽ sớm được siêu thoát và vĩnh viễn an nghỉ chốn nghìn thu. Và chúng ta đây giảm khắc khoải đau thương…
Tôi đã có bốn cái Tết trong trại Panatnikhom và Sikiew, Thailand. Tết đầu tiên thật nhiều kỷ niệm và bất ngờ, vì lúc đó chúng tôi vừa nhập trại trong khi còn hơn một tuần nữa là Tết. Tôi và ba cô bạn đi chung chưa kịp gửi thư cho thân nhân ở nước ngoài để ca bài ca “xin tiền”. Ai lo bận bịu đón Tết thì lo, còn chúng tôi thì lo đi mượn tiền để mua vài vật dụng cần thiết như tấm trải nhựa, tre nứa, dây nilon để làm “nhà” (phải “an cư” mới “lập nghiệp” tỵ nạn được chớ).Khoảng một tuần trước Tết, có một nhóm mấy thanh niên đến thăm vì nghe nói chúng tôi là dân Gò Vấp, nên muốn nhận “đồng hương đồng khói”. Họ là những người trẻ như chúng tôi, nên câu chuyện mau chóng trở nên thân mật và rôm rả
Hỏi thăm ông Hai bán hoa lay-ơn gốc Bình Kiến, nhiều người ngơ ngác hỏi nhau. Tôi lại rảo qua thêm mấy vòng chợ hoa, cũng vừa đi tìm ông Hai, cũng vừa ngắm hoa và ngắm những chậu bonsai bày bán cuối năm, cũng tìm lại mình của gần 20 năm trước, năm nào cũng cứ vào những ngày này, tôi theo ba tôi hóng gió đón sương không hề chợp mắt cùng gian hàng cây kiểng rất bề thế của ba ở đây.
Có lẽ những rộn ràng, hân hoan nhất trong năm không phải là "ba ngày tết", mà là những ngày cận tết. Bắt đầu vào ngày 23 tháng chạp, tối đưa ông Táo về trời. Tất cả mọi sinh hoạt đều hướng về việc chuẩn bị để đón một mùa xuân mới, chào đón nguyên đán và mấy ngày xuân trước mặt. Lúc nhỏ là mùi vải thơm của bộ đồ mới, mùi gạo nếp ngâm cho nồi bánh và hương thơm ngào ngạt cho sàng phơi mứt dừa, mứt bí, mứt gừng ngoài sân. Những đêm ngủ gà ngủ gật ngồi canh bên nồi bánh tét cùng với má, với gia đình xúm quanh. Mùi bếp lửa, mùi khói hương, mùi áo mới lan tỏa của tuổi thơ ngan ngát những ngày xa...
Người ta được nuôi lớn không chỉ bằng thức ăn, mà còn ở lời ru, tiếng hát, và những câu chuyện kể. Chú bé cháu của bà thích được bà ôm vác, gối đầu lên vai bà. Có khi bà mở nhạc từ chiếc nôi cho chú nghe thay cho lời hát, chiếc nôi chú bé đã nằm khi mới lọt lòng mẹ. Có khi bà hát. Bà không ru à ơi, nhưng âm điệu dân gian len vào trong từng lời hát. Chú bé mãi rồi ghiền nghe giọng hát của bà.
Lóng rày tôi hay tẩn mẩn viết về những hồi tưởng tuổi thơ, nhất là những côn trùng ngày xa xưa đó như chuồn chuồn, bươm bướm, ve sầu, dế mèn…Nhiều lúc ngồi nghĩ lẩn thẩn: tại sao vậy? Chắc đó là tâm trạng của người tuổi sắp hết đếm số, tiếc nuối những khi còn cắp sách tới trường. Cắp sách tới trường không phải là chuyện vui nhưng tuổi học trò thì vui thật. Lúc nào, khi nào, chỗ nào cũng toàn thấy chuyện vui chơi. Bạn chơi là người nhưng nhiều lúc là những côn trùng quanh quẩn bên người. Một ông bạn mới gặp nhướng mắt hỏi tôi viết về những bạn chơi nhiều hơn hai chân nhưng chưa thấy nhắc tới bạn của ông ấy. Đó là bọ ngựa. Ông này thuộc loại rắn mắt. Tôi không chung tuổi thơ với ông nhưng chắc ông cũng thuộc loại phá làng phá xóm. Ông kể chuyện ăn me chua trước mấy ông lính thổi kèn trong hàng ngũ khiến mấy ông thợ kèn này chảy nước miếng thổi không được. Tôi thuộc loại hiền nên không có bạn không hiền như bọ ngựa. Ông ta thì khoái bọ ngựa.
“Mày có vợ hồi nào vậy?” chưa kịp chào, mẹ đã ném ra câu hỏi bất ngờ. Tôi lặng thinh. Cục nghẹn trong cổ họng. Tiếng mẹ đã khàn nhưng nghe vẫn quen, vẫn gần gũi, nhưng đặm chút ngạc nhiên và thấp thoáng chút phiền muộn. Hệt như lần hỏi tôi mười mấy năm trước rằng Sao con trốn học. Đường dây điện thoại chợt kêu ù ù, như thể có máy bay hay xe vận tải cơ giới hạng nặng chạy qua chỗ mẹ đứng. Cũng có thể tại tai tôi ù. Tôi cũng không chắc lắm. Giọng nói mẹ chìm vào khối tạp âm hỗn độn. Mẹ lặp lại câu hỏi trong tiếng động cơ rì rầm. Rồi tất cả im vắng bất ngờ. “Hở con?” Mẹ nói.
Bê, con trai của Mẹ, đã theo Mẹ đến giảng đường từ thuở còn trong bụng Mẹ. Suốt thời gian đại học của Mẹ, Bê có nhiều đóng góp khác nhau theo từng thời kỳ. Khi Mẹ làm bài kiểm tra môn Đầu Tư và Tài Chính trong lục cá nguyệt đầu tiên, Bê mới ba tháng tuổi. Mẹ nhẩm tính, bài thi một tiếng rưỡi, đi về từ nhà đến trường thêm một tiếng rưỡi. Như vậy, Bê phải xa Mẹ ít nhất ba tiếng đồng hồ. Mẹ biết tính Bê, mỗi hai tiếng đồng hồ Bê oe oe đòi bú sữa Mẹ. Bê xấu đói lắm, đòi mà không được, Bê nhăn nhó um sùm. Ngày hôm đó, dì Thành đến giữ Bê. Dì Thành rất hồi hộp. Dì chưa có em bé, chẳng biết phải làm sao cho đúng ý Bê. Mẹ thi xong, phóng ra xe về nhà. Mẹ bắt đầu sốt ruột. Mẹ xa Bê đã hơn ba tiếng đồng hồ. Giờ này Bê chắc Bê đã thức giấc. Hy vọng Bê chịu khó nhâm nhi món trà thảo dược cho trẻ sơ sinh trong khi chờ Mẹ về. Thời đó chưa có điện thoại di động. Bởi vậy, có lo cũng để bụng, chứ Mẹ chẳng biết làm sao. Mẹ ba chân bốn cẳng chạy ba tầng lầu. Vừa đến cửa đã nghe tiếng Bê khóc ngằn ngặt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.