Hôm nay,  

Vợ cũ

28/03/202408:05:00(Xem: 3905)
Truyện

couple-in-trouble
 

Bình ôm vai Kim Sa thông báo:

    – Vợ ơi, cuối tháng này anh đi chơi với thằng cu Tí nhé?

    Kim Sa thản nhiên đùa:

    – Anh mới đến nhà vợ cũ dự birth day cu Tí tháng trước rồi. Hay là cuối tháng này dự birth day …má nó?

    Bình thành thật:

    – Mộng Điệp có ý kiến anh và cô ấy sẽ đưa thằng cu Tí đi California chơi mấy ngày cuối tuần cho thằng con vui.

    Kim Sa thốt lên:

    – Dù đã ly dị, người vợ cũ gia trưởng của anh vẫn chỉ huy được anh nhỉ.

    Cuộc hôn nhân ngắn ngủi vài năm của Bình với người vợ cũ tan vỡ. Mộng Điệp là người phụ nữ vật chất, đứng núi này trông núi nọ, tính nết đanh đá chua ngoa luôn có những lời nặng nhẹ chê bai chồng không biết kiếm tiền giỏi như người ta. Hai năm sau ly dị, Bình quen Kim Sa, hai người yêu nhau, Kim Sa chưa lập gia đình lần nào nhưng rất hiểu chuyện và thông cảm hoàn cảnh Bình. Kim Sa đã cho Bình một mái ấm gia đình và một đứa con trai năm nay 2 tuổi, thằng cu Tèo bằng tuổi thằng cu Tí khi Bình và Mộng Điệp ly dị.

    Bình kết hôn với Kim Sa chắc hợp duyên hợp tuổi công việc làm ăn phát đạt với cửa hàng Convenience Store có mấy cây xăng, luôn có khách ra vào, trong khi Mộng Điệp vẫn chưa tìm ra người chồng trong mơ. Thời gian gần đây Mộng Điệp bỗng đổi tính đổi nết khác hẳn thời còn làm vợ Bình, mỗi lần Bình đến thăm con cô ta đều ăn diện đẹp và ăn nói nhỏ nhẹ ngọt ngào, đôi lúc làm Bình cảm động tưởng người vợ cũ đã hiểu ra mình sai và muốn chuộc lỗi với người chồng cũ mà cô ta từng làm tổn thương.

    Mộng Điệp kể lể những vất vả khi một mình chăm con, những thiệt thòi con vắng cha đánh trúng vào tâm lý Bình rất thương con và  Mộng Điệp đã đề nghị cuộc đi chơi này, thằng cu Tí hí hửng khi biết sẽ được đi chơi xa cùng cha mẹ.

    Bình cố gắng giải thích với Kim Sa:

    – Vì anh thương thằng cu Tí. Em biết rồi mà.

    Kim Sa giãy nẩy lên:

    – Ủa, nãy giờ em tưởng anh đùa hóa ra là thật sao! Anh và vợ con cũ, nghĩa là cả gia đình cũ của anh sẽ cùng nhau đi  chơi California? Em có nghe lầm không đấy? Có khi nào vợ chồng cũ không rủ cũng đến không đấy?

    Bình lại giải thích:

    – Anh cũng ngại bị hiểu lầm như thế nên chưa nhận lời, nhưng đến California ở nhà bà chị của Mộng Điệp đàng hoàng không có gì khuất tất riêng tư giữa anh và Mộng Điệp cả. Thấy cô ta có vẻ biết lỗi, biết nghĩ đến con  anh không nỡ chối từ.

    Kim Sa nhận xét:

    – Anh là người hiền hậu trung thực và nhiều tình cảm, nhưng Mộng Điệp thì ngược lại. Có ba loại phụ nữ sau khi ly dị chồng: một là không bao giờ tiếc rẻ chồng cũ vì anh ta quá tệ, hai là cô ta không tìm đâu ra người đàn ông khác bằng hay hơn chồng cũ nên tiếc rẻ muốn nối lại tình xưa và ba là biết không thể nối lại tình xưa thì cô ta phá hoại cho gia đình chồng cũ lung lay chơi. Mộng Điệp đang là người phụ nữ loại thứ ba đấy.

    – Mặc kệ Mộng Điệp loại người nào, không liên quan đến anh ngoài chuyện cùng lo cho thằng cu Tí. Trước khi kết hôn với anh, em đã hiểu hoàn cảnh anh và hứa cho anh thoải mái đi lại thăm con riêng rồi mà. Tội nghiệp cu Tí, cha mẹ ly dị con cái là người bị tổn thương và thiệt thòi, vì thế anh và Mộng Điệp muốn bù đắp cho nó, tạo cho nó cảm giác vẫn còn tình thương của cha mẹ.

    Kim Sa cười nhạt :

    – Vợ chồng anh thương yêu con ghê nhỉ…

    Bình khó chịu:

    – Anh không thích kiểu em cười khỉnh và nói mỉa mai chút nào. Anh và Mộng Điệp có còn là vợ chồng nữa đâu, cả hai đi chung, vui chơi chung vì con. Thế thôi.

Vợ chồng anh đã biết nghĩ thế sao không suy nghĩ kỹ trước khi ly dị, sao không vì con mà hòa giải hay chịu đựng lẫn nhau. Ngộ ghê, cặp vợ chồng nào ly dị cũng nói sẽ đối xử với nhau như bạn, trong khi ở chung nhà thì coi nhau như… thù, sẽ cùng nhau chăm lo cho con cái trong khi con trong tay mình thì làm tan nhà nát cửa ra. mà bày đặt nói toàn là những điều hoa mỹ.

    Bình gắt:

    – Em đừng làm quan tòa đâm dao vào vết thương đời anh nữa, chịu hết nổi người ta mới phải ly dị.

    Kim Sa cứng giọng:

    – Em lấy anh 3 năm nay, thông cảm hoàn cảnh anh, thương đứa trẻ vắng cha, thỉnh thoảng anh đến nhà vợ cũ thăm con, dịp sinh nhật nó hay lễ tết cuối năm, em đều chấp nhận. Nhưng cái vụ cả nhà anh sẽ đi chơi California mấy ngày em thấy quá đáng, em không đồng ý.

    Và nàng tiếp:

    – Anh lo cho thằng con với bà vợ cũ, còn hai mẹ con em thì sao? Người vợ hiện tại là em đây, anh có quan tâm cảm giác em thế nào không?

    – Em đã biết rồi, anh luôn yêu thương em và thằng cu Tèo mà.

    Kim Sa vùng vằng:

    – Em đã nói hết lời hết ý rồi, anh suy nghĩ kỹ đi. Nếu anh nghe lời em trả lời “No” với vợ cũ là anh yêu em, tôn trọng em. Nếu anh vẫn quyết định đi California thì cứ đi và ký giùm em tờ đơn ly dị nha.

    – Trời ơi, nghe đến tờ đơn ly dị là anh lạnh người rồi, có gì đâu mà em làm lớn chuyện đến thế?

    Kim Sa nghiêm chỉnh nói:

    – Em sẽ ly dị và một mình nuôi con. Dù anh tái hôn với Mộng Điệp hay với bất cứ ai, anh sẽ nhớ đến thằng con cũ tội nghiệp là cu Tèo và  người vợ cũ tội nghiệp là em. Vì thế em muốn là người …vợ cũ của anh, vợ cũ coi bộ vẫn giá trị lắm lắm, cũng như đồ cũ đồ cổ càng có giá.

    Bình lặng người, vợ cũ Mộng Điệp có lý của cô ta khi rủ chàng cùng đi chơi với con, vợ hiện tại Kim Sa càng có lý hơn. Kim Sa tiếp:

    – Anh từng tâm sự người vợ cũ xem thường anh, chỉ huy anh, hiếp đáp anh. Nay cô ta không là gì của anh cả mà nói anh vẫn nghe, còn em người vợ hiện tại nói anh có thèm nghe đâu.

    Nói xong Kim Sa bỏ vào phòng mặc cho Bình ngồi đó băn khoăn. Một lát sau chàng gõ cửa phòng, dõng dạc:

    – Làm ơn, mang giấy tờ ly dị ra đây.

    Kim Sa lục đục rầm rầm trong phòng chứng tỏ nàng đang bực bội tức giận lắm, mười phút sau nàng mở cửa phòng và chìa tờ đơn vừa viết vội ra với bộ mặt lạnh lùng sưng xỉa:

    – Anh quyết định sẽ đi California với vợ con cũ phải không. Đơn ly dị nè, ký đi.

    Bình cầm tờ đơn xé ngay tại chỗ và ôm chầm lấy vợ:

    – Anh đâu có ngu mà chọn đi California để mất người vợ hiện tại hiểu biết và tử tế này, để mất gia đình hạnh phúc này. Anh sẽ từ chối Mộng Điệp dễ dàng, chỉ lo thằng cu Tí con anh thất vọng. Nhưng nãy giờ suy nghĩ  anh đã có cách trả lời nó rồi, không gì bằng sự thẳng thắn, thành thật. Cu Tí năm nay 7 tuổi dù anh và Mộng Điệp có cố gắng bên cạnh yêu thương nó đến mấy nó cũng thấy sự không bình thường khi những đứa trẻ khác luôn có cha ở chung nhà, còn nó thì không, anh sẽ cho cu Tí biết hiện tại ba đã có một gia đình khác, con có cu Tèo half brother rất dễ thương, con có một bà mẹ khác ngoài mẹ Mộng Điệp cũng rất dễ thương.

    Kim Sa cười tươi như hoa:

    – Vậy mà làm người ta hết hồn, tưởng anh ký đơn ly dị thì chiều nay khỏi cho anh ăn cơm luôn. Đúng đó anh, người chồng người vợ không thể đóng kịch với con trẻ mãi được khi đã ly dị, khi mỗi người sống một nơi, trẻ con thông minh hơn ta tưởng, nó sẽ sớm cảm nhận ra  điều đó.

    Nàng dịu dàng tiếp:

    – Thằng cu Tèo của chúng mình đã 2 tuổi, nay mai mỗi lần anh đến thăm thằng cu Tí thì mang cu Tèo đi cùng và ngược lại anh cứ đưa cu Tí  đến nhà mình chơi với cu Tèo, rồi mỗi khi gia đình ta có chuyến đi chơi xa thì mang cu Tí đi cùng. Hai anh em Tí-Tèo bên nhau càng tình thân càng vui.

    Bình hớn hở:

    – Anh tin những điều thực tế này sẽ làm cu Tí vui thích. Cám ơn em người vợ hiện tại rộng lượng tuyệt vời của anh.

    Em cũng cám ơn anh đã hiểu ra. Không bao giờ em muốn là vợ cũ của anh như lúc nãy em đã tức giận và bốc đồng nói ra đâu.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

( Feb. 18, 2024)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bác sĩ gốc Việt Alyssa Nguyễn Phước làm việc trong Phòng Cấp Cứu – ER (Emergency Response) của một bệnh viện tại New York (bà không muốn nêu tên vì lý do tế nhị). Dưới đây là bài phỏng vấn của phóng viên TuAnh Dam, đăng trên tờ NY City Lens ngày 26/3/2020; ianbui dịch lại từ tiếng Anh. Q: Bác sĩ thấy sự khác biệt nào trong phòng cấp cứu trước và sau khi dịch COVID bùng phát? A: Thông thường người ta vô ER vì bất cứ lý do gì. Dập ngón chân, xét nghiệm mang thai, u đầu cách đây hai tuần nay bỗng thấy chóng mặt… Vô gia cư, tâm thần, những thứ mà trong ER chúng tôi thường gặp – tất cả đều biến mất từ ngày có các ca COVID-19 đầu tiên.
Nhà văn Thảo Trường tên thật là Trần Duy Hinh, sinh năm 1936 (giấy tờ ghi 1938) tại Nam Định, Bắc Việt. Ông di cư vào Nam năm 1954, tốt nghiệp trường Bộ binh Thủ Đức, rồi mới bắt đầu cuộc đời cầm bút. Thử Lửa là tác phẩm đầu tay của ông được xuất bản năm 1962. Sau đó ông được mọi người biết đến với các tác phẩm khác như Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp (1966), Vuốt Mắt (1969), Cánh Đồng Đã Mất (1971), Người Khách Lạ Trên Quê Hương (1972), Cát (1974)…
Cả thế giới đang quay quắt trong mùa cúm Vũ Hán (Wuhan Virus). Tôi thích ông ngoại trưởng Mỹ gọi thẳng tên con cúm một cách rạch ròi, cái tên của thành phố từ một đất nước và con người đã và đang mang đại họa đến cho nhân loại. Không cô Vy cô Viếc gì cả. Cũng không mắc công quảng cáo cho bia Corona của Mễ. Loài người có óc kỳ thị. Cứ tai họa nào của thiên nhiên giáng xuống là gán cho giới phụ nữ trong khi ngày 8 tháng 3 mới cách đó vài ngày. Không ai gọi nó là “thằng cúm” mà gọi nó là “con cúm”. “Con cúm” độc địa đang tung hoành khiến loài người trên trái đất này sống trong tâm trạng đang an bình nay đã thành bất an, đang bình thường nay trở thành lo âu, sợ hãi. Nó càng lây lan thì mọi người càng hoảng loạn.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cữa sổ lớn lấp loáng lung linh trong căn phòng trắng tinh khôi, cậu chủ vẫn còn vùi mình trong chăn ấm nệm êm. Hôm nay là chủ nhật, không phải đi làm nên ngủ nướng. Jack tự thưởng cho mình một ngày chủ nhật thoải mái nhất mà cậu ta có thể, cứ như những ngày chủ nhật khác. Jack sẽ ngủ đã đời rồi dậy vệ sinh, ngồi tịnh tâm trước tôn tượng bổn sư, ăn sáng và bước ra vườn.
Anh từng ghé lại Cau Lạc Bộ anh nói chuyện với anh em với tất cả hào khí của người lính. Anh khẳng định:”Sống là chiến đấu, là chấp nhận thử thách”. Đôi khi đời không hiểu ta, ta cũng phải ôm nó vào lòng, ôm chặt nó, há miệng cắn vào nó như xích của tank cạp lấy mặt đường, bùn lầy, tiến về phía trước, tiến về mục tiêu đã qui định.
Sau một lúc nhìn đoàn ghe nằm san sát đang nhấp nhô nhè nhẹ trên triền sóng của “biển không”(1) và nghe tiếng giây cáp chạm vào cột buồm bằng kim loại tạo nên chuỗi âm thanh trong vắt, đều đặn, Thúy-Quýnh ngẫng mặt, mắt hơi khép lại, hít đầy phổi luồng không khí mát rượi của vịnh San Diego êm đềm.
Vì ngươi là tuổi trẻ, ngươi cần phải làm một việc gì đó, tự do của ngươi đã bị lấy mất từ ngày thành phố đóng cửa. Nhưng ở đây có ai được tự do đâu, và nhiều thành phố khác, hình như hơn năm chục thành phố khác cũng đang bị đóng cửa.
Tôi nói với lũ học trò, hôm nay là buổi học cuối cùng, cô cho các em nghỉ. Ai có trò gì vui thì biểu diễn cho cả lớp xem rồi về ăn Tết. Lũ trẻ la hét om sòm. Hoan hô cô. Cô hát cho tụi em nghe đi. Cô đau cổ, đau tận trong cái cuống họng này, không hát được. Em nào tình nguyện lên hát? Con gái hát trước. Con trai hát sau. Những cái đầu, chân tay, ngó ngoáy bên dưới làm tôi muốn chóng mặt.
Tim thông cảm với Dawson, nó làm quản lý vô cùng bận rộn, mọi việc đổ lên đầu nó, trên thì chủ la rầy, dưới thì nhân viên cứng đầu. Nó phải làm sao cho vừa lòng chủ mà cũng không phải căng thẳng với nhân viên. Mọi việc phải chính xác, nếu có sai sót gì thì nó là người đầu tiên chịu trách nhiệm.
Từ lầu cao, ngồi nhìn nắng chiều chiếu sáng rực rỡ cả một vùng rộng lớn nóc phố Chicago và đỉnh tháp Sears Tower, Trọng suy nghĩ về Thạch Hùng, một bịnh nhân mà anh vừa gửi đến bác sĩ Fournier cách đây mươi phút. Anh nhớ lại trong buổi hội chẩn với bác sĩ Fournier về Thạch Hùng cách đó có mấy tháng
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá và hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế.
Tôi đang viết về con đường có cái tên của một nhà cách mạng yêu nước theo chủ nghĩa Quốc gia: Hồ văn Ngà. Thời Pháp có tên là Hamelin. Nó là một con đường nhỏ, không dài lắm, hai bên là những hàng me sum suê tỏa bóng mát, nằm ngang sau con đường lớn Trần hưng Đạo gần rạp hát Đại Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.