Hôm nay,  

Vợ cũ

28/03/202408:05:00(Xem: 3897)
Truyện

couple-in-trouble
 

Bình ôm vai Kim Sa thông báo:

    – Vợ ơi, cuối tháng này anh đi chơi với thằng cu Tí nhé?

    Kim Sa thản nhiên đùa:

    – Anh mới đến nhà vợ cũ dự birth day cu Tí tháng trước rồi. Hay là cuối tháng này dự birth day …má nó?

    Bình thành thật:

    – Mộng Điệp có ý kiến anh và cô ấy sẽ đưa thằng cu Tí đi California chơi mấy ngày cuối tuần cho thằng con vui.

    Kim Sa thốt lên:

    – Dù đã ly dị, người vợ cũ gia trưởng của anh vẫn chỉ huy được anh nhỉ.

    Cuộc hôn nhân ngắn ngủi vài năm của Bình với người vợ cũ tan vỡ. Mộng Điệp là người phụ nữ vật chất, đứng núi này trông núi nọ, tính nết đanh đá chua ngoa luôn có những lời nặng nhẹ chê bai chồng không biết kiếm tiền giỏi như người ta. Hai năm sau ly dị, Bình quen Kim Sa, hai người yêu nhau, Kim Sa chưa lập gia đình lần nào nhưng rất hiểu chuyện và thông cảm hoàn cảnh Bình. Kim Sa đã cho Bình một mái ấm gia đình và một đứa con trai năm nay 2 tuổi, thằng cu Tèo bằng tuổi thằng cu Tí khi Bình và Mộng Điệp ly dị.

    Bình kết hôn với Kim Sa chắc hợp duyên hợp tuổi công việc làm ăn phát đạt với cửa hàng Convenience Store có mấy cây xăng, luôn có khách ra vào, trong khi Mộng Điệp vẫn chưa tìm ra người chồng trong mơ. Thời gian gần đây Mộng Điệp bỗng đổi tính đổi nết khác hẳn thời còn làm vợ Bình, mỗi lần Bình đến thăm con cô ta đều ăn diện đẹp và ăn nói nhỏ nhẹ ngọt ngào, đôi lúc làm Bình cảm động tưởng người vợ cũ đã hiểu ra mình sai và muốn chuộc lỗi với người chồng cũ mà cô ta từng làm tổn thương.

    Mộng Điệp kể lể những vất vả khi một mình chăm con, những thiệt thòi con vắng cha đánh trúng vào tâm lý Bình rất thương con và  Mộng Điệp đã đề nghị cuộc đi chơi này, thằng cu Tí hí hửng khi biết sẽ được đi chơi xa cùng cha mẹ.

    Bình cố gắng giải thích với Kim Sa:

    – Vì anh thương thằng cu Tí. Em biết rồi mà.

    Kim Sa giãy nẩy lên:

    – Ủa, nãy giờ em tưởng anh đùa hóa ra là thật sao! Anh và vợ con cũ, nghĩa là cả gia đình cũ của anh sẽ cùng nhau đi  chơi California? Em có nghe lầm không đấy? Có khi nào vợ chồng cũ không rủ cũng đến không đấy?

    Bình lại giải thích:

    – Anh cũng ngại bị hiểu lầm như thế nên chưa nhận lời, nhưng đến California ở nhà bà chị của Mộng Điệp đàng hoàng không có gì khuất tất riêng tư giữa anh và Mộng Điệp cả. Thấy cô ta có vẻ biết lỗi, biết nghĩ đến con  anh không nỡ chối từ.

    Kim Sa nhận xét:

    – Anh là người hiền hậu trung thực và nhiều tình cảm, nhưng Mộng Điệp thì ngược lại. Có ba loại phụ nữ sau khi ly dị chồng: một là không bao giờ tiếc rẻ chồng cũ vì anh ta quá tệ, hai là cô ta không tìm đâu ra người đàn ông khác bằng hay hơn chồng cũ nên tiếc rẻ muốn nối lại tình xưa và ba là biết không thể nối lại tình xưa thì cô ta phá hoại cho gia đình chồng cũ lung lay chơi. Mộng Điệp đang là người phụ nữ loại thứ ba đấy.

    – Mặc kệ Mộng Điệp loại người nào, không liên quan đến anh ngoài chuyện cùng lo cho thằng cu Tí. Trước khi kết hôn với anh, em đã hiểu hoàn cảnh anh và hứa cho anh thoải mái đi lại thăm con riêng rồi mà. Tội nghiệp cu Tí, cha mẹ ly dị con cái là người bị tổn thương và thiệt thòi, vì thế anh và Mộng Điệp muốn bù đắp cho nó, tạo cho nó cảm giác vẫn còn tình thương của cha mẹ.

    Kim Sa cười nhạt :

    – Vợ chồng anh thương yêu con ghê nhỉ…

    Bình khó chịu:

    – Anh không thích kiểu em cười khỉnh và nói mỉa mai chút nào. Anh và Mộng Điệp có còn là vợ chồng nữa đâu, cả hai đi chung, vui chơi chung vì con. Thế thôi.

Vợ chồng anh đã biết nghĩ thế sao không suy nghĩ kỹ trước khi ly dị, sao không vì con mà hòa giải hay chịu đựng lẫn nhau. Ngộ ghê, cặp vợ chồng nào ly dị cũng nói sẽ đối xử với nhau như bạn, trong khi ở chung nhà thì coi nhau như… thù, sẽ cùng nhau chăm lo cho con cái trong khi con trong tay mình thì làm tan nhà nát cửa ra. mà bày đặt nói toàn là những điều hoa mỹ.

    Bình gắt:

    – Em đừng làm quan tòa đâm dao vào vết thương đời anh nữa, chịu hết nổi người ta mới phải ly dị.

    Kim Sa cứng giọng:

    – Em lấy anh 3 năm nay, thông cảm hoàn cảnh anh, thương đứa trẻ vắng cha, thỉnh thoảng anh đến nhà vợ cũ thăm con, dịp sinh nhật nó hay lễ tết cuối năm, em đều chấp nhận. Nhưng cái vụ cả nhà anh sẽ đi chơi California mấy ngày em thấy quá đáng, em không đồng ý.

    Và nàng tiếp:

    – Anh lo cho thằng con với bà vợ cũ, còn hai mẹ con em thì sao? Người vợ hiện tại là em đây, anh có quan tâm cảm giác em thế nào không?

    – Em đã biết rồi, anh luôn yêu thương em và thằng cu Tèo mà.

    Kim Sa vùng vằng:

    – Em đã nói hết lời hết ý rồi, anh suy nghĩ kỹ đi. Nếu anh nghe lời em trả lời “No” với vợ cũ là anh yêu em, tôn trọng em. Nếu anh vẫn quyết định đi California thì cứ đi và ký giùm em tờ đơn ly dị nha.

    – Trời ơi, nghe đến tờ đơn ly dị là anh lạnh người rồi, có gì đâu mà em làm lớn chuyện đến thế?

    Kim Sa nghiêm chỉnh nói:

    – Em sẽ ly dị và một mình nuôi con. Dù anh tái hôn với Mộng Điệp hay với bất cứ ai, anh sẽ nhớ đến thằng con cũ tội nghiệp là cu Tèo và  người vợ cũ tội nghiệp là em. Vì thế em muốn là người …vợ cũ của anh, vợ cũ coi bộ vẫn giá trị lắm lắm, cũng như đồ cũ đồ cổ càng có giá.

    Bình lặng người, vợ cũ Mộng Điệp có lý của cô ta khi rủ chàng cùng đi chơi với con, vợ hiện tại Kim Sa càng có lý hơn. Kim Sa tiếp:

    – Anh từng tâm sự người vợ cũ xem thường anh, chỉ huy anh, hiếp đáp anh. Nay cô ta không là gì của anh cả mà nói anh vẫn nghe, còn em người vợ hiện tại nói anh có thèm nghe đâu.

    Nói xong Kim Sa bỏ vào phòng mặc cho Bình ngồi đó băn khoăn. Một lát sau chàng gõ cửa phòng, dõng dạc:

    – Làm ơn, mang giấy tờ ly dị ra đây.

    Kim Sa lục đục rầm rầm trong phòng chứng tỏ nàng đang bực bội tức giận lắm, mười phút sau nàng mở cửa phòng và chìa tờ đơn vừa viết vội ra với bộ mặt lạnh lùng sưng xỉa:

    – Anh quyết định sẽ đi California với vợ con cũ phải không. Đơn ly dị nè, ký đi.

    Bình cầm tờ đơn xé ngay tại chỗ và ôm chầm lấy vợ:

    – Anh đâu có ngu mà chọn đi California để mất người vợ hiện tại hiểu biết và tử tế này, để mất gia đình hạnh phúc này. Anh sẽ từ chối Mộng Điệp dễ dàng, chỉ lo thằng cu Tí con anh thất vọng. Nhưng nãy giờ suy nghĩ  anh đã có cách trả lời nó rồi, không gì bằng sự thẳng thắn, thành thật. Cu Tí năm nay 7 tuổi dù anh và Mộng Điệp có cố gắng bên cạnh yêu thương nó đến mấy nó cũng thấy sự không bình thường khi những đứa trẻ khác luôn có cha ở chung nhà, còn nó thì không, anh sẽ cho cu Tí biết hiện tại ba đã có một gia đình khác, con có cu Tèo half brother rất dễ thương, con có một bà mẹ khác ngoài mẹ Mộng Điệp cũng rất dễ thương.

    Kim Sa cười tươi như hoa:

    – Vậy mà làm người ta hết hồn, tưởng anh ký đơn ly dị thì chiều nay khỏi cho anh ăn cơm luôn. Đúng đó anh, người chồng người vợ không thể đóng kịch với con trẻ mãi được khi đã ly dị, khi mỗi người sống một nơi, trẻ con thông minh hơn ta tưởng, nó sẽ sớm cảm nhận ra  điều đó.

    Nàng dịu dàng tiếp:

    – Thằng cu Tèo của chúng mình đã 2 tuổi, nay mai mỗi lần anh đến thăm thằng cu Tí thì mang cu Tèo đi cùng và ngược lại anh cứ đưa cu Tí  đến nhà mình chơi với cu Tèo, rồi mỗi khi gia đình ta có chuyến đi chơi xa thì mang cu Tí đi cùng. Hai anh em Tí-Tèo bên nhau càng tình thân càng vui.

    Bình hớn hở:

    – Anh tin những điều thực tế này sẽ làm cu Tí vui thích. Cám ơn em người vợ hiện tại rộng lượng tuyệt vời của anh.

    Em cũng cám ơn anh đã hiểu ra. Không bao giờ em muốn là vợ cũ của anh như lúc nãy em đã tức giận và bốc đồng nói ra đâu.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

( Feb. 18, 2024)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay, ngày 30 tháng 3 năm 2022, đúng 47 năm ngày kỷ niệm trận Khánh Dương, Lữ đoàn 3 Nhảy Dù rút quân về Phan Rang, theo sau là đoàn xe của quân đội và đồng bào theo chân quân đội quốc gia xuôi về nam lánh nạn cộng sản.
Anh ta là bạn cùng xóm và cùng lớp với anh tôi. Trong khi anh tôi hiền lành thật thà bao nhiêu thì anh ta mưu mô, gian xảo bấy nhiêu...
Chỉ có tình thương mới đem hòa bình cho thế giới, chỉ có lòng thương yêu bớt hận thù, và người bị bệnh nói nhiều cũng phải vì lý do gì đó, sự uất ức dồn nén trong đầu, trong tim...
Mùa xuân Tự Thánh nguyên niên, Trường An tưng bừng khai hội hoa xuân, bá tánh trong ngoài thành hớn hở trẩy hội, nam thanh nữ tú dập dìu, tài tử giai nhân lả lướt, đại gia quyền thế cũng chen chúc vào ra. Trường An chưa bao giờ rực rỡ và đẹp như thế....
Gái muộn chồng thì thậm khổ/ Trai muộn vợ cũng thậm khổ/ Mây trên trời thì kéo xuống/ Gió ngoài biển thì thổi vô...
Đại Quan họ Đỗ, quê cha đất tổ ở Huyện Nho Quan, Tỉnh Ninh Bình, một vùng núi non hùng vĩ, sơn thủy hữu tình nhưng nghèo. Ninh Bình là vùng đất hẹp, người đông cho nên đất đai quý hơn vàng. Tổ tiên bao đời sống bằng nghề nông, đổ mồ hôi nước mắt trên vài mẫu ruộng, sống chết với ruộng đồng nhưng cuộc đời vẫn không khá.
Gần 2 thập niên quen biết, học hỏi và làm việc cùng Thầy. Mới thấy sự tận tụy, miệt mài của Thầy, nhất là những khi dịch kinh điển. Tuổi cao mắt mờ và không rành máy tính, Thầy viết bằng tay, dò từ chữ với kính rọi phóng đại. Rồi nhờ người đánh máy, rồi Thầy dò lại, v.v… Nghiệp làm sách, trong đó có những tập kinh của Thầy dịch, có lần Thầy gởi tiền lì xì tặng "người thiết kế sách" và nhắc anh chàng tội nghiệp, bảo rằng "dẫu có hư, nhưng không hỏng", hãy thương yêu đùm bọc nhau và làm việc cho Phật giáo. Thầy là một số ít vị Tăng lữ xem việc ấn bản những kinh kệ, sách vở văn hoá Phật giáo là quan trọng và thường khuyến tấn. Thầy, một con người khiêm cung, hiền hoà và mẫu mực.
Alphonse Daudet (13/5/1840 - 16/12/1897) là một nhà văn Pháp và là tác giả của nhiều tập truyện ngắn nổi tiếng. Ông sinh ra ở Nîmes (thuộc miền Nam nước Pháp). Ông bắt đầu viết văn từ năm 14 tuổi, đến năm 18 tuổi Alphonse ra thi tập "Những Người Đàn Bà Đang Yêu" (Les Amoureuses, 1858) và được đón nhận ngay. Độc giả Pháp đặc biệt yêu mến ông qua các tiểu thuyết "Thằng Nhóc Con" (Le Petit Chose), gần như là thiên hồi ký của thời niên thiếu đau khổ của chính mình mà đôi khi cũng được ví với nhân vật trong tác phẩm "David Copperfield" của đại văn hào Charles Dickens của Anh. Những năm sau ông viết nhiều tiểu thuyết cũng thành công không kém, qua các đề tài xã hội của một nước Pháp dân chủ thay thế cho chế độ quân chủ. Cho đến cuối đời, Daudet dao động từ niềm vui thẳng thắn (Nhân vật huyền thoại Tartarin de Tarascon) đến sự mỉa mai như quất mạnh (Numa Roumestan), hoặc nỗi u sầu bệnh hoạn nhất.
Đôi tay, cánh tay, thân mình của anh bê bết máu, Anh đã men theo hàng rào kẽm gai suốt mười cây số mà không thể luồn bên dưới rào được. Anh cũng không hề thấy một nơi nào có kẽ hở để lách qua. Nhưng mà ở ngay phía bên kia, chỉ cách chừng năm mươi phân thôi, ở bên trên những vòng dây có gai nhọn hoắt làm rách toạc mọi thứ, một thế giới khác sẽ hiện ra, nơi đó nhà cửa không đổ sụp xuống, nơi đó đàn bà, trẻ con không lẩn trốn như thú vật, và đàn ông thì không còn sợ hãi, không còn chịu cảnh đói rách lạnh rét nữa.
Thế mà giờ đây, tôi mất đi khứu giác và vị giác, nghĩa là tôi chẳng ngửi được mùi hương của hoa, của ly cà phê, của người đẹp sức nước hoa Baccarat đắt tiền bước ngang qua; tôi cũng chẳng nếm được thức ăn ngon, mất đi cái sung sướng thưởng thức món sơn hào hải vị trong nhà hàng. -- Tùy bút của một nạn nhân Covid-19. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Đã hẳn thân phận con người quả là nhục nhã khi chỉ có thể im câm thúc thủ trước mọi sự định đoạt, nhào nặn của Định Mạng và Ngẫu Nhiên, nhưng nếu được những thế lực vô tâm này xếp bày cho trúng số thì cũng không tệ lắm. Hỡi ông lão bán vé số, hởi anh phu hốt rác, đừng chết, đừng tuyệt vọng trước giờ xổ số!
Tôi bước ra cửa, vì biết không giành nổi với mấy bà đang chết mê chết mệt thằng bé con và thầm mỉm cười. Mới hôm kia, bà nào cũng hăng máu đả đảo hải tặc rất quyết liệt, tưởng như không có gì cản nổi, mà bữa nay ôm cưng thằng… con hải tặc quên trời đất, mà câu nào cũng có chữ “cha mày, cha mày” thiệt là âu yếm, đáng yêu làm sao!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.