Hôm nay,  

Mật Ngọt Chết Người

17/08/202416:00:00(Xem: 5862)
blank
                                                   Hình chỉ để minh họa

  

MẬT NGỌT CHẾT NGƯỜI
 
Hồi ký Phó Tế Nguyễn Mạnh San
  
Người ta thường nói câu là "Mật ngọt chết ruồi". Nhưng ngược lại ý nghĩa này, tác giả phải đổi lại câu nói này là "Mật ngọt chết người" cho đúng với ý nghĩa nội dung của câu chuyện tình cảm lâm ly éo le bi đát, mà câu chuyện này hoàn toàn liên hệ trực tiếp đến vấn đề pháp luật Hoa Kỳ thực dụng mới xảy ra như sau.
  
Cách đây vài tháng tại một tiểu bang Hoa Kỳ với rất đông người Việt cư trú, có một cặp vợ chồng Mỹ - Việt. Chồng là người Mỹ 75 tuổi và vợ là người Việt 65 tuổi nhưng cả hai trông vẫn còn ngon cơm lắm. Nhất là bà vợ mặc dầu đã 65 xuân thì rồi, nhưng trông vẫn còn son sắc như trăng rằm, có lẽ vì bà chưa lập gia đình bao giờ nên trông bề ngoài bà vẫn như cô gái hãy còn xuân. Hơn nữa người Việt Nam thân hình bé nhỏ thon gọn, nói năng lại dịu dàng yểu điệu nên người Mỹ khó có ai có thể đoán tuổi người đàn bà Việt Nam nói riêng và người đàn bà Á Châu nói chung.
   
Ông đã ly dị người vợ thứ nhất cách đây 20 năm và ông lấy bà vợ thứ hai này nếu nhìn bề ngoài của hai vợ chồng ông, làm nhiều người nghĩ lầm rằng đây chỉ là sự liên hệ thân tình giữa một ông chú họ cao tuổi với một cô cháu gái tuổi xồn xồn mà thôi. Chồng bà đã có một đứa con trai riêng với đời vợ trước người Mỹ kém tuổi của bà người vợ VN thứ hai này tới 15 tuổi.
   
Cách đây 5 năm ông bà này có cho một cậu sinh viên Việt nam trẻ tuổi, đáng tuổi con cháu xin mướn phòng ở trọ học tại nhà ông bà cho đến đầu năm tới 2025, cậu sinh viên này sẽ tốt nghiệp đại học 4 năm với văn bằng cử nhân MS về ngành kỹ sư điện tử {Computer Programming). Thế rồi vào một đêm khuya mưa gió sấm sét bão bùng ngoài trời, ông chồng bất chợt bắt quả tang tại trận, cậu sinh viên này đang ăn nằm âu yếm vợ mình trên giường trong phòng ngủ của cậu, làm ông tức giận lộn ruột tím gan nếu ông có súng trong tay ngay lúc đó, thì tức khắc ông liền tặng 2 phát đạn ban ân huệ cho hai thân xác dâm ô này về đền tội trước mặt Chúa rồi.
  
Như người đời vẫn thường nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhất là bà vợ ông đang trong tuổi hồi xuân, kháo khát muốn được hưởng những giấy phút thần tiên với cậu sinh viên trai trẻ tràn đầy nhựa sống, thì làm sao hai người có thể kìm hãm nhu cầu sinh lý thể xác của đôi bên đang đòi hỏi trong lòng được.
  
Thế rồi ông đành phải quyết định chia tay với bà trước pháp luật về tội vợ ông phạm hình sự ngoại tình với cậu sinh viên này. Vì ông đã bắt quả tang tại trận hai người đang âu yếm nhau trên giường ngủ, qua lời tình nguyện thú tội của vợ ông cùng với cậu sinh viên tình nhân trước mặt vị quan tòa xử án. Thế thì thôi nhé! Nay ông đành phải ký giấy ly dị vợ, mỗi người mỗi ngả, đường ai người ấy đi, tình yêu giữa đôi ta chỉ đến thế thôi là hết và ông vẫn còn nhớ câu thơ của một văn sĩ nổi danh viết: Yêu là chết ở trong lòng một ít nhưng mấy khi đã được yêu.
  
Dù sao ông vẫn còn nhớ lại là ông đã được hưởng những giấy phút ái ân mặn nồng với bà đang trong độ tuổi già hồi xuân, đã kéo dài hơn 5 năm nay rồi, nên ông còn hơi sức lực đâu mà đòi hỏi thêm nữa; chẳng lẽ chờ tới lúc ông không còn hơi thở, mặc áo chemise gỗ cài hoa, để bà phải nhỏ những giọt lệ thương tiếc, tiễn đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng sao? Trường hợp tuổi cao niên của ông đã trên tám bó, biết người biết ta trăm trận trăm thắng vì ông hiểu rõ sức khỏe của ông, không thể áp dụng câu nói: Con Nước Còn Tát hoặc Chơi Hoa Phải Biết Tưới Hoa. Ai mà chả hiểu như vậy.
  
Hoặc người ta còn có câu nói: Ở đời muôn sự của chung. Nhưng nói thế không phải thế đâu. Như tôi đã có nhiều dịp phân tích tội hình sự ngoại tình của những trường hợp khác nhau trên báo chí trước đây và theo luật luật hình sự ngoại tình của tiểu bang Oklahoma, đã quy định nếu bất cứ ai đã có vợ hay có chồng rồi mà vi phạm tội danh này, thì sẽ bị lãnh án tù ở không quá 5 năm hay bị lãnh án phạt tiền không quá $500 Mỹ kim hoặc bị lãnh án cả hai.


  
Trường hợp cậu sinh viên du học này vì không phải là công dân Hoa Kỳ, chắc chắn sẽ bị Sở Di Trú Hoa Kỳ trục xuất trả về nguyên quán. Vì cậu còn độc thân không bị luật pháp cáo buộc vào tội chủ mưu ngoại tình nhưng vì cậu là vai chính đã thú tội có hành vi tình dục với bà chủ nhà. Có thể lệnh trục xuất cậu trả về nguyên quán may ra được phép đình chỉ lại thời gian thi hành, chờ cho tới ngày cậu tốt nghiệp ra trường. Tuy nhiên trong tương lai cậu ít còn hy vọng gì để được phép quay trở lại Hoa Kỳ nữa vì thành tích bất hảo của cậu đã ghi trong hồ sơ của Sở Di Trú Hoa Kỳ về hành động tình dục của đương sự đã trực tiếp gây đổ vỡ hạnh phúc gia đình của cặp vợ chồng công dân Hoa Ký vừa kể trên đây.
  
Sau khi bị người chồng ly dị vợ về phạm tội ngoại tình, nhưng bà vẫn được hưởng tiền trợ cấp ly dị hàng tháng của chồng (Monthly Alimony). Mặc dầu chồng bà có rất nhiều tiền bạc của cải kiếm được trước kia trong ngân hàng và được bỏ vào trong quỹ đầu tư tài chánh. Nhưng ông đã ký giấy tờ pháp lý (Prenuptial) ấn định rõ ràng những tài sản nào của ông có trước khi ông lấy bà là tài sản của riêng ông, mặc dầu bây giờ bà vợ ông nhưng không có quyền đụng tới. Bà chỉ có quyền đòi hỏi phân chia tài sản thành 2 phần đồng đều, một phần cho bà và một phần cho ông, kể từ ngày hai người ký giấy hôn thú với nhau chính thức trở thành vợ chồng. Vì trên nguyên tắc pháp lý, tài sản này được coi là tài sản chung của hai vợ chồng (Community Property) đã được quy định trong luật pháp Hoa Kỳ.
  
Có một điều đáng đau khổ nhất cho người tình nhân của cậu sinh viên này. Cô này là một sinh viên học cùng trường với cậu, kém cậu 2 tuổi rất duyên dáng xinh đẹp. Hai người thương yêu nhau thăm thiết đã hơn 2 năm nay, cô theo đạo Thiên Chúa nên Cha Mẹ cô không cho phép cô được quyền ở chung phòng với nhau, mà phải chờ tới ngày cậu ra trường làm đám cưới mới có thể sống chung đụng với nhau được. Vì tin tưởng người yêu cô ở trọ học nhà vợ chồng ông bà già vừa kể trên, mà ông bà này coi cậu như con cháu trong nhà, nên cô hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu chung thủy của người yêu. Đâu ai ngờ trong một phút yếu lòng của tuổi trẻ bồng bột, cậu vừa đẹp trai lại vừa học giỏi mà lại sắp tốt nghiệp lấy mảnh bằng kỹ sư điện tử trong năm tới, để đôi trai tài gái sắc này sẽ sánh đôi thề hứa trước bàn thờ Chúa, trong một ngôi Thánh Đường như đã dự tính trước, để sẽ trở thành vợ chồng và hơn thế nữa đây cũng là mối tình đầu thơ mộng (First Beautiful Love) của hai người, từ khi 2 người mới quen biết nhau và yêu nhau tại cùng trường đại học với nhau.
  
Mặc dầu sự việc đau thương xảy ra cho cô như thế này, mà vì lòng vị tha của cô, nên cô vẫn sẵn lòng tha thứ hành động lỗi lầm tình dục của cậu còn trẻ tuổi non dạ, đã bị bà chủ nhà ở tuổi hồi xuân cám dỗ, trong những giây phút yếu lòng của cậu. Nhưng khổ một nỗi người cô yêu đã bị liên hệ trực tiếp đến pháp luật hình sự Hoa Kỳ như vừa được giải thích trên đây. Nên sự tha thứ của cô cũng sẽ trở thành vô ích, sẽ không đem lại kết quả tốt đẹp nào cho cả 2 người đều mong ước. Vì làm thế ai dám chắc người cô yêu có thể được phép quay trở về lại Hoa Kỳ để xum họp với cô.
  
Vậy thà rằng cô chịu đựng sự đau khổ của mối tình đầu bị tan vỡ, nhưng thời gian là liều thuốc thần tiên, rồi sự đau khổ nào rồi cũng sẽ dần dà trôi mau đi trong tương lai, trong khi tuổi đời của 2 người còn nhiều điều mơ ước hứa hẹn khác đón chờ, như câu truyện tình cảm của một nữ văn sĩ nổi danh ở Việt Nam trước 1975 là bà Tùng Long đã viết: Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng.
  
Tóm lại, trong câu chuyện pháp lý tình cảm thứ nhất trên đây, người ta vẫn thường ví von đẹp đẽ rằng: Chồng Già Vợ Trẻ Là Tiên. Nhưng trái lại câu chuyện này ở đây: "Chồng Già Vợ Trẻ Là Duyên Con Bò". Còn trong câu chuyện tình cảm thứ nhì của đôi tình nhân sinh viên trẻ tuổi này, thật đúng y như câu nói sâu sắc của người đời là: "Tình Yêu Không Cánh Mà Bay".
 
Hồi ký Phó Tế Nguyễn Mạnh San

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy nay phân xưởng Debug của hãng máy tính nhận người vô liên tục, hàng hóa đang cần gấp. Hoài Hương lướt web và thấy hãng IMF đang cần nhiều người làm việc, có thể làm bán thời gian hoặc toàn phần...
Hoạt đạp chiếc xe đạp cà tàng đi lang thang trên khắp những con đường Sài Gòn để mua đồ phế liệu...
Tôi thuộc lứa sinh viên “tú tài Mậu Thân, cử nhân Nhâm Tý”, nhưng chỉ được vế đầu, còn đỗ cử nhân thì phải đợi đến… Giáp Dần...
Căn phòng này / chiếc bàn này / nơi chúng ta đã từng ngồi / nâng ly / chúc mừng một bức tranh vừa hoàn tất / chúc mừng một cuốn sách vừa in xong / chào mừng một người bạn từ phương xa đến...
Tôi xin kể bạn nghe câu chuyện về hai ngôi làng, một của người Bahnar và làng kia của người J’rai trên vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam, bây giờ được nhập chung là tỉnh Gia Lai-Kontum. Nói rõ hơn một chút, Làng Hồ, ngôn ngữ Bahnar là Kontum; Làng Đuôi, tiếng J’rai là Pleiku...
Làm người Huế là đã mang một cái “nghiệp” tha hương. Vì đất thì chật mà lòng người thì rộng lớn nên không giữ được những bước chân ôm mộng viễn xứ sông hồ. Huế kỳ cục, ở thì không thấy thương mà đi xa rồi mới quay quắt nhớ. Nhớ đất, nhớ quê có khi di lụy cả một đời…
Nhà Trần đã khởi nghiệp với năm vị vua liên tiếp đều là những bậc anh hùng. Mặt ngoài các ngài đã lập được những chiến công hiển hách, đẩy lùi được mấy cuộc xâm lăng của lũ cường khấu phương Bắc. Mặt trong các ngài lại giỏi việc văn trị, cố gắng lo cho muôn dân được sống trong cảnh no ấm, yên vui. Thời kỳ vinh quang, thịnh vượng đó đã kéo dài gần một trăm năm...
Cầu Hội có dáng “hình thang” thật đơn giản, cao và thông thoáng. Chỉ là chiếc cầu gỗ mảnh khảnh nên nó lại phù hợp, hài hòa với sự êm đềm lắng đọng của cảnh vật chung quanh. Vì cầu Hội cao và thông thoáng nên thuyền qua lại ngược xuôi dưới gầm cầu được dễ dàng. Dưới gầm cầu, bóng núi và mây vẫn lung linh, trôi chảy theo dòng suối mà không bị vướng mắt, hay bị cắt ngang hoặc che lấp...
Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người...
Như Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô.
Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng.
Từ tờ mờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị xong và sẵn sàng cho cuộc đi chơi hôm nay. Mỗi người trong chúng tôi đều đeo trên vai một chiếc ba-lô nhỏ, trong đựng vài bộ quần áo đủ để thay đổi đôi ngày. Chúng tôi không quên sắp thêm chút ít thức ăn dọc đường, thêm vài ba chai “nước suối” nhỏ và ít trái cây trước khi ra khỏi nhà...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.