Hôm nay,  

Tình Chết Đuối

10/09/202410:29:00(Xem: 2948)

Truyện chớp. Ngu Yên

 

Tình Chết Đuối Ngu Yên
Vô tình đọc báo thấy cáo phó: bà Trần thị Lệ Thanh qua đời, ngày mưa tháng nắng năm trời. Mới hay tình cũ mất đời tình xưa. Không pháp danh cũng không tên thánh. Chủ lễ tang không phải chồng con. Nghĩa là em chết cô đơn. Một người vô đạo linh hồn về đâu? Một cảm giác tê tái từ ngực lan nhanh ra khắp người.

Khắc khoải với ý nghĩ, ông Lý phóng xuống hồ bơi, thả mình chìm trong nước, lập bập gọi Thanh ơi, một dây bọt nước từ miệng trào ra, những bóng bóng trồi lên, vỡ trên mặt hồ, hơi thở âm thầm Thanh ơi, Thanh ơi, tan vào không khí. Người nghe cảm giác gì không? Tình nghe cảm giác tấm lòng chết trôi. Ông Lý muốn chia sẻ cảm giác nghẹt thở, cận kề cái chết, lòng hối hận nặng dần đè ông chìm sâu. Sống không tính lỗi lầm lớn hay nhỏ mà tính lòng hối hận nhỏ hay lớn. Thanh chết đuối ở hồ Tuyền Lâm. Đi du thuyền gặp tai nạn? Buồn quá tự tử? Bị giết chết? Ông không biết. Vội vã trồi lên trong ý thức hồi sinh.

Đứng trước cửa phòng trọ, Lý bưng hộp bánh kem, tay mặt còn kẹp theo chai Cocacola, Thanh đứng sau lưng, tay cầm ly nước mía. Lý nói:

- “Em vào phòng anh ăn bánh mừng sinh nhật xong mình sẽ đi xem phim Love Story, nghe bạn anh nói phim này hay lắm.”

- “Hết phim thì em phải về liền, mẹ em tổ chức sinh nhật chiều nay.”

- “Chìa khóa anh để trong túi quần bên mặt, em lấy mở cửa đi. Không chừng em sẽ tìm thấy món quà.”


Thanh đưa bàn tay lách vào miệng túi. Lý hơi xoay mông lại cho bàn tay dễ lọt vào. Thanh giật tay ra rất nhanh. Dáng điệu bừng cháy giận dữ. Nàng quay lưng bỏ đi. Nhìn bước chân quả quyết, dứt khoát, nhanh chóng rời xa. Lý không kịp, có lẽ, không dám nói gì. Không ngờ món quà sinh nhật nghịch ngợm lại là lý do mà họ gặp nhau lần cuối cùng.

Tôi yêu nét mặt xương xương, vẻ đẹp lạnh lùng, chân dung xa vắng của Thanh. Dáng điệu, cử chỉ, không nhanh không chậm, thoải mái mà chừng mực. Chúng tôi yêu nhau không nhiều không ít, Thanh có giới hạn, dĩ nhiên, tôi thì không. -- “Hôn em, anh có cảm tưởng như hôn bà ni cô.” Thanh cười nhẹ,-- “Em ăn mặn.”
-- “Em có nghĩ, sau khi ra trường mình làm đám cưới không?”

-- “Sao gấp quá vậy. Em muốn đi làm thời gian. Từ từ, anh phải lo việc làm cho tử tế, bố em khó tính lắm.”

-- ”Giữa bố em và anh em chọn ai?”

-- “Anh muốn làm cho em khó chịu phải không?”

Từ nhỏ tôi đã biết mình đẹp. Hầu hết người quen đều nói tôi khó chịu. Có thể, vì tôi thích sạch sẽ và qui tắc. Bạn tôi thường nói: -- ”Thanh, mày lúc nào cũng lạnh lẽo. Cười lên coi. Thằng nào mà dám cua mày.” -- “Anh họ tao muốn làm quen với mày.”-- “Tao không thích.” -- “Anh Tùng bên ban triết muốn hẹn với mày.”-- “Tao không muốn.” –“Định ở giá hả?” –“Lúc nào tan lớp, tao cũng thấy anh chàng đó lảng vảng chờ mày.”-- “Mặc kệ người ta.”

Kể cả sau khi ra trường đi dạy, góc nhìn chọn lựa đàn ông của tôi rất giới hạn. Không cần đẹp trai, nhưng không thể xấu. Không quá cao, cũng không thể lùn. Không ăn diện thời trang, cũng không quê mùa. Không nói nhiều, cũng không câm nín. Không cần thông minh, nhưng đừng ngu khờ. Không cần làm anh hùng, nhưng đừng hèn nhát. Nhưng các tiêu chuẩn này không có nghĩa tôi sẽ chọn người trung bình. Năm thứ hai đại học, tôi đã chọn Lý, anh sinh viên trường Phú Thọ. Người có nhiều đặc điểm. Vừa đứng đắn lại vừa nghịch ngợm. Thường có những ý nghĩ bộc phát khác thường làm cho cuộc tình chúng tôi bật cười. Tiếc là, anh đã nghịch quá giới hạn. Tôi không thể bị xúc phạm. Chuyến xe đời tôi không thể chở bất kỳ ai, chồng, tình nhân, bạn bè, những người làm tôi khinh thường.

Hôm sinh nhật của Thanh, tôi suy nghĩ mãi về món quà. Thanh không tỏ lộ sở thích gì đặc biệt. Con nhà giàu, thứ gì cũng có. Sau cùng, tôi nghĩ ra món quà khác thường, nàng vẫn khen tôi có những ý nghĩ lạ mà hay. Món quà này chắc chắn làm nàng ngạc nhiên và nhớ suốt đời. Tôi có thể hình dung nét mặt nàng sững sờ, rồi thẹn thùng, sau đó yêu tôi nhiều hơn. Khi nghiền ngẫm đủ, kinh nghiệm cho tôi hiểu, sáng tạo dùng làm cho đời sống tốt đẹp hơn, không phải dùng vui chơi bừa bãi.

Bàn tay năm ngón làm gì? Trước sau cũng sẽ, tiếc chi lần đầu. Trước khi đến đón Thanh đi lấy bánh mừng sinh nhật, để sửa soạn món quà, tôi đã cắt đáy túi quần bên phải và không mặc quần lót.

Ngu Yên
Truyện chớp 907 chữ. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Án Tử (Án Anh) là Tướng quốc của nước Tề thời Đông Châu. Ông người thấp nhỏ nhưng trí óc cực kỳ thông minh, đầy mưu lược. Người đánh xe cho ông lại là một người cao lớn, dềnh dàng. Anh này rất hãnh diện vì được làm công việc đánh xe cho vị Tướng quốc tài giỏi này. Thường ngày anh ta hay cầm ngọn roi ngựa trên tay, đi đâu cũng hò hét nạt nộ om sòm...
Chiều nay, Vinh ăn cơm sớm để đi họp tổ dân phố. Đường từ nhà đến trường tiểu học, nơi được chọn làm địa điểm hội họp, phải đi qua chợ Tròn. Quận lỵ nhỏ bé này có hai cái chợ không có tên, để phân biệt người ta gọi là chợ cũ và chợ mới, hay theo hình dạng là chợ dài và chợ tròn. Hai cái tên sau được ưa chuộng hơn nên lâu ngày thành tên chính thức. Chợ Tròn, là một phần của cư xá nhân viên nhà máy, được xây cất hình tròn với mái che vành khăn bằng bê tông rất đẹp, có bán gần đầy đủ các thứ cho nhu cầu ăn uống và tiêu dùng hàng ngày. Chợ tuy nhỏ nhưng nằm ở vị trí thuận tiện, chung quanh là đất trống rộng rãi, phố xá khang trang nên sinh hoạt có phần thịnh hơn chợ dài nằm trên liên tỉnh lộ, cách đó chỉ hơn một cây số.
Ngày 30 tháng 4 lại đến gần, chúng ta lại được đọc những câu chuyện kể hay được viết lại về những chuyến vượt biển hiểm nguy đi tìm cái sống trong cái chết. Những hình ảnh đau thương lại tràn về trong tâm khảm của những thuyền nhân như chúng ta. Riêng tôi, ngoài những lo sợ, những kinh hoàng bị bắn, bị rượt đuổi, tôi xin viết lại một câu chuyện buồn mà vẫn phải… cười, gọi nôm na là chuyện buồn cười...
Mùa lễ Phục Sinh, đám con nít gặp nhau ở nhà ông bà Ngoại, vui mừng tở mở. Đêm nào chúng cũng thức khuya lắc, khuya lơ. Sáng dậy trưa trật, trưa trờ. Mở mắt, mở miệng, như bầy tằm ăn rỗi...
Tôi vừa nhận được thư con gái báo cháu trai ngoại của tôi sẽ dự lễ tốt nghiệp đại học vào tháng sáu, mời mẹ và bố dượng về tiểu bang Cali dự lễ, con sẽ mua vé máy bay và bố mẹ sẽ về nhà con ở hai tuần chơi với cháu trước khi cháu tiếp tục đi học xa. Cầm trong tay tấm thiệp mời màu xanh lá cây nhạt, mắt tôi nhòa lệ nhìn hình cháu trai hai mươi bốn tuổi trong y phục sinh viên tốt nghiệp...
Bà luôn ở cùng chúng ta, vì trong đời sống này có ai mà không một lần đi chụp quang tuyến X? Đi chữa một cái răng đau, nhổ răng khôn. Đi chụp phổi, đi soi bao tử fribroscopie, hay đơn giản nhất là té ngã, cũng phải đi cà nhắc tới imagerie médicale rọi tia X-quang xem xương bị tổn thương ra làm sao. Đơn giản mà là vậy, bác sĩ đâu có chữa bệnh lơ mơ, phải thấy rõ, thì đó là chúng ta sống và nhiều lúc phải nương tựa vào những tìm kiếm và phát minh của bà, không có bài bản chụp quang tuyến cuộc đời gắn liền với bệnh e gặp nhiều khó khăn...
Là một tiến trình tự nhiên của con người và muôn loài, bệnh vốn là một giai đoạn của vòng luân hồi sanh tử, là một phần của quy luật thành-trụ-hoại-không. Phàm đã sanh ra làm người thì ai ai cũng có bệnh, không nặng thì nhẹ, không nhiều thì ít, không lúc này thì lúc khác; không phải đến lúc lão mới bệnh...
Sau khi thăm thú và chiêm ngưỡng những tượng đài kỷ niệm trong quần thể kiến trúc lịch sử, những bảo tàng viện, những vườn cây (Botanic garden) và chim muông ở trung tâm Thủ đô, chúng tôi lên xe tiến thẳng về Mount Vernon, trang trại của Tổng thống George Washington, nơi ông đã sống ở đây trong lúc sinh thời. Trang trại được toạ lạc trên một ngọn đồi thơ mộng bên dòng sông Potomac. ..
Nói về món ăn thuần túy ở Việt Nam, mỗi miền nổi tiếng với đặc sản riêng, khi gọi tên món ăn đó gợi lên hình ảnh của nơi nào rồi. Với món phở, theo thời gian đã đi vào văn chương qua các ngòi bút nhà văn, nhà thơ từ thập niên đầu của thế kỷ XX trong các tác phẩm...
Sau ba tuần ở trại nhỏ Tha Luông miền Nam nước Thái, nhóm tàu chúng tôi được chính thức nhập trại Panatnikhom vào giữa tháng 1 năm 1990. Cuộc sống dần trở nên quen thuộc nơi trại tỵ nạn, mỗi ngày trôi qua như mọi ngày...
Mặt đất khô cứng dưới lưng cô. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ khuôn mặt của gã. Nhưng cái mùi của gã thì nồng nặc bao trùm lấy cô, một cái mùi tổng hợp của mồ hôi, thuốc lá, gia vị món ăn… khiến cô muốn lộn mửa. Và thân hình to béo của gã đè nặng lên người cô...
Hai người bước vào Quán Nửa Khuya. Cô gái đi trước, mặt trái xoan, tóc dài, người mảnh khảnh áo jacket màu nâu nhạt. Chàng trai theo sau, mặt vuông, tóc bồng bềnh, cao hơn cô gái một cái đầu, vai rộng, sport coat màu sậm...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.