Từ trên cây |
Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa |
Dù chúng thơm ngon |
Chúng ta bước lom khom trên mặt đất |
Bằng hai chân |
Một chân đi trước |
Một chân đi sau
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! |
Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. |
Ôi sự dịu dàng |
Có thể biển sư tử thành nai. |
Thiếu sự dịu dàng |
Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.