Thơ Lê Sông Văn

31/01/202000:00:00(Xem: 5692)

Tho Le Song Van

 

Tháng Giêng

 

Anh ở đâu ra vậy anh yêu

Hình như chúng ta từng gặp nhau

Trong giấc mơ, đâu đó

Khi em lớn lên như tai ương

Và anh bước ra từ phế tích

 

Cám ơn cơn mưa vừa trở lại mặt đất

Cho em nhìn thấy anh

Nơi tháng Giêng đang tới

 

 

 

Một Ngày Mới

 

Ngày lên

Tôi rạng nứt

Thao thức từng chân lông

Nỗi bỏ quên từ lâu

Lỡ loét

Nứt ra anh

 

Ngày lên

Ngủ mê trong nắng cháy tóc

Khét thịt da

Tôi quay về mặt trời

Nuốt đốm lửa đỏ vào tim

Tình yêu thành tro

Úp mặt gọi tên anh nức nở

 

Chớ ruồng bỏ em

Ngày rạng rỡ

Em là bào thai của anh

Tôi là hài nhi mới sinh

Mặt trời xuyên qua tôi

Anh chẻ tôi ra và rưới lên tôi dục vọng

Tôi lớn lên rùng mình mãi như thế

 

Một ngày mới

Ngày lên đồng bất tận

Và mặt trời trong veo

 

 

Cúng Giao Thừa

 

Giao thừa đốt lửa châm nhang

Những ma cùng quỉ rộn ràng đâu đây

Lạy ông tôi ở bụi này

Hôm qua bùa ngải ếm đầy chỗ tôi

Giờ này nơi ấy xa xôi

Vàng hương ai đốt một lời hiển linh

Gõ tiếng mõ, tụng bài kinh

Hồn xiêu phách lạc một mình tôi đi.

 

 

 

Hát dạo

 

Tôi đi

giữa mùa lập dị

bước điệu từ bi

nhìn trời

hát ru con sáo.

 

“Ai đưa con sáo sang sông

Để cho con sáo sổ lồng bay cao”

 

Tôi đi

mùa trăng sao

Hát ru mặt đất

tìm một chỗ nằm

nhìn trời sâu thẳm

ngửi nén nhang người tình cắm

lặng thinh cười.

 

Mùa lập dị

Oi bức

Tôi bước điệu từ bi

Loanh quanh mặt đất.

 

Hát:

“ai đưa con sáo sang sông”.


Sinh Nhật

 

Mọc lên từ cây cối

mùa xuân mềm mại

sáng

em bỗng dưng thấy mình óng ả

trong mắt anh

cùng màu xanh của lá

 

Tháng Giêng

những ngày nắng nhẹ

mùa màng thỏ thẻ

em vén tóc

rùng mình vì nụ hôn anh

những giọt nắng trôi nhanh trong mắt

cảm giác trẻ lại

cắn thử môi

giật mình thấy

chiếc lưỡi mềm trong răng

nôn nao chờ

thố lộ

điều bí mật ngàn năm ai cũng biết

 

Như mùa xuân

mọc lên từ cây cối

em ra đời và yêu anh.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ta đếm tha hương, sương nhỏ giọt | mấy mùa xa khuất bóng quê hương | cũng chọn đào mai làm tri kỷ | đốt khói trầm thơm nhớ tông đường?
Cho nhân dân tôi, thức dậy trong bóng tối, những người hát bài ca im lặng, những người than thở trong im lặng, những người nổi giận trong im lặng, những người yêu nhau trong im lặng, lời cầu Nguyện cho nhân dân tôi, những người đi trên đường, chạy tất bật từ sáng đến tối, cho bữa ăn của người nghèo đói, hít thở khói và bụi, những người già trước tuổi, những người không bao giờ biết hát, những người không bao giờ biết cười, những người không bao giờ biết nói dối
hôm qua trấn một góc nhà | thấy mình to nậy | tu oa giữa đời | ừ, 83 năm đâm hơi | có khôn có lớn với người với ta
Nó, cái đẹp, vô cùng nhạy cảm, thở nhẹ, nó bay, không xa, đậu xuống bụi gai khác.
cuối năm trong ngôi nhà vắng | nằm nghe thằn lằn chắc lưỡi | đưa tay chào buổi chiều | trời như qua cơn mưa vội
Ồ giấc ngủ xanh xao rất tình tội | Đã gầy hao từ luân kiếp mỏi mòn | Một vệt nắng sợi tóc nào gian dối | Đời sông buồn như nước rẽ đầu non
biết bao hình ảnh mơ hồ | tờ lịch đông tây lẫn lộn | cọp, mèo, rồng, rắn | | mười hai con giáp tử vi | đồng bằng và sông núi chập chùng ta đi qua và trở về
Về nhà mẹ ngủ. Đêm mưa. | Giọt rơi thấm gối bóng người đâu đây | Uôm uôm tiếng ếch luống cày | Tiếng ve nấp giữa hàng cây ngân dài...
về đây chợt bóng e dè | thấy đi mờ nhạt | ngoài kia | một mình
Tôi trở về | miễn cưỡng làm nhân chứng | cố trung thực với chính mình, với thời sau thời trước