Thơ Lê Sông Văn

31/01/202000:00:00(Xem: 5633)

Tho Le Song Van

 

Tháng Giêng

 

Anh ở đâu ra vậy anh yêu

Hình như chúng ta từng gặp nhau

Trong giấc mơ, đâu đó

Khi em lớn lên như tai ương

Và anh bước ra từ phế tích

 

Cám ơn cơn mưa vừa trở lại mặt đất

Cho em nhìn thấy anh

Nơi tháng Giêng đang tới

 

 

 

Một Ngày Mới

 

Ngày lên

Tôi rạng nứt

Thao thức từng chân lông

Nỗi bỏ quên từ lâu

Lỡ loét

Nứt ra anh

 

Ngày lên

Ngủ mê trong nắng cháy tóc

Khét thịt da

Tôi quay về mặt trời

Nuốt đốm lửa đỏ vào tim

Tình yêu thành tro

Úp mặt gọi tên anh nức nở

 

Chớ ruồng bỏ em

Ngày rạng rỡ

Em là bào thai của anh

Tôi là hài nhi mới sinh

Mặt trời xuyên qua tôi

Anh chẻ tôi ra và rưới lên tôi dục vọng

Tôi lớn lên rùng mình mãi như thế

 

Một ngày mới

Ngày lên đồng bất tận

Và mặt trời trong veo

 

 

Cúng Giao Thừa

 

Giao thừa đốt lửa châm nhang

Những ma cùng quỉ rộn ràng đâu đây

Lạy ông tôi ở bụi này

Hôm qua bùa ngải ếm đầy chỗ tôi

Giờ này nơi ấy xa xôi

Vàng hương ai đốt một lời hiển linh

Gõ tiếng mõ, tụng bài kinh

Hồn xiêu phách lạc một mình tôi đi.

 

 

 

Hát dạo

 

Tôi đi

giữa mùa lập dị

bước điệu từ bi

nhìn trời

hát ru con sáo.

 

“Ai đưa con sáo sang sông

Để cho con sáo sổ lồng bay cao”

 

Tôi đi

mùa trăng sao

Hát ru mặt đất

tìm một chỗ nằm

nhìn trời sâu thẳm

ngửi nén nhang người tình cắm

lặng thinh cười.

 

Mùa lập dị

Oi bức

Tôi bước điệu từ bi

Loanh quanh mặt đất.

 

Hát:

“ai đưa con sáo sang sông”.


Sinh Nhật

 

Mọc lên từ cây cối

mùa xuân mềm mại

sáng

em bỗng dưng thấy mình óng ả

trong mắt anh

cùng màu xanh của lá

 

Tháng Giêng

những ngày nắng nhẹ

mùa màng thỏ thẻ

em vén tóc

rùng mình vì nụ hôn anh

những giọt nắng trôi nhanh trong mắt

cảm giác trẻ lại

cắn thử môi

giật mình thấy

chiếc lưỡi mềm trong răng

nôn nao chờ

thố lộ

điều bí mật ngàn năm ai cũng biết

 

Như mùa xuân

mọc lên từ cây cối

em ra đời và yêu anh.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thả lỏng hết canh đời nhức nhối / vành đai nghiệt ngã của thông đồng / cái chết. niềm đau chìm thất lạc / một thoáng tâm thiền nơi ngộ không
thở lên cầu lộng chân mây/ loa xa nhánh nữa cởi vai sông triền / từng say đắm rượu bách niên / cây nhân gian sẽ nhện phiền muộn giăng / bím thư sinh bới lọn mầm / lưới yêu mị chải lệch tâm lược ngà / nhá nhem đóm lội tịch tà / cái hôn ám cũ tách ra giữa vời
Một nhà phê bình văn học ngoại quốc đã nói đại ý: Nếu các nhà thơ hiện đại không có độc giả, họ có thể tạo ra độc giả. Đây thuộc vào phần lớn thi tài của nhà thơ. Để có được một bài thơ ra thơ, nghĩa là, được sinh ra từ cảm xúc thực, có sự mới lạ của chữ và nghĩa, và ít nhất là có nhạc thơ. Thơ hiện đại có khi nghiêng về lý sự mà coi nhẹ cảm xúc. Làm thế nào để một bài thơ triết lý, suy tư, gây được rung động Thơ nơi người đọc? Thơ Nguyên Yên có một gợi mở như thế. Thơ của cô trầm tĩnh, đầy những suy tư triết lý, và táo bạo một cách sáng suốt để không phá đi thẩm mỹ từ của thi ngữ. Cô tôn trọng thi ngữ, cô triết lý bằng cảm xúc thơ (là khi trái tim phỉnh cái đầu… ), và vì vậy dòng thơ hiện đại của cô bật lên được nhạc chữ rất riêng của thơ tự do, đọc lên, có được cảm xúc đọc một bài thơ, cảm được cái mới lạ của chữ, nghĩa, hình ảnh. Suy tư mà vẫn ánh lên nét thơ mộng, lãng mạn, đặc biệt là những bất ngờ ở cuối bài thơ. Đó là những yếu tố mà thơ Nguyên Yên đã chinh phục được người đọ
tôi xòe bàn tay gọi màu vàng / gọi màu cam màu đỏ của ráng chiều. gọi màu xanh của mây trưa. ôm hôn những cánh mỏng phía trên đầu gió / nhưng trái tim tôi không quyền phép bàn tay tôi quá nhỏ / đóa hoa không màu
tháng hai/ ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra/ như ân huệ sót lại của đêm/ người con gái ngồi cạnh bàn hoa/ nhớ trăm điều cổ tích/ ngón tay mân mê/ trên những trang sách cũ già...
"Chén rượu này rót xuống/ tạ ơn đất bao dung/ chén rượu này ngửa mặt/ tôi chuốc mình,Tân Xuân. -- Những câu thơ trầm buồn trong bài thơ "khai bút đầu năm" của nhà thơ Trần Mộng Tú, mang phong vị mùa Xuân nhưng vẫn man mác nỗi sầu xa xứ.
bềnh bồng tiếng hát ngợi ca xuân quê hương thanh bình / một thoáng nghe chừng tâm can tỳ phế thận đau nhói / gợi nhớ những cảm xúc chông chênh ngậm ngùi chới với ̶ ̶ ̶ sóng sánh trong ảo giác mất thăng bằng buổi giao thời
Nén nhang ngày Tết sao mà thơm/ Khói bay vào mắt làm mắt buồn/ Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ/ Tuổi con đã hiểu lệ như sương. -- Những câu thơ ngày Tết không vui, mà buồn vì rưng rưng trong khóe mắt là màu thời gian...
em dáng mới tháng giêng về ngụ/ giọt bích ngần thư thái vô ưu/ ngày nguyên đán phô nguyên lời gió/ tóc thơm mây rạng rỡ ca từ
Trong mơ tưởng của tôi/ Âm thanh những sợi mỏng nhịp nhàng. Neo trên cùng một nhịp. Ngày và Đêm. Giấc mơ và thành tựu. Anh và em./ Trong mơ tưởng của tôi / Ánh sáng rực rỡ sóng, run trong ngực viên đá bổn mạng đại dương xanh. Nhốt vào sâu thẳm tiếng đập sóng gió. Tôi trôi. Phập phồng điểm hẹn. Nhịp vui trái tim đẩy dòng chảy thời gian rộn ràng trong mạch máu./ Trong mơ tưởng của em. Thương khó một mùa gặp gỡ. Dẫu bước chân em giờ như chiếc lá khô lăn theo năm tháng. Mộng mơ là cuống mỏng manh. Nuối nhìn mắt gió.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.