Vương Miện Vũ Hán

07/02/202015:15:00(Xem: 7384)
84394200_10221540381237872_2713889241913360384_n (1)
"Mùa dịch" - Tranh sơn dầu - Đinh Trường Chinh






















Vũ Hán

Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh

những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X

người nhốt người trong đó

không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào

nếu không còn thuốc

nếu không còn thức ăn

 

Vũ Hán

người người không nhìn mặt nhau

họ tịnh khẩu

thành phố vắng tanh

thỉnh thoảng có một chiếc bóng trùm kín

đi vật vờ

không biết người hay ma

 

Vũ Hán

Họ bị dồn lại một chỗ

như những con thú bị nhét một chuồng

họ hốt hoảng

cuống cuồng

chạy vòng vòng giữa những con vi khuẩn

vi khuẩn đội vương miện vàng (1)

 

Vũ Hán

những bệnh viện xây vội

không đủ chỗ chứa người

nhưng con số tử vong vẫn rất mơ hồ

người ta hoặc đếm sai hay là quên đếm tiếp

 

Vũ Hán

người người cứ dồn vào một khối

không được vào thành

không được đi ra

họ dẫy giụa

chia nhau “vương miện”

 

Vũ Hán

Có những nhân viên Y Tế làm việc ngày đêm

 khẩu trang để lại những vết lằn ngang dọc

trên khuôn mặt bơ phờ

vẫn có người biết thương người

 

những người đã ra khỏi Vũ Hán

không có đường trở về

những người trong Vũ Hán

không có đường ra đi

Vũ Hán buồn muốn khóc

bài thơ Hoàng Hạc Lâu

bây giờ ai về đọc.

 

 

 

Trần Mộng Tú

FEB 5 2020

 

(1) Corona : Hào quang có liên quan đến hình vương miện

(2) Tên gọi Vũ Hán gồm cả 3 khu: Vũ Xương, Hán Khẩu và Hán Dương. Năm 223 Thôi Hộ đã làm bài thơ nổi tiếng vịnh Hoàng Hạc Lâu ở đây.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im