Leilan

16/04/202009:21:00(Xem: 4539)


là vòng hoa trên trời 

cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi  

trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch 

hãy cho tôi nụ cười thật tươi  

tươi như những giọt nắng sớm mơn mởn bên khung cửa sổ ngày cách ly  

trong vũ trụ mênh mông chơi vơi hụt hẫng 

nụ cười leilan

nụ cười lây lan

nụ cười em là sự lan truyền của hy vọng 

 ̶ ̶  linh dược xoa dịu tỏa mát gây lại niềm tin vượt qua thử thách 

 ·

và hãy cho tôi nụ cười thật buồn  

buồn như những giọt mưa thẩn thờ bên khung cửa sổ ngày cách ly

tưởng nhớ những người mất hút trong vũng đen của cơn đại dịch  

nụ cười leilan

nụ cười lây lan

nhắc nhở trong từng hơi thở từng nhịp tim 

cái đau của người là cái đau của ta 

nỗi bất hạnh của người là nỗi bất hạnh của ta 

bởi ta và người tuy dị biệt mà đồng nhất 

 ̶ ̶ ̶  không thể chia lìa

·

và cô bé, hãy nhớ mãi mãi giữ nụ cười lây lan.  


Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Chân trời không ánh sáng | không tối đen | có màu sắc điên trong màn mắt kẻ loạn trí. | Mọi người chí tử nâng cao đời sống rộn rịp. | Chụm mũi lại hít thở một nắm không gian.
Xa hơn sự đau yếu của ông | Những con sói vẫn chạy qua những cánh rừng xanh, | Dòng sông quê không bị lôi cuốn bởi những bến cảng tân thời...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Quả dâu trăng trắng | nước da hồng hồng | nào ai biết được | rượu còn hay không
Không phải sống làm người buồn bã. | Người làm cho sống buồn. | ‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’ | bắt được hơi gió lạnh rùng mình | cảm được cõi trống trải | nơi con người sợ hãi.
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Em đầu hàng hy sinh thân thể | Thế giới lạnh lùng thân phận người dưng | Ngày mai máu chảy không ngừng | Ngày mai máu đẫm khắp vùng phố quê.
Lục bát mới của nhà thơ Nguyễn-hòa-Trước
Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương. (Fanny Fern)
Một mùa hè, khi chàng vẫn còn trẻ, chàng đứng bên cửa sổ và tự hỏi họ đã đi đâu, những người đàn bà ngồi bên biển, ngắm nhìn, chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến, gió nhẹ phả vào da họ, gửi những lọn tóc xoã ngang môi họ. Họ đã ngã xuống từ mùa nào, họ đã lạc lối từ ý niệm nào của nét yêu kiều? Đã lâu rồi kể từ khi chàng nhìn thấy họ trong vẻ lộng lẫy đơn độc, trĩu nặng trong nỗi biếng lười, dệt nên câu chuyện buồn về niềm hy vọng bị bỏ rơi. Đấy là mùa hè chàng lang thang trong màn đêm kỳ vĩ, trong biển tối, như thể lần đầu tiên, để tự toả ra ánh sáng của chính mình, nhưng những gì chàng toả ra là bóng tối, những gì chàng tìm thấy là đêm.
Ba thi khúc của nữ thi sĩ Trần Hạ Vi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.