Tâm Sự Da Vàng

10/06/202016:24:00(Xem: 5860)

 

Tôi vàng không trắng được đâu
cha con cháu chắt cũng màu đó thôi
trắng làm sao được hỡi ơi
vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh

Gái tôi vàng thiệt là xinh
cũng tài giỏi cũng minh tinh hơn người
phát minh sáng chế truyền đời
giống nào thượng đẳng tuyệt vời, nói nghe?

Một màu đen bị trắng đè
tôi vàng mà mắt vẫn nhòe lệ đau
dù là ăn cướp đánh nhau
tòa chưa kết tội quyền đâu giết người

Tôn vinh một cái gã lười
không đâu, tôi chỉ ngậm ngùi tiếc thương
Hoa Kỳ hùng cứ một phương
màu da nào cũng là phương hải tần*

Tôi vàng không trắng như anh
nhưng tôi đóng thuế nuôi dân Huê Kỳ
anh không được lấy quyền uy
bắt đen vàng đỏ chia ly cõi người

Tôi vàng không trắng được đâu!

June .9.2020
* Năm năm hùng cứ một phương hải tần(Kiều)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?