Xin Liên Lạc Trực Tiếp Với Tôi: 713-249-1133 / Mẹ Ơi, Con Không Ngăn Mẹ Nữa.

22/08/202014:11:00(Xem: 4186)

118166810_10223706453308320_4893148377610859487_n
Minh họa: Đinh Trường Chinh



Xin Liên Lạc Trực Tiếp Với Tôi:

713-249-1133.

 

Ông email,

bà gọi điện thoại,

anh nhắn facebook,

chị gửi twitter,

thuyết phục tôi bầu phiếu cho ông này.

Xin cảm phục sức siêng năng và hăng hái.

Không hiểu các bạn có lãnh thù lao?

Tôi xin lỗi, nếu xúc phạm.

Các bạn làm thiện nguyện, vì lý tưởng.

 

Nếu cổ động chống Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam,

xin liên lạc trực tiếp với tôi.

 

Ông liên tục email,

Bà liên tục nhắn điện thoại,

Anh liên tục đăng bài facebook,

Chị liên tục gửi twitter,

yêu cầu bỏ phiếu cho ông này làm tổng thống,

Xin cảm phục sức tận tụy của người yêu Hoa Kỳ.

Tôi cũng yêu quê, nhưng quê Việt.

 

Tôi thuộc thế hệ thứ nhất lưu vong.

Nếu cổ động chống Cộng sản đàn áp dân Việt,

xin liên lạc trực tiếp với tôi:

713-249-1133.

 


Mẹ Ơi, Con Không Ngăn Mẹ Nữa.

 

Đây em của mày.

bịt miệng nhận chìm xuống nước.

Đây anh của mày,

treo cổ lên cây.

Đây cô dì chú bác con cháu,

bắn đi.

Mẹ Việt ơi!

Con không ngăn mẹ nữa.

 

Đây bạn bè thân thiết,

đánh vỡ mặt nhau.

Đây bà con xa gần,

chửi rủa không tiếc lời.

Ai biểu trái ý tao bênh vực Obama.

Ai biểu trái ý tao bênh vực Trump.

Từ bỏ hết, không nhìn mặt.

Giết chết hết, khỏi thấy mặt.

Mẹ Việt ơi!

Con không ngăn mẹ nữa.

 

Mẹ hãy khóc đi,

con cái mẹ thờ ông da đen da trắng làm tổ phụ.

Còn ông da vàng đang lang thang buồn rầu.

Mẹ phải khóc thật lớn

vì con cái tuổi đời điếc tai mang kính lão.

Trẻ không sống chết bảo vệ quê nhà.

Già hung hăng bảo vệ Cộng hòa Dân chủ

Mẹ ơi, khóc đi mẹ.                     

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ