Hóa Thân

31/08/202010:00:00(Xem: 4321)
khucthuyduvietkhang
Khúc Thụy Du - Đinh Trường Chinh
 

Mai xa phố thị về rừng
Cỏ cây chua xót đếm từng nỗi đau
Ta về ngõ trống trước sau
Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Thấy em xõa tóc bên đời
Liêu trai dáng ngọc, một thời sắc hương
Mời em bước xuống đoạn trường
Đam mê một thuở cúng dường thiên thu
Từ ta rực rỡ, tình, thù
Hư vô phẫn nộ, mây mù lửa thiêu
Ta về bước nản chân xiêu
Trái tim ẩm mốc rong rêu, tội tình
Đường đời vô ngã u minh
Trên vai nhẹ gánh tử sinh cuối mùa
Ta từ ngựa gõ bước khuya
Tiếng khua lục lạc dưới mưa bất thường
Cô đơn chiếc bóng bên đường
Vết đau tiền kiếp còn vương máu hồng
Ta từ lệnh chỉ sắc phong
Hóa thân ẩn sĩ bao dung bất ngờ
Đầy trời nhã nhạc, kinh, thơ
Sao khuya vằng vặc, tiếng tơ dãi dầu
Mưa bay trên ngọn tình sầu
Tan theo nỗi nhớ, hồi đầu, oan khiên.


Nguyễn văn Lập

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu. Không dám nói với ai. Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát? Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra? Tôi không nhận cả hai, nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân. Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời. Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa, vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?
bỗng thấy già nua / như trái đất và mặt trời / Pythagore và Euclide đã chết / toán học không định hình nổi sự sống
kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)