Giữ Lòng Sạch Sẽ.

05/09/202012:50:00(Xem: 4718)
baithomotnguoiyeunuocminh
Minh họa Đinh Trường Chinh



Như bác sĩ mổ tử thi khám nghiệm,

xẻ xác ra

thấy trái tim lúc nhúc đầy dòi.

Trong cõi chết dòi vẫn sống.

Thế giới bây giờ nhiều chuyện lạ lùng.

 

Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ.

Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ.

Như một người sau khi đốt xác hốt tro,

lượm một mảnh sọ chưa cháy,

nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương.

Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.

Thế giới văn minh nhiều chuyện ngu dốt xảy ra.

Phải chăng Socrate cho rằng, ngu tệ hơn xấu?

 

Từ anh em, từ bà con, từ bạn bè vì bênh một người lạ.

Nhất định tâm trí người đó bất thường.

Nếu không,

phải là người hoang tưởng mình khôn.

Tin một người lạ, sẵn sàng nguyền rủa những người quen.

Nhất định tâm lý người đó có điều bất ổn,

nếu không,

phải là người hoang tưởng mình khôn.

 

Nếu đổ mồ hôi,

nên đổ cho gia đình, cho quê hương, cho dân tộc.

Nếu đổ máu.

nên đổ cho gia đình, cho quê hương, cho dân tộc.

Nếu rảnh rỗi không biết làm gì,

nên làm cho gia đình, cho quê hương, cho dân tộc

 

Ông bác sĩ mổ tử thi khám nghiệm,

xẻ xác ra,

thấy dòi lúc nhúc khắp tim cật ruột gan.

Bác sĩ giải thích cho sinh viên thực tập:

-       Khi còn sống nên giữ lòng sạch sẽ.


Ngu Yên

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lặng im / Tản thơ vi sinh / Trơ trọi nằm / Giữa dòng thời gian...
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Trần Hạ Vi...
tuyến lệ bây giờ | rừng cây đêm quên thở | con suối nằm im trong vách đá | cho đau thương chiến tranh | cho khốn cùng bên cạnh xa hoa | vài giọt hiếm hoi
Thơ của Trần Hoàng Vy, Hoàng Xuân Sơn, San Phi.
một chút lãng mạn / một chút mộng mơ / một chút buồn rầu / vơ vẩn / không đâu...
Ba thi khúc của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn...
Con cúi đầu kính lễ Ân Sư, Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ (1945-2023) mang theo kho tàng trí tuệ vô tận, lòng từ bi vô biên và hùng lực vô úy đã hiện thân vào thế giới này. Từ gia tộc Phạm thế mà chủng tánh Bồ-đề đã ăn sâu trong lòng đất khô cằn nơi miền Trung nước Việt, Thầy lớn lên trong chốn Già-lam tịnh địa. Nhờ thiện căn túc thế nhiều đời, Thầy được thế phát xuất gia nhập đạo từ thuở ấu thời theo bước chân siêu tuyệt của Như Lai, “đến mà không đến, đi mà không đi.”(1) “Ba cõi bất an như nhà lửa,”(2) đất nước chìm trong chiến cuộc điêu linh, Thầy không tiêu phí tuổi thanh xuân chỉ một lòng miệt mài kinh sử. Tri thức thường nghiệm thế gian không cản nổi chí cầu trí tuệ siêu việt của người Tăng sĩ trẻ cưu mang cốt cách xuất trần thượng sĩ.
Đó là tựa đề một bài viết của nhà thơ Phan Tấn Hải, và đây là kết của bài: “Chữ nghĩa không vô ích. Chúng ta trong cõi này hãy rủ nhau làm thơ, đọc thơ, ngâm thơ, in thơ, hát thơ… Nếu chúng ta không đủ sức nương vào thơ để ngộ nhập tri kiến Phật, và nếu chúng ta cũng không có đủ sức mạnh của hát thơ để chữa sản nạn như thời Vua Hùng Vương, ít nhất thơ cũng giúp chúng ta giảm được những đau đớn của trần gian này, kể cả khi buộc phải nghe tới bốn dòng thơ ly biệt tương tự của Cha Rồng và Mẹ Tiên thời lập quốc dân tộc Việt Nam (Ta là giống Rồng / Mình là giống Tiên / Thủy thổ khắc nhau / Không ở cùng được.) Nàng thơ ơi, hãy cứu lấy trần gian này. Hãy biến tất cả những trận mưa bom trên trần gian này thành các trận mưa thơ…” (Phan Tấn Hải, Thơ sẽ chữa lành thế giới
Quờ tay chạm tháng mười hai / Nghe ta lành lạnh, nghe ngày run run...
Anh còn nhớ một ngôi nhà cuối phố? Ngõ chè tàu xanh biếc lối đi quen...