Tự Hỏi.

25/09/202017:50:00(Xem: 4630)
Into the Storm
Tranh sơn dầu Vào Tâm Bão - Nguyễn Việt Hùng

 

Người Việt tị nạn

Người Việt di tản

Người Việt vượt biên

Vì sao ủng hộ xây tường ngăn biên giới Mễ?

Tăng cường lực lượng kiểm soát đường nhập cư?

Chận bắt đám người vượt biên vượt biển?

như chúng ta, dù mấy chục năm qua, làm sao quên?

 

Thật sao?

Họ không phải tị nạn chính trị.

Họ tị nạn kinh tế.

Còn chúng ta, thật ra, loại tị nạn gì?

 

Thật sao?

Họ qua đây giết người, ăn trộm, ăn cướp.

Ai thay họ lao động, lao công, cắt cỏ, xây nhà?

Dân tộc nào không có người xấu?

Màu da nào chỉ toàn người tốt?

 

Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội,

nhận ân sủng

sống qua ngày

nuôi lớn con cái,

sao không cho người khác cơ hội

giống mình?

 

Vì sao ủng hộ xây tường ngăn biên giới Mễ?

Tăng cường lực lượng kiểm soát đường nhập cư?

Chận bắt đám người vượt biên vượt biển?

như chúng ta đã từng may mắn thoát qua?

 

Nhờ đâu,

nhờ ai,

chúng ta được như hôm nay?    

 

 Ngu Yên

 

Ý kiến bạn đọc
26/09/202016:18:35
Khách
Quá tuyệt vời
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thơ ta có gió / Để tháng ngày ngao du / Trong thơ ta có núi / Đứng bên bờ ưu tư...
Gerald McCarthy vào Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ năm 17 tuổi, phục vụ tại Việt Nam trong hai năm 1966-1967, trong Tiểu Đoàn 1 Công Binh Chiến Đấu Hoa Kỳ (1st Combat Engineer Battalion) tại Chu Lai và rồi tại Đà Nẵng. Sau một nhiệm kỳ trong quân ngũ, McCarthy đào ngũ, bị bắt vào một nhà tù dân sự rồi chuyển vào quân lao. Những bài thơ đầu tiên của ông gom lại ấn hành trong thi tập War Story, ghi lại các suy nghĩ với kinh nghiệm tại Việt Nam. Sau đó, ông tham gia các hoạt động phản chiến và in nhiều thi tập khác. Nhà thơ D.F. Brown sinh năm 1948 tại Springfield, Missouri. Ông phục vụ trong Lục quân Hoa Kỳ từ 1968 tới 1977, trong đó từng giữ nhiệm vụ lính cứu thương trong tiểu đoàn Bravo, 1/14th Infantry tại chiến trường Việt Nam các năm 1969–70. Năm 1984, Brown in tập thơ đầu tay, nhan đề Returning Fire, trong đó, bài thơ ngắn nhất có nhan đề ghi bằng tiếng Pháp “L’Eclatante Victoire de Khe Sanh” (Chiến Thắng Huy Hoàng tại Khe Sanh).
Mariupol | không phải Sài gòn | mà trái tim tôi nặng trĩu | có bất công không | tôi và trái tim | đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol
nói lời giã biệt với một ly cà phê không đường | có cần gì mật ngọt | một ngày nào hồi tưởng | mỉm cười ta đã thử mọi hương vị của tình yêu | mối tình không đi tới đâu, dấu chấm than tất nhiên là những hớp cà phê đậm
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không? / Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ / Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ / Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong...
Chuyện tích xưa, nơi kinh thành Xá Vệ / Cung điện nguy nga, lộng lẫy cõi nhân gian / Vua Tịnh Phạn, trên ngai vàng tối thượng / Hoàng hậu Ma Da, ngôi phượng các uy nghi...
Mẹ giờ ở phía mây bay / Có khi tịnh độ phương Tây niết bàn / Có khi hồn phách miên man / Lối về quê với hàng hàng sương giăng...
em tôi sanh 7 tháng 5 / thua tôi năm tuổi / năm năm cuộc đời / rừng màu em mãi rong chơi / đêm rung hương bố / ngày vung cọ màu...