cái chết đến

23/01/202114:22:00(Xem: 3422)
VE_NOI_GOI_DAU_02_Iris Dinh
Minh họa: Đinh Trường Chinh
 
 
chậm và nhẹ
không hề cố ý
khi phố lác đác lên đèn
dao động tắt dần
chậm và nhẹ
tiếng côn trùng da diết  
 ̶ ̶ ̶  em yêu hãy bay lên
cao và cao hơn
hội nhập lãng đãng mây ngàn
chậm và nhẹ
cái chết rì rầm
tôi trôi dạt
không biên độ
về bến nào?
ngước mặt nhìn trời chạng vạng
miền thủy mặc xám tro 
 ̶ ̶ ̶  em yêu có thấy
ngày cuối năm âm thầm
chậm và nhẹ
rơi rơi rơi.   
 
Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu
tiếc biển không rộng lượng với mọi con thuyền | phụ nữ trẻ thơ dồn vô mồ cùng khủng bố | nhưng cỡi ngọn sóng khi còn hơi thở | bạn tôi hụp lặn nước Mã Lai ngày đó | hôm nay ngồi uống trà kể chuyện cũ cười vang
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.