Tuyết Khai

14/02/202115:14:00(Xem: 3772)
Untitled
Tuyết Trắng Sân Nhà Tác Giả



Mồng Hai tuyết trắng như mây trắng 

Phủ xuống hiên nhà chiếc chăn bông 

Chăn bông dệt sợi len đông giá 

Đắp thế nào cũng lạnh đôi chân 

 

 Đôi chân đi biết bao ngàn dặm 

Ngón nào vẫn nhớ mảnh đất quê 

Ngón nào vẫn chạnh đời dời đổi 

Lúng túng trong giầy bối rối đi 

 

 Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng 

Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay 

Nếm vị thời gian nghe chút mặn 

Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy 

 

 Mồng Hai đứng giữa trời đất trắng 

Hình như có tiếng gọi thật xa 

Tôi phà hơi ấm vào tay lạnh 

Tiếng gọi…Chao ôi, từ quê nhà. 

 

Trần Mộng Tú

 Tân Sửu-2021 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta