Cà Phê Và Máu

20/02/202115:18:00(Xem: 4386)

20210216_131135 (2)
Minh hoạ Ann Phong

 

Hầu hết những ai thức dậy sớm

cần ly cà phê.

Buổi sáng

không ai uống nước mắm

dù rất ngon,

rất đặc thù Việt Nam.

Sở thích và tình quê thường mâu thuẫn.

 

Không có ly cà phê,

có thể buồn lòng, có thể buồn ngủ.

Không chăm sóc quê hương,

sẽ buồn cười,

như con cái ở nhà cha mẹ

tưởng lầm ở trọ miễn phí.

 

Có thể chúng ta ghiền cà phê,

không ghiền quê hương.

Cả hai đều đắng.

Một bên có thể pha đường.

Một bên cần pha máu.

Đứt tay đã đau.

Huống gì bứt ruột xé gan.

 

Những ai thức dậy sớm

vì đêm qua tình quê thao thức,

cần đổ máu hay cần ly cà phê?

 

Những ai thức dậy sớm

vì tiếng kêu dân tộc,

không phải khách trọ,

không miễn phí.

Hãy chăm sóc nơi đang ở.

Không ai có thể chết

vì nhỏ vài giọt máu.

 

Sở thích là nhận vào.

Quê hương là trao ra,

Một người chỉ có thể hoàn tất,

khi quê hương chính là sở thích.

Ngu Yên

 

Mời Đọc Tập Thơ:

Mê Sảng. (Thơ Tuyển về Quê Hương)

https://www.academia.edu/44720256/M%C3%AA_S%E1%BA%A3ng

Sống đến một lúc nào | nhìn xung quanh hết thấy con nít. | Biết ngay | hồn nhiên tự tại chết ướp trong khôn ngoan.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.