Cà Phê Và Máu

20/02/202115:18:00(Xem: 4388)

20210216_131135 (2)
Minh hoạ Ann Phong

 

Hầu hết những ai thức dậy sớm

cần ly cà phê.

Buổi sáng

không ai uống nước mắm

dù rất ngon,

rất đặc thù Việt Nam.

Sở thích và tình quê thường mâu thuẫn.

 

Không có ly cà phê,

có thể buồn lòng, có thể buồn ngủ.

Không chăm sóc quê hương,

sẽ buồn cười,

như con cái ở nhà cha mẹ

tưởng lầm ở trọ miễn phí.

 

Có thể chúng ta ghiền cà phê,

không ghiền quê hương.

Cả hai đều đắng.

Một bên có thể pha đường.

Một bên cần pha máu.

Đứt tay đã đau.

Huống gì bứt ruột xé gan.

 

Những ai thức dậy sớm

vì đêm qua tình quê thao thức,

cần đổ máu hay cần ly cà phê?

 

Những ai thức dậy sớm

vì tiếng kêu dân tộc,

không phải khách trọ,

không miễn phí.

Hãy chăm sóc nơi đang ở.

Không ai có thể chết

vì nhỏ vài giọt máu.

 

Sở thích là nhận vào.

Quê hương là trao ra,

Một người chỉ có thể hoàn tất,

khi quê hương chính là sở thích.

Ngu Yên

 

Mời Đọc Tập Thơ:

Mê Sảng. (Thơ Tuyển về Quê Hương)

https://www.academia.edu/44720256/M%C3%AA_S%E1%BA%A3ng

nói lời giã biệt với một ly cà phê không đường | có cần gì mật ngọt | một ngày nào hồi tưởng | mỉm cười ta đã thử mọi hương vị của tình yêu | mối tình không đi tới đâu, dấu chấm than tất nhiên là những hớp cà phê đậm
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không? / Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ / Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ / Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong...
Chuyện tích xưa, nơi kinh thành Xá Vệ / Cung điện nguy nga, lộng lẫy cõi nhân gian / Vua Tịnh Phạn, trên ngai vàng tối thượng / Hoàng hậu Ma Da, ngôi phượng các uy nghi...
Mẹ giờ ở phía mây bay / Có khi tịnh độ phương Tây niết bàn / Có khi hồn phách miên man / Lối về quê với hàng hàng sương giăng...
em tôi sanh 7 tháng 5 / thua tôi năm tuổi / năm năm cuộc đời / rừng màu em mãi rong chơi / đêm rung hương bố / ngày vung cọ màu...
Nhã Ca với tập thơ đầu tay Nhã Ca Mới, đoạt giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1965. Giải Khăn Sô Cho Huế (1969) đoạt Giải Văn Chương Toàn Quốc về văn năm 1970, và Tuệ Mai đã đoạt giải Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1966 với thi phẩm Không Bờ Bến. Thơ. Họ là cột mốc đánh dấu cho sự chuyển mình khai phá bứt ra khỏi phong cách thi ca tiền chiến. Thi ngữ, thi ảnh nơi họ khơi gợi ở người đọc cảm xúc mới mẻ, thi pháp tuy còn giữ nhiều về thể luật của các loại thơ vần điệu, nhưng được chở dưới nhạc điệu cấu tứ mới – kể cả lục bát – nên cũng có thể nói họ đã cách tân những thể loại thơ này vào thời đó, đặc biệt, ở thể loại tự do, với Nhã Ca, một luồng gió mạnh thổi bật gốc rễ của trói buộc ngôn từ, định kiến.
Câu thơ chưa kịp viết / Cả rừng cây đứng chờ / Và gió ngàn vẫy gọi / Tới đây xem mùa thu...
ghi thêm nét sắc hình hài / vẽ lên câu chữ ngón tay chợt buồn…
nặng lòng là bởi / xuân đang tới / và cây đang rộn rã lên hồng / ta đã đi / chưa chào em, đà-lạt!...
Vũng nắng đọng bên hiên nhà rất vắng / Ta một mình như tượng đá ngủ quên / Có con dê bên chân tường rêu mọc / Cũng thu mình bên cạnh buổi chiều đen...
Anh ngồi đây lặng im từ thuở nào / Nỗi buồn thương vô biên không hư hao / Anh gục đầu lên khẩu M mười sáu / Tâm hồn tôi tan hoang buồn biết bao...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.