Cây Anh Túc Đỏ

26/02/202120:48:00(Xem: 3403)


redpoppy



 [Lời của cây Anh túc.]

  

 

Điều kỳ diệu

là không có

trí tuệ.

Tình cảm:

Ô, tôi có;

nó điều khiển tôi.

Tôi có chúa trên thiên đàng

là mặt trời,

tôi nở hoa vì chúa,

hiến dâng con tim đang bừng lửa,

lửa như chúa trời hiện thân.

Hạnh phúc có thể là gì

nếu không phải con tim?

Ô, các anh chị em,

thuở xa xưa, đã có lần,

phải chăng các người

đã từng giống tôi,

trước khi được làm nhân loại?

Phải chăng các người

đã tự nguyện

hiến thân ít nhất một lần,

rồi không bao giờ

dâng hiến lần nữa?

Nhân danh sự thật

tôi phê phán

cách sống của các người hiện nay.

Tôi nói vì tôi đang héo úa.

 

 

Louise GluckNgu Yên chuyển dịch

The Red Poppy / Cây Anh Túc Đỏ
từ tập thơ The Wild Iris / Hoa Diễn Vĩ Hoang Dại

*Độc giả có thể tải toàn bộ tập thơ Hoa Diên Vĩ Hoang Dại / The Wild Iris - Ngu Yên chuyển dịch xuống từ link này: file:///C:/Users/HoaBinh/Downloads/The_Wild_Iris_Hoa_Dien_Vi_Hoang_Di_Loui.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều đàn bà quá tuổi có con | bỏ phiếu chống phá thai. | Nhiều đàn ông ăn hết táo chàng hảng | bỏ phiếu chống phá thai. | Phải chăng những ai muốn phá thai đều quái quỉ?
Chẳng nhớ ngày nào. tháng nào / Đi qua vùng đất máu chảy ấy / Máu từ bàn chân mẹ. bàn chân em / Những vết máu từ ngày. tháng, năm, đó...
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Nguyễn Hàn Chung...
Dấu thời gian để lại trên con đường nó đi qua là tàn phai, là những đổi thay tác động vào tâm thái vui buồn của ta, tạo nên hoài niệm, và ước mơ. Vậy cái lúc đang thở, bạn có biết thời gian đang có mặt không, và có nhìn kỹ người bạn đồng hành ấy không. Phải chăng lúc dừng lại đó là ta đang thức cùng hiện tại? Trong Kinh Người Biết Sống Một Mình, Đức Phật dạy: Đừng tìm về quá khứ/ Đừng tưởng tới tương lai/ Quá khứ đã không còn/ Tương lai thì chưa tới/ Hãy quán chiếu sự sống/ Trong giờ phút hiện tại/ Kẻ thức giả an trú/ Vững chãi và thảnh thơi.
nếu có sấm về thế kỷ này | nếu biết chủ nghĩa sẽ chết | nếu biết chính nghĩa không còn ai tha thiết | có bao nhiêu người nằm xuống | có bao nhiêu người trôi trên biển
Hôm qua / ở đây là ngày đầu mùa xuân / tờ lịch rơi xuống một nụ đào / Tháng Ba sắp hết / Tháng Tư như lệ sắp trào...
Thơ của hai nhà thơ: Trần Mộng Tú & Vĩnh Ngộ...
Để có một Paris, biết bao lần Thượng Đế phải suy nghĩ? Để có một sông Seine, biết bao lần Thượng Đế phải sửa đổi số phần?
ý hẳn trời là mây sao | nơi tồn đọng của điệu chào mân côi | về tôi về giữa núi đồi | về tôi chút nắng và môi thầm thì
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Quảng Tánh Trần Cầm...